Cô Gái Việt

header photo

Ngỡ Ngàng

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát: Đông Nguyễn

Cha Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hoàng Đô

Trình bày: Nguyễn Hoài Phương

Chuyện Tình Tây Đô

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Ca sĩ: Diệu Hiền

Vết Thương Trần Gian

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hoàng Đô

Tiếng hát: Quỳnh Dao

Đường Mưa

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Tiếng hát Quỳnh Dao

Truyện của Phương Lan

Kiều Loan & Chân Như diễn đọc

Dại Khờ

Thơ Thu Hương

Nhạc Mai Hoài Thu

Tiếng hát Đông Nguyễn

Theo Gió

Trích trong truyện: Như Một Thoáng Mây Bay

Tác giả: Đỗ Dung

Người đọc: Hải Lan

Nửa Đời Mẹ Cúi Mặt

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Mẹ Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Quỳnh Dao

Tuổi Mùa Thu

Thơ : Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc : Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tâm Thư

Nhạc & lời: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

HẸN HÒ MÙA XUÂN

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Tâm Thư

Huế Lỡ Hẹn Mấy Mùa Trăng

Thơ: Trần thị Hà Thân

Phổ nhạc: Nguyễn Hải Hà Lan Phương

Trình bày: Vân Khánh

Ngàn Thu Vĩnh Biệt

Tác giả: Đỗ Dung

Người đọc: Thiên Hương

Hãy Trả Lại Em

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Tiếng hát: Thái Hòa

Sài Gòn Ơi, Vĩnh Biệt Karaoke

Tiếng hát Đỗ Dung

HẸN MỘT MÙA XUÂN

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Giáng Hương

Qua Lối Cũ

Thơ Phương Lan

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Diệu Hiền 

Dì Ghẻ

Truyện của Phương Lan

Chiếc Lá Thu Đông

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát Đông Nguyễn

Cách Xa

Keyboard: Thanh Yến

Guitar: Duy Ngọc

Camera: Na Trần

Thể hiện: Ngọc Huyền Mtl

Cánh Chim Cô Đơn

Thơ : Ngọc Quyên

Nhạc : Nguyễn Hoàng Đô

Tiếng hát: Thu Trang

SÀI GÒN NHỚ

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Phan Ni Tấn

Tiếng hát: Lâm Dung

CON ĐÒ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Lý Thu Thảo

Ở Trời Tây Nhớ Trời Đông

Thơ: Kim Tuấn

Nhạc: Ái Hoa

Tiếng hát: Đỗ Quyên

GIỌT MƯA GIỌT SẦU

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Đông Nguyễn

TRĂNG NHỚ

Thơ : Linh Đắc
Nhạc và Hòa âm : Đặng Vương Quân
Ca sĩ trình bày : Tâm Thư

Yêu Anh Em Làm Thơ

Thơ: Ái Hoa

Nhạc: Lê Mộng Nguyên

Ca sĩ: Thùy Dương

Nỗi Nhớ Tàn Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Lý Kiên Trung

Tiếng hát: Quỳnh Dao Paris

TUYẾT ĐÔNG

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: QuyDenver

Trình bày: Lâm Dung

THU VỀ

Thơ: Nguyên Tú (TH@Thu Hương) 

Nhạc: Mai Hoài Thu 

Ca sĩ: Diệu Hiền

TANGO TÌNH BIỂN

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Là Những Điều Bé Nhỏ

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát Hoàng Linh

Tình Thu

Thơ: Nguyên Tú (TH@Thu Hương)

Nhạc: Mai Hoài Thu  

Ca sĩ: Diệu Hiền

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 5

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Lệ Tuyền và Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 4

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Lệ Tuyền và Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 3

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhac: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 1 & 2

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhac: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tốp Ca, Lệ Tuyền

Tình Thiên Thu

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Benlantrang

Tiếng hát: Lệ Tuyền

Ngày Tôi Trở Lại

Thơ: Hương Giang

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Cánh Diều Xưa

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát Mê Linh

Mẹ Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Ngọc Mỹ

Lục Bát Cho Mình

Thơ : Ngọc Quyên
Nhạc : Nguyễn Hữu Tân
Tiếng hát : Áo Cà Tím

Lỡ Chuyến Đò

Truyện của Phương Lan

Phai Nét Tình Xuân

Thơ Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Ngọc Quỳnh

Như Lá Đìu Hiu

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Thanh Hằng

Chỉ Còn Lại Nỗi Nhớ

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: Phạm Mạnh Cương

Ca sĩ: Tâm Thư

Giọt Nắng Hồng

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Ái Hoa

Trình bày: Ngọc Giao

Phượng Buồn

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Áo Cà Tím

Tôi Vẫn Chờ

Thơ: Tường Thúy 

Nhạc: Nguyễn Tâm Hàn 

Ca sĩ: Diệu Hiền

Chứng Nhân Không Biết Nói

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà & Hải Lan

Giòng Sông Ký Ức

Thơ: Vũ Đông Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Mê Linh

Điều Chưa Bày Tỏ

Thơ: Tưởng Dung

Nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm

Khúc Tình Mưa

Thơ: Ngọc Quyên(HTNX)

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Ca sĩ: Thái Hòa

Hãy Cho Em

Thơ: Tường Thúy

Nhạc : Nguyễn Tâm Hàn

Ca sĩ: Diệu Hiền

Mẹ Già

Sáng tác: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

Một Thoáng Mây Ngàn

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hà

Trình bày: Ngọc Giao

Nếu Mai Em Vê

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Trần Thiên Anh

Tiếng hát: Tâm Thư

Dì Thảo

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Giọt Tương Tư

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng ca: Thanh Duyên

Sợi Vấn Vương

Thơ: Phạm Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Cà Tím

Lấy Chồng Xa

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà, Hải Lan, Mộc Lan, Nguyễn Hữu Nhung

Theo Gió

Tự truyện của Đỗ Dung

Tình Già

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà, Hải Lan, Kiều Loan, Chân Như

Khúc Dạo Thu

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Kim Tuyến

Hoa Hèn

Thơ: Ái Hoa

Nhạc: Thiên Anh

Ca sĩ: Thùy Dương

Dây Tơ Hồng

Truyện ngắn của Đỗ Dung

Giọng đọc: Hải Lan

Khép Lại Một Cuộc Tình

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Tìm Mưa

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Trần Lệ

Đợi Mong

Thơ: Phương Lan

Nhạc: Ái Hoa

Ca sĩ: Thùy Dương

Mùa Xuân Gió Cuộn Tóc Thề

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc Miên Du Dalat

Ca sĩ: Diệu Hiền & Hoàng Quân

Kén Vợ

Truyên: Phương Lan

Qua giọng đọc: Nguyễn Hữu Nhung, Hải Lan, Châu Hiệp

Tiếng Ru

Lời: Kiều Mộng Hà & Trần Bảo Như

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Thương Dân

Hoa Xuân

Nhạc: Phạm Duy

Đỗ Dung tập hát

Gió Đông

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Hồng Tước

Trình bày: Hồng Tước

Khúc Nhớ Quên

Nhạc và lời: Trần Bảo Như

Hòa âm: Quang Đạt

Ca sĩ: Kim Tuyến

Vọng Nhớ Chiều Đông

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Ca sĩ: Diệu Hiền

Một Ngày Trên Quê Hương

Nhạc: Trần Bảo Như

Hòa âm: Nguyên Ca

Tiếng hát: Tố Lan

Chiếc Lá Thu Mơ

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Áo Cà Tím

Xứ Lạnh Tình Nồng

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Diễn Ngâm: Hương Chiều

Sao Em Trách Mùa Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Quốc Thái

Trình bày: Kim Ngân

Mưa Sài Gòn Có Còn Chờ Nhau

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Lệ Tuyền

Huế Vẫn Chờ

Nhạc: Ái Hoa

Hòa âm: Võ Công Diên

Trình bày: Thanh Hoa

Mơ Về Trường Xưa

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Vĩnh Trương

Ca sĩ: Bạch Lan

Mong Manh Tình Buồn

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Trình bày: Lệ Tuyền

Một Giấc Mơ Trong Cơn Mơ

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Tháng 7, 2018

 

 

 

Khoảng Đời 

Con bao nhiêu tuổi bấy nhiêu ngày 

Nghĩa nặng ân tình khó đổi thay 

Chim non khôn lớn rồi xa tổ 

Mẹ cha chốn cũ dõi đường bay. 

 

Rong ruổi đường đời bao cay đắng 

Buồn vui mặn ngọt cả trời trăng 

Nụ cười vẫn có trên môi ấy 

Tóc điểm màn sương hạt tuyết băng. 

 

Mẹ Cha giờ có thêm cháu chắt 

Đường dài thu ngắn bước không nhanh

Vui sống cuộc đời không khe khắt 

Ngày mưa ngày nắng khoảng trời xanh. 

 

Hôm nay ta sống, có ngày nay 

Sáng mai thức dậy, biết còn đây? 

Không giận, không hờn, không vội vã 

Để lòng thanh thản mỗi phút giây.

 

Rồi sẽ đến... một nơi sẽ đến 

Vào đời tay trắng, trắng tay không 

Từ giã thân thương... không bờ bến 

Thênh thang ... vô định một hư không...

Phạm T. Thu Hương 

Dẫu Rằng 

Đi quá nửa đường trần thế.

Mái tóc pha sương nhuộm bao lần.

Tâm còn xao động bao dâu bể.

Lắng chút trần ai để hộ thân.

 

Thương! 

Giờ chỉ còn đây con với cháu

 

Giận! 

Có ai còn để chạm con tim

 

Buồn! 

Sáng, chiều quanh quẩn bên hoa lá

Lo!

Tiền bạc phù du chẳng muộn phiền.

 

Còn sống cứ vui cùng bè bạn

Ngồi một mình không viết lách chơi

Tình thương trang trải trong ngòi bút

Mai kia nhìn xuống thế gian cười.

Nguyễn Thị Thêm

Sự Chọn Lựa của Bạn

Chúng ta ai cũng có một trí óc để phán xét và một trái tim tình cảm để yêu thương.  Tùy theo sự chọn lựa của mình mà chúng ta hành động thiện lành để tạo được nghiệp thiện hay hành động hung dữ mà tạo ra nghiệp ác.  Thiện hay ác khác nhau ở cáiTâm của mình vì Nhà Phật có dạy: « Nhất thiết duy Tâm tạo » tất cả mọi sự việc trên đời đều do Tâm tạo ra. Tâm bình thế giới bình, tâm lọan thế giới loạn.

Xin mời quý bạn dành một chút suy tư với Chữ Tâm được trích dẫn dưới đây nhé:

Một phút suy tư: Chữ TÂM 
Tâm là một điểm tuy nhỏ nhưng quan trọng, nên người ta mới gọi là tâm điểm.
Tâm của con người càng quan trọng hơn vì nó nói lên nhân cách của một con người: 
- Tâm lệch lạc thì cuộc sống nghiêng ngã đảo điên.
- Tâm gian dối thì cuộc sống bất an.
- Tâm ghen ghét thì cuộc sống hận thù.
- Tâm đố kỵ thì cuộc sống mất vui.
- Tâm tham lam thì cuộc sống dối trá …

Cho nên, ta không những đem tâm của mình đặt ngay trên ngực để yêu thương, mà còn:

- Ðặt trên tay để giúp đỡ người khác.
- Ðặt trên mắt để nhìn thấy nổi khổ của tha nhân.
- Ðặt trên trán để mau mắn chạy đến với người cùng khổ.
- Ðặt trên miệng để nói lời an ủi với người bất hạnh.
- Ðặt trên tai để biết nghe lời than trách, góp ý của người khác.
- Ðặt trên vai để biết chịu trách nhiệm và chia sẻ trách nhiệm với anh em chị em.

Thân xác không tim thì thân xác chết, làm người không có tâm thì cuộc sống chỉ có hận thù và là mối nguy hiểm cho mọi ngưới
(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Có nhiều bài học nói về chữ Tâm sẽ được người viết từ từ dẫn trình sau để chúng ta cùng học hỏi.  Hôm nay, người viết xin mời quý bạn đọc một bài học ngắn ngắn dưới đây:

Tâm bình thường

Tăng hỏi Thiền sư: « Phải nỗ lực tu hành như thế nào mới hợp đạo? »

-  Đói ăn, mêt ngủ.

-  Như vậy thì người bình thường nào làm chẳng được.

- Không, không.  Người bình thường không giống như thế.  Vì khi ăn họ không chăm chú ăn, mãi lo nghĩ trăm điều.  Khi ngủ, họ không chịu ngủ, lại tơ tưởng ngàn chuyện. Vì thế khác với người tâm bình thường.

Bình: Thiển tổ Nam Tuyền bảo: « Tâm bình thường là Đạo ».  Đi cũng thiền, đứng cũng thiền, nói, nín, động tịnh thảy an nhiên.

Cảnh giới tâm bình thường này khác xa phàm phu vọng loạn một trời một vực »

(Nguồn : Thiền là gì ? – Biên soạn : Thích Giác Nguyên)

Tuy nhiên, người viết thích nhất là câu chuyện Thiền dí dỏm dưới đây qua hình ảnh cô  lái đò cho có vẻ tình tứ, thơ mộng một tí ti, bạn nhé.

Cô Lái Đò

Một lần, có một Thiền sinh có việc phải sang sông.  Ngồi trên đò, sư tỏ ra ngạc nhiên vì nhan sắc dễ coi của cô gái miền quê. 

Đến lúc lên đò, hành khách mỗi người phải trả một quan.  Sư cũng định thế, không ngờ cô gái hóm hỉnh bảo:

-       Xin Thầy trả cho tôi hai quan.

Sư còn đang ngạc nhiên thì cô gái đã tiếp:

-       Một quan cho tiền đi đò và một quan về khoản ngắm người lái đò.

Không tranh cãi lôi thôi, sư liền trả cô hai quan tiền, nhưng trong bụng hơi tấm tức.

Bận về sư cứ dí mũi xuống sàn thuyền không dám nhìn lên.  Nào ngờ lần này cô lái bảo:

                  -     Xin Thầy cho em bốn quan.

Không nhịn được nữa, sư cãi:

-       Nhưng tôi có nhìn cô đâu nào?

Cô gái cười mỉm:

-       Đồng ý là Thầy không nhìn tôi bằng mắt, nhưng Thầy lại nhìn bằng tâm…  Vì thế mà tôi tăng giá gấp đôi lên đó!

 (Nguồn: Trích trong Thiền Tâm Vi Tiếu và Vô Nim Thiền- Cư Sĩ Nhất Tâm)

Khi quý bạn và người viết đọc những bài viết có chút thiền vị với cái tâm vui vẻ, chắc chắn bạn và người viết cũng thấy “đời bỗng thêm vui” và tự mỉm cười một mình .  Người ta thường nói: “Một nụ cười bằng mười liều thuốc bổ” đấy!  Khi được uống thuốc bổ thì bạn sẽ khỏe thêm, bạn sẽ thấy yêu đời thêm, bạn sẽ sống vui sống khỏe thêm.  Như thế, học Thiền cũng có nhiều lợi ích chứ nhỉ, phải không Bạn?

 Người viết thích thơ văn, nên khi đọc một bài thơ nào hay hay thì “chớp” ngay để dành trong “tàng kinh các” của người viết, để lâu lâu lấy ra ngâm nga hoặc chia sẻ với bạn bè khi có dịp.

 Hôm nay người viết đọc lại bài thơ này, tôi thấy có chút gì thiền vị hay hay, nên dù chưa biết tác giả là ai, tôi cũng xin phép tác giả cho tôi được chia sẻ cùng với quý bạn để cùng với tôi sống được ít phút giây với tâm hồn nghệ sĩ của mình nhé. Xin cám ơn tác giả và xin mời quý bạn cùng thưởng thức bài thơ dưới đây:

MỘT NỬA

Sống trên đời mới chỉ là một nửa.

Biết bao giờ tìm được nửa thứ hai.

Dẫu biết rằng    1 +1 = 2

Nhưng cũng có 2: 2 =1.

Một người buông tay 1 người ngã

Môt người cất bước 1 người mong 

Môt người ra đi 1 người khóc 

Một người quay lưng 1 nguời buồn

Một người đang quên 1 người nhớ

Hy vọng tắt đi khi bạn ngừng tin tưởng

Tình yêu mất đi khi bạn ngừng quan tâm

Tình bạn mất đi khi bạn ngừng chia sẻ

Häy mở lòng và xích lại gần nhau

(Không biết tên tác giả)

Con người khi cái Tâm chưa biết tu thì mù mờ, si mê nhưng khi biết tu rồi thì cái Tâm kia sẽ  bừng sáng, chứng ngộ.  Chính nhờ những bậc thiện tri thức có tấm lòng từ bi lân mẫn dẫn dắt chúng ta cần phải biết tu hành, làm lành lánh dữ với tinh thần Bi Trí Dũng của nhà Phật, với tinh thần thương yêu nhân ái của nhà Chúa thì chúng ta sẽ tạo được nghiệp lành.

 Xin mời quý thân hữu chiêm nghiệm lợi ích của sự biết Tu như thế nào qua những vần thơ nhẹ nhàng khuyến tu của Thầy Thích Tánh Tuệ dưới đây nhé: 

Tu là… khéo Biết những gì chưa tu.

Chưa tu chấp trách lỗi người

Tu rồi, lỗi ấy không ngoài chính ta.

Chưa tu, hở chút ba hoa…

Tu rồi, nhìn lại, đấy là trẻ con.

Chưa tu, thế sự chen bon.

Tu rồi, chỉ cốt vẹn toàn nội tâm.

Chưa tu, đụng đến nổi sân

Tu rồi, mặt đỏ… lặng thầm soi gương…

Chưa tu mười ghét, một thương

Tu rồi độ lượng trùng dương cõi lòng

Chưa tu, xuôi ngược đèo bòng

Tu rồi, vui bước ngược dòng thế nhân…

 

Chưa tu Muốn bội hơn Cần

Tu rồi nguyện bỏ dần dần… ''cái thêm''…

Chưa tu, nghịch cảnh là rên

Tu rồi, nhờ đó mà nên Đạo mầu

Chưa tu, van vái, khẩn cầu

Tu rồi, nhớ.. '' Hạt Minh Châu '' của mình…

Chưa tu, năm dục kết tình 

Tu rồi, thấy cảnh, quay gìn giữ tâm… 

 

.. Chưa tu, nói, thuyết cao thâm

Tu rồi, lặng lẽ.. âm thầm thực thi.

Chưa tu, thích thú thị phi

Tu rồi, Như Thị, có chi để màng!

Chưa tu, mộng tưởng Niết Bàn

Tu rồi, Phật giữa trần gian phút này.

 

Chưa tu, thích được làm Thầy

Tu rồi, chỉ muốn độ bầy vô minh.

Chưa tu, rộn rã sắc thinh…

Tu rồi vô sự, an bình quí hơn.

Chưa tu, bỏ vọng tìm chơn

Tu rồi, lấy bỏ là nhơn luân hồi.

Chưa tu, đời thấy đơn côi

Tu rồi, bạn hữu không ngoài giác tâm

- Kiếp người hữu hạn trăm năm

Tu rồi, biết bỏ mê lầm- ấy tu…

Như Nhiên - Thích Tánh Tuệ

Kính cảm niệm công đức của Thầy Thích Tánh Tuệ

Xin mời thưởng thức   Youtube  Chữ Tâm Trong Thư Pháp. - YouTube  do người viết thực hiện để làm kết luận cho bài viết hôm nay, bạn nhé.

Xin click vào link dưới đây:

Chữ Tâm Trong Thư Pháp

https://youtu.be/jQj3L-o7N7w

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 426-ORTB 841-71018

 

Hai Chữ Cám Ơn

Chúng ta thường được cha mẹ dạy rằng: "Con phải biết cám ơn người đã giúp ta một việc gì đó dù đó là việc lớn hay việc nhỏ, dù là việc tầm thường hay việc quan trọng như vậy mới hợp với đạo lý làm người"

Tuy nhiên vì những bận rộn trong đời sống hằng ngày, chúng ta hình như hơi quên lãng những người đã giúp ta vượt qua những khó khăn trong cuộc sống trong sự thương yêu và chia sẻ, dù rằng người ấy là bậc mẹ cha, thân bằng quyến thuộc hay bạn bè thân hữu lâu năm hay vừa mới sơ giao. Đôi khi chúng ta cũng cần phải cám ơn nụ cười ngây thơ của em bé nhỏ, cám ơn lời nói dịu dàng trìu mến của người bạn già vì những nụ cười, lời nói đó đem lại cho chúng ta  niềm vui trong ngày.  Đôi khi chúng ta cũng cần cám ơn cho những cuộc tình dang dở vì những dở dang này giúp ta biết thêm thi vị của “thú đau thương” trong tình yêu.  Chúng ta cũng phải cám ơn những sự thất bại trong cuộc đời để từ đó ta biết giá trị của sự thành công đáng quý như thế nào. 

Chúng ta sống trong cõi đời này, lúc nào cũng cần có sức mạnh của “tự lực” và “tha lực” như cành nho trong mẫu chuyện nho nhỏ dưới đây:

Câu chuyện cây nho

Một cành nho mảnh mai lớn lên nhờ những dòng nuớc khoáng tinh khiết từ lòng đất. Nó thật trẻ trung, khỏe mạnh và đầy sức sống. Nó cảm thấy rất tự tin khi tất cả chỉ dựa vào chính bản thân nó. Nhưng 1 ngày kia, bão lốc tràn về, gió thổi dữ dội, mưa không ngớt, cành nho bé nhỏ đã bị dập ngã. Nó rũ xuống, yếu ớt và đau đớn. Cành nho đã kiệt sức. Thật tội nghiệp! Bỗng nó nghe thấy tiếng gọi của 1 cành nho khác: "Hãy lại đây và nắm lấy tay tôi". Cành nho do dự trước đề nghị ấy. Từ trước đến giờ cành nho bé nhỏ đã quen tự mình giải quyết mọi khó khăn 1 mình. Nhưng lần này nó đã thật đuối sức...
Nó ngước nhìn cành nho kia với vẻ e dè và hoài nghi. "Bạn đừng sợ bạn chỉ cần quấn những sợi tua của bạn vào tôi là tôi có thể giúp bạn đứng thẳng trong mưa bão" - Cành nho kia nói. Và cây nho bé nhỏ đã làm theo.
Gió vẫn dữ dội, mưa tầm tã và tuyết lạnh buốt ập về. Nhưng cành nho bé nhỏ không còn đơn độc, lẻ loi nữa mà nó đã cùng chịu đựng với những cành nho khác. Và mặc dù những cành nho bị gió thổi lắc lư, chúng vẫn tựa vào nhau như không sợ bất cứ điều gì.
Có những khó khăn chúng ta có thể vuợt qua bằng chính sức lực của mình. Nhưng có những thử thách lớn mà chúng ta chỉ có thể vượt qua nhờ tình yêu thuơng, đồng lòng gắn bó và chia sẻ với nhau như những cành nho bé nhỏ kia.

(Nguồn: sưu tầm trên internet)

Đây là một bài học khuyên chúng ta phải biết dựa vào nhau mà sống và đừng quên sự giúp đỡ của những người đã giúp đỡ chúng ta, dù người ấy là người tầm thường bé nhỏ. Bạn có đồng ý với tôi chăng?

Tuy nhiên ở một khía cạnh khác, người làm ơn cũng cần quên đi những gì ta đã ra công giúp đỡ người khác theo tinh thần “thi ân bất cầu báo” mà người xưa đã dạy. 

Khi chúng ta làm được một việc lành như giúp đỡ kẻ neo đơn, giúp đỡ kẻ nghèo khổ bịnh tật đáng thương, ta thấy vui trong lòng một ít.  Đó chính là phần thưởng mà ta đã nhận được từ những việc thiện lành đó rồi, đừng mong mỏi sự đền ơn trả nghĩa nơi người vừa mới thọ ơn của ta.  Người viết tin tưởng rằng: “Ngẩng đầu cao ba thước đã có thần linh” cho nên việc làm thiện ác, tốt xấu của chúng ta, xét về phương diện tâm linh đã có trời cao phán xét. Và riêng với lương tâm cá nhân chúng ta, bạn cũng sẽ thấy hạnh phúc, vui vẻ khi làm được việc thiện lành họặc lo lắng sợ hãi khi làm nên chuyện xấu ác.  Bạn có nghĩ như thế không?

Nhiều khi bạn không nhận được sự trả ơn của người mà bạn đã ra tay giúp đỡ mà bạn lại nhận được sự giúp đỡ của người xa lạ khác trong những trường hợp hay hoàn cảnh khác khi bạn cần sự giúp đỡ.  Bạn đã có kinh nghiệm này hay chưa?  Chắc chắn là phải có rồi ít nhất là một lần trong cuộc đời của bạn cũng như của tôi.

Xin cám ơn cuộc đời đã cho ta được học hỏi và được biết thêm nhiều điều thú vị trong cõi trần gían  này.

Khi còn làm việc trong chương trình Head Start của Sở Học Chánh Portland, Oregon, người viết đã học rất nhiều điều hay trong chương trình giáo dục các đấng nhi đồng 4 tuổi này. Học sinh luôn được dạy phải biết cám ơn thầy cô giáo khi được thầy cô giáo hay bạn bè hoặc do người khác giúp đỡ và phải biết xin lỗi khi phạm lỗi.  Hai từ ngữ "xin lỗi" và "cám ơn" này hình như đã thấm thấu sâu xa vào nếp sống thường nhật của tôi, nên người viết rất lấy làm ngạc nhiên và bực mình khi phu quân của tôi, đôi khi vì "tự áí" hay vì "mắc cở" mà tiết kiệm cách dùng hai từ này mỗi khi chàng phạm lỗi hay khi tôi ra tay giúp đỡ chàng. 

Quý ông là thế đấy cứ tưởng mình luôn là "ông boss" và luôn nghĩ rằng quý bà vợ phải có bổn phận "tại gia tùng phụ, xuất giá tùng phu”, nên tôi không cần phải cám ơn hay xin lỗi gì cả". 

"Xưa quá đi Diễm” rồi và quý ông cần phải "Bỏ đi Tám" ý nghĩ đó vì bây giờ là thế kỷ 21 rồi đấy nhé.  Smile!

Xin mời đọc cảm nghĩ của một người Việt Nam đi công tác ở Mỹ qua bài viết dưới đây nhé.

“Xin lỗi” và “Cảm ơn” - bài học từ người Mỹ

Xin lỗi" là câu cửa miệng của người Mỹ, dù thực sự họ có lỗi hay không. Mà lời "Cảm ơn" đối với người Mỹ cũng phức tạp không kém.

Sau vài hôm lấy ngày làm đêm vì lệch múi giờ tới 13 tiếng, việc đầu tiên của tôi trong nhiệm kỳ công tác ở Mỹ là ra đường "giải ngố", xem nước Mỹ mặt mũi ra sao. Đang mải ngó phố xá, tôi vô tình va vào người bên cạnh, làm ông ta suýt đổ cốc cà phê đang cầm trên tay. Chưa kịp định thần thì nạn nhân đã rối rít: "Ôi, tôi xin lỗi! Anh có làm sao không?" Tôi ớ người. Tôi va vào ông mà ông lại xin lỗi tôi là sao? Ừ thì cái này lạ, nhưng vẫn cứ thấy có gì đó nữa không quen tai lắm. Nghĩ mãi mới ra là câu "Xin lỗi", cái này càng lạ lẫm bên ta, mà nhân chứng vật chứng là việc Cảng Hàng không Nội Bài năm ngoái đã phải phát động phong trào "4 xin": Xin chào - Xin lỗi - Xin cảm ơn - Xin phép.

Một thời gian sau, quen rồi mới hiểu, "Xin lỗi" là câu cửa miệng của người Mỹ, dù thực sự họ có lỗi hay không. Tận mắt chứng kiến thêm một vụ việc, mới thấy lời xin lỗi, dù có vẻ đơn giản, nhưng lại tác dụng lắm. Đang đi trên đường, một chiếc ô tô, không hiểu thế nào mà bị xe sau húc lên, tan cả ba-đờ-sốc. Quả này mà ở quê mình thì dễ đánh nhau to, hay chí ít thì bố mẹ, ông bà, cụ kỵ cũng được xướng danh nở mặt nở mày.  Thế nhưng chuyện lại đơn giản chưa từng thấy. Sau khi đánh xe vào vệ đường, hai tài xế xuống bắt tay nhau, cùng nói xin lỗi, hỏi han tíu tít, rồi ai nấy rút điện thoại, một người gọi cảnh sát, người kia gọi bảo hiểm, cứ như mọi thứ đều được lập trình sẵn. Cách hành xử của họ khiến tôi nghĩ đến chuyện từng gặp ở Việt Nam. Một lần đi xe máy trên phố Hàng Điếu, tôi cũng bị một anh xế hộp tông thẳng vào đằng sau, tí ngã. Tôi xuống xe, thấy ống xả bị móp một chút. Còn anh ta thì vẫn ngồi nguyên trên xe, điềm nhiên như không có chuyện gì xảy ra chứ đừng nói đến xin lỗi hay hỏi han sự tình. Có tí bực mình, tôi bảo: "Anh đi kiểu gì thế?" Chắc thấy mặt mình hèn hèn, anh ta lạnh tanh: "Đi kiểu đấy đấy thì làm sao?” Đến nước này thì đúng là mình hèn thật, đành dựng xe đi tiếp, chả dám hó hé câu nào nữa, chỉ nghĩ bụng "Hôm nay mà gặp phải thằng không hèn thì mày đứt phừn phựt".

Lời xin lỗi, ai cũng có thể nói được nhưng để xin lỗi một cách đúng nghĩa thì e là không đơn giản. Tôi đã học được điều này từ một bà mẹ Mỹ. Hai đứa trẻ chừng 5 tuổi, con của hai gia đình khác nhau chơi trong công viên. Một đứa nghịch cầm hòn sỏi ném vào đầu đứa kia. Hòn sỏi không đủ lớn để gây chảy máu nhưng cũng đủ để đứa kia bươu đầu, khóc giãy lên. Bà mẹ của đứa ném, không nói không rằng, nắm tay con mình lôi ra một góc. Thằng bé không hiểu sao cũng khóc thét, mặt trắng bệch. Nghe hai mẹ con nói chuyện, mới biết bà mẹ đã bóp nghiến bàn tay ném đá của thằng bé. Chờ cho thằng bé nín, bà mẹ mới hỏi: "Tay con có đau không?" Thằng bé mếu máo gật đầu. "Con đau thế nào thì bạn bị ném đá cũng đau như thế. Bây giờ đã hiểu bạn đau thế nào rồi, vậy con ra xin lỗi bạn đi”. 

Nghĩ thấy mà đúng. Nếu cứ một mực bắt nó xin lỗi ngay từ đầu thì chưa chắc nó đã tâm phục khẩu phục. Có thấu hiểu hoàn cảnh người khác thì mới thực sự hối lỗi, lời xin lỗi mới chân thành được.

Chả cứ gì "Xin lỗi", mà lời "Cảm ơn" đối với người Mỹ cũng phức tạp không kém. Trong quầy bán đồ ăn ở một siêu thị, một bà mẹ đi cùng hai đứa con, đứa lớn khoảng 4 tuổi, đứa bé đang ẵm ngửa. Đứa lớn muốn uống nước còn bà mẹ đang mải lo đứa nhỏ nên không chú ý. Thằng bé cầm cốc đến bình nước nhưng cao quá không với tới. Tôi giúp thằng bé lấy nước, lúc này bà mẹ cũng vừa nhìn thấy và lập tức nhắc: "Con phải nói gì?" Thằng bé vội vàng "Cảm ơn chú!" Tôi đang định khen một câu thì bà mẹ đanh giọng: "Chưa được". Thằng bé luống cuống cảm ơn một lần nữa, bà mẹ vẫn lắc đầu. Thằng bé ngơ ngác, không hiểu chuyện gì. Bà mẹ mới nói: "Hãy nhìn vào mắt chú ấy!" Ra thế, cảm ơn không phải là để cho có, mà cũng phải đúng cách, đúng nghĩa.

"Xin lỗi", "Cảm ơn" là sự thể hiện tối thiểu của một con người văn hóa, một xã hội văn minh. Mà muốn xây dựng một xã hội văn minh thì không thể dựa vào vài câu khẩu hiệu suông. Chừng nào mà xin lỗi hay cảm ơn vẫn còn là của hiếm trong ứng xử hàng ngày thì vế cuối cùng của mục tiêu xây dựng xã hội công bằng, dân chủ, văn minh vẫn còn xa vời lắm./.

Nhật Quỳnh/VOV-Washington

(Nguồn: Trích trong http://vov.vn/blog)

Mời xem youtube Thank You- Cám ơn do người viết thực hiện để cám ơn tất cả quý vị đã giúp đỡ tôi trong cuộc đời này.  Smile!

  Youtube Thank You - Cám ơn

https://youtu.be/jr0ep8wcYYo

Xin mời Bạn đọc bài thơ Cảm Ơn của Thầy Thích Tánh Tuệ dưới đây thay cho lời kết của bài tâm tình hôm nay của người viết nhé. Kính cảm ta công dức của Thầy Thích Tánh Tuệ.


Cảm Ơn

Cảm ơn những tháng mùa Đông,
Biết ngày xuân đến ấm nồng ban mai.
Cảm ơn thất bại, đắng cay,
Để cười mãn nguyện hôm nay công thành.
Cảm ơn… từ chối, đoạn đành,
Để ta dấn bước thực hành, trải qua…
Cảm ơn lời lẽ xót xa,
Từ nay biết sẽ thốt ra những gì.

Cảm ơn ''tiếng bấc, tiếng chì'',
Hiểu lòng nhân thế, chẳng vì bận tâm.
Cảm ơn ngày đó lạc lầm,
Mà nay tránh khỏi hố hầm đọa sa.
Cảm ơn hạnh phúc nở hoa,
Ngẫm thời gian khó bao là chắt chiu…
Cảm ơn đau khổ, cô liêu,
Khiến ta lắng lại học nhiều điều hay.

Cảm ơn cuộc sống cuồng quay,
Để trân quý một phút giây yên bình.
Cảm ơn ai đã vô tình,
Ngộ ra cảm giác khi mình vong ân.
Cảm ơn kẻ oán, người thân,
Cho ta thành tựu chữ Nhân, chữ Hòa.

Cảm ơn Đạo lý Phật đà,
Giữa đời thuận nghịch vẫn là thong dong.
Cảm ơn trời đất mênh mông…
Ôi! sao nói trọn tiếng lòng '' Cảm Ơn! ''

Thích Tánh Tuệ

Người viết cũng rất tâm đắc hai câu thơ của nhà thơ Kahlil Gibran trong tập thơ Nhà tiên tri (The Prophet).

Cám Ơn Đời Mỗi Sớm Mai Thức Dậy
Ta Có Thêm Ngày Mới Để Yêu Thương

 (Wake at dawn with winged heart and give thanks for another day of loving - thơ Kahlil Gibran)

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 426-ORTB 840-7518)

 

Phải Cai Nhau…

Mẹ tôi có những triệu chứng của tai biến mạch máu não. Khi xe cấp cứu đưa Mẹ vào bệnh viện, bác sĩ cho biết Mẹ bị ischemic stroke. Bác sĩ không giải phẫu Mẹ vì tuổi đã cao, sức yếu, có thể không chịu nổi, chỉ cho những thứ thuốc cần thiết để ổn định tình trạng rồi đưa qua rehab & nursing home.

Ngày đầu Mẹ vắng nhà, Bố suy nhược hoàn toàn, không thiết ăn uống, đi đứng xiêu vẹo, phải có người dìu. Đầu óc đã lơ mơ, chóng quên, gặp chuyện khủng hoảng này còn ngơ ngác, không biết gì cả. Đêm đó, Bố xục xạo các phòng, lảo đảo đi tìm Mẹ, mếu máo gọi: “Mẹ Cầm ơi! Mẹ đâu rồi?” Cứ gặng hỏi: “Mẹ đi đâu mà chưa về? Cho Bố đi tìm Mẹ.” rồi nức nở: “Hay Mẹ đã chết rồi mà các con giấu Bố?”

Khi vào bệnh viện thăm Mẹ, thấy Mẹ nằm im lìm, mắt nhắm nghiền, Bố ngân ngấn lệ nơi khóe mắt, hai tay run rẩy gỡ kính xuống chùi. Đàn ông ít khóc nhưng khi họ khóc trông thật não ruột, xót xa, huống chi người ấy lại hom hem, lọm khọm như Bố thì thật đau xé lòng!

Bố nhẹ xoa má và mí mắt Mẹ, giọng nghèn nghẹn, đứt quãng: “Dậy đi Mẹ Cầm ơi… Mở mắt nhìn xem các con, các cháu vào thăm đây này.” Rồi Bố kéo từng đứa đến, ấn sát vào giường: “Có nhận ra ai đây không?” Chẳng thấy Mẹ có phản ứng, Bố thở dài: “Chán quá! Bà đợi tôi. Tôi đi theo bà.” Buông người xuống ghế, Bố lại rưng rức khóc, lại lấy khăn tay lau kính, buồn bã lắc đầu: “Chả làm gì được! Bố muốn tự tay làm cho Mẹ chết trước rồi Bố chết theo.” Tôi phá vỡ cái không khí nặng nề, ảm đạm bằng nụ cười khôi hài: “Thì Bố phải ăn uống cho khỏe mạnh để có thể tính chuyện làm cho Mẹ chết trước chứ?” Ngồi thêm một chốc, Bố than: “Chóng mặt quá… cho Bố về.” Nhưng về nhà rồi lại đổi ý đòi vào thăm Mẹ…

Mẹ nằm đó, thiêm thiếp, được cứu chữa bởi đủ loại thuốc, được các bác sĩ và y tá chăm sóc tận tình; Mẹ đâu có hay gia đình đang sầu khổ, lo lắng không biết khi nào Mẹ sẽ hồi phục hay có thể hồi phục. Người buồn bã, lo âu nhiều nhất là Bố lại không có thuốc chữa và không ai có thể chữa được ngoài Mẹ.

Anh tôi thấy Bố sút kém tinh thần và thể chất nhanh quá, đề nghị: “Tách Bố Mẹ ra! Mỗi người ở một nơi cho quen dần với sự thiếu vắng của nhau, có thể là tạm thời, cũng có thể là vĩnh viễn. Bố Mẹ phải cai nhau như đứa trẻ cai bú vú.” Tôi phản đối: “Không nên… không nên…. Bố Mẹ từng gắn bó với nhau bao nhiêu năm, nay bị tách rời thì sẽ sống trong mỏi mòn thương nhớ. Đời sống sẽ rất cô đơn và chán chường, không còn ý nghĩa và hứng thú nữa. Làm sao mà cai được!”

Bên nhau từ những ngày kháng chiến chống Pháp gian khổ, đến những lúc đau đớn, sợ hãi trong ngục tù… Từ những ngày thoát ly Cộng sản phải đổi tên họ, đến những ngày tạo dựng cuộc đời mới thành đôi bạn đường. Tưởng từ đây có được một mái gia đình vững vàng, hạnh phúc, ai ngờ đến lúc đất nước bị chia đôi. Năm 1954, đôi vợ chồng trẻ với một đứa con mới 2 tuổi, đứa kia còn bế ngửa đã vội vã di cư vào Nam. Từ hai bàn tay trắng, Bố Mẹ đã cố gắng gầy dựng lại. Bố phải thi từ bằng Trung học trở lên dù đã có bằng Tú Tài Pháp ở ngoài Bắc. Từ một gia đình hai con, nay có thêm 5 đứa nữa, vấn đề sinh nhai đặt nặng hai vai. Bố vừa đi làm vừa học thêm Cử nhân Luật, vào ngành ngoại giao để có nhiều cơ hội tiến thân trong xã hội và tạo tương lai tốt đẹp cho con cái. Bố khó thực hiện được hoài bão của mình nếu không có người nội tướng giỏi giang, tháo vát và đảm đang là Mẹ. Bố hoàn toàn trông nhờ vào sự quán xuyến gia đình và nuôi dưỡng con cái của Mẹ.  Mẹ như cái cọc chống lưng Bố đứng vững còn Mẹ dựa vào Bố như thân dây trầu quấn quanh cây cau rắn chắc.

21 năm sau, 1975, miền Nam bị Việt cộng xâm chiếm, chiến tranh quốc-cộng chấm dứt nhưng dân chủ và tự do đã mất. Bố Mẹ lại quyết định di tản vì không thể sống chung với Việt cộng. Lần này đi là chấp nhận không có ngày về và chấp nhận những cam go, rủi ro nguy hiểm đến tính mạng. Lần này đi, đi xa lắc, vượt cả đại dương… qua tuốt châu Mỹ. Bố Mẹ phải đối phó với bao nhiêu khó khăn nơi lạ đất lạ người, nhưng vẫn kiên trì, bền chí lăn xả vào đời, chắt chiu, tom góp, gầy dựng lại mái ấm gia đình gồm 10 người.

Thấm thoát đã 43 năm lưu vong trên xứ Mỹ, những cố gắng, hy sinh của Bố Mẹ cho gia đình đã hoàn tất, bổn phận và trách nhiệm làm Cha Mẹ đã chu toàn. Khi các con đã lớn khôn và thành danh cũng là lúc tuổi già kéo đến, Bố Mẹ không tránh được lão-bệnh trong sinh-tử luân hồi. Thật may mắn, Bố Mẹ có cơ thể tốt, chỉ mắc phải vài bệnh thông thường chứ không vướng những căn bệnh nan y. Tôi hết lòng tạ ơn Trời Phật và đã nguyện lấy bớt tuổi đời của mình cho Bố Mẹ sống đến 100 năm. Nhưng bây giờ tôi lại thấy sống đến 100 tuổi không còn là niềm ao ước nữa vì cuộc sống đã mất dần ý nghĩa và phẩm chất theo năm tháng chất chồng.

Càng lớn tuổi càng khó ngủ, ban đêm Bố Mẹ thường hồi tưởng lại quá khứ; kể đi kể lại những kỷ niệm của thời kháng chiến chống Pháp, lúc trong tù, khi di cư vào Nam, khi các con còn nhỏ, lúc mới sang Mỹ, v.v.  Bố Mẹ còn nhắc đến họ hàng, bạn hữu, sui gia, trong số đó có nhiều người đã về cõi Thiên Đàng hay Niết Bàn. Nếu người chồng đi trước thì người vợ còn tạm quên nỗi đau để sống với con cháu thêm được vài năm. Nếu người vợ đi trước thì người chồng bị hụt hẫng, sống trong phiền muộn, chán nản, lạc lõng, chỉ được vài tháng rồi cũng mất. Nhưng cũng còn tùy theo cá tính và sức khỏe của chồng hay vợ mà có những trường hợp ngoại lệ.

Bố lo cho Mẹ từng viên thuốc, Mẹ lo cho Bố từng bữa cơm bổ dưỡng. Mỗi bữa, Mẹ đứng hầu cơm cho Bố, Mẹ biết Bố thích món gì và ghét cái gì. Mẹ nghĩ ăn nhiều sẽ khỏe, sống lâu nên bữa cơm nào Mẹ cũng ép Bố ăn. Bố xin một thìa cơm thì Mẹ đưa nửa bát, Bố xin nửa bát thì Mẹ đưa đầy bát.  Mẹ lấy khăn giấy thấm mỡ từng miếng thịt cho đến khi nó khô queo hay cắt bỏ phần mỡ rồi mới đưa Bố ăn. Lắm khi Bố cự nự vì sự săn sóc quá chu đáo, kỹ lưỡng đã làm Bố ăn không ngon lại thêm cái tính độc đoán của Mẹ đã làm Bố khó chịu, bực mình. Nhưng Bố vẫn chiều theo ý Mẹ vì Mẹ vẫn luôn là người vợ chung thủy, tri âm, tri kỷ của Bố, từng san sẻ ngọt, bùi, gừng cay, muối mặn, … đủ cả.

Vào tuổi 80, Bố Mẹ đã thấy đời sống tẻ nhạt, cảm được cái đích của chu kỳ sinh-tử đang đến và trở nên yếm thế. Bố hay thở dài và nói “Chán đời.” Tôi cứ nghĩ Bố sẽ mất trước Mẹ vì Mẹ chịu khó ăn uống lành mạnh, năng tập thể dục, và ít nói “chán đời” hơn Bố. Ai ngờ Mẹ lại là người phải đối đầu với thần chết trước Bố!

Đã biết rằng có sinh thì có tử nhưng tôi không bao giờ nghĩ cái ngày này lại xẩy đến quá nhanh cho Bố Mẹ. Gia đình hụt hẫng khi Mẹ bị tai biến mạch máu não nhưng Bố là người bị hụt hẫng và suy sụp nhanh nhất. 70 năm thương yêu, gắn bó như đôi chim liền cánh, bỗng một chốc phải xa nhau, không trách Bố lao đao, sầu khổ, và nơm nớp lo sợ cho giây phút chia ly vĩnh viễn bất thần. Bố không thể sống khi thiếu “cái cọc chống lưng”!  Nhất định không thể tách rời Bố Mẹ, trừ phi… Trời bắt phải cai nhau!

Thực tại phũ phàng nhưng Bố phải chấp nhận là Mẹ đã nhập viện và không biết chừng nào Mẹ mới về nhà. Mỗi ngày Bố nôn nóng được vào thăm Mẹ. Bố dậy sớm, y phục chỉnh tề, tay chống gậy, chờ con cho lên xe vào nhà an dưỡng. Một ngày vào mấy chuyến. Trước đây, mỗi lần lên xe, Bố than thở bị chóng mặt, không chịu đi đâu cả, bây giờ không còn kêu ca gì nữa. May mà rehab & nursing home chỉ cách nhà có 8.5 miles. Tôi e ngại nếu Bố phải cai Mẹ lúc này, chắc chắn Bố sẽ héo hon, tàn tạ, và có thể mất trước Mẹ.

Anh em từ những nơi khác luân phiên về chăm sóc Mẹ, cầu mong thấy được một ánh mắt tinh anh, một nhúc nhích của cơ thể, một tiếng nói, … để biết là Mẹ có thể vượt qua cơn nguy kịch. Chúng tôi buồn vui theo từng diễn tiến bệnh trạng của Mẹ. Tôi đã mừng đến chảy nước mắt khi em trai kể là Mẹ đã nhích môi vì thấy nó vừa nhún nhảy vừa hát: “Cười lên đi em ơi. Cười để giấu những dòng lệ rơi…” (*) Tuy chưa hẳn là một nụ cười nhưng cũng đủ truyền thêm sức mạnh cho chúng tôi và tăng thêm niềm tin rằng Mẹ sẽ có những tiến triển khả quan, sẽ hồi phục nhanh chóng.  

Mỗi lần vào thăm Mẹ, tôi cho Mẹ ăn trưa, bóp tay chân, làm vài trò chơi cho đầu óc hoạt động, tập vài cử động cho tay chân cứng cáp. Mẹ bây giờ như đứa trẻ, phải học ăn, học nói, học gói, học mở… Tôi sung sướng khi Mẹ gọi tên tôi và trả lời những câu hỏi; mừng rỡ khi Mẹ tự đút lấy ăn, tự chải đầu; thích thú khi Mẹ hoàn tất những trò chơi... Tôi xót xa khi Mẹ rên rỉ vì y tá lăn người Mẹ từ bên này sang bên kia để lau chùi hay khi tôi bóp tay chân Mẹ hơi mạnh. Tôi áy náy khi y tá đặt Mẹ lên tấm vải dầy có khoen ở bốn góc, móc vào đầu máy thành cái túi để nâng Mẹ ra khỏi giuờng, đặt ngồi trên ghế. Mẹ lọt thỏm, co quắp trong cái túi ấy, hai tay quýnh quáng, quờ quoạng tìm chỗ bấu víu. Tôi chới với khi Mẹ sốt, khi có vài cục máu đọng trong chân, khi Mẹ thở khó nhọc, khi bị nấc cụt…

Lúc tôi về, có khi Mẹ đang ngủ; tôi nhẹ nhàng khép cửa đi ra. Lên xe lại áy náy là Mẹ sẽ ngoẹo đầu, đổ gục qua một bên, sẽ mỏi cổ lắm và lúc tỉnh dậy không thấy ai sẽ hốt hoảng, sợ hãi. Cũng có khi Mẹ còn tỉnh, đang xem tivi, tôi hôn Mẹ, nói: “Con phải đi về. Tuần sau con lại vào thăm nhé.” Mẹ im lìm… chắc hẳn không bằng lòng. Tôi năn nỉ: “Con về nhé?” Ánh mắt xa xôi, Mẹ thì thào: “Ừ!”… Lúc đi, tôi nôn nóng bao nhiêu thì lúc về lại nghẹn ngào, băn khoăn bấy nhiêu. Tôi đã vì bổn phận đối với gia đình riêng của tôi mà không thể chăm sóc Mẹ nhiều hơn nữa. Tôi chắc Mẹ sẽ thông cảm, không bắt tội vì Mẹ đã từng nói: “Nước mắt bao giờ cũng chảy xuôi!”

Tôi định tâm viết về Mẹ, về những gì Mẹ đang trải qua cũng như những tiến triển của giai đoạn phục hồi nhưng tôi không thể nào viết về Mẹ mà không nhắc đến Bố và ngược lại. Rất khó khăn để tách bạch, phân biệt công ơn của Cha và của Mẹ. Cũng không thể viết về Cha, Mẹ riêng rẽ vì luôn luôn bên Mẹ đã có bờ vai dựa chắc chắn của Cha và bên Cha đã có vòng tay ấm áp của Mẹ.


Mỗi năm vào Ngày Lễ Mẹ (Mother’s Day) và Ngày Lễ Cha (Father’s Day), trái tim người con rạt rào buồn vui khi đọc những vần thơ, đoản văn viết riêng về công Cha hay nghĩa Mẹ, nhắc nhở nợ sinh thành dưỡng dục bao la. Tiệm buôn làm những món quà tặng cũng mang giới tính đặc thù của đàn ông hay đàn bà. Trong khi đó, văn hóa Việt Nam có một tập tục để ghi ơn Cha và Mẹ, đáng được gìn giữ, đó là đại lễ Vu Lan.

Trong kinh Vu Lan Bồn của Phật giáo, có ghi là lễ Vu Lan bắt nguồn từ lòng hiếu thảo của Tôn giả Mục Kiền Liên. Ngài là một trong 10 vị đệ tử xuất chúng của Đức Thế Tôn.  Khi đức Mục Kiền Liên tu thành chính quả Bồ Tát, dùng tuệ nhãn để tìm kiếm mẫu thân thì thấy mẹ mình đang bị đọa trong địa ngục A Tỳ, đói khổ khôn xiết. Đó là kết quả của ác nghiệp tích tụ đã lâu.  Ngài rất thương xót, đã nhiều lần muốn cứu mẹ mà không được nên cầu cứu với Đức Thế Tôn.  

Đức Phật bảo Mục Kiền Liên phải nhờ chư tăng khắp nơi đồng tâm cầu nguyện thì mới có thể chuyển kiếp của mẹ Ngài. Mục Kiền Liên y theo lời Phật dạy. Sau 3 tháng an cư kiết hạ, vào ngày rằm tháng Bảy, Ngài cầu xin chư tăng cùng hiệp lực, tập trung chú nguyện, chuyển hóa được nghiệp của mẹ Ngài. Từ đó, các chúng sinh, ai muốn báo hiếu cho cha mẹ thì theo cách này.

Ngày rằm tháng Bảy, Phật tử và các chùa khắp nơi long trọng tổ chức đại lễ Vu Lan, dâng hương cầu nguyện cho cha mẹ hiện tiền được khoẻ mạnh, bình yên và cha mẹ bảy đời quá khứ được thoát khổ địa ngục về cõi Trời an vui.  Cho nên đại lễ Vu Lan còn được xem là Ngày Báo Hiếu Cha Mẹ, Ngày Nhớ Ơn Cha Mẹ, v.v. của tất cả mọi người, không đơn thuần là của Phật tử.

Đây là cơ hội để tỏ lòng trân trọng hiếu kính đến cha mẹ, ông bà, tổ tiên trong kiếp này và muôn vàn kiếp trước, lại là truyền thống đẹp đẽ thể hiện cốt nhục tình thâm và tính nhân bản của dân tộc Việt. Đồng thời cũng là dịp tự soi xét bản thân, chiêm nghiệm nhân quả và luân hồi để lo tu tâm, dưỡng tánh. Tuy không rõ tiền kiếp của mình đã là ai nhưng ít ra cũng đoán được cái “nhân” mà mình đã gieo để có cái “quả” ngày nay. Rồi biết phải gieo “nhân” như thế nào trong kiếp này để vun xới cho “quả” của những kiếp sau.

Nhập gia tùy tục, tôi tiếp tục mừng Ngày Lễ Cha, Ngày Lễ Mẹ nhưng đối với tôi lễ Vu Lan quan trọng nhất vì đây là dịp để báo hiếu cho cả Cha lẫn Mẹ, nhắc nhở tôi gìn giữ, trân quý gia đình, tổ tiên, đất nước... Theo tôi, từng đó ngày lễ vẫn chưa đủ để thực hiện hiếu đạo làm con và đền ơn sinh thành dưỡng dục trong muôn một.

Nguyễn Phương Thúy, 6/25/2018

(*) Bản nhạc Hãy Ngước Mặt Nhìn Đời của Lê Hựu Hà