Cô Gái Việt

header photo

Giã Biệt Hạ Buồn

Thơ: Ngọc Quye6n

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Hoài Tâm

Hoa Vàng Năm Ấy

Thơ: Hồng Thủy

Nhạc: Từ Công Phụng

Tiếng hát: Đèo Văn Sách

NGẮM THU DC. NHỚ THU HÀ NỘI

Thơ:  Hồng Thủy

Nhạc: Vĩnh Điện

Tiếng hát: Thụy Long

Tự Tình Khúc

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Phạm Lynh Phương

Tiếng hát: Duyên Quỳnh

Bùa Phép

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Giáng Hương

Tango Tím

Lời thơ: Trương Ngọc Quyên

Ca khúc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Hà Thanh

Từ Nay Vĩnh Biệt Mẹ

Tuỳ bút "Từ Nay Vĩnh Biệt Mẹ" của Nguyễn P. Thuý

Diễn đọc: Nhược Lan

Thực hiện: Văn Bạch Lan

 

Mẹ Ơi Con Nhớ

Thơ: PhamPhanLang

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Má Tôi! Cây Cổ Thụ

Tuỳ bút của Song Thy do tác giả trình bày

Nửa Đời Mẹ Cúi Mặt

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Mê Linh

Biển Gọi Tên Nhau

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Mê Linh

O Áo Tím

Thơ: PhamPhanLang

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Vân Khánh

Một Ngày Không Thể Quên

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Mắt Nhắm Nghỉ Ngơi

Thơ: PhamPhanLang

Mai Hoài Thu phổ nhạc

Ca sĩ: Vân Khánh

Bốn Mùa Viễn Xứ

Thơ: Trần thị Hà Thân

Nhạc: Mạc Đức Vinh

Ca sĩ: Đình Nguyên

Xuân Xưa

Thơ: PhamPhanLang

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Diệu Hiền

DÂY DƯA VẾT BẦM

Thơ: PhamPhanLang

Nhạc: Vĩnh Điện

Ca sĩ: Vân Khánh

Nhớ Mãi Cuộc Tình Xưa

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Ái Hoa

Ca sĩ: Ngọc Giao

Thu Hải Đảo

Thơ: Phạm Phan Lang

Nhạc: Vĩnh Điện

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Thu Mộng

Thơ: Ohạm Phan Lang

Nhạc: Mộng Thiêng

Ca sĩ: Hoàng Quân

Lời Biển

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Phan Ni Tấn

Ca sĩ: Ngọc Mỹ

Dạ Khúc Ngàn Trùng

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Mê Linh

Tháng Tư Tình Buồn

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Vi Tuấn Đạt

Ca sĩ: Thu Trang

Điều Chưa Bày Tỏ

Thơ: Tưởng Dung

Diễn ngâm: Hồng Vân

Tiếng Thu

Thơ: PhamPhan Lang

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Vân Khánh

Đợi Mong

Thơ: Phương Lan

Nhạc: Ái Hoa

Tiếng hát: Châu Thuỳ Dương

Tiềm Thức Gọi Về

Tác giả: Thần Thị Hà Thân

Giọng đọc: Nguyên Hà

Xin Mãi Còn Nhau

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Ngọc Mỹ

Đóa Hoa Lòng

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nhguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Giáng Hương

Qua Lối Cũ

Thơ: Phương Lan

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Diệu Hiền 

Bên Sông

Thơ: phamphanlang

Nhạc: Mộc Thiêng

Ca sĩ: Ngọc Quy

Đoá Hồng Gởi Mẹ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lê Huỳnh

Tiếng hát: Diệu Hiền

Vá Khâu Nỗi Buồn

Thơ: PhamPhanLang

Nhạc: Vĩnh Điện

Ca sĩ: Vân Khánh

Mẹ Ơi Con Nhớ

Nhạc: Mai Hoài Thu 

Thơ: PhamPhanLang 

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Tháng Tư Tình Buồn

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Vi Tuấn

Ca sĩ :THU TRANG

Đường Mưa

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Ca sĩ: Nguyễn Hải-ACT

Cung Buồn

Thơ : Ngọc Quyên
Nhạc & Hòa âm : Mã Quốc Thái
Trình bày : Ngọc Lan

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Trình bày: Quang Châu

Xuân Viễn Phương

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Trình bày: Bạch Lan

Tản Mạn Chiều Xuân

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát: Lý Thu Thảo

Cành Lan Trắng

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Phạm Chinh Đông

Tiếng hát: Quốc Duy

ĐIỆU VALSE BUỒN

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Phạm Mạnh Cương

Ca sĩ: Ngọc Mỹ

THƯƠNG VỀ Kỷ NIỆM 001

Thơ: Minh Giang

Ca sĩ: Lý Thu Thảo

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tình Mẹ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Tiếng hát Lý Thu Thảo

THU VỀ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Tiếng hát: Diệu Hiền

Tự Tình Thu

Thơ: Ngọc Quyên 

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Trình bày: Thái Hòa 

Tình Mong Manh

Thơ: Đỗ Dung

Nhạc: Linh Phương

Tiếng hát: Phương Nam

HẠT NẮNG

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyễn Hữu Nhung - Nguyên Hà - Hải Lan

CHỐN XƯA

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Lâm Kim Cương,

​Ca sĩ:  Ngọc Mỹ

Ngỡ Ngàng

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát: Đông Nguyễn

Cha Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hoàng Đô

Trình bày: Nguyễn Hoài Phương

Chuyện Tình Tây Đô

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Ca sĩ: Diệu Hiền

Vết Thương Trần Gian

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hoàng Đô

Tiếng hát: Quỳnh Dao

Đường Mưa

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Tiếng hát Quỳnh Dao

Truyện của Phương Lan

Kiều Loan & Chân Như diễn đọc

Dại Khờ

Thơ Thu Hương

Nhạc Mai Hoài Thu

Tiếng hát Đông Nguyễn

Theo Gió

Trích trong truyện: Như Một Thoáng Mây Bay

Tác giả: Đỗ Dung

Người đọc: Hải Lan

Tuổi Mùa Thu

Thơ : Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc : Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tâm Thư

Nhạc & lời: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

HẸN HÒ MÙA XUÂN

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Tâm Thư

Huế Lỡ Hẹn Mấy Mùa Trăng

Thơ: Trần thị Hà Thân

Phổ nhạc: Nguyễn Hải Hà Lan Phương

Trình bày: Vân Khánh

Ngàn Thu Vĩnh Biệt

Tác giả: Đỗ Dung

Người đọc: Thiên Hương

Hãy Trả Lại Em

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Tiếng hát: Thái Hòa

HẸN MỘT MÙA XUÂN

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Giáng Hương

Qua Lối Cũ

Thơ Phương Lan

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Diệu Hiền 

Dì Ghẻ

Truyện của Phương Lan

Chiếc Lá Thu Đông

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát Đông Nguyễn

Cách Xa

Keyboard: Thanh Yến

Guitar: Duy Ngọc

Camera: Na Trần

Thể hiện: Ngọc Huyền Mtl

Cánh Chim Cô Đơn

Thơ : Ngọc Quyên

Nhạc : Nguyễn Hoàng Đô

Tiếng hát: Thu Trang

SÀI GÒN NHỚ

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Phan Ni Tấn

Tiếng hát: Lâm Dung

CON ĐÒ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Lý Thu Thảo

Tháng 7, 2020

 

 

 

GIEO THEO NỖI BUỒN

Người xa

Tháng trắng hạ dài

Ve kêu chiều trải nắng phai phấ ... chờ.

Đêm về

Hoang phế cõi mơ

Ngực thôi rạo rực, môi hờ hững môi.

 

Người xa

Ngàn dặm đơn côi?

Trăng tàn mộng huyễn ai ngồi bên hiên?

Đêm sâu

Bóng lệch sầu nghiêng

Hồn chôn cất giữ cội tiền kiếp xưa.

 

Người xa

Như gió sang mùa

Ơ! Sao cứ mãi vẽ bùa tự đeo.

Còng lưng

Leo dốc cheo leo

Đỉnh khuya trăng lặn... gieo theo nỗi buồn.

Kiều Mộng Hà

July 13th2020

 

Hành Trình Tìm Hạnh Phúc

Sống ở trong chốn bụi hồng lao xao này ai ai cũng mong cầu được hạnh phúc.  Nhưng Hạnh Phúc Ở Nơi Đâu?

Xin mời quý anh chị lắng nghe tâm tình của người viết dưới đây và hy vọng quý anh chị cũng sẽ đồng ý với tôi ở một vài điểm nào đó.  

Ngày xưa, tôi thấy các nguời chị trong thân tộc của tôi, hay con cái của bạn bè cha mẹ tôi, lớn lên đi lấy chồng đẻ con sao mà tầm thường quá vì họ không có hoài bão, lý tưởng phục vụ nhân quần, xã hội gì cả?  Nhưng rồi qua thời gian, tôi mới nhận thấy rằng chính những người phụ nữ tầm thường đó mới là những phụ nữ đáng phục, đáng quí trọng vì họ đã hy sinh những tham vọng của cá nhân mình để giữ lấy một cái hạnh phúc bình thường, giản dị cho mái ấm gia đình của họ, điển hình là mẹ của tôi qua hình ảnh:
“Con cò cõng nắng cõng mưa
Mẹ tôi cõng cả bốn mùa gió mưa”

Hạnh phúc của những bà mẹ là thương yêu con cháu, chăm sóc gia đình như thế thật là bình thường, giản dị, nhưng cũng thật cao quý, đáng yêu, phải không bạn?

Người viết xin trích một đoạn trong bài viết Đâu Là Hạnh Phúc của tác giả Đào Văn Bình dưới đây, xin mời bạn cùng đọc với người viết nhé

Đâu là Hạnh Phúc

“Vào ngày 4/6/2018,  nhà vẽ kiểu túi xách Kate Spade/ Kate Valentine thành công với tài sản ước lượng 200 triệu Mỹ Kim, bà đã treo cổ tự tử ở trong phòng riêng, để lại một tuyệt mệnh thư cho con gái, trong khi chồng ở một phòng khác. Điều này cho thấy “thành công và tăm tiếng chưa chắc đã ngăn ngừa được sự buồn nản, chán đời”  (Kate Spade's suicide is proof that money and fame can't deter depression).

Đúng vậy, càng thành công, càng danh vọng càng lo. Lo vì ngày mai còn giữ được như vậy không? Ngày mai hàng bán ế thì sao? Rồi vài chục triệu đầu tư vào chứng khoán có thể mất tiêu trong vòng vài tiếng đồng hồ… cả trăm thứ lo, dồn dập tới khiến mất ăn, mất ngủ, nản chí rồi đâm chán đời và tự tử chết. Ôi tiền tài và danh vọng! Không có nó thì thèm khát. Có nó rồi lại chán đời. Tiền tài, danh vọng là đóa thơm ngát nhưng coi chừng trong mùi hương của nó có chất độc!

Trong khi đó, mới đây đài truyền hình Mỹ ở California có phỏng vấn một cô gái Mỹ da trắng khá xinh đẹp, khoảng 20 tuổi, hỏi lý do tại sao cô lại sống cuộc đời không nhà không cửa, chui rúc ở khu vô gia cư căng lều dài cả cây số ở Anaheim, Nam California như vậy? Cô trả lời rằng cô không muốn bị ràng buộc và lo lắng bởi tiền nhà, tiền bảo hiểm sức khỏe, bảo hiểm xe cộ, cuộc sống không tự do khi phải đi làm… Dĩ nhiên ta bùi ngùi thương cảm cho một cuộc đời như vậy. Thế nhưng cô gái lại cảm thấy hạnh phúc và không mong muốn gì cả khi được hỏi cô nghĩ gì về tương lai. Hai hình ảnh thật tương phản. Một người trong tay có cả 200 triệu lại chán đời treo cổ chết. Còn một người không một đồng xu dính túi, lang thang không cửa không nhà lại thấy hạnh phúc. Như vậy hạnh phúc ở đâu?

Chúng ta sẽ là một người “ngủ trên mây” nếu chúng ta nói rằng một một gia đình giàu có, hay quyền cao chức trọng, vợ chồng xứng đôi vừa lứa, con cái thành đạt… là cuộc sống ngụp lặn trong đau khổ.

Chúng ta cũng sẽ là một người thiếu hiểu biết nếu chúng ta nói rằng một người từ bỏ cả gia đình, vợ con, quyền cao chức trọng, gia tài bạc tỷ… để theo Phật sống đời dưa muối… là điên khùng, ngu dại.

Như thế hạnh phúc là sự lựa chọn của mỗi người. Nếu chúng ta ở trong cung vàng điện ngọc mà thấy hạnh phúc… thì đó là hạnh phúc.

Còn nếu chúng ta từ bỏ cung vàng điện ngọc để sống đời như một kẻ ăn mày như Đức Phật  mà thấy hạnh phúc… thì đó là hạnh phúc.

Từ những dẫn chứng kể trên chúng ta thấy vật chất không phải là điều kiện duy nhất hay ắt có để có một cuộc sống hạnh phúc. Mà hạnh phúc hay không tùy tâm mình.            

Đạo Phật là một triết lý Trung Đạo. Phật giáo không phủ định giá trị của vật chất nhưng cũng không khẳng định giá trị của vật chất. Đối với hàng Phật tử sơ cơ Đức Phật dạy về sự thống ngự của khổ đau (Khổ Đế), nguyên do của khổ đau (Tập Đế), sự diệt khổ (Diệt Đế) và phương pháp diệt khổ (Đạo Đế). Thế nhưng khi giảng dạy cho hàng đại Bồ tát, hàng Đại sĩ như Ngài Quán Tự Tại Bồ Tát thì Đức Phật lại nói: “Vô Khổ, Tập, Diệt, Đạo”. Chân lý tối thượng của Phật trong Bát Nhã Tâm Kinh là: khổ đau và hạnh phúc trong cuộc đời này chỉ là một. Tùy theo tâm mình mà nó là khổ đau hay bất hạnh. Lấy nước làm thí dụ: nước cho ta nguồn sống, tắm gội tươi mát, du ngoạn trên sông hồ biển cả. Nhưng cũng chính nước đó sẽ là thảm họa vì nó có thể gây lụt lội, sóng thần và rất nhiều người chết đuối dưới nước. Chân lý “bất nhị” này cũng được Đức Phật giảng dạy cho các hàng Đại Bồ tát trong Kinh Viên Giác khi Đức Phật nói rằng, “Chúng sinh (luân hồi, thống khổ) và quốc độ (an vui giải thoát) đều đồng một pháp tánh. Địa ngục, cung trời đều là Tịnh Độ”.

(Nguồn: Trích bài viết Đâu là Hạnh Phúc của Đào Văn Bình)

Mời Bạn đọc thêm:

Hạnh phúc không phải là một điểm đến mà là hành trình chúng ta đang đi. Hành trình của bạn đã có “hành trang” 19 điều sau đây chưa?

Thế nào là một cuộc sống hạnh phúc? Với nhiều người đó chính là có một cuộc sống đầy đủ vật chất, tinh thần và khiến chúng ta hài lòng với cuộc sống của mình. 19 gợi ý dưới đây tuy đơn giản nhưng sẽ giúp ta dễ dàng đạt được hạnh phúc trong cuộc sống.

1. Mỗi ngày làm ít nhất 3 người mỉm cười

Hạnh phúc thực sự đôi khi đó chính là thể hiện lòng tốt của mình bằng cách giúp đỡ người khác. Khi giúp đỡ trao đi, nụ cười nhận lại. Và như thế, xung quanh bạn đều là những nụ cười rạng rỡ.

2. Mỗi ngày tĩnh lặng 10 phút

Tâm trí bạn đã bận rộn cả một ngày vì công việc học tập, xã hội, hoặc gia đình. Vì thế hãy để “anh bạn” ấy được nghỉ ngơi. Điều này không chỉ giúp bạn làm việc hiệu quả hơn mà còn khiến bạn suy nghĩ kỹ càng hơn về những mục tiêu cuộc sống.

3. Đừng quá nghiêm khắc với bản thân

Đừng quá khắt khe với chính mình. Đôi khi hài hước sẽ khiến cuộc sống bớt áp lực hơn. Không ai hoàn hảo, bạn là người mà, chúng ta có quyền mắc sai lầm. Điều quan trọng là rút kinh nghiệm được từ những sai lầm đó.

4. Mơ nhiều hơn khi bạn đang tỉnh táo

Người ta thường hay mơ trong khi ngủ. Những giấc mơ đó xa vời và thật khó nắm bắt. Vậy tại sao bạn không mơ khi đang tỉnh táo. Mơ ước thành một nhà lãnh đạo xuất sắc hoặc một doanh nhân thành đạt. Dám ước mơ đã giúp bạn bước ½ bước chân tới thành công.

5. Không cần chiến thắng trong mọi cuộc tranh luận. Hãy học cách thỏa hiệp

Tranh cãi chỉnh làm xấu đi các mối quan hệ của bạn.Vậy tại sao chúng ta cứ phải cố để giành phần thắng? Thắng tranh luận đâu khiến bạn hoặc người đó hạnh phúc hơn? Nhìn vấn đề ở nhiều góc độ, đa chiều, thông cảm với những quan điểm đó không có nghĩa là quan điểm của bạn không có lý.

6. Dành thời gian cho người trên 70 tuổi và dưới 6 tuổi

Tại sao vậy? Bởi đây là 2 nhóm người có quan điểm khác nhau về cuộc sống. Những người trên 70 tuổi có nhiều kinh nghiệm và sự khôn ngoan. Hãy yêu cầu họ chia sẻ những gì họ đã học được, và bạn có thể áp dụng những bài học quan trọng đối với cuộc sống của bạn. Trong khi đó trẻ em dưới 6 ngây thơ và hạnh phúc. Tìm hiểu làm thế nào chúng thay đổi cảm xúc của mình một cách nhanh chóng và bạn sẽ hạnh phúc hơn.

7. Đừng phí năng lượng vào chuyện ngồi lê đôi mách

Nếu bạn muốn thỏa mãn sự tò mò của bạn, hãy dành thời gian để tìm hiểu và cải thiện bản thân để thay thế. Đọc sách và nghe nói truyền cảm hứng là một phương pháp tốt thay vì phí thời gian để nghe về những “chuyện phiếm”.

8. Cuộc sống quá ngắn ngủ vì vậy đừng để bản thân chịu đựng cảm giác ghét bỏ một ai

Bạn có thể dành phần còn lại của cuộc sống của bạn ghét một ai đó, nhưng điều đó không có nghĩa là người đó sẽ thay đổi. Trong thực tế, những người khác có thể thậm chí không biết rằng bạn ghét họ. Thoát khỏi những cảm xúc tiêu cực đó. Tìm hiểu làm thế nào để tha thứ. Bạn sẽ cảm thấy tốt hơn.

9. Phớt lờ thị phi

Bạn không thể kiểm soát những gì người khác nghĩ về bạn. Thay vào đó hãy thể hiện bằng hành động để chứng tỏ bản thân bạn.

10. Ngủ đủ 8 tiếng 1 ngày

Ngủ đủ giấc cung cấp cho bạn năng lượng và sự tỉnh táo cho ngày hôm sau. Giấc ngủ giúp tái tạo những tổn thương trong ngày. Nó cũng giúp tăng cường củng cố trí nhớ của bạn. Hãy cố gắng ngủ đủ giấc và đảm bảo giấc ngủ của bạn không bị gián đoạn.

11. Mỉm cười nhiều hơn và cười to hơn mỗi ngày

Endorphin được giải phóng khi bạn mỉm cười. Chúng khiến bạn cảm thấy hạnh phúc và ít căng thẳng hơn. Khi bạn trao đi nụ cười, bạn sẽ nhận lại được một nụ cười, chia sẻ niềm vui. Và đó cũng là một cách tốt để liên kết mọi người.

12. Đừng khơi gợi lại quá khứ của nhau

Hãy cho quá khứ ngủ yên

13. Uống nhiều nước: ít nhất 2 lít 1 ngày

Nước, một phần tất yếu của cuộc sống chiếm 70% trọng lượng cơ thể. Vì thế hãy luôn nhớ uống đủ nước để giúp cho việc lưu thông của các chất dinh dưỡng trong cơ thể. Nó cũng giúp thải ra độc tố, chất thải, và các vi khuẩn thông qua mồ hôi và nước tiểu. Hơn nữa, nước uống làm cho bạn cảm thấy tỉnh táo và cải thiện tâm trạng.

14. Đọc sách nhiều hơn

Hầu hết mọi người đọc sách vì hai lý do chính – niềm vui hoặc kiến thức. Đọc sách cũng giúp bạn giảm căng thẳng. Bạn có thể chìm đắm trong những câu chuyện tuyệt vời hay tìm giải pháp cho vấn đề của mình trong cuốn sách hay.

15. Không ai chịu trách cho hạnh phúc của bạn ngoại trừ chính bạn

Đừng chờ đợi cho người khác để làm cho bạn hạnh phúc. Chỉ có bạn biết mình muốn gì và làm gì để đạt được điều đó.

16. Lúc khó khăn, bạn luôn cần đến những người bạn, vì vậy hãy luôn giữ liên lạc nhé

Những người bạn tốt luôn sẵn sàng hỗ trợ bạn những lúc khó khăn. Vì thế hãy nhớ liên lạc với họ và thỉnh thoảng tụ tập bạn bè. Đôi lúc, điều đó sẽ giúp bạn thư giãn khỏi những mối lo cơm áo gạo tiền thường trực.

17. Gọi điện cho gia đình nhiều hơn nếu bạn ở xa

Không đâu bằng gia đình. Gia đình vừa là điểm tựa vừa là tổ ấm của bạn. Vì thế, hãy thường xuyên liên lạc, hỏi thăm sức khỏe các thành viên trong gia đình nếu bạn ở xa nhé!

18. Vận động nhiều hơn: đơn giản nhất là chạy bộ

Chạy bộ là một bài tập thể lực tốt, giúp bạn tăng cường cơ bắp và cải hệ thiện tim mạch. Thêm vào đó, tập thể dục làm tăng sự tự tin,giúp bạn tập trung, giảm căng thẳng và thư giãn cơ thể của bạn.

19. Tập thiền, Yoga và cầu nguyện mỗi ngày

Thiền, yoga, và cầu nguyện có thể giúp làm dịu tâm tư và giảm sự lo lắng. Các hoạt động này còn có thể giúp bạn tập trung và lắng nghe tiếng nói bên trong của bạn một cách rõ ràng hơn. Đôi khi, cuộc sống quá bận rộn khiến bạn mệt mỏi. Thực hành những hoạt động sẽ giúp bạn thư giãn cơ thể và tâm trí.

(Nguồn: Theo Baihocdoisong.com)

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

 Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 542-ORTB 942-7102020)

 

NHỮNG NGÀY VÀNG

Sáng nào tôi cũng đi bộ một vòng chung quanh những con đường nhỏ đầy cây lá xanh tươi quanh khu nhà tôi ở. Thỉnh thoảng cũng gặp vài người đi bộ ngược chiều. Thoáng thấy họ là tôi vội đi qua phía bên kia đường để tránh khỏi phải đối diện khi lướt qua mặt nhau. Cũng may khu tôi ở toàn những người Mỹ dễ thương, nên khi tình cờ thấy nhau đều giơ tay vẫy tỏ ra thân thiện, chứ không đến nỗi nhầm lẫn tưởng tôi là người Tàu rồi nhẩy long tong xỉa sói: “Chinese về nước tụi bay đi!” như vài trường hợp mà tôi nghe nói về phản ứng kỳ thị người Tàu đã xảy ra ở một vài nơi.

Sáng nay trời trong xanh thật cao, gió thổi nhẹ làm những tàng lá rung rinh như chào đón khách bộ hành. Một chút nắng vàng len nhẹ qua khe lá chỉ đủ làm cho cảnh vật tươi sáng hẳn lên, chứ không làm chói mắt những kẻ nhàn du lang thang đây đó.

Môt chút hương thơm nhẹ nhàng phảng phất đâu đây, gợi nhớ mùi hương hoa ngọc lan của khung trời kỷ niệm ngày xưa… Những cây ngọc lan từ con đường đưa tới phía sau rạp Norodom của những đêm Đại Hội Văn Nghệ học sinh toàn thủ đô Saigon. Những màn văn nghệ, những tiếng vỗ tay, những ánh mắt si mê, những rung động đầu đời…Tất cả hình ảnh gợi nhớ thuở vàng son của thời con gái.

Những cành hoa honey suckle trắng muốt ngả nghiêng như muốn chắn ngang lối đi đã làm tôi choàng tỉnh trở về với sự thật phũ phàng. Cô nữ sinh của tuổi mộng mơ đã trở thành lão bà của những ngày cuối đời. Bao giờ hương hoa honey suckle nhẹ nhàng thoang thoảng mùi ngọc lan cũng làm cho tôi sống lại vài phút giây của thời học sinh xa tắp mù khơi ở quê hương yêu dấu.

Trở về đời sống hiện tại, vài người bạn than thở con virus corona quái ác đã làm đảo lộn cuộc sống của tất cả mọi người. Buồn chán, tù túng cũng làm nhiều người khổ tâm, khó chịu, chả biết làm gì cho qua ngày đoạn tháng.Nhiều gia đình vợ chồng còn xào xáo vì ở nhà cả ngày, nói chuyện nhiều đâm ra bất đồng ý kiến, cãi cọ nhau.Không được ra ngoài, cuồng cẳng, bị trầm cảm cũng dễ dàng bẳn gắt lẫn nhau.

Riêng với tôi, ngoài chuyện lo buồn vì dịch bệnh làm chết nhiều người và thiệt hại đủ mọi phương diện cho quốc gia, tôi không thấy buồn khổ vì sự cách ly mà ngược lại còn thấy thoải mái, có nhiều thì giờ dành cho gia đình, lo cơm nước cho ông xã ngon lành tươm tất hơn. Tôi bầy ra làm đủ các thứ bánh  mà bình thường ít khi làm như bánh xèo, bánh tôm Cổ Ngư Hà nội, bánh cuốn… phần  vì không có nhiều thì giờ, phần ngại vì mất công quá để ra ngoài ăn cho tiện.  Tôi tha hồ dọn dẹp nhà cửa, chăm sóc vườn tược. Dọn cái basement bừa bãi kinh khủng như một kho chứa đồ phế thải.

Có lẽ đây là lần đầu tiên từ ngày lập gia đình cho tới bây giờ, gần 60 năm chung sống, chưa bao giờ vợ chồng tôi được thật sự ở gần nhau suốt ngày, suốt tháng, dành cho nhau tất cả thời giờ như hơn ba tháng qua. Suốt ngày bên nhau, không làm cho hai vợ chồng buồn chán mà ngược lại chúng tôi cảm thấy thật may mắn là đã có cơ hội gần nhau trò chuyện, để nhìn thấy nội tâm của nhau rõ ràng hơn. Chúng tôi tâm sự với nhau tất cả mọi vấn đề quá khứ, hiện tại, để chồng tôi giật mình thú nhận: những bận rộn của đời sống hàng ngày suốt bao nhiêu năm qua, đã khiến anh không để ý nhiều đến tâm lý của người vợ trẻ hơn anh, kém anh chín tuổi. Anh cười nói: “Đàn ông đàn bà tâm tính đã khác xa,lại thêm một già một trẻ lại càng khác biệt nhiều hơn nữa. Anh chỉ nghĩ thương yêu vợ con là lo lắng cho gia đình vật chất đầy đủ, đời sống thoải mái, như vậy là chu toàn bổn phận quá rồi. Anh có biết đâu đàn bà là một cuốn sách thật phức tạp, phải chịu khó đọc kỹ từng trang mới hiểu rõ được tất cả những điều tác giả muốn nói.”  Chồng tôi như một độc giả chỉ đọc kỹ phần mở đầu và chương cuối của cuốn sách.  Phần giữa chàng đọc lướt thật nhanh đã vội gật gù tuyên bố hiểu hết đầu đuôi ý tưởng của tác giả rồi và chàng cứ “đường ta, ta cứ đi” một cách ngây thơ vô số tội.

Sau khi “thì thầm tâm sự mí nhau “, biết hết ruột gan tim phèo của nhau rồi, cả hai vợ chồng đều vui vẻ đồng ý, cái anh chàng nhạc sĩ họ Trịnh tội lỗi đầy đầu nhưng viết được một câu rất đúng: “cuộc đời đó có bao lâu mà hững hờ”.

 Những ngày cuối đời không nên gọi là tuổi già mà phải gọi là tuổi vàng. Thời gian chung sống bên nhau của hai vợ chồng già rất quí, mỗi ngày qua đi là cuộc đời còn lại như ngắn thêm một chút. Ai biết được cuộc sống chung sẽ chấm dứt ở ngày, tháng, năm nào? Có thể là ngày mai, là tuần tới, tháng tới, thế nên mỗi ngày bên nhau là những giờ phút quý giá vô cùng. Hãy tận hưởng để lúc bất chợt phải chia tay chúng ta sẽ mỉm cười mãn nguyện. Người đi không hối tiếc, người ở lại cũng không phải ngậm ngùi tự than: Nếu biết được ngày chia tay gần như vậy thì mình đã…

Hãy trân trọng những ngày vàng, đừng lãng phí nhé, các bạn thân mến của tôi. Cám ơn những ngày cách ly cho vợ chồng già chúng tôi những giờ phút hạnh phúc bên nhau thật hiếm quí.

Hồng Thủy

Xe taxi chở chúng tôi dừng lại ở phi trường Trudeau, thành phố Montréal, nơi hãng hàng không Air Canada. Những sợi nắng nhẹ xuyên qua mái hiên bằng kiếng của đầu mùa thu lung linh nhảy múa rọi trên vai áo rằn ri xanh màu lính của tôi. Mùa thu không nơi nào đẹp hơn xứ lạnh tình nồng Montréal, nơi đây thu hút biết bao dân du lịch chỉ để ngắm nhìn những chiếc lá đổi màu!

Phi trường người tấp nập, huyên náo, kẻ ôm con, người nói lời chia tay với người thân…

Đây là lần đầu tiên tôi xa gia đình, xa người mẹ duy nhất ở Montréal để bay đến Vũ-Hán, trung tâm của Hồ-Bắc, Trung-Quốc, làm nghiên cứu sinh trong chương trình trao đổi kiến thức về vi sinh học và miễn dịch học để góp phần vào việc ngăn chận và kiểm soát dịch bệnh trong tương lai.

Viện Virus học Vũ-Hán là một viện thí nghiệm đầu tiên, có tổ chức nghiên cứu tầm cỡ quốc tế, quan hệ chặt chẽ với phòng thí nghiệm quốc gia Galveston tại Đại Học Texas.

Tôi ra trường về ngành nghiên cứu vi sinh học ở Canada, bộ Army, họ đề cử ba người, ở ba thành phố khác nhau, trong số ấy có tôi, sang Vũ-Hán để trải nghiệm về những nghiên cứu thiết thực về vi sinh học để giúp tiến xa hơn trong ngành học và đóng góp sự hiểu biết của mình cho đất nước mà tôi đang mặc trên người bộ quân phục rằn ri với lời hứa hy sinh quyền lợi riêng tư, phục vụ cho lý tưởng của xứ cờ phong!

Người mẹ nào khi xa con cũng tưởng như sẽ không bao giờ gặp lại nữa, mẹ tôi cũng không ngoại lệ, tôi chưa từng xa bà đi một mình đến nơi đâu ngoài Montréal cả trong suốt thời gian từ lớp mẫu giáo đến đại học năm thứ hai.

Nhớ lại từ lúc vào năm thứ ba đại học tôi đã lén mẹ tự động làm đơn tình nguyên xin vào lính Canada; nguyên do là tôi tình cờ xem được một đoạn video của những người bạn tập quân sự trong trại thật oai phong, một cơ thể cường tráng với những đường nét bắp thịt nổi cuồn cuộn thật đẹp dù những giọt mồ hôi chảy nhễ nhại dưới ánh nắng chiếu rọi của buổi trưa oi bức… Hình ảnh của lòng can đảm, kiên nhẫn những lúc tập trận trườn bò bắn súng, cách sống tập thể san xẻ và trách nhiệm… làm tôi không sao ngăn nổi sự ao ước được khoác lên người chiếc áo lính rằn ri màu xanh rêu ấy. Ý nghĩ đó nung nấu từ khi tôi mới bước chân vào đại học, nhưng tôi chưa dám thực hiện vì chưa đủ điều kiện.

Mãi khi lên đến năm thứ ba đại học, tôi mới cảm thấy mình đã đầy đủ chí khí để hành động.

Thế là tôi đã lén mẹ làm đơn xin vào lính!

Ngày tôi được gọi lên làm xét nghiệm sức khỏe, vì được sinh ra tại Canada, không thiếu sữa, nên tầm vóc kích thước tôi khá cao như người bản xứ, mặc dù bố mẹ tôi chỉ tầm thước. Tôi cũng may mắn thoát qua phần thi vấn đáp một cách nhẹ nhàng, trôi chảy. Chỉ còn chờ đơn chấp nhận của họ mà thôi.

Tôi nhớ khi nhận được đơn chính thức chấp thuận vào quân đội, mẹ tôi đã sững sờ, ngạc nhiên cầm tờ đơn trên tay khi tôi mới vừa đi học về:

– Philippe… Tại sao con lại giấu mẹ…?

– … Con giấu mẹ điều gì ạ!

– Còn nói không giấu mẹ sao, con đã tự động đăng ký vào lính mà không bàn với mẹ! … Con biết là nếu bố còn sống cũng chắc chắn không chấp thuận chuyện này đâu! … Mình đã bao nhiêu cực khổ vượt biên để sang xứ tự do, tại sao con lại vào lính đánh trận làm gì… con không biết là nguy hiểm đến tính mạng hay sao chứ? Mẹ lại chỉ có mỗi mình con…Con…

– Mẹ! Mẹ à! Hãy nghe con nói, con sanh ở đây, lớn lên nơi này, con phải làm nghĩa vụ của con đối với đất nước này chứ! Đi quân sự là điều mà con ao ước từ lâu rồi…

– Tại sao con không bàn với mẹ trước?!

– Con biết nếu có bàn với mẹ, mẹ… sẽ không bằng lòng đâu!

– Biết mẹ không thích, tại sao con lại cứng đầu cứng cổ như thế chứ! … Có biết bố đã bị đi học tập cải tạo mấy năm trời, xuýt mất mạng bao nhiêu lần khi ra trận hồi còn ở Việt-Nam giữa hai phía đồng minh Mỹ và Cộng Sản không? Cũng chỉ vì quân đội!! … Sang đây bố mất sớm cũng vì những vết thương ấy sinh độc, bố không có những ngày hạnh phúc vui sướng bên mẹ con mình vì những cơn đau hành hạ khi con mới chỉ 3-4 tuổi … Mẹ không muốn con đi vào vết xe ấy nữa khi mình có thể tránh được… Con hãy từ chối họ đi…

– Mẹ! Mẹ hãy suy nghĩ lại đi, hồi xưa bố mẹ ở quê hương chiến tranh là khác, còn ở bên này thật hòa bình, con muốn đi quân sự vì họ rất có nề nếp sống, có trật tự, tập cho mình thành con người cứng rắn, biết chia xẻ trong tình đồng đội, nhân loại…

– Thôi đừng nói nữa! Hãy trả lại tờ đơn cho họ đi, mẹ không bằng lòng, mẹ sẽ không ký vào đâu!… Mẹ đã mất đi bố con khi con còn rất nhỏ, bây giờ mẹ không muốn mất cả con nữa đâu, con hiểu chứ?…

– Mẹ … có thể nào suy nghĩ lại được không? Con sẽ học thành nhà nghiên cứu vi sinh học chứ không phải là đi làm lính đánh trận đâu, mẹ đừng lo con bị đổi sang Iran hay Irak đánh nhau…

– … Cũng không được! Tại sao con phải cứ vào quân đội? Học bình thường như thằng Julien, thằng Henri, bạn con không được sao? Mẹ chỉ mong có một đứa con rất bình thường khỏe mạnh… Mẹ không muốn có đứa con anh hùng, nổi tiếng… để rồi mất mạng ở một xứ sở nào đó mà mẹ không thấy được mặt mũi nó…

– Mẹ ạ, mỗi người đều có số! Con xin lỗi mẹ! … Đó là ước mơ của con, là hoài bão của con, con không thể bỏ được đâu!

– Đồ bất hiếu! … Mày không xem tình cốt nhục của mẹ mày đã nuôi mày ăn học 22 năm nay, cực nhọc vất vả nắng mưa dậy sớm về khuya vẫn không màng, vậy mà… mày thí mạng cho những tên ở đâu đâu…

– Con xin lỗi… Mẹ… hiểu cho con…

– Thôi tao không nói nữa, mày muốn làm gì thì làm đi!

Mẹ bỏ vào phòng thất vọng và tức giận, vứt tờ đơn xuống đất, chưa có chữ ký đồng ý của mẹ!

Tôi nhặt đơn lên đặt trên bàn, trong lòng thật xao xuyến bùi ngùi thương mẹ, những lời mẹ nói thật đúng! Tôi trở thành đứa con bất hiếu từ bao giờ vậy? Trở thành đứa cứng đầu cứng cổ từ hồi nào? Tôi biết rằng mẹ sẽ chả ngủ được yên tối nay đâu!!

Tôi chưa bao giờ xa mẹ, cũng chưa bao giờ tự ý làm điều mình muốn làm, không hiểu tại sao hôm nay tôi lại bất chấp lời nói của mẹ mà nhất định đăng ký vào quân đội Canada! Điều gì đã thôi thúc tôi đến thế?!

Phải chăng đó là tiếng gọi của trái tim, của hoài bão riêng mình, niềm đam mê sống tập thể, đam mê cuộc đời cát bụi gió mưa. Hình ảnh oai phong lẫm liệt, với những bước chân sải dài của những đơn vị hùng mạnh tập trận như hun đúc trong lòng tôi, tạo thêm sức mạnh và niềm tin chất chứa trong tim.

Hai mẹ con tôi chưa bao giờ to tiếng trong suốt mấy chục năm qua. Tôi là con trai và là người đàn ông duy nhất của gia đình từ ngày bố mất, nếu tôi có mệnh hệ gì thì chắc mẹ phải đau khổ lắm, mẹ đã lớn tuổi rồi, có chịu đựng được những mất mát to lớn ấy không.

Càng nghĩ tôi càng giận mình, định bụng sáng mai sẽ xin lỗi mẹ, sẽ nghe lời mẹ để thành đứa con ngoan, có hiếu thảo, bên cạnh chăm sóc mẹ những ngày tháng cuối đời, quên đi những ước mơ, hoài bão của mình…

Tôi luyến tiếc nhìn tờ đơn nằm chênh vênh trên bàn, hoài bão tương lai của tôi đã đặt cả vào đấy!… chả lẽ đam mê của tôi lớn hơn cuộc sống của mẹ?

Hy sinh ước mơ của mình để làm niềm vui cho mẹ thật đáng lắm chứ!

Có một thứ gì đó nghèn nghẹn ở cổ, một điều gì đó thật khó nuốt…

Nhưng thôi, hãy quên đi vì chữ hiếu!

Ngước mặt nhìn lên bàn thờ bố, bố nhìn tôi thật hiền hòa, ánh mắt của những ngày xưa cũ bao dung và chịu đựng không rên la vì những vết thương ưng mủ lên cơn sốt… Bố can đảm, kiên nhẫn sống vì gia đình, tại sao tôi lại không làm được như thế chứ?!

Như tìm thấy giải pháp thích đáng, thấy tâm nhẹ nhàng hơn, tôi quyết định sẽ không làm trái ý mẹ nữa.

Tôi nhớ hồi còn rất nhỏ, bố đã ráng cắn răng đau đớn vì những chỗ lở loét ăn sâu vào người, những vết thương đã từng chữa trị ở Việt-Nam nay lại bị ưng mủ, tôi nghe mẹ kể vì “bọ độc” (vi trùng) đã ăn sâu tận trong xương trong tủy, mẹ không cho tôi lại gần vì sợ tôi sẽ bật khóc khi thấy bố có những vết thương ghê sợ… Lúc ấy tôi đã ngây thơ hỏi mẹ:

– Sao mẹ không bắt hết mấy con bọ trong ấy ra để nó khỏi cắn bố?

– … Khi nào con lớn lên con sẽ hiểu con bọ độc đó không thể nào bắt được bằng tay … mà chỉ có thể tiêu diệt bằng thuốc mà thôi!

– Vậy con nhất định sẽ học về mấy con bọ độc … xem nó ác như thế nào mà cắn bố đau đến thế… Con cũng sẽ học chế thuốc chống lại mấy con bọ đó!

Lên giường tôi cũng không sao chợp mắt được, bao kỳ vọng của tôi từ ngày bước chân vào đại học, tôi ước ao được phục vụ quân đội ở nơi tôi sinh ra và lớn lên để trả công ơn, góp phần bảo vệ cho đất nước thì cuộc sống này mới có ý nghĩa! Nếu chỉ học xong, đi làm, lấy vợ, trả hiếu cho bố mẹ… cuộc đời này thật quá thiếu thốn, ích kỷ và nhỏ nhoi!

Tất cả hoài bão, ước mơ, đam mê… cũng chôn vùi vì chữ hiếu sao? Tôi cảm thấy ưng ức thế nào đó…

Lom khom ngồi lên trên giường, với lấy tấm hình bố và tôi đã chụp với nhau duy nhất khi người còn khỏe, bế tôi trên đôi tay chắc nịch khi đặt chân tới miền đất lạnh này, tôi xoa ngón tay lên bộ quần áo VNCH bố khoác trên người, thì thầm:

– Bố! Hãy giúp con thực hiện ước mơ của con có được không? Con vẫn có thể vào quân đội, rồi về thăm mẹ mà… Con hứa sẽ làm được điều này!

Tôi thì thầm nói chuyện với Bố đến ngủ vùi không hay….

*

Buổi sáng hôm sau đi học sớm, đi ngang qua phòng mẹ để chào, đã thấy phòng trống rỗng, mẹ đã rời nhà đi làm từ hồi nào.

Trên đường tới trường, tôi miên man nghĩ về bài nghiên cứu với những vi trùng bé xíu, kết hợp gen trở thành thật nguy hiểm, lây lan từ người sang người, độc hại đến nỗi có thể giết chết cả một dân tộc, một thế giới ngấm ngầm và … thầm lặng! Nếu không có thuốc chủng ngừa! Đây mới chỉ là nghiên cứu ban đầu, nhưng chúng tôi đã thấy nó thật đáng sợ đến chừng nào nếu virus này thoát ra bên ngoài viện nghiên cứu. Vì mới chỉ là nghiên cứu sinh năm thứ ba, chương trình sẽ được học sâu hơn và cặn kẽ hơn nếu trưởng khoa thấy sinh viên nào có khả năng về sức chịu đựng, sức kháng thể tốt sẽ được tiếp tục học lên cao và được trao đổi sang những viện nghiên cứu sinh kỳ cựu ở nước ngoài.

Cuối cùng, trường đã cử ba sinh viên, tôi là một trong ba sinh viên được chọn sang Vũ-Hán, để tiếp tục làm việc nghiên cứu về loại vi trùng Covid.

Tôi say mê theo dõi, tìm hiểu sự chuyển biến của các gen đến quên mất cả thời gian. Khi ngẩng đầu lên thì trời đã tối, tôi vội vàng rời phòng lab về nhà.

Bước vào nhà đã 11:00 giờ đêm, mẹ đã vào phòng nghỉ ngơi, chỉ viết giấy để lại trên bàn “Con hãy ăn cơm, mẹ đã sửa soạn phần cơm cho con đem đi học ngày mai trong tủ lạnh rồi!”

Tôi cảm động, đến gần cửa phòng mẹ, nghe ngóng, tiếng ngáy êm nhẹ của mẹ đều đều … Mẹ đã ngủ rồi, chắc cả ngày đi làm mệt, tối mẹ phải ngủ sớm để sửa soạn cho sáng mai cũng lại phải dậy sớm!

Ngồi vào bàn ăn, chưa kịp cầm đũa thì tờ đơn xin vào lính ở ngay trước mặt, cạnh bát cơm, chữ ký của mẹ hiện rõ ngay chỗ “consent.”

Mẹ đã chấp nhận cho tôi vào lính rồi sao? Mẹ đã suy nghĩ, đã chịu thua vì những lời giải thích “cứng rắn” của tôi tối hôm qua rồi sao? Mẹ chắc phải khó khắn lắm mới ký tên vào đây! Phải hy sinh một phần nào đó vì tôi!!! Thương mẹ quá!

Tôi sung sướng lẫn cảm động, ôm chặt tờ giấy vào ngực, nước mắt bỗng tuôn trào, tôi muốn tông cửa phòng mẹ để ôm lấy mẹ, để gục đầu vào lòng mẹ, cám ơn người đã sống vì tôi, vì lý tưởng, hoài bão của tôi! Mẹ đã chịu thiệt thòi, chịu nhịn vì con đường tương lai của tôi muốn đạt đến!

Tôi đốt nén nhang nửa đêm để lên bàn thờ bố, đây cũng là công ơn bố đã run rủi cho mẹ thuận ý chấp nhận lời cầu xin của tôi. Chưa bao giờ tôi ăn cơm ngon đến thế, chưa bao giờ thấy cuộc đời tươi sáng và đẹp đến ngần nào!

Đêm hôm đó tôi ngủ thật ngon, với nụ cười hạnh phúc mãi trên môi…

*

Tôi vẫn tiếp tục học đại học bình thường, chỉ đi tập quân sự vào những tuần nghỉ hè.

Chúng tôi được triệu tập ở Québec, lần đầu tiên khoác trên người bộ quần áo rằn ri màu xanh rêu, tôi cảm thấy thật hãnh diện là một công dân Canada, mang xứ mệnh bảo vệ hòa bình của đất nước; một cảm xúc mãnh liệt từ đáy lòng, tôi biết ơn đất nước đang cưu mang tôi và gia đình, biết ơn bố mẹ đã sanh ra tôi. Tôi thực sự đã chảy nước mắt khi cả đoàn quân chúng tôi làm lễ quốc kỳ và cùng trang trọng hứa trước lá cờ phong, tổ quốc quê hương tôi đang mang trên đôi vai, sẽ phục vụ tốt và hy sinh vì lợi ích của quốc gia trên hết!

Mỗi buổi sáng khi mặt trời mới hừng sáng từ góc chân trời, khoảng 4 giờ, tiếng chuông reng lên đánh thức mọi người cùng dậy, làm vệ sinh trong vòng 10 phút, làm giường thật ngay ngắn, gọn gàng và thẳng tắp mà tôi chưa từng làm việc này khi ở nhà, xong là phải tập trung ở ngoài sân, cạnh cánh rừng; sau khi tập thể dục, chúng tôi phải khiêng trên lưng những ngày đầu 5 ký, tăng lên 10 ký ở những ngày sau và cuối cùng là 25 ký trên lưng để chạy hết vòng đai rừng, khoảng 20 km.

Những ngày kế tiếp chúng tôi tập leo dây, trườn bò… lúc nào cũng theo ê kíp của mình ba người một, nếu người đó té, người sau phải tiếp sức ngay, nếu người đồng đội của mình bị thương, ê kíp phải làm bằng mọi giá tiếp nhau cõng người ấy trên vai về đến đích.

Buổi tối chúng tôi được học vá may; tôi chưa bao giờ xỏ chỉ vào cây kim để vá quần áo, họ dậy chúng tôi cách luồn kim, thêu tên mình trên áo lót, quần trong, tập lên gấu quần, vá áo, ủi đồ, rửa bát…

Mỗi lần làm những công việc này tôi lại nghĩ đến mẹ, bà đã làm hết những thứ ấy từ mấy chục năm nay cho tôi không một lời phàn nàn, nhiều lúc thấy bà hít hà mút đầu ngón tay vì bị kim đâm chảy máu, tôi cũng chẳng lên tiếng, vì nghĩ đó là chuyện bình thường và hàng ngày của mẹ! Bây giờ tôi mới thấy được công lao và ơn nghĩa của người!

*

Sau những lần tập huấn quân trường, tôi trở về trường đại học như một con người khác, trưởng thành chững chạc, nhìn sự việc khách quan, trầm ngâm nhiều hơn nữa về nhân văn, giá trị cuộc sống.

*

Hai năm sau tôi ra trường về ngành nghiên cứu vi sinh học, tức là tròn năm năm đại học.

Tôi phải vào làm việc cho quân đội ở Québec, thỉnh thoảng mới được về thăm nhà một lần. Mẹ cũng rất hãnh diện vì tôi, bà ngây người ngắm khi thấy tôi mặc bộ quân phục trang trọng trên người, tôi hôn lên trán mẹ khi trở về đơn vị, mẹ dặn:

– Con đi cẩn thận nhé, mẹ đã gói xong tất cả những thùng đồ ăn cho con khi cần thiết…

– Mẹ ơi, con đã có tất cả ở dưới Québec rồi, mẹ làm chi cho mất công vậy!

– Mẹ sợ con ăn đồ tây ngán thì ăn sang đồ Việt-Nam…

– Con ở gần marché IGA lắm, con sẽ chạy qua mua con gà người ta quay sẵn về ăn với salade là xong, mất công phải soupe gà, cá kho, thịt kho… Con lại ở trong trại làm việc cả ngày, đến tối mới về, làm sao có thì giờ làm đồ ăn … thôi mẹ giữ lại cho mẹ dùng đi nhe!

… Hồi đó mẹ cứ tưởng người ta sẽ gởi con đi đánh trận ở Iran hay Irak thì …khổ thân cho con…

– Con đã nói với mẹ rồi, họ chọn con vào là để con làm về nghiên cứu vi trùng cho quân đội, làm việc cho quốc gia Canada mà, đâu phải đi đánh nhau đâu mẹ, nhưng con cũng phải học cách bắn súng để lỡ có chuyện gì con cũng biết trốn, biết leo trèo, dùng súng, biết tự vệ…

– Mẹ hiểu rồi! mẹ cũng phải đọc rất nhiều trên net mới hiểu, và chấp thuận cho con đi lính…

– Mẹ có giận con không?

– Không đâu … trái lại thấy rất vui vì con đã chọn đúng con đường của con muốn! Mẹ muốn con thực hiện được ước mơ tuổi trẻ của con… Mẹ ngăn cản mới là … điều sai!

– Con thật yêu mẹ quá! Mẹ hiểu con thật nhiều! … Con rất muốn được ở mãi bên mẹ để lo cho mẹ, để cùng mẹ ăn cơm tối, đi dạo với mẹ cuối tuần… Nhưng…

– Con khỏe mạnh, làm việc tốt, đó là đã trả hiếu cho mẹ rồi đó! Con hãy yên lòng, có gì phone về cho mẹ nhé… Thôi đi đi kẻo trễ!

– Vâng, con đi mẹ nhé! Mẹ! Cẩn thận nhe mẹ!

Bóng mẹ từ từ nhỏ dần trong chiếc kiếng chiếu hậu của tôi. Chiếc xe chạy vút đi, trong lòng tôi không ngưng xao xuyến nhớ về mẹ, một bóng dáng nhỏ, mảnh mai, sống nội tâm, làm hết mình vì gia đình, còn bản thân chấp nhận thiệt thòi, mẹ là thế đó! …

Bây giờ chỉ có một mình, mỗi lần đau yếu thì sao đây?!*

Hai năm ở trong quân đội tại Québec, tôi đã giúp cho phòng nghiên cứu tìm ra thuốc chống nhiều dị ứng từ cấp nhẹ đến cấp nặng, cấp chỉ huy giúp tôi học cao hơn nữa bằng cách gởi tôi đi đến viện nghiên cứu có tầm quan trọng quốc tế để có điều kiện học hỏi và kinh nghiệm hơn, một đại học bên Texas, có cơ sở tại thành phố Vũ-Hán.

*

Vào đầu mùa thu, tháng 09-2019, khi những hàng cây lá phong bắt đầu đỏ thẫm như màu huyết dụ, trời se lạnh chuẩn bị cho những mùa tuyết sắp đến của tháng 11, lá trên cành đã thưa thớt chỉ còn trơ ra những cành cây khẳng khiu như thân phận cô độc của những kẻ xa nhà, mẹ con tôi đã phải bùi ngùi chia tay nhau ở phi trường Trudeau.

Trong ánh mắt mẹ sự lo lắng hiện rõ, nhưng mẹ vẫn cứ khỏa lấp bằng nụ cười tươi cho tôi yên lòng:

– Con cứ làm việc, nghiên cứu cho tốt nhé, đừng lo gì ở nhà…

– Mẹ! nhớ khóa cửa kỹ nhe … nhớ tắt bếp khi mẹ ra khỏi nhà… Nhớ cẩn thận khi lái xe…

– Con nhớ ăn uống đầy đủ, đừng bỏ bữa, đừng ham làm việc quá mà quên ăn… bên đó chả có ai thường xuyên nhắc nhở con…

– Vâng… con sẽ nhớ mà, mẹ đừng lo!

– Nhớ gởi hình về cho mẹ xem con mạnh không, gởi bằng email cho mẹ nhé!

– Mẹ nhớ viết cho con biết mẹ có khỏe không… mỗi ngày mẹ nhé! Thôi con vào đây!

– Con… cẩn thận…!

– Dạ vâng, mẹ cũng vậy ạ!

*

Tôi không còn thấy mẹ nữa, tôi đã đi vào bên trong để làm thủ tục giấy tờ cùng với hai người bạn cùng đoàn, chẳng ai nói với ai lời nào, vì trong han chúng tôi còn đang quyến luyến bịn rịn hình ảnh của người thân.

Tôi tự an ủi, chỉ 6 tháng làm nghiên cứu thôi mà, sẽ trôi qua nhanh lắm, rồi sẽ về nghỉ phép một tháng bên mẹ!

Vũ-Hán là một thành phố lớn nhất của tỉnh Hồ-Bắc với những kỳ quan thiên nhiên, một trong những thành phố có nền công nghệ quan trọng thuộc về Trung phần của Trung-Quốc, nằm trải dài trên han Dương-Tử, với những vườn thực vật, rừng mận, hoa anh đào và đầm sen tuyệt mỹ.

Nơi đây có nhiều học viện giáo dục, đại học, bao gồm cả Đại Học Vũ-Hán, Đại Học Khoa Học và Công Nghệ Hoa Trung, xếp hạng thứ 3 trên toàn quốc năm 2017. Phòng thí nghiệm virus mà chúng tôi sẽ phải làm việc đã được khởi công xây dựng từ 2003, đầy đủ an toàn quốc tế và thường xuyên đưa kết quả thực nghiệm cho phòng thí nghiệm quốc gia tại Đại Học Texas và ngược lại.

Những ngày đầu mới đến chúng tôi được xếp ở chung một tầng thứ 8 trong một building 12 tầng, mỗi người một căn phòng nhỏ, nhưng đầy đủ tiện nghi, đi bộ chừng 10 phút là đến viện nghiên cứu, rất tiện. Bên dưới building có một chợ nhỏ, bán đủ thứ đồ ăn, đồ han cho những người độc thân mua về chỉ việc bóc giấy gói ra là ăn được ngay, không phải mất thì giờ sửa soạn nhiều.

Tôi lợi dụng những ngày đầu rảnh rang, đi dạo dọc theo dòng han Dương-Tử, quay một video nhỏ gởi về cho mẹ xem, cảnh thật đẹp với những di tích lịch sử từ thời Cộng Hòa còn xót lại. Mẹ rất vui khi nhận được tin tôi đã đến nơi bình an và đang thong dong thăm thắng cảnh.

Đi bộ về lại phòng ở, trời chạng vạng tối, nhưng phố xá còn tấp nập đông người, tôi định sẽ mua một tô mì thật ngon đúng nghĩa của xứ Tàu về phòng thưởng thức. Tôi dừng lại một quán ăn bán mì, tôi han tiếng Anh nói với họ cho tôi một bát mì thập cẩm, thế nhưng chả ai hiểu tôi muốn nói gì, họ nghe xong bỏ đi cứ như tôi nói chuyện với bức tường vậy! Bực quá, tôi thấy một người trẻ ngồi ở bàn ăn, tôi vừa chỉ tô mì, vừa nói tiếng Anh, vừa làm dấu, họ lại cúi đầu xuống húp nước soupe sùm xụp bỏ mặc những lời tôi đang nói, như không nghe!

Bụng đói, tiếng Anh không ai han ở Trung-Quốc, thật thất vọng, định tìm một thứ gì đó ăn đại cho xong, thì thấy Zhany xuất hiện, cô là người Mỹ gốc Hoa, đến từ Đại Học Texas, cùng đoàn nghiên cứu sinh với tôi. Cô tiến đến mỉm cười, nói bằng tiếng Mỹ với tôi:

– Anh đang tìm mua đồ ăn hả?

– … May quá gặp cô ở đây! Có thể giúp tôi nói với họ là tôi muốn mua một tô mì thuần túy của người Hoa không? Tôi nói mãi mà họ vẫn không hiểu!

– Hahaha ở đây tiếng Trung-Quốc là bậc nhất mà, họ không nói tiếng gì ngoài tiếng mẹ đẻ cả! … Anh phải học tiếng Hoa rồi!

– … Chắc từ từ tôi sẽ phải theo cô làm đệ tử thôi!

– Hum… muốn làm đệ tử tôi… không phải dễ nhe…

– Vâng! Tôi biết, trước hết cho cái bụng tôi bớt kêu cái đã, rồi … tất cả tính sau…

– À há! Tôi quên mất cái bao tử của anh!

Zhany quay vào tiệm mì, giải thích chỉ vài câu, năm phút sau tôi có một tô mì thật đầy thịt, há cảo, rau cải, đủ thứ hết trông thật hấp dẫn. Còn nàng ngồi bên cạnh tôi với một ly chè sâm bổ lượng không kém phần thu hút.

Nàng vừa nhìn tôi ăn, vừa kể:

– Tôi sanh ra và lớn lên ở LA, bên Mỹ, gia đình tôi dọn qua Texas khi tôi lên 6 tuổi, khi bố tôi đổi sang làm ở viện nghiên cứu ở đó, bố tôi là người đam mê công việc, có thể nhốt mình ở chỗ làm 24/24 quên ăn, quên luôn cả gia đình… về đến nhà còn kể những công việc cho mẹ con tôi nghe nữa, nên tất cả công việc của bố hình như đã… mọc rễ trong đầu từ khi tôi còn nhỏ. Lớn lên tôi tự nhiên học về ngành này mà không thấy khó han gì cả… Rất lạ! … còn anh thì thế nào?

– … Nhìn cô tôi cứ tưởng cô là người Hoa 100%, chắc ở nhà nói tiếng Hoa nên cô thông thạo như vậy?

– Đúng rồi, bố thì ít khi nói chuyện với tôi, nhưng mẹ thì chỉ dùng tiếng Hoa để nói với tôi thôi, tôi lớn lên ở trường nói tiếng Mỹ, về nhà là tiếng Quan-Thoại.

– Cũng may là cô rành về Quan-Thoại chứ không thì bụng tôi sẽ… kêu cả đêm nay rồi, cám ơn cô nhiều lắm! … Cô ở đâu?

– Tôi được xếp ở tầng 8, building này đây!

– Phòng mấy?

– Phòng 26, còn anh?

– Vậy tôi và cô có duyên rồi, tôi phòng 28, nhận tôi làm đệ tử, dậy cho tôi vài tiếng Quan-Thoại về mấy món ăn nhe, tôi sẽ hậu tạ…

– Các bạn của nhóm tôi thì lại ở cách xa tôi, họ phòng 52, 54… kỳ lạ thật… không biết anh có quen… tay trong không đó?

– Hahaha tôi có cung … nô bộc tốt nên gặp toàn người tốt giúp đỡ khi gặp cảnh khó khăn!

– … Anh… chắc cũng có khoa ăn nói đấy!

Cả hai chúng tôi cùng cười vang như bắt đầu cho một tình bạn thật vô tư dễ mến của những sinh viên xa quê hương.

*

Mỗi ngày chúng tôi cùng nhau đi đến viện, làm đến thật khuya mới về, có khi vì dậy sớm quá nên tôi quên cả gói cơm đã sửa soạn ở nhà, Zhany đã nhường một nửa phần ăn của nàng cho tôi.

Có một hôm trời sụp tối, tôi làm việc quên cả đói, nghe tiếng đập vào ô cửa kính, ngẩng đầu lên thấy Zhany nhoẻn cười làm dấu hiệu để tôi mở cửa cho nàng:

– Sao tối rồi mà anh lại chưa muốn về?

Tôi vươn vai cho bớt mỏi:

– Không ngờ là thời gian trôi thật nhanh…

– Vậy chắc buổi trưa anh đã quên ăn rồi… chẳng mấy chốc sẽ thành bộ xương biết đi!

Tôi cười trừ:

– Không biết bây giờ còn quán nào mở cửa nữa không nhỉ, bụng đã kêu ro ro rồi đây… À mà cô đã ăn cơm chưa?

– Dĩ nhiên là tôi đã ăn qua loa rồi mới có sức làm việc đến 10:00 giờ đêm, chứ không thì đã xỉu rồi!

Hai chúng tôi rảo bước ra khỏi viện, nàng nắm lấy cổ tay tôi:

– Đi nhanh lên một chút đi, tôi biết có quán này mở cửa trễ lắm, nhưng sắp đến giờ đóng cửa của họ rồi, chạy nhanh lên!

Nói rồi nàng tung chân chạy thật nhanh, dáng người mảnh nhỏ nên nàng chạy nhanh như con nai, tôi vừa đói, vừa mệt vì leo dốc nên nàng bỏ mặc tôi theo sau một khúc xa. Vừa leo lên được đến đầu con dốc, đã gặp nàng đang đi xuống với chiếc gamelle cầm trong tay:

– Của anh đây … xuýt nữa là họ đã đóng tiệm rồi, đã 10:00 giờ rồi!

– Cám ơn cô thật nhiều… tôi đừ quá nên chạy cũng không lại cô!

– Không có gì đâu, đừng ngại…

Hai chúng tôi cùng nhau xuống dốc dài, nàng sợ té nên tôi đưa cánh tay ra cho nàng nắm lấy:

– Vịn vào tôi cho khỏi trượt nhe, dốc này hơi dài …

Nàng ngước mắt lên nhìn tôi, đôi mắt có ánh trăng long lanh trong ấy:

– Thật cám ơn anh …

– Cám ơn gì chứ! Tôi mới là người cám ơn cô đây, không có cô thì chắc tối nay không thể nào yên giấc rồi, bụng đánh trống… Mà sao cô biết đến quán ăn này mà mua vậy?

– Ai như anh đó, chỉ biết làm việc! tôi đi ăn mỗi buổi trưa với các bạn trong chỗ làm, họ chỉ tôi chỗ này, vừa ngon vừa rẻ, nhưng…

– Nhưng sao?

– Chỉ nói tiếng Quan-Thoại! … Anh không thể nào ở đây mà không có thông dịch viên!

– Bởi vậy mới biết là đi bên cạnh cô thật… may mắn.

Tôi và Zhany cùng phá lên cười …

Cả con đường vắng ngắt, trời tối, những cây đào cuối mùa xuân còn lại nở rộ hai bên hồ, phát ra mùi thơm nhè nhẹ, làn nước sóng sánh qua lại khi những cơn gió thổi đến, thật lãng mạn và lý tưởng cho những cặp tình nhân.

Bất giác, nàng quay sang hỏi tôi:

– Anh … đã có người yêu chưa?

– Tôi… tôi hả? Chưa! Còn cô?

– … Hình như … tôi đã có…

– Vậy à! Người yêu của cô đang ở bên Mỹ chứ?

– Anh ấy sắp sang đây có công chuyện rồi sẽ trở về Mỹ ngay…

– Tại sao cô lại nói “hình như?”

– Lúc thì người ấy rất thân thiết, gần gũi với tôi, lúc thì… thật xa lạ như chẳng biết tôi là ai cả! Tôi không hiểu đó có phải là tình yêu không! …Tôi chỉ hoài nghi thôi! Còn anh, người đẹp trai, cao lớn như vậy sao lại chưa có người yêu?

Tôi bất giác mỉm cười:

– Bộ đẹp trai là có người yêu sao? Tôi nghĩ tôi chưa gặp được đúng đối tượng! Cứ như vậy chả phải tự do và vui hơn sao?

– … Anh nói cũng có lý, nhưng… sẽ vui hơn nếu có ai đó cùng đi, cùng về, để cho mình suy nghĩ, tin tưởng … thích hơn chứ!

Chúng tôi xuống tới dưới dốc, Zhany bỏ tay tôi ra, thọc hai tay vào túi, đi sát vào tôi vì trời hơi lạnh. Mái tóc nàng xõa dài ngang lưng, tôi ngửi thấy mùi hoa Lavender thoảng nhẹ. Trong tim tôi bỗng dưng dâng lên một tình cảm thật khó tả, ngọt ngào và ấm áp…

Đến nhà, chúng tôi cùng bấm thang máy lên lầu 8, trước cửa phòng tôi, nàng dừng lại:

– Ngày mai … tôi sẽ dành sẵn một phần cơm cho anh, nhớ đừng đem nữa nhe!

– … Sợ mất công cô quá…

– Không ăn mới là mất công tôi làm đó! … Anh đem dessert nhe!

*

Những ngày nghỉ cuối tuần, chúng tôi 6 người sinh viên, ba người đến từ Mỹ, Texas và ba người chúng tôi đến từ Canada, rủ nhau ra ngoại ô thành phố Bắc-Kinh, để ngắm công viên Fragant Hills nơi mà tôi thường thấy trong sách, những rừng cây phong lữ khổng lồ có màu đỏ thẫm của mùa thu giống một bức tranh thật hoàn mỹ!

Chúng tôi được tận mắt ngắm công viên thu hút khách thật đông đảo với những hàng cây hồng và hoa khói đan chéo với nhau trên những con đường tạo nên vẻ đẹp lãng mạn tình tứ đặc biệt của mùa thu.

Các bạn tôi, người đi cáp treo để thấy vẻ đẹp lộng lẫy của công viên rộng lớn, người đi ngắm hồ nước Bắc Tân-Cương không xa nơi ấy, chỉ còn lại mình tôi với Zhany đi dạo thăm tất cả góc khuất đầy vẻ duyên dáng của công viên.

Tôi thấy mình may mắn được ngắm vẻ đẹp tươi mát của cuối mùa hạ, rồi bây giờ là thu đầy quyến rũ, không những chỉ mùa màng trong khiết mà cả cảnh vật thật tuyệt mỹ.

Đi một lúc, tôi và Zhany vào một quán kem gần đấy, mùi vị kem cũng rất lạ so với Bắc Mỹ. Bỗng dưng, nàng đưa thìa kem vào môi tôi:

– Anh nếm thử xem, kem dừa vừa lạ vừa rất ngon!

Tôi nhìn nàng một thoáng do dự, vì chỉ có người yêu, mới mời khách bằng chính cái muỗng mình đang dùng… hay có thể nàng xem tôi như một người bạn thân…

Thấy tôi ngần ngừ, nàng tiếp:

– Nào… há miệng ra nào!

– … Bỏ vào ly tôi được không?

– Bộ … sợ … nhiễm vi khuẩn hay sao?

– Ồ không! Không đâu, tôi…

Khuôn mặt nàng sát lại gần tôi, tôi nghe trái tim mình đập liên hồi, máu dâng lên muốn nghẹt thở, đôi mắt tôi từ từ khép lại khi môi nàng chạm đến đôi môi tôi.

Bên cạnh suối vẫn róc rách chảy, buổi chiều về đêm rực rỡ một màu huyết dụ.

Đó là nụ hôn đầu đời của tôi với Zhany, thật hạnh phúc, ngọt ngào, mang cho tôi thêm rất nhiều niềm tin hứa hẹn cho cuộc sống mới!

Nàng thì thầm bên tai tôi:

– Em… Anh không hiểu tình cảm của em sao?

– …

– Em …yêu anh!

Tôi nhìn nàng với cặp mắt dọ hỏi:

– Em… đã nói là … có người yêu rồi mà!

– Em … chưa chắc đó là tình yêu thật sự! Nhưng… em sẽ ngưng hẳn từ đây!

– Vì… anh sao?

– Không phải! Vì em cảm thấy mình hợp với anh hơn, anh mới chính là người trong suy nghĩ của em… Còn anh ấy… chỉ yêu em khi rảnh, lúc bận thì… không hề hỏi thăm đến em! Nếu sau này thành vợ chồng thì sẽ ra sao? Sẽ …bỏ mặc em!

Tôi vuốt tóc nàng:

– Anh …sẽ dắt em về Canada, ra mắt mẹ anh nhé! Mẹ… rất yêu quý con dâu đấy!

– Vâng! Khi mình xong khóa học ở đây!

*

Phòng làm việc nghiên cứu của chúng tôi có thể nhìn thấy nhau qua bức chắn bằng thủy tinh, chúng tôi có nhiều tổ, mỗi tổ làm một công việc khác nhau. Phía tôi làm biến đổi gen, công việc này tôi rất thích vì thấy được sự biến hóa và tác dụng của nó khi cho vào chuột hay khỉ. Đây là những nghiên cứu rất bí mật của hai nước Mỹ và Hoa! Hai cường quốc này tuy bên ngoài ngoảnh mặt làm ngơ nhau, nhưng bên trong cũng bắt tay làm chung một project bí mật, nên họ mới tuyển những nghiên cứu sinh từ Canada và Mỹ vào làm công việc này!

Người Hoa ở viện nghiên cứu khoảng chừng 200 người rất giỏi, thạo việc, là những nhà khoa học đàn anh mà chúng tôi phải học hỏi.

Tương lai, con người muốn có con trai hay gái cũng có thể được, chỉ cần cấy gen thích hợp vào người phụ nữ thôi; hay có thể cấy gen đặc biệt vào thì người ấy sẽ trông giống y đúc người mình muốn tạo ra… Nhưng tại sao phải làm trên đất Hoa? Phải chăng nơi này có thể chế tạo ra nhiều dụng cụ mà trong quá trình nghiên cứu chúng ta thường ang tới ví dụ như kẹp cho các ống hóa chất, các ống nghiệm, đồ bịt mặt, gants tay, bottes đặc biệt của bên trong viện… nếu tính ra thành tiền chuyên chở những vật liệu này đi thì thật tốn kém quá! Vả lại, nhân công, nhà cửa bên Trung-Quốc rẻ hơn Mỹ rất nhiều nên mọi ang xưởng đều đặt ở Trung-Quốc, cũng vì lý do này mà viện được nằm trên phần đất Trung-Quốc.

Ngoài việc làm biến đổi gen, viện còn nghiên cứu về vi sinh học, một phần bên kia rất bí mật mà chúng tôi không thể nào vào tham dự được. Chỉ thấy những người làm việc như những người đi lên mặt trăng với những bộ đồ trùm từ trên đầu xuống gót chân kín như bưng, vì virus rất nguy hiểm, không thể để cho lây lan ra ngoài. Ra vào phải rửa tay thật cẩn thận, thậm chí người này mặc quần áo giúp cho người kia để không có một khe hở nào mà vi trùng có thể xâm nhập.

*

Tháng 12, Vũ-Hán với mùa đông rất khắc nghiệt, cái lạnh se thắt và ẩm ướt. Mùa thu đẹp lãng mạn, rực rỡ ấm áp bao nhiêu thì mùa đông cả thành phố như màu tang tóc, trắng suốt. Những cây đào bị tuyết phủ dầy đặc đến trĩu nặng giống như những cánh tay ma giang ra cố níu lấy những con người đang thoi thóp sống! Cảnh tượng trông giá băng và không có sự sống!

Mỗi buổi sáng Zhany đều đến gõ cửa phòng tôi để cả hai cùng đi chung, nhưng hôm nay không thấy nàng đến, tôi nghĩ bụng “chắc người đẹp đã ngủ quên rồi đây!”

Tôi vội đóng cửa phòng và bước sang gõ phòng bên cạnh số 26; một khuôn mặt mỏi mệt, đầu tóc rối bù, mắt thâm quầng lò ra ở cánh cửa mở hé, chiếc mền che kín mít cả mặt lẫn người chỉ trừ hai con mắt, nàng thều thào vừa ho khan:

– Em …em không thể đi làm được đâu, em mệt ghê lắm! … Đau cả tứ chi…

Tôi lo lắng định đưa tay mở cửa, nàng chận lại:

– Anh hãy đi làm đi, đứng xa ra, coi chừng lây cảm… chắc mặc phong phanh quá nên cảm… em vào nằm nghỉ đây… anh đi cẩn thận nhé…

– … Ừm! anh đi làm, có gì em cứ liên lạc với anh bằng cell nhe… Thôi em vào nghỉ ngơi đi!

Cánh cửa phòng vội vàng đóng xập lại, tôi đứng một lúc bên ngoài xem có động tĩnh gì lạ không rồi mới rời đi.

Vào đến viện, tôi thấy mấy người bên phòng nghiên cứu bí mật bên kia, chụm đầu thì thầm to nhỏ, có vẻ rất quan trọng, một trong những người ấy to tiếng bằng tiếng Quan-Thoại lẫn với Quảng-Đông mà tôi không hiểu được gì, có vẻ gây cấn lắm. Tôi vòng vào nơi tôi làm việc. Mấy tiếng ho húc hắc nổi lên ở bên kia tấm kiếng thủy tinh nơi Zhany làm việc, tôi nghĩ mới đầu mùa đông mà mọi người có vẻ cảm cúm, có thể người Á-Châu không chịu đựng nổi cơn lạnh!

Chiều, tôi ba chân bốn cẳng nhanh nhanh chạy về, ghé mua thuốc cảm cho Zhany. Phone cho nàng, không thấy người cầm phone; đập cửa phòng, cũng không thấy nàng ra mở cửa, tôi la to và tiếp tục đập cửa, một lúc mới thấy nàng hiện ra với chiếc mền dài trùm kín ló đầu ra một cách vật vã:

– Em… em thật khó thở quá! Rất mệt và khô cuống họng…

– …

Chưa kịp trấn an, cả thân nàng rơi rụng xuống đất như một trái cây chín rời cành lăn đùng xuống đất. Tôi hoảng hồn, xô rộng cánh cửa, vội vã gọi ngay ambulance…

Các bạn trong équipe vừa về tới nơi, họ xôn xao, hoảng loạn:

– Philippe, cậu có nghe gì về vấn đề siêu vi trùng Corona đã bị lọt ra ngoài và bây giờ mọi người đang bị lây nhiễm đó, rất nguy hiểm! Phải coi chừng bị lây bệnh! Hồi sáng nay trong viện tất cả mọi người đều nhốn nháo vì tin tức này… Có giáo sư Lý cũng đã bị nhiễm… Nhưng chúng ta không được phao tin này ra vì họ không muốn làm dấy động quần chúng! Chúng mình chờ khi họ tự đưa tin này ra thôi…

Bây giờ tôi mới thực sự hiểu ra câu chuyện hồi sáng! Như vậy thật là nguy kịch đến tính mạng, không biết Zhany sẽ ra sao, vì nàng là một trong những người đầu tiên bị nhiễm khuẩn, sự lây lan rất nhanh và chưa ai tìm ra thuốc chủng ngừa cả!

Buổi tối, chúng tôi không ai có thể ngủ được, cả một tầng lầu sinh viên hỗn loạn, xôn xao. Chúng tôi cũng được biết có những bác sĩ đã loan tin cho tất cả mọi người phải đề phòng virus Covid truyền nhiễm nguy hiểm này thì bị cấp trên gạt phăng, cho là họ phao tin đồn nhảm, còn ra lệnh nếu tiếp tục sẽ bị xử tù!

Mối hoài nghi trong lòng mỗi ngày càng lớn, chúng tôi không còn niềm tin, không còn đầu óc để làm nghiên cứu hay học hỏi gì nữa! Tôi không được vào thăm Zhany khi nàng thoi thóp trên giường, chỉ nhìn thấy nàng qua khung cửa kiếng từ xa. Nàng thở thật nặng nhọc, đôi mắt khép chặt, hai tay đè chặt lên ngực vẻ như đau đớn lắm, những cơn ho dài như xé phổi.

Tôi đưa tay làm dấu cho nàng thấy sự có mặt của tôi bên ngoài để nâng đỡ tinh thần. Nàng nhìn thấy tôi, cố gắng ngồi dậy, môi mấp máy nhưng tiếng nói không thể phát ra được, nhìn tôi thật lâu, nước mắt ràn rụa chảy, tôi đọc được trong ấy sự yêu thương của nàng dành cho tôi, sự vô vọng và mất niềm tin. Cũng có thể đây là lần cuối cùng nàng và tôi có thể nhìn thấy nhau qua tấm kiếng chắn này! Ngồi một lúc, nàng lại lên cơn ho thật dữ dội, cả người co rúm, tôi vội chạy đi gọi người cấp cứu, họ cho Zhany thở bình oxygen, chích nước biển vào veine tay, nàng thở nhẹ nhàng hơn, và thiếp đi trong cơn mệt mỏi…

*

Tình yêu đầu đời của tôi… sao vất vả thế!

Tôi đã đặt cả cuộc đời vào người con gái mong manh đang nằm trên giường bệnh, nàng có vượt qua được cơn bệnh ngặt nghèo không? Hay … sẽ làm tôi mãi mãi mang mối sầu u uất? Có phải tình yêu của tôi chưa đủ duyên lành? Bất chợt những dòng nước mắt nóng hổi lăn dài xuống má!

*

Mỗi ngày người bệnh được khiêng vào bệnh viện đông hơn, khiêng vào nhưng không thấy ai được xuất viện cả! Mỗi buổi chiều đi làm về tôi đều nghe tiếng ho thảm thiết như xé toạc buồng phổi, tiếng khóc vì sợ hãi, lẫn với tiếng than vãn như những cơn sóng lớn đập vào bờ đá ồ ạt!

Tôi ngồi yên lặng lẽ trên bờ sông Dương-Tử, có chỗ nước đã đông thành băng, có chỗ vẫn còn lỏng, mùa đông tuyết phủ đầy thật lạnh trên từng cành cây đến phiến đá, tôi không còn cảm giác nóng lạnh nữa, đầu óc như điên cuồng, phẫn nộ, cảm thấy mình bị lừa dối chà đạp, mạch máu muốn tung vỡ, muốn chất vấn, muốn đập đổ một guồng máy thống trị phi lý của nhà cầm quyền Trung-Quốc, họ dấu diếm che lấp để đến bây giờ kẻ trả giá đắt là dân chúng vô tội!

Trái tim tôi thắt chặt lại mỗi khi suy nghĩ không biết làm sao để cứu Zhany thoát khỏi cảnh bệnh hoạn này. Nàng chỉ chờ … chết mà thôi vì thuốc chưa tìm ra, bệnh nhân quá tải…

Tôi đã lén nhìn thấy từng chiếc xe camion chất đầy xác chết từ nhà thương đem đi thiêu vào những buổi xế chiều, những người bệnh chết không được tẩm liệm như những cái chết bình thường, mà đưa thẳng vào lò hỏa thiêu để tránh bệnh dịch lan ra thêm. Tiếng khóc nức nở tức tưởi của người thân chạy theo sau chiếc xe chở xác vang lên thật rõ trên con đường vắng vẻ đìu hiu giữa cơn dịch! Có những người quá đau khổ, đứng không vững, tay nắm theo chiếc xe chở thây người, rồi té xỉu lăn ra giữa đường… Tôi đứng lặng im sau bức tường gạch đang xây dở dang gần viện nghiên cứu nước mắt cứ tuôn trào, thương cho thân phận những người dân Trung-Quốc!

Cuối cùng, nhà nước cũng đành phải dùng biện pháp cách ly toàn Vũ-Hán, những cọc thép được đóng khắp thành phố như một vòng đai lồng gà nhốt những người đang bệnh dịch. Họ đập hết những tượng đài xung quanh viện để lấy chỗ xây thêm một bệnh viện dã chiến cả ngàn giường để đáp ứng cho con bệnh mỗi ngày một tăng theo cấp số nhân!

Chúng tôi là những nghiên cứu sinh ngoại quốc nên bị cách ly ở yên trong phòng riêng, không được nói chuyện với ai, sợ lây bệnh, phải đeo khẩu trang mỗi lần đi ra mua đồ ăn. Còn những sinh viên bản xứ vẫn phải đi làm để tiếp tục tìm ra thuốc kháng sinh.

Tuần thứ hai ở Vũ-Hán sau khi bị cách ly. Sáng sớm từ trong phòng nhìn xuống toàn cảnh đường phố, những con đường vắng ngắt, không còn chút sinh khí của một thành phố sầm uất, từng là trung tâm mua sắm của toàn tỉnh Hồ-Bắc. Những cảnh sát đeo dùi cui và súng đi trên đường để phạt những người dân không tuân theo lệnh ở yên trong nhà.

Bỗng dưng tiếng ré khóc rùng rợn vang tận đến phòng; tôi mở cửa ra nhìn, một đoàn cảnh vệ đang lôi từ trong phòng ra một người bệnh đang trốn trong nhà, bà ta bị lây nhiễm virus nhưng vì quá sợ hãi, bà đã không dám ra khỏi phòng đến bệnh viện. Bà bị đám cảnh binh vừa khiêng vừa kéo, lôi ra khỏi phòng, bà vẫn hét lên không chịu đi, họ xông đến khiêng trói bà lên xe như bắt một con lợn vậy!

Thông thường khi có bệnh, người ta thường tự mình đến bệnh viện, còn đàng này chính quyền dùng vũ lực để bắt ép, áp tải người bệnh vào nhà thương, khi vào đến nhà thương họ không chắc được chữa khỏi vì không còn chỗ nằm, cũng như không đủ dụng cụ y học thì xác xuất sống còn thật mong manh!

Tôi không thể nào tin vào mắt mình cách đối xử của đảng CSTQ với con người mà tôi chưa từng bao giờ thấy từ lúc sanh ra!

Chỉ nhìn những chiếc xe vận tải bít bùng chở xác những người chết vì Covid-19, tôi đều cúi đầu tưởng niệm, cầu nguyện cho họ sớm tiêu diêu về miền cực lạc; cũng tự hỏi không biết trong những người nằm xuống ấy có… người con gái tôi yêu hay không? Tôi không phải là người thân của nàng nên không biết chút tin tức nào, trong lòng thật đau đớn khi tôi nghe kể những người bệnh nằm lâu chưa khỏi đã được chuyển đến một nơi khác để dành chỗ cho những người tới sau cần được chữa.

Nơi đây, chỉ mới bốn tháng, như một chứng nhân tồn tại, họ đã cho tôi thấy thật nhiều thứ, phải gan lỳ, dẵm đạp lên nhau vì mạng sống, vì quyền lợi riêng, và nhất là phải có máu lạnh! Chỉ có người có máu lạnh mới có thể vứt những xác người còn thoi thóp vào lò lửa thiêu sống! Những tiếng thét kinh hoàng ấy tôi không thể nào quên cho cả cuộc đời này!*

Thời gian nơi đây trôi qua thật chậm, như muốn đầy đọa, đe dọa con người, như nhồi vào óc một thứ tình cảm chát chúa đắng ngắt… Những con đường vắng hoe, cây cối xác xơ, không tiếng chim hót buổi sáng, không tiếng suối chảy, mà chỉ có ngọn khói trắng ùn ùn bay lên mù mịt đất trời, mùi tử thi nồng nặc từ những nhà máy đốt xác không xa, tất cả tạo thành một sự ô uế trong không khí, khiến cho những tiếng ho ngày càng nặng!

Tuần thứ tư sau cơn dịch Covid-19 bùng nổ, chúng tôi được tin chính quyền Canada sẽ đem máy bay sang Trung-Quốc để đón công dân sinh viên về nước. Lòng mừng khôn xiết, vì đã lâu chúng tôi không được tin tức của người nhà; chính phủ cấm không cho chúng tôi liên lạc ra bên ngoài, vì khi đến họ đã phát cho mỗi sinh viên một chiếc điện thoại di động Huawei với internet mà họ đã cài đặt sẵn như để theo dõi tất cả mọi hành vi của mỗi công dân.

*

Hãng hàng không Air Canada chỉ được phép đậu ở phi trường Nội-Bài, Việt-Nam; Air China chở chúng tôi từ Vũ-Hán đến Nội-Bài để trả tất cả các công dân ngoại quốc về nguyên quán!

Ngồi trên máy bay quay về nước, ai cũng phải đeo khẩu trang, chả ai nói với ai lời nào, những khuôn mặt mang đầy vẻ lo âu, tâm hồn nặng thương tích, mỗi người chúng tôi ai nấy cũng đều mang theo cho mình sự ghi nhớ tồi tệ nhất của sự cai trị của đảng CSTQ. Những nghiên cứu sinh của hai nước Mỹ và Canada có chung một suy nghĩ: nhà cầm quyền Trung-Quốc có đối xử với dân của họ như những con người thực sự không? Chúng tôi đã trở thành những nhân chứng sống một cách bất đắc dĩ cho sự đối xử dã man, che đậy sự thật và xảo quyệt nhất nhân loại ở thế kỷ thứ 21 này!

*

Hiện giờ khắp mọi nơi trên đất nước, dịch bệnh hoành hành, xâm nhập vào cơ thể của bất kể già trẻ lớn bé, từ quan chức cao cấp đến người hạng dân thường, vi sinh vật vô tội bé nhỏ, mang tên Covid-19 vừa được chính quyền Trung-Quốc tạo ra chưa bao lâu ấy vui tươi nhảy tứ tung từ người này sang người khác như một cuộc du ngoạn không bến bờ, chúng không biết là đang làm khuynh đảo cả vũ trụ loài người… và chúng cũng không biết chính vì chúng mà các bác sĩ, nhà khoa học không thể ngủ ngon, họ là tuyến đầu chạy đua theo thời gian tìm thuốc ngăn chận sự lây lan của các em bé Covid-19 vô tội vạ!

Tôi không biết nên trách ai, trách những em bé Covid-19 mới được hình thành? Hay trách người đã tạo nên chúng? Sanh chúng ra đời nhưng không hoàn hảo, thiếu thốn chăm sóc để chúng có những tật xấu ma mãnh mà không dậy chúng biết nằm yên ngoan ngoãn vâng lời khi gặp những cơ thể có sức kháng cự yếu…

*

Từ cuối tháng 09 đến nay, gần nửa năm tôi chưa liên lạc được với mẹ vì bao nhiêu biến cố ngoài ý muốn.

Giờ đây ra khỏi Hoa Lục, điều đầu tiên là phone về cho mẹ ngay, tiếng mẹ lộ rõ vẻ vui mừng như trút bao sự lo lắng:

– Con trai, Philippe hả? Con khỏe không? …Con đang ở đâu? Con…

– Mẹ! Mẹ ơi, con thật nhớ mẹ! Mẹ khỏe không? Mẹ …

– Mẹ khỏe lắm… Mẹ đang ở nhà vì chính phủ có lệnh cấm… sợ lây lan con à! Vậy con có về nhà được không? Mẹ sẽ nấu đồ ăn chờ con về…

– Không! Không được đâu mẹ, con mới về từ Trung-Quốc, bây giờ phải cách ly 15 ngày ở trại lính của chúng con ở tận Québec lận, con sẽ phone cho mẹ thường xuyên, sẽ facetime mẹ nhé; con đã rất lo lắng đến mẹ… Những ngày ở nhà có chuyện gì không hả mẹ?

– … Không đâu con, tất cả yên ổn lắm! Con bình an là mẹ mừng rồi! … Nhớ ăn uống đầy đủ con nghe, còn các bạn con thế nào? Họ cũng mạnh khỏe bình thường hết chứ?

– Vâng… tụi nó không sao hết mẹ ạ!

– Mẹ rất vui khi con trở về bình an, bây giờ con nghỉ ngơi đi, có gì thì ngày mai nói chuyện với mẹ sau, chắc con cũng mệt lắm!

– … Có gì ngày mai con sẽ phone mẹ nhé, nhiều chuyện muốn kể cho mẹ nghe ghê lắm, nhưng bây giờ thì con mới về tới trại thôi, con phải ra tập trung với mọi người mẹ nhé!

– Được rồi, ngày mai hãy nói sau con trai ạ, cho mẹ hỏi thăm đến các bạn của con! Sau này khi về lại Montréal nhớ rủ họ về nhà chơi và ăn cơm với mình…

– Dạ vâng…

Tôi sực nhớ đến Zhany… nàng thật cô độc lẻ loi trong nhà thương, người mà tôi đã định giới thiệu với mẹ … không biết nàng đã chết hay còn sống, thật trớ trêu thay!

Hình ảnh cuối cùng của nàng trong trí nhớ tôi, khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt sáng thông minh, nụ cười thật tươi với chiếc răng khểnh, mắt tóc dài nâu đen màu hạt dẻ, mỗi lần nói chuyện cặp mắt như cùng nói với đôi môi đỏ hồng, Nàng còn cả một tương lai dài trước mắt, tại sao lại phải chấm dứt cuộc sống vì một sinh vật bé con vậy chứ! Tôi không chịu thua! Tôi phải kiện chuyện này! Nhưng kiện ai? Kiện chế độ CSTQ đã không báo trước với nhân loại khi họ biết có bệnh dịch lan truyền? hay kiện những nhà khoa học đã không kịp bào chế ra những viên thuốc màu nhiệm kịp thời để cứu sống bệnh nhân? Mà có phải chỉ riêng gì Zhany đâu, cả chục ngàn người đã bỏ mạng vì virus Covid-19 cơ mà!!

Tôi tin rằng mọi người sẽ thức tỉnh sau vụ Covid-19, cả thế giới sẽ đồng tâm kiện nhà cầm quyền Trung-Quốc đã tạo nên vi sinh vật này, đã dấu nhẹm khi chúng nó thoát ra, đã bưng bít khi chỉ có một số ít người bị thiệt mạng, đã đối xử không có tính người đối với những người dân mắc bệnh, sau đó đã vu khống, đổ vấy lên một đất nước khác, là Mỹ, đã làm lây lan vi khuẩn Covid-19 chứ không phải họ!

Tôi tin rằng khi hết dịch, khi thế giới trở lại yên bình như xưa, nhân loại sẽ lên án những tên chủ mưu đã bày ra sự việc này! Tôi tin sẽ lấy lại được công bằng cho thế giới, cũng như trả được “mối thù” này cho người tôi yêu!

*

Tôi ít khi đến chùa lạy Phật, nhưng lần này vì Zhany cũng như cả thế giới, tôi xin khấn đầu van vái Phật Tổ hãy thương xót cho loài người, mong cho các nhà khoa học, nghiên cứu tìm được thuốc trừ virus Covid-19. Tôi cũng thầm cầu xin những em bé vi sinh vật này hãy đừng làm tay sai cho những người độc ác gieo rắc tàn sát những người vô tội trên thế giới, hãy nằm yên, hãy bỏ xuống những vòi bạch tuộc gieo trứng ác, hãy ngủ yên để cả nhân loại sẽ nhớ ơn em! Phải chăng các em cũng là nạn nhân của những kẻ đang muốn làm bá chủ thế giới?

Mỗi buổi sáng tôi dậy rất sớm để tập thể dục, chưa bao giờ tôi thấy cảnh lặng yên đẹp đến thế!

Đầu tháng tư, mùa xuân đã đến, không phải mùa xuân yên vui rộn ràng rực rỡ như mọi năm, mà một mùa xuân thật thầm lặng, mùa xuân của lo lắng khi mới bắt đầu của một ngày!

Từ xa mặt trời đang ló dạng dưới chân núi, tỏa sáng một vùng bao la rộng lớn, tiếng chim hót thật thanh và rõ giữa bầu không khí trong lành mà hôm nay tôi mới thực sự để ý đến!

Nhờ có bệnh dịch Covid-19 mà chính phủ cấm tất cả mọi người không được ra đường, ở yên trong nhà trong mấy tuần liền, nên khí thải giảm rất đáng kể, không còn tiếng ồn ào xe chạy, tiếng nói huyên náo vào 4 giờ sáng để họp chợ hay chuẩn bị công việc.

Tất cả thật tĩnh lặng, chỉ nghe tiếng chim líu lo làm trái tim tôi thật rung động!

Ngoài tiếng chim còn có tiếng xào xạc của những bước chân rất nhẹ của những chú sóc, nàng nai ở bìa rừng gần bên.

Mùi thơm của đất mới, của mùa xuân đang trỗi dậy, tôi bàng hoàng cảm xúc dâng trào trước vẻ đẹp của thiên nhiên chưa từng thấy!

Tôi tự hỏi tại sao loài người bị lầm than với nỗi sợ hãi dịch bệnh? Đến bao giờ mới chấm dứt, đến bao giờ chúng tôi mới trở lại những hoạt động bình thường như xưa? Chúng tôi đã làm gì để bị thiên nhiên trừng phạt nặng nề thế?

Tôi nhớ mẹ từng hay nói “Bất kỳ sự việc gì xảy ra trong đời cũng đều có một thông điệp nhắn gởi.”

     …Vâng! Tôi đã hiểu! Chúng đến rồi sẽ ra đi…

Tôi thầm biết ơn những em bé Covid-19 đã đến với thế kỷ 21 để truyền tải cho loài người chúng tôi: Hãy sống đoàn kết, yêu thương, trân trọng thiên nhiên và môi trường sống!

Sỏi Ngọc
Montréal, Mars 2020 

EM ĐI

    Em đi như chiếc lá thu bay

Vương vấn hồn ta giấc mộng dài

Chiều thu lạnh giá, sầu xa vắng

Sương rơi ướt áo, gió heo may

    Em đến rồi đi tình úa phai

Tình sao thăm thẳm nhớ nhung hoài

Em nào biết cõi lòng tê dại

Tình hững hờ, cay đắng, đổi thay!

    Em bỏ đi, tình buồn xác xơ

Có biết tình mơ mộng ngóng chờ

Ngắm áng mây bay chiều lộng gió

Xót xa, tình lỡ chẳng như mơ...

    Canh khuya viết nốt mấy vần thơ

Ôi! Cuộc tình tan ai có ngờ

Đếm ánh sao rơi hồn tiếc nuối,

Tìm đâu cho thấy phấn hương xưa?...

          Phạm Thị Minh-Hưng

 

ANH ĐI

Anh đi như chiếc lá thu bay

Vương vấn hồn em giấc mộng dài

Chiều thu lạnh giá, sầu xa vắng

Sương rơi ướt áo, gió heo may

    Anh đến rồi đi tình úa phai

Tình em thăm thẳm nhớ nhung hoài

Anh nào biết cõi lòng tê dại

Tình hững hờ, cay đắng, đổi thay!

    Anh bỏ đi, tình buồn xác xơ

Có biết tình mơ mộng ngóng chờ

Vẫn ngắm mây bay chiều lộng gió

Thương sao, tình lỡ chẳng như mơ...

    Canh khuya viết nốt mấy vần thơ

Ôi! Cuộc tình tan ai có ngờ

Đếm ánh sao rơi hồn tiếc nuối,

Tìm đâu cho thấy dấu tình xưa

        Phạm Thị Minh-Hưng

BÂNG KHUÂNG

Em đợi chờ ai trông ngóng ai

Thẫn thờ đêm trắng tóc mơ phai

Thu buồn sương lạnh hoàng hôn tím

Nhung nhớ đầy vơi ai có hay?

 

Em đứng bên song vời vợi sầu

Áng mây lụa trắng bay về đâu

Mình em thăm thẳm hoài thương nhớ

Tình ơi mộng ước tàn phai mau

 

Bâng khuâng lá úa rụng đầy sân

Theo gió chiều bay chẳng ngại ngần

Xa vắng thật rồi trăng mật ngọt

Anh đi héo úa cả trời xuân...

 

Hồn em lắng đọng nỗi sầu riêng

Tìm ánh sao khuya gởi nỗi niềm

Nhớ quá bàn tay nồng ấm áp

Bờ môi - Tình thanh khiết dịu êm...

Phạm Thị Minh-Hưng

Nhớ Một Vầng Trăng

Bữa cơm trưa văn phòng, nàng kể cho mấy người bạn đồng nghiệp rằng, chiều qua, xe lửa trục trặc, nàng mất gần ba tiếng đồng hồ mới về đến nhà. 

Người bạn đồng nghiệp lắc đầu ngao ngán: 

- Trời ơi, em mà phải cực khổ như chị, chắc em bỏ việc luôn. 

Nàng cười cười: 

- Mình chẳng cảm thấy gì bất tiện cả. 

Nàng nghĩ, tiện, không tiện, cũng phải đi làm. Chứ không, chốn này, đất đai đâu, để nói, cạp đất mà ăn. Nàng tự an ủi mình, cũng là một cái thú, đâu phải ai cũng được. Mỗi ngày thêm vài tiếng đồng hồ thoải mái, muốn đọc sách, nghe nhạc, ngủ gật hay đơn giản ngó quanh, quan sát thiên hạ, ngái ngủ sớm mai trên đường đến hãng, hoặc xật xừ, đờ đẫn sau ngày dài làm việc. 

Cô đồng nghiệp khác góp ý: 

- Ghét nhất là xe lửa trễ giờ. 

Nàng không trả lời. Nàng chẳng thấy phiền hà, cũng chẳng ghét bỏ hệ thống hỏa xa của Đức. Bởi, nhờ xe đến muộn, nàng đã gặp lại người anh của nhỏ bạn cùng lớp thời trung học. Khi bảng thông tin chạy dòng chữ Zug E40 fällt aus. Chuyến xe số E40 bị hủy. Trong khi chờ thông tin tiếp, bao giờ có xe, nhiều người bực bội rủa sả lung tung. Nàng nhủ thầm, mình than vãn tiếng Việt, không ai hiểu, chỉ mình nghe, rồi mình lại bực. Than tiếng Đức, nàng đâu đủ tài năng mà thi thố với những người Đức thứ thiệt. Trời vào hè, ngày dài ra. Chín, mười giờ mặt trời mới lặn. Nàng thản nhiên tìm ghế trống ngồi chờ, đọc tiếp cuốn sách mang theo. Chuyến xe này hủy, sẽ có chuyến sau. Hơi đâu mà nóng giận cho... già người đi. Số người dồn lại nhà ga càng đông. Những tiếng chê bai càng lúc càng tăng cường độ. 

Nàng đã xong trang cuối của cuốn sách. Vẫn chưa có thông tin bao giờ tàu chạy. Nàng lấy điện thoại ra, mắt vừa lướt lướt những trang trên Facebook, vừa trông chừng bảng thông tin của xe lửa. Đến trang có bức tranh thiếu nữ mảnh mai, mặc áo dài vàng, tựa như hình bìa của tờ báo Tuổi Ngọc ngày xưa. Ngón tay nàng dừng lại, không vuốt vuốt mặt kính nữa, ngắm nghía bức tranh, nàng đọc tựa bài thơ: tôi xin lót lá em nằm.

ơn em mây mỏng xanh trời

cầm tay tôi khẽ nói lời yêu thương

từ trong dâu bể muôn trùng

tình yêu một thoáng ngập ngừng lên ngôi

(Nguyễn Minh Phúc, 2018)

Êm đềm, thơ mộng quá chừng. Tên tác giả NMP, nghe quen quen. Nàng chợt nhớ, nhỏ bạn có người anh cùng tên tác giả. Nhỏ bạn kể, anh của nhỏ làm báo, làm thơ. Nàng loanh quanh trong sân nhà NMP đọc thêm vài bài thơ khác. Bài nào cũng dễ thương. Khi mọi người ào ào lên xe lửa, nàng vội rảo bước theo. Nàng nghĩ, về nhà, nhất định phải dò la tông tích của NMP. Nàng mằn mò rất lâu. Vừa sử dụng các “thành tựu khoa học kỹ thuật“ về Facebookđể bắt liên lạc với tác giả NMP. Vừa vận dụng ngôn ngữ “ngoại giao“, viết đôi dòng giới thiệu làm quen, để lỡ có nhầm lẫn, không đến nỗi... quê một cục. Có chí thì nên, người xưa nói không sai. Anh NMP xác nhận là anh của nhỏ bạn. Anh P. biết các chị của nàng. Anh P. cùng vài người bạn thân từng là khách dài hạn của tiệm sách và quán cà phê của Mạ nàng. Gặp lại người quen cũ, dẫu gặp “ảo“, nàng vui lắm. Anh P. nhắc đến những người bạn của anh, có cùng những ngày tháng lãng đãng thơ và nhạc. Phút tay bắt, mặt mừng trôi qua, đôi dòng thư đi, tin lại. Rồi thôi. Nàng thỉnh thoảng đọc những bài thơ rất thơ trên Facebook của anh P. Anh P. và nàng, cả hai đều có những bận rộn riêng. Cho nên, tái ngộ xong, coi như để đó.

Nàng có chuyến du lịch 10 ngày ngang dọc nước Nam Phi. Lịch trình dày đặc với lên núi, xuống phố, ra biển, vào rừng... Ngày nào cũng thú vị với nhiều ấn tượng đẹp về đất nước Nam Phi. Trong thời gian này, điều kiện vàointernetkhông dễ dàng. Có dịp, nàng vào nhanh WhatsApp, đọc tin nhắn gia đình và viết mấy câu hỏi thăm. Nàng chẳng hề nhớ nhung wifinhư chị bạn đi cùng, đến đâu cũng lo ngay mật mã để vào internet.

Chương trình ngày thứ Bảy đầy ắp, từ bình minh đến hoàng hôn. Sáng sớm, cả nhóm trực chỉ Mũi Hảo Vọng. Từ tháp hải đăng ở cực tây nam châu Phi, nàng mê mẩn nhìn xuống những làn sóng của Đại Tây Dương và Ấn Độ Dương giao nhau. Cuối ngày, mọi người được tùy nghi sử dụng buổi tối ở phố Waterfront của thành phố Cape Town. Về đến khách sạn khá khuya. Mệt nhoài, tâm trí vẫn còn đầy ắp ấn tượng của biển trời, núi non, cây cỏ, phố phường. Nàng vội vàng mở máy nói vài lời gởi cho con. Nơi góc nhỏ của điện thoại, nàng thấy dấu hiệu có tin nhắn của NMP. Anh P. kể, anh bệnh thời gian qua, nên không liên lạc. Nay, sức khỏe tạm ổn. Anh P. bảo, bỗng nhiên anh nhớ nhiều những ngày tháng với người bạn chí thân, anh TTD. Đèn trong khách sạn vàng mờ mờ. Trước đó, mắt nàng trĩu nặng vì buồn ngủ. Nhưng câu chuyện anh P. kể, đã níu, đã giữ mắt nàng không rời màn ảnh bé tí của điện thoại.

Anh P. nói, giờ đây chép lại bài thơ của anh TTD gởi cho nàng, anh P. cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng. Cuối cùng, anh P. thực hiện được chuyện anh TTD nhờ, dẫu muộn màng.

như nhớ một vầng trăng...

như chiếc lá cuối mùa rơi lặng lẽ

buổi tàn thu đường phượng lá vàng bay

anh vẫn còn lang bạt cuối chân mây

mơ phố xá với nụ cười em gái

 

nơi anh đến giòng sông còn bé dại

chiều thênh thang tiếng hát một loài chim

đường em qua ôi lối cỏ xanh êm

xin bước nhẹ kẻo đau lòng anh lắm 

 

anh đã đến những chân trời vạn dặm

mà vẫn thương hàng phượng lá vàng bay

thương ngày xưa em gái mắt thơ ngây

gối sách vở nằm mơ ngày khai giảng

 

giờ có lẽ đã xa rồi bè bạn

con đường xưa cỏ lá cũng thôi xanh

nhưng vẫn còn em gái giữa tim anh

màu áo lụa mắt trời xanh khép nép

 

bàn tay nhỏ lúc anh cầm cuống quýt

như vẫn còn hơi ấm buổi trao thư

hạnh phúc là một phút ấy phù du

em gái nhỏ tội nghiệp tình anh quá

 

khi đời sống còn xanh màu cây lá

mà chúng ta đã lạ lắm trời xưa

đêm nay anh ngồi hát dưới hiên mưa

nghe muốn khóc tách cà phê quán cũ

 

nhớ vô cùng bảng đen và sách vở

giọng em cười như ấm cả mùa thu

nơi anh ngồi là góc biển hoang vu

nơi em đến xôn xao lời cơm áo

 

không còn thấy tên học trò kiêu ngạo

hồn đầy trăng đi dưới bóng cây xanh

không còn nhìn em áo lụa mong manh

ngày hai buổi tóc bay ngoài cửa lớp

 

nay anh chỉ còn chút hồn đầy mộng

nhớ ngày xưa như nhớ một vầng trăng

(Trầm Thụy Du - 1975)

Nàng tưởng như đang lần dở cuốn sách nằm quên trên kệ tủ gần nửa thế kỷ. Những trang sách ố màu thời gian kể chuyện về nàng, một thiếu nữ vào tuổi mộng mơ. Kể chuyện về anh và người bạn của anh, những thanh niên vừa tuổi đôi mươi, ở tỉnh lỵ miền trung. Năm ấy, nàng đang tuổi mười ba, mười bốn, nàng đang nhí nhảnh, theo gió mưa em đi hát xây mộng cho người, trên cánh thơ tuyệt vời hát yên vui cõi đời. Nhà của nàng có quán cà phê, nơi có nhiều văn nhân, thi sĩ lui tới. Anh thường đi trong nhóm ba người. Cả ba người đều là thi sĩ, nàng nghĩ vậy. Nàng đã đôi lần nghe lóm, nhớ lén những câu thơ các anh ngâm nga cho các chị của nàng. 

Cơn lốc dữ 1975, đã đẩy cuộc sống gia đình thiếu nữ xuống cùng cực, điêu đứng, đã cuốn đi những giấc mơ xinh của thiếu nữ. Cơn lốc đã làm những thanh niên hụt hẫng, chới với. Những mơ ước hoài bão của tuổi trẻ bỗng chốc vụt mất. Một sớm một chiều, anh và người bạn, đang là những học sinh trung học, chuẩn bị khoác áo sinh viên, bỗng nhiên thành những người mất phương hướng trong cuộc sống. Không lâu sau, anh và người bạn chí thân lụng thụng trong bộ cánh bộ đội. Rời xa thị xã nhỏ bé, có nhà sách quen ở đường Phan Bội Châu, có quán cà phê vườn ở đường Quang Trung. Bỏ lại sau lưng gia đình, trường lớp. Cũng may, người bạn chí thân luôn đồng hành cùng anh. 

Lần nọ, bộ đội đóng quân ở mũi Ba Tân Gân, một địa điểm ở một bán đảo gần Quảng Ngãi. Biết bạn mình được sắp về phép, anh rủ bạn ra ngồi hiên sau trại lính chuyện trò. Anh và người bạn ngồi bên nhau, thật lâu, cả hai trầm ngâm. Mãi lúc sau, anh lên tiếng, phá tan sự yên lặng: 

- Mày về phép, có đi đâu không? 

- Chỉ có ba ngày. Tao về ở nhà, cho bà già vui. 

Anh rút trong túi tờ giấy học trò, có bài thơ anh làm. Thuở ở trường, anh là trưởng ban báo chí. Bạn bè vẫn trầm trồ nét bút rồng bay phượng múa của anh. Anh bỗng buồn buồn, nhớ bài hát vui vui anh nghe những năm trước, thư của lính ba lô làm bàn nên nét chữ không ngay. Mấy tháng làm bộ đội, đã làm tâm hồn anh mệt mỏi, cằn cỗi. Chữ viết đâm ra nguệch ngoạc. Anh nhỏ giọng: 

- Mày đến quán cà phê Uyên, đưa thư này cho Th. Nhớ đưa tận tay nhe. 

Anh gọi là thư, nhưng chỉ vẻn vẹn bài thơ. Chứ không thêm chữ nào, để bài thơ thành lá thư. 

Người bạn về đến nhà, ngồi chơi với cha mẹ một lúc. Bà cụ rạng rỡ, lăng xăng nghĩ nấu món ăn đãi đằng con trai. Người bạn vội đạp xe đến quán cà phê. Thị xã Quảng Ngãi bé tí. Có lẽ còn nhỏ hơn Pleiku của thi sĩ Vũ Hữu Định. Người bạn đến, chỉ gặp Mạ của nàng. Nàng phải theo trường lớp đi đào kênh, đắp đập đâu đó. 

Hôm cuối cùng, người bạn lại ghé quán cà phê, trước khi trở về đơn vị trình diện. Người bạn vẫn không gặp nàng. Thuở ấy, không có điện thoại để nhắn tin. Người bạn không dám đưa thư cho Mạ nàng. Người bạn bỏ bài thơ trong phong bì dán kín. Tính tìm cô giúp việc, nhờ cô chuyển. Vờ hỏi bâng quơ, người bạn mới biết, gia đình nàng đã phải cho tất cả người giúp việc nghỉ làm, sợ bị mang tiếng tư bản bóc lột. Người bạn áy náy lắm, vì không làm tròn việc anh nhờ, dù chỉ là việc bé cỏn con. Người bạn biết anh đang lóng ngóng chờ tin. 

Về lại đơn vị, người bạn ngài ngại trả phong bì có bài thơ cho anh. Anh thất vọng lắm. Anh rầu giọng: 

-Mày giữ giúp. Lúc nào có dịp, trao cho Th. 

Dòng đời ngược xuôi, xô đẩy nàng đi, càng lúc, càng xa mãi quê nhà. Cả anh và người bạn không gặp lại nàng. Anh vẫn ở nơi tỉnh lỵ nhỏ bé, nhưng rất thân thiết ấy. Người bạn lưu lạc đến mãi tận cùng của đất nước. Hai người rất ít liên lạc với nhau. Nhưng trong tâm tưởng, vẫn là đôi bạn thân, từ tuổi hoa niên cho đến khi vào tuổi cao niên. Người bạn vẫn giữ bài thơ của anh và canh cánh trong lòng nỗi băn khoăn, không thực hiện được chuyện anh gởi gắm. Người bạn buồn thảng thốt, khi biết tin anh lâm trọng bệnh, giã từ cõi tạm khi anh vừa qua tuổi 60. Người bạn nghĩ, sẽ có dịp nói đôi lời tạ lỗi với vong linh của anh.

Ngày ấy, phải chi có duyên, nàng đã được đọc bài thơ trong chữ viết tay rất lả lướt của anh. Nếu vậy, có lẽ nàng rất ngượng ngùng, lúng túng, lí nhí nhờ người bạn nhắn gởi lời cám ơn anh và gởi lời thăm anh. Cũng có lẽ, nàng chép vội mấy câu thơ gởi anh. 

Vẫn lặng lẽ để anh nghe vừa đủ

Vẫn thờ ơ cho rủ hết màn the

Vẫn mỉm cười rồi vẫn lấy tay che

Cho cặp mắt bỗng nhiên mười sáu tuổi

(Bài Thơ Còn Lại của Hoàng Anh Tuấn)

Mãi bây giờ, khi anh đã yên nghỉ nơi miền vĩnh phúc, nàng mới biết đến những vần thơ anh viết tặng nàng. Nàng đốt nén hương lòng, thầm nói với anh lời cám ơn. 

Ban chiều, tít tận cực nam của châu Phi, ở Cape Town, trong lúc đi dạo quanh khu phố Waterfront, nàng tình cờ được mời nhìn vào viễn vọng kính để thấy nửa vầng trăng. Vừa dán mắt vào ống kính, nàng nghe lời cắt nghĩa của người chủ viễn vọng kính. Vầng trăng đó, là vệ tinh cho trái đất. Rời mắt khỏi ống kính, ấn tượng còn lại trong trí nàng, mặt trăng chỉ là một khối đất đá tròn tròn, cách địa cầu gần 400 ngàn cây số. Chỉ vậy thôi. 

Mấy tiếng đồng hồ sau, những dòng chữ li ti trên điện thoại đã giúp nàng đi ngược lại những ngày tháng của nhiều thập niên trước. Nàng thấy lại một khoảng đời nhiều biến động. Ngày tháng đó, cuộc sống của anh, của nàng bị bủa vây bởi biết bao nhọc nhằn, thống khổ. Nhưng anh vẫn cho nàng được làm “em gái giữa tim anh“. Anh đã viết những câu thơ thật đẹp cho nàng. 

Ngay lúc này, nàng bỗng nhớ tha thiết một vầng trăng.

Hoàng Quân

ÔNG CẢNH SÁT GIAO THÔNG TỐT BỤNG

Tan làm ra, trời bên ngoài nóng hừng hực, cả không gian như được nung trong một lò lửa. Tôi chui vội vào xe, quay cửa kính xe xuống tối đa và mở máy lạnh cho thổi bớt không khí nóng trong xe ra ngoài, sờ vào tay lái nóng bỏng như vừa chạm vào cục than hồng.

Hai tuần lễ nay thành phố của tôi nóng như thế đấy, ngày nào cũng trên 100 độ F, dù Texas mang tiếng là nóng nhưng có năm nào nóng nhiều ngày liên tiếp đâu! Chắc là ảnh hưởng sự thay đổi của khí quyển gọi là La Nina và El Nino gì đó nên bao nhiêu thảm họa của thiên nhiên mới giáng xuống cho loài người, nào sóng thần, bão lụt, chuồi đất, động đất, rồi ảnh hưởng của khí hậu nóng làm cháy rừng, hạn hán mất mùa, v.v. Những thứ tai ương đó cộng với chiến tranh bom rơi đạn nổ, vẫn đang diễn ra nhiều nơi trên thế giới, bao nhiêu máu đổ thịt rơi thì cần gì tận thế loài người mới khổ đau?

Sau 5 phút xe bớt nóng là tôi phóng ra khỏi bãi đậu. Chiều thứ Sáu cuối tuần và trời đất này ai chẳng muốn về nhà càng sớm càng tốt, tôi vừa lái xe vừa mơ tới ngôi nhà chẳng nguy nga gì nhưng máy lạnh thì vẫn tốt chạy vù vù cả ngày làm căn nhà mát rượi, rồi tôi sẽ nhảy vào bồn tắm mở vòi nước hoa sen để những tia nước nhỏ mát mẻ trên tôi từ đầu tới vai và khắp người, cuốn trôi đi những giọt mồ hôi, tôi sẽ đắm chìm trong mùi xà bông thơm tho… Tắm xong tôi sẽ bôi lotion mùi hoa Oải Hưong nồng nàn bát ngát, tôi sẽ tạm quên hết nắng, nóng và những bận rộn của cuộc đời trong căn nhà này, trong thế giới này của riêng tôi sau một tuần làm việc.

Tôi lái xe ra đường Carrier Parkway, đèn đang xanh phía trước phải phóng nhanh lên thôi kẻo nó đổi màu và những ông chuyên viên set up đèn đường thật tài tình, khi ta vượt qua đèn xanh thì những cột đèn kế tiếp cũng màu xanh nếu ta vẫn chạy cùng tốc độ và tôi cứ thế phóng ào ào như tên bay gió cuốn để không phải ngừng vì đèn đỏ.

Vừa Exit lên highway 360 tôi mới để ý thấy một xe cảnh sát đang chạy theo sau tôi ráo riết, rất gần và chớp đèn lia lịa, nãy giờ tôi cũng thấy xe cảnh sát hối hả đằng sau nhưng vì tôi mải giành đường phóng nhanh vượt vội, không nghĩ nó liên quan đến mình.

Tôi nhìn quanh không thấy ai ngừng xe lại cả, hay là cảnh sát đang theo tôi? Nhưng tôi có tội gì chứ? Tôi chỉ hoang mang vài giây là hiểu ngay ra lý do, tôi vừa chạy quá nhanh và cảnh sát bắt gặp quả tang.

Tôi nhìn vào kính chiếu hậu, ông cảnh sát đang giơ tay ra dấu cho tôi ngừng xe, có lẽ ông không nỡ hụ còi inh ỏi làm tình hình càng thêm quan trọng và làm căng thẳng những người khác đang vội vã trên đường giữa buổi trưa hè nóng bức.

Thì ra ông ta đuổi theo tôi từ lúc còn trên đường Carrier Parkway, mà tôi thì càng lúc chạy càng nhanh, ông cảnh sát càng tình nghi kẻ chạy ẩu kia không là tên đầu trộm đuôi cướp thì ít nhất cũng là dân ba gai xe không có bảo hiểm nên gặp cảnh sát giao thông nó mới chạy trối chết như thế.

Tôi tấp xe vào bên lề highway. Thấy tôi chịu ngừng xe, ông cảnh sát chắc mừng lắm vì mặt ông tươi tỉnh đến bên cửa xe tôi vừa kéo xuống để đối diện ông, ông không hậm hực như tôi tưởng vì đã làm ông phải chơi trò rượt đuổi bất đắc dĩ làm hao xăng và hao sức  dù chưa ly kỳ bằng những vụ cảnh sát rượt đuổi xe tội phạm trên đường mà tôi đã coi trực tiếp trên ti vi.

Tôi làm bộ ngây thơ, ấp úng:

- Chuyện gì xảy ra với tôi?… Tại sao… ông bảo tôi dừng lại?

- Chị đã chạy xe vượt tốc độ quy định 40 mile một giờ trên đường Carrier Parkway trước khi lên Highway. Chị làm ơn cho tôi xem giấy bảo hiểm xe.

Tưởng gì chứ bảo hiểm xe thì tôi luôn có đủ, tôi lục gỉo xách lôi ra trình ông ngay. Đọc xong ông gật gù :

-         Tốt lắm, nhưng tôi vẫn phải phạt chị về tội lái qúa tốc độ, chị vẫn còn ở địa chỉ ghi trong bằng lái này chứ?

-         Vâng, đấy là địa chỉ hiện nay của tôi.

Ông ta xác định lại địa chỉ cho đúng để ghi giấy phạt đấy. Tôi não nề nghĩ thầm và thở dài.

 Ông cảnh sát mang giấy bảo hiểm của tôi về xe ông ngồi để ghi ticket cho tôi, còn tôi thì ngồi ở xe mình ngắm nhìn xe cộ trên highway đang vù vù qua mặt và tự hỏi không biết “thời gía” leo thang này cái ticket của tôi sẽ là bao nhiêu? Thà nói gía thịt. cá, tôm hay  rau qủa ở chợ thì tôi còn rành, chứ chuyện mấy ông cảnh sát phạt xe cộ vi phạm luật giao thông mấy khi tôi biết tới, nghe người quen, bạn bè bị phạt nói xong tôi cũng quên luôn.

Ông cảnh sát đã trở lại bên cửa kính xe tôi, trả cho tôi giấy bảo hiểm xe và không quên nói câu lịch sự đầu môi chót lưỡi:

-         Cám ơn!

Ông chìa tờ ticket ra, nhưng tôi không cầm lấy ngay như đã cầm tờ giấy bảo hiểm xe vừa rồi mà nhìn ông và ai oán:

-         Ông ơi, làm ơn đừng phạt tôi, tôi xin hứa không bao giờ chạy nhanh nữa đâu.

Tội nghiệp ông cảnh sát Mỹ trắng cao lớn cứ phải khom lưng bên cái cửa  xe Honda thấp thấp của tôi để nghe tôi nói tiếng Anh  âm điệu Việt Nam và gío của  highway và âm thanh vù vù  của những chiếc xe chạy ào ào qua làm tiếng Anh của tôi tiếng mất tiếng còn nên ông không hiểu nổi tôi đang nói cái gì

Tôi vẫn “ngoan cố” không nhận tờ ticket ông vẫn đang chìa ra và ai oán lập lại:

-         Ông ơi, tại hôm nay trời nóng qúa nên tôi mới chạy nhanh để về nhà, đừng phạt tôi, không bao giờ tôi làm lại điều sai lầm này đâu.

Lần này thì ông hiểu, ông tần ngần cầm tờ ticket trong tay, suy nghĩ vài phút rồi ân cần nói:

- OK, tôi cảnh cáo chị thôi. Nhớ chạy cẩn thận nhé.

Đến lượt tôi nói lời lịch sự, nhưng với tất cả tấm lòng vui mừng và biết ơn:

-         Cám ơn ông rất nhiều.

Ông cảnh sát về xe ông chắc để xóa cái ticket đã ghi.

Tôi quay kính xe lên để tiếp tục đường về, nhưng lúc này đang giờ cao điểm tan sở, xe cộ cứ nườm nượp nối đuôi nhau dường như không còn khoảng trống nào để tôi có thể lách chiếc xe ra đường được, trong khi xe ông cảnh sát phía sau xe tôi vẫn lịch sự đợi tôi ra trước ông sẽ ra sau.

Để tránh cảnh kẹt xe trên highway hiệp hội các hãng xưởng đã chia nhau giờ giấc làm việc và tan việc từng ca của hãng mình. Các hãng tan ca về cách nhau nửa tiếng một. Thế mà thỉnh thoảng dòng xe trên highway 360 vẫn bị dồn lại, xe lăn bánh từng chút như người đi bộ hoặc không kẹt xe thì dòng xe cũng vô tận như nãy giờ

Mãi chẳng thấy xe tôi nhúc nhích, ông cảnh sát phải xuống xe, đến bên xe tôi hỏi:

- Sao chị không ra highway đi?

- Xe cộ nhiều quá tôi không ra được…

Ông thương cảm và ái ngại hết nhìn dòng xe bên đường lại nhìn tôi rồi ông nói:

- Tôi sẽ giúp chị, khi nào tôi ra dấu thì chị lái xe ra đường nhé.

Tôi mừng rỡ:

- Vâng… nhờ ông giúp cho.

Ông cảnh sát đứng ra bên lề đường, giơ tay cho dòng xe chạy chậm lại, xong ông vội quay ra phía tôi, tay còn lại thì vẫy tôi lia lịa:

- Chị ra đi, ra đi…

Tôi thoải mái lái xe ra highway và giơ tay chào ông cảnh sát tốt bụng lần cuối. Cuộc chia tay nào cũng hẹn gặp lại “See you again” nhưng trường hợp này thì không, tôi đâu có muốn vi phạm giao thông lần nữa và ông thì chắc cũng chả mong gặp lại tôi, để phải “vất vả” vì tôi như thế này.

Sau cú cảnh cáo của ông cảnh sát tự nhiên tôi lái xe chậm hẳn lại dù đang trên highway, vì tưởng như ông còn đâu đó đang theo dõi tôi, mà ông thì đã chìm vào dòng xe cộ đông đúc từ lúc nào rồi.

Về đến nhà tôi tắm rửa xong thì chồng tôi về tới. Tôi hí hửng khoe:

- Báo anh một tin vui hôm nay em “lời” 200 đồng.

Chồng tôi xưa nay vốn chẳng mấy khi tin vào lối ăn nói ba chớp ba nhoáng của tôi, lại mới đi làm về cũng hứng chịu cái nắng nóng kinh hồn nên khó chịu hỏi lại:

- Cô buôn bán gì mà lời với lỗ? Hay cô nhặt được tiền rơi?

- À, không, phải nói là em tiết kiệm được khoảng 200 đồng mới đúng, chứ thời buổi kẻ khôn người khó này ai dư tiền mà làm rơi hở anh.

Anh ta nghi ngờ:

- Thế mà tự nhiên cô lại tiết kiệm được 200 đồng, tiền ở đâu ra?

- Em nhớ ra rồi, có lần anh nói với em nếu lái xe quá tốc độ cho phép trong thành phố bị phạt 200 đồng gì đấy, phải không?

- Đúng thế, thì sao?

- Thì em tiết kiệm cho nhà mình được món tiền ấy rồi. Lúc nãy về làm em lái xe nhanh bị cảnh sát chặn lại và ghi giấy phạt, nhưng em năn nỉ, ông ấy tha cho.

Chồng tôi lẩm bẩm:

- Thật là bất công, mấy tháng trước anh cũng thế, cũng năn nỉ mà cảnh sát không tha.

- Chắc tại tùy… bản mặt…

- Cô nói bản mặt tôi khó ưa chứ gì?

- Không dám, em nói tùy bản mặt ông cảnh sát hiền lành hay hắc ám ấy mà.

Giọng anh dịu lại:

- Nhưng dù bản mặt ông cảnh sát Mỹ hắc ám thế nào cũng vẫn dễ thương hơn những cảnh sát giao thông ở Việt Nam. Nếu như chuyện của cô hôm nay mà xảy ra ở Việt Nam thì đừng hòng năn nỉ, nộp tiền phạt và cảnh sát đút túi riêng ngay.

Tôi chép miệng thở than:

- Em nghĩ thấy… tội nghiệp ông cảnh sát lúc nãy ghê, vọt theo xe em cả mile em mới biết mà dừng xe lại, cuối cùng chẳng thu được xu nào về cho ngân quỹ thành phố, đã thế giữa buổi trưa nắng chang chang phải đứng ra đường giúp em, chắc ông ấy ân hận vì đã gặp em, đúng là ác mộng giữa ban ngày.

- Dịp này thì cô mới hết ác cảm với mấy ông cảnh sát nhé? Thằng cu Tí con út mình thích cảnh sát từ bé và mơ lớn lên làm cảnh sát mà cô không cho rồi cô… ghét lây cả những ông cảnh sát.

Hồi cu Tí lên 5 tuổi nó đã bấm số 911 gọi cảnh sát. Mấy ông cảnh sát đến nhà gọi cửa dồn dập làm vợ chồng tôi hết hồn chẳng hiểu chuyện gì xảy ra. Thì ra thằng bé gọi… cảnh sát đến nhà để được gặp thần tượng mà nó ái mộ mến yêu, những cảnh sát mà nó từng xem trên ti vi.

Vợ chồng tôi giải thích thế nhưng cảnh sát không tin, họ vẫn muốn an toàn cho người gọi, họ tiếp cận thằng bé, ân cần hỏi han có phải nó gọi không? Và vì lý do nào, có ai hành hạ đánh đập gì nó không. Thì họ mới tin và ra về.

- Ừ, em nhớ thằng con út mình năm nó mới lên 5 tuổi đã thích cảnh sát rồi.

Chồng tôi được dịp phê phán:

- Bây giờ lớn lên nó đòi làm cảnh sát em không cho, cứ bắt nó cố học… bác sĩ cơ, chẳng cần biết sức học nó tới đâu.

Tôi bào chữa:

- Mình tính thế thôi, quyền ở con mà….

Chồng tôi chuẩn bị vào phòng tắm, tôi dặn:

- Anh tắm xong  mang giỏ quần áo dơ ra bỏ vào máy giăt luôn thể nhé, chiều nay thứ sáu rồi. À, nhớ đừng có sấy, để lát em mang ra vườn sau phơi, nắng gió chiều hè sẽ làm quần áo vừa mau khô, vừa tiết kiệm tiền điện và quần áo lại thơm tho tự nhiên.

- Biết rồi, mang quần áo ra vườn sau phơi cho cô ngắm chúng bay phất phới trong gió cho vui mắt nữa chứ...

Tôi mỉm cười hài lòng và ra ghế sofa nằm mở ti vi, ngẫu nhiên lại thấy phần tin tức, có hình ảnh ông cảnh sát giao thông nào đó đang phát biểu sau một vụ tai nạn xe cộ trên đường phố.

Tôi chợt nhớ đến ông cảnh sát giao thông tốt bụng của tôi lúc nãy, tiếc rằng tôi không biết tên và không nhớ cả mặt ông, Nhưng bắt đầu từ giờ trở đi tôi sẽ lái xe cẩn thận để an toàn cho tôi và cho những người xung quanh, để khỏi phụ lòng ông cảnh sát tốt bụng đã cảm động vì lời năn nỉ cầu may của tôi và đã ân cần dặn dò tôi những lời hữu ích.

   Nguyễn Thị Thanh Dương

Ngã Rẽ

1.

Buổi sáng, sau một giấc ngủ vùi trả bữa cho cả tháng trời ít ngủ vì lo học thi Tú Tài phần hai, Hương Thư xách chiếc xe PC ghé qua nhà Tường Vi ở một ngõ hẻm thuộc khu Bàn Cờ rủ Vi đi ăn sáng. Hai cô nàng thân nhau từ khi còn là hai cô bé bước chân vào ngưỡng cửa Trưng Vương, hai con bé con cột tóc đuôi ngựa ngồi ngay bàn đầu lớp Đệ Thất B1. Cả hai cùng học giỏi, ngày thi Trung Học Đệ Nhất Cấp, hai đứa cùng đậu bình. Khi chọn ban để lên đệ nhị cấp đáng lẽ Hương Thư phải chọn ban B vì Thư luôn nhất toán trong lớp và thích những môn khoa học. Ngược lại Tường Vi thích hợp về văn chương, bài luận văn và những bài giảng văn của Vi luôn được làm bài mẫu đọc lên cho cả lớp. Thế mà hai cô nàng đều chọn ban A vì muốn được học cùng nhau thêm mấy năm nữa.

Đến trước cửa nhà Vi, Thư vẫn ngồi nguyên trên xe, ghếch chân lên bậc thềm gọi chõ vào trong nhà:

– Vi ơi, Vi ơi, Vi ứa ừa…

Ngày đó làm gì có điện thoại để gọi hẹn trước và đâu phải nhà nào cũng có chuông cửa để bấm nên đến nhà ai thì cứ gọi vang cả xóm.

Vi thò đầu ra cửa sổ:

– Làm gì mà réo sớm thế? Ta tưởng mi còn chưa dậy nổi. Đem xe vào đây ngồi chờ ta thay quần áo.

Hai nàng thiếu nữ tuổi thanh xuân chở nhau trên chiếc xe PC, vạt áo lụa bay trong nắng ban mai vàng tươi, hai mái tóc dài phất phơ theo gió. Trông hai cô nàng như hai cánh bướm vườn xuân.

Ngồi đằng sau, Vi vỗ nhẹ vai Thư:

– Ê mi, ta muốn ăn bún ốc.

Thế là chiếc PC chạy về hướng chợ Bến Thành.

Thư và Vi vén tà áo dài ngồi xuống chiếc ghế đẩu sát bên sạp gỗ, hít hà. Trên sạp, hai mâm ốc còn nguyên vỏ, vàng ươm, xếp cao có ngọn. Nồi nước dùng bốc khói nghi ngút và mấy thúng rau ôi thôi là ngon. Đủ thứ rau, rau muống chẻ, tía tô, kinh giới, húng cây. Một rổ giá sống trắng phau và một rổ rau sà lách xanh mướt thái nhỏ để cạnh hoa chuối bào mỏng màu hồng tím. Hai lọ thủy tinh ớt xay đỏ tươi kích thích sự tiết tâm linh của khách. Bà hàng luôn tay thoăn thoắt nhể ốc, những con ốc bươu vàng au, béo ngậy.

Mấy ngày thi căng thẳng đã qua, Thư và Vi nhẹ người như vừa trút xong gánh nặng ngàn cân, thưởng thức hết hai tô bún ốc ngon lành, hai cô nàng rủ nhau bát phố.

– Thư ơi, ghé Khai Trí xem có cuốn sách nào mới không. Mi đọc “Yêu” của Chu Tử chưa?

– Chưa, lo học thi thí mồ, thì giờ đâu mà đọc sách. Ừ, tụi mình vào tiệm sách đi.

Hai cô sóng bước trên đường Lê Lợi, sáng sớm nên đường xá còn thưa thớt, cả hai cùng bảo nhau đi thẳng, chớ có la cà vào những sạp dọc hai bên lề vì người bán chưa mở hàng, vô ý có thể bị phiền phức.

– Thư, bọn nhỏ Trang kìa!

Vi kéo tay Thư chỉ vào ba cô gái đi ngược chiều sắp bước vào Khai Trí. Năm cô con gái gặp nhau ríu rít:

– Trang, Linh, Ngọc! Bọn mi cũng mua sách à? Bài thi sao? Làm khá hết chứ?

Trang đáp:

– Thì cũng tạm tạm thôi, đến ngày xem bảng mới biết được. Bọn mi ăn sáng chưa? Tụi ta vừa ở hẻm Casino ra.

– Lại bánh cuốn hả? Hay bún chả? Ta với Vi mới đi ăn bún ốc.

– Hè này ta lên Đà Lạt nghỉ hè ở nhà chị Trâm. Đợi xem kết quả rồi tụi mình rủ nhau cùng đi nghe!

Ngọc cũng chen vào:

– Lạy Trời cho tụi mình đậu hết rồi đại náo Đà Lạt một phen.

Linh đứng bên cũng gật gù:

– Nhà chị Trâm đủ chỗ chứa tụi mình thì ta cũng xin phép bố mẹ cho đi chơi xa một chuyến.

2.

Trời cũng chiều người nên kỳ thi đó cả năm cô nàng cùng có tên trên bảng, ngũ long công chúa học cùng lớp và khá thân nhau, rủ nhau đi chơi một tuần cho bõ những ngày mệt mỏi học thi, về sẽ lại phải ôn bài để tham dự những lớp thi tuyển vào các phân khoa đại học.

Trang ôm chầm thằng bé kháu khỉnh, khoảng năm tuổi, hôn hít nựng nịu và ríu rít chỉ từng đứa bạn một, giới thiệu với chị:

– Chị Trâm ơi, bốn nhỏ bạn em: Thư, Vi, Linh, Ngọc. Thằng cu Tý lớn quá rồi, có nhớ dì Trang không nè?

– Chị nhận được điện tín của em hôm kia. Sao, các em đi đường mệt lắm không? Để chị đưa các em vào phòng cất hành lý rồi sửa soạn ra ăn cơm với anh chị, anh cũng sắp về tới rồi.

Nhà chị của Trang là một ngôi biệt thự xinh xắn nằm lưng chừng đồi. Mặt trước, qua một dãy nóc nhà là một thung lũng bát ngát hoa. Đằng sau, con dốc thoai thoải đi lên đồi thông, những cội thông già, thân cây cao, to, thẳng tắp. Nhà nọ cách nhà kia cả một khu vườn.

Sống ở Sài Gòn ồn ào, bụi bậm, đông đúc, lên tới đây không khí thật trong lành, cảnh thiên nhiên bao la, bát ngát, năm nàng con gái như lạc vào chốn thần tiên.

Bước vào nhà, mùi phở thơm phức quyện vào hơi lành lạnh khiến các cô thấy bụng đói cồn cào, nhất là sau gần một ngày ngồi xe đò lắc lư.

Trang hít hà:

– Chị nấu phở hả? Bận cháu mà sao chị giỏi vậy?

– Ờ nghe các em lên, chắc mệt nên chị cứ nấu sẵn nồi phở cho tiện. Các em ở chơi một tuần thì tối nay nghỉ ngơi cho lại sức, sáng mai hãy dậy sớm đi chơi.

Chị Trâm hướng dẫn cả nhóm lên lầu trên, một căn phòng sát nóc nhà, rộng, sàn gỗ lim đánh xi bóng mầu nâu đen, mái nhọn, ở giữa vừa cho một người cao có thể đứng thẳng, hai bên vách thấp hơn, quét vôi màu nâu hồng nhạt, một bên bao bọc bằng những kệ sách và tủ kính nhỏ để trưng đồ kỷ niệm. Phía vách đối diện kê hai chiếc nệm giường chồng lên nhau, phủ vải hoa, có thể dùng làm ghế, khi kéo xuống thành chiếc giường lớn. Một chiếc tủ đứng ở cuối phòng đầy gối và chăn bông. Sát bên cửa sổ kính nhìn ra khu đồi thông sau nhà, một chiếc bàn thấp, trên bàn bày một lọ hoa hồng tươi, quanh bàn mấy chiếc gối vuông để ngồi kiểu Nhật.

– Phòng này anh chị dùng làm phòng đọc sách hoặc làm phòng ngủ khi có khách. À, phòng vệ sinh ngay sau cái tủ lớn kia.

Cả bọn nhìn theo tay chị, nhận ra một cánh cửa nhỏ ngay cạnh chiếc tủ đứng.

– Các em muốn ngủ chung cho vui thì ở cả đây. Chị còn một phòng ngủ nữa của cháu ở dưới nhà, nếu cần các em có thể dùng, chị cho cháu vào phòng anh chị.

Thư lên tiếng:

– Chị cho chúng em ở phòng này là tốt quá rồi chị ạ. Chị cứ để cháu ngủ phòng của cháu. Cám ơn anh chị rất nhiều.

Năm cô con gái thay quần áo rồi cùng nhau tíu tít xuống nhà phụ chị Trâm dọn bàn.

Phòng ăn liền phòng khách, sàn gỗ nâu bóng, bộ sa lông bọc vải nhung màu đỏ sẫm hài hòa với tấm thảm dày viền những chùm hoa hồng lót bên dưới, tường quét vôi màu phơn phớt lòng trứng. Trong lò sưởi, ánh lửa bập bùng, củi thông tỏa mùi thơm át cả mùi phở và tí tách như reo vui. Chiếc đèn chùm tỏa ánh sáng ấm áp xuống bàn ăn đã có hai đĩa giá tươi với rau húng, ngò gai, chanh, ớt ở hai đầu. Các nàng ríu rít sắp đũa, muỗng, tương ớt, tiêu, hành giấm…

Nhìn quanh phòng các nàng trầm trồ, trên tường phía sau bàn ăn, một bức tranh tĩnh vật to vẽ một mâm trái cây thật đẹp, những quả táo, lê chuối và chùm nho mọng nước. Ngoài phòng khách, ba bức tranh cùng kích thước nhưng vẽ ba loại hoa hồng khác nhau đem sự tươi vui cho căn phòng, phía tường đối diện, một dãy dài, toàn hình thằng cu Tý từ khi mới chào đời đến bây giờ.

Nghe tiếng Vespa vào sân, cả nhà nhìn ra. Anh Hòa cất xe, bước vào. Tiếng chị Trâm reo vui:

– Anh về đúng lúc quá, cả nhà đang đợi. Đói bụng rồi đây này!

Trang chạy ra chào anh và giới thiệu với anh từng đứa bạn. Mọi người vui vẻ ngồi vào bàn. Bộ bàn có tám ghế nên vừa khéo, anh cu Tý được kê thêm một nệm phụ ngồi giữa bố mẹ.

Anh chị Hòa Trâm khoảng trên ba mươi tuổi, quen nhau từ ngày học chung Đại Học Sư Phạm, ra trường mới làm đám cưới, được bổ nhiệm lên thành phố này. Anh dạy ở trường Trần Hưng Đạo còn chị dạy ở Bùi Thị Xuân. Anh chị còn trẻ, nói chuyện rất gần gũi và hiểu biết nên các cô từ từ dốc bầu tâm sự, trêu ghẹo nhau hoặc kể lể tâm tình nhờ anh chị gíúp ý kiến.

Vi được chiếu cố đầu tiên. Thư kể cho tất cả nghe chuyện các chàng đang theo đuổi Vi và hai chàng được vào chung kết là Quân và Tùng. Chị Trâm chậm rải:

– Vi chưa cần quyết định ngay, em còn trẻ, còn thì giờ tìm hiểu, cứ giao thiệp trong vòng lễ giáo, đến khi em cảm thấy em nghiêng về ai, em ở bên người nào em cảm thấy hạnh phúc thì đó là người em sẽ lựa chọn.

– Chị Trâm, lỡ nó thấy thương cả hai thì sao chị? – Trang lí lắc.

Chị Trâm cười, từ tốn:

– Như vậy là Vi chưa thật yêu ai cả. Biết đâu có chàng thứ ba xuất hiện sẽ đánh bạt hết hai anh chàng này? Nếu chưa yêu đừng hứa hẹn, đừng cho người ta hy vọng. Đã quyết định rồi phải dứt khoát và sòng phẳng. Đừng để bị rơi vào cảnh “Đến khi lấy chồng chỉ còn mối tình đem theo”, đó là chuyện của mấy ông nhạc sĩ, mấy bà văn sĩ. Lấy chồng phải yêu chồng và xóa hết những vương vấn cũ. Không một ông chồng nào dù là thánh đi chăng nữa chấp nhận cảnh vợ nằm cạnh mình mà lại nghĩ đến người khác.

Bích Ngọc xen vào:

– Còn nhỏ Thư này chị, nó quyết định đi du học mà vẫn còn vương vấn mấy cái đuôi theo nó lòng thòng. Em đã nói nó dẹp đi, mơ mơ màng màng chuyện yêu đương thì làm sao mà học được. Chỉ có trượt dài dài rồi về nước tay không thôi.

– Tùy theo mức độ sâu đậm tới đâu đã chứ. Nếu yêu nhau chết bỏ thì chị chắc Thư đã không đi, còn nếu chỉ mới có cảm tình thôi thì Thư nên giữ mối giao hảo như một người bạn. Xa nhau cũng là cái thước đo tình cảm nhau. Các em còn thì giờ mà, chưa có gì chắc chắn ở tuổi này, các em còn phải nghĩ đến chuyện học để lo cho tương lai.

Anh Hòa góp ý:

– Các cô quan niệm thế nào là tình yêu? Yêu để lãng mạn, mơ màng, có người để nhung nhớ, bâng khuâng hay các cô muốn tìm hiểu để kiếm người chia sẻ cuộc đời với mình?

Cả nhóm nhao nhao:

– Yêu là chết ở trong lòng một ít.

– Yêu là tìm thương đau.

– Yêu là lòng bâng khuâng.

Không khí đùa giỡn thân mật, vui vẻ hẳn lên. Bích Ngọc rụt rè:

– Anh chị ạ, chúng nó cứ bảo là em cân đo đong đếm. Theo em việc lập gia đình là quan trọng. Em muốn có một gia đình bình yên, hạnh phúc như các chị của em. Chúng nó nói cứ việc sống theo con tim, tim nói yêu là… yêu! Em sợ lắm. Khi quen ai em phải cân nhắc, đắn đo. Người đó có phải là người chồng tốt không, có đem đến cho mình cuộc sống gia đình êm ấm không. Người đó phải yêu em trước anh chị ạ! Em sẽ chọn một trong những người đã chọn em. Em không dám mạo hiểm như tụi nó. Em sợ đau khổ. Em không muốn bẽ bàng!

– Đó là quan niệm đứng đắn nhất và an toàn nhất cho người con gái nhưng đời còn nhiều chuyện phức tạp và phiền toái không như dự tính của mình.  Các em đến đây chơi, anh chị vui lắm. Cũng hơi khuya rồi, các em cần nghỉ ngơi. Còn một tuần lễ nữa, tha hồ chúng mình bàn luận. Thôi, các em đi ngủ nhé! Năm cô gái thu dọn sạch sẽ, sửa soạn lên lầu.

Linh còn tiếc nuối:

– Chị Trâm ơi, nhà anh chị đẹp quá, chị mua lâu chưa hả chị?

– Nhà thuê em ạ. Anh chị may mắn gặp được ngôi nhà này, chủ ở bên Pháp, giao cho một công ty quản lý nhà đất trông coi. Họ chỉ cần có người ở để căn nhà có sinh khí và giữ gìn nhà cho họ thôi. Tiền thuê chỉ đủ để họ trả tiền chăm sóc nhà em ạ. Anh chị được họ chọn trong số mấy người hỏi thuê. Chị ở đây hơn bốn năm rồi. Từ khi thằng cu Tý mới được sáu tháng.

Năm cô con gái kéo tấm nệm xuống làm thành một chiếc giường to, bốn cô nằm chung, Linh lấy một cái chăn bông và một chiếc gối nằm sát gần cửa sổ. Đêm nay có trăng, trăng sáng vằng vặc trên nền trời nhung thẫm. Linh thèm một gia đình ấm êm, hạnh phúc như chị Trâm. Linh ao ước được học Sư Phạm, ra làm cô giáo, gặp được người mình yêu và người ấy yêu mình.

Nhưng có lẽ chuyến đi chơi kỳ này là chuyến chót Linh được rong chơi với các bạn. Chỉ vài tuần nữa Linh bắt đầu đi làm trong một hãng thầu của Mỹ mà bác Hải, anh của bố có người quen giới thiệu. Lương họ trả khá, hơn cả tiền lương hàng tháng của bố bây giờ. Là chị lớn trong gia đình đông con, sau Linh là ba em trai, tiếp đến là hai em gái. Bố chỉ là công chức thường, mẹ yếu ớt không xông xáo, bương chải. Thời buổi gạo châu củi quế, tháng nào gia đình cũng phải giật gấu vá vai, Linh phải quyết định đi làm gánh đỡ cho cha mẹ. Nhìn trăng, chỉ còn ánh trăng khuya nghe tiếng lòng thổn thức của Linh. Nước mắt lăn dài, tiếng sụt sịt khe khẽ.

Trang trăn trở, nghe anh chị và lũ bạn luận về tình yêu Trang lan man nghĩ về hoàn cảnh của mình. Trang có cảm tình nhiều với anh Khiêm, bạn anh Trung, em liền sát dưới chị Trâm. Mái tóc Khiêm lòa xòa trước trán, cặp mắt to, đen buồn vời vợi như thu hút hồn người. Mỗi khi trong nhà nhìn ra, Khiêm đứng dựa lưng vào tường, hai chân bắt chéo nhau hờ hững, miệng ngậm điếu thuốc trông rất nghệ sĩ là tim Trang đập rộn ràng. Nghe anh kể chuyện về những cô con gái anh quen, Trang như đau tức ở lồng ngực. Anh đâu có để ý đến Trang, anh xem Trang như một đứa con nít. Trong đêm lại một tiếng thở dài.

3.

Buổi sáng bầu trời âm u, mây xám, sũng nước, những cây thông sau nhà như vặn mình trong gió. Chỉ còn hai ngày nữa là chấm dứt một kỳ nghỉ hè vui. Theo chương trình, hôm nay các nàng sẽ đi thăm thác Cam Ly, chiều về dạo phố, mai đi trại hầm mua mận về làm quà. Và sáng sớm ngày mốt các nàng ra bến xe đò để trở về mái nhà xưa.

Gần mười giờ mà nắng vẫn chưa lên, ngoài khung cửa sổ mây xám còn giăng đầy. Chương trình thay đổi vì nếu trời mưa đường lên thác sẽ trơn trượt nguy hiểm. Cả nhóm quyết định đi trại hầm, gần và là đường trong thành phố. Ngày mai nếu khô ráo sẽ đi chơi thăm thắng cảnh thiên nhiên. Thư thấy người uể oải muốn bịnh nên thoái thác nằm nhà.

Vùi mình trong chăn, căn phòng thật yên tĩnh, Thư thấy nhớ nhà, nhớ cha mẹ vô cùng. Mới đi xa một tí mà đã nhớ thế này, vài tháng nữa đi ngoại quốc du học, ở xa thật xa thì sẽ nhớ đến đâu. Tự nhiên nước mắt ứa ra, Thư cắn ngón tay khóc thút thít. Chả có ai ở nhà nên Thư tha hồ mít ướt, tha hồ thả hồn chơi vơi. Hôm có kết quả thi mẹ đã khóc kể với Thư là có người cho mẹ biết bố đang phản bội mẹ, cặp với một cô gái trẻ lắm. Thư còn nhớ như in ngày bố đưa Thư lên Làng Đại Học Thủ Đức để dạy nàng lái xe. Thư rụt rè:

– Bố có thương con không?

– Sao con hỏi vậy?

– Bố có còn yêu mẹ không?

– Tại sao hôm nay con hỏi bố những câu lạ vậy?

– Bố… có bồ… phải không bố?

– Ai nói với con chuyện đó?

– Con biết là con biết! Con muốn bố cho con biết sự thật. Nếu bố không nghĩ gì đến hạnh phúc gia đình nữa thì con sẽ không đi đâu hết, con ở nhà với mẹ!

Nói xong Thư rấm rứt khóc. Bố phải rẽ vào con đường vắng, ngừng xe để giải bầy. Bố kể cho Thư nghe chuyện tình của bố. Bố vẫn yêu mẹ và các con. Bố vẫn nghĩ đến hạnh phúc gia đình. Người ấy chỉ như một bóng mát qua đường mà thôi. Cô ta trẻ, không đẹp lắm nhưng rất tình cảm và lãng mạn.

– Bố cho con gặp người ấy được không?

Thư đã được bố đưa đến nhà chị Thúy, “người ấy” của bố. Chị rất trẻ, chỉ hơn anh Huy vài tuổi, người dong dỏng cao, tóc dài đen mướt, da hơi ngăm ngăm, khuôn mặt trái soan, trán cao, cặp mắt lá răm, sáng nhưng thoáng buồn. Bố ra nhà ngoài nói chuyện với ông cụ để hai chị em tự nhiên.

Chị Thúy nói:

– Chị yêu bố em, kính trọng bố em. Bố em có nói rõ về hoàn cảnh gia đình, không lừa dối chị. Bố cho chị xem hình mẹ em và các em, bố em cũng nói với chị là bố yêu gia đình lắm.

– Vậy tại sao chị lại yêu bố em?

– Bố em như thần tượng của chị, chị yêu bố em như tôn thờ thần tượng.

– Chị không nghĩ đến mẹ em à? Rồi tương lai? Mọi chuyện sẽ đi về đâu?

– Chị không hề xâm phạm quyền lợi của gia đình em. Gia đình chị khá giả, chị có công ăn việc làm đàng hoàng. Chị không đụng chạm, ảnh hưởng gì về tài chánh của gia đình em mà. Bố em vẫn đầy đủ bổn phận với gia đình mà!

– Chị Thúy, em rất cảm động về tình cảm của chị giành cho bố em và em rất hãnh diện về bố em nhưng em xin chị hãy chấm dứt. Chị yêu bố em như thần tượng thì xin chị hãy yêu bố em như yêu tài tử xi nê. Em thông cảm được với chị nhưng mẹ em không thể cảm thông đâu. Việc đến tai mẹ em, nhất là các bác, các dì em thì phiền lắm. Rắc rối cho chị lắm chị Thúy ạ.

Thư bàng hoàng không định nghĩa được thế nào là tình yêu. Sao đời lại có những người lãng mạn lạ lùng như vậy, quan niệm về tình yêu quái dị như vậy. Qua mấy chuyến “đi đêm” thuyết phục, cả bố và chị Thúy đều cam kết với Thư là mọi chuyện sẽ chấm dứt. Thư giao hẹn hai mươi tư tiếng cho cả hai người và Thư đi Đà Lạt chơi để bố phải lo tạ tội với mẹ. Hy vọng chỉ còn hai người ở nhà bố sẽ dễ dàng năn nỉ và mẹ dễ nhượng bộ hơn. Chỉ còn hai ngày nữa Thư trở về, chắc là mặt hồ sẽ bình yên, viên sỏi nhỏ rơi xuống chỉ làm vài vòng sóng loang ra và mặt nước sẽ lại phẳng lặng như cũ. Thư thấy yêu bố và yêu mẹ hơn bao giờ.

Thư nghĩ đến các bạn, chắc là họ đang chạy nhảy ríu rít ở trại hầm. Trời chuyển mưa mà không mưa, mây xám đã bay đi, mặt trời ló dạng, những vạt nắng vàng đang quét nhẹ lên cành cây, ngọn cỏ. Anh chị Hòa Trâm thật tốt, đã chia nhau đưa các nàng đi chơi khắp nơi. Trong những ngày qua, các nàng được viếng hầu hết thắng cảnh của Đà Lạt, chỉ có hai thác Pongour và Gougah ở xa và an ninh không bảo đảm nên anh chị đã không đưa đi. Thác Cam Ly và trại hầm ở gần nên anh chị để dành cho hai ngày chót.

Thư hồi tưởng những lần đi chơi, sao các nàng hồn nhiên quá, thân thương nhau quá. Sau đây mỗi đứa một cuộc đời, biết có cơ hội gặp gỡ nhau nữa không. Cảnh thiên nhiên ở đây thật tuyệt vời. Các nàng như ngất ngây tại Thung Lũng Tình Yêu, những thảm cỏ thật xanh, bát ngát. Hồ Than Thở, Rừng Ái Ân đượm vẻ u buồn. Dãy núi Lang Biang bao quanh thành phố, gần như ở đâu cũng nhìn thấy rặng Núi Bà in lên nền trời, mang hình dáng một thiếu phụ đang nằm, hai ngọn núi vươn lên rồi thoai thoải xuống vùng bụng thon. Những thác nước thật hùng vĩ, nước chảy mạnh mẻ, ào ào như thị oai, phô diễn sức mạnh của thiên nhiên.

– Thư ơi, Thư đâu?

Tiếng nhỏ Ngọc đã nheo nhéo dưới nhà. Thư tung chăn chạy xuống.

– Nè, ở nhà tội nghiệp, ta mua cho hai ký mận về làm quà.

Vi đưa bọc mận cho Thư.

Bốn cô nàng khệ nệ bưng những túi, những xách, Thư nhón một quả mận chín vàng, cắn ngập răng, sao nó giòn và ngon thế, vị chua ngọt dịu dàng.

Trang lên tiếng, xuýt xoa:

– Trời ơi, mi ở nhà uổng quá Thư ơi, tụi ta ăn tại chỗ, vừa hái vừa ăn quá đã. Ngon lắm mi ạ. Đến vườn mận của nhà học trò anh Hòa, họ vừa bán rẻ, vừa cân đủ, một kí lô cả một bịch tướng, chả bù mua ở chợ, vừa đắt vừa cân non. Đúng là lãi đơn, lãi kép!

Chị Trâm nhắc nhở:

– Các cô đi nghỉ một chút, ăn cơm sớm rồi tối nay anh chị đưa các cô đi chơi. Chị đã nhờ một chị bạn trông hộ thằng cu Tý. Các cô nhớ mang giầy cho thoải mái nhé. Chúng mình sẽ đi bộ.

Buổi tối trời trong, mây mù đã bay đi hết. Trăng đã khuyết nhưng vẫn sáng vằng vặc trên bầu trời. Lớp sương mỏng, trắng đục bao phủ đường đi. Dù là mùa hè nhưng các nàng vẫn phải mặc áo khoác, mang găng tay, khăn quàng cổ và đội mũ. Con đường trải nhựa đen, hẹp, dốc. Từ nhà đến khu phố chợ không xa, các nàng vừa đi vừa truyện trò rúc rích. Đến góc phố, một bà cụ ngồi quạt than nướng bắp, những trái bắp tươi, hạt bắp đều, mọng sữa. Chị Trâm mua cho mỗi người một trái bắp nướng quệt mỡ hành, vừa đi vừa ăn, ngon ơi là ngon. Rảo bước qua khu Hòa Bình và khu chợ vắng hoe, lác đác ít du khách đi chơi đêm, dân sống ở đây thường rút vào nhà buổi tối. Anh Hòa biến đi một lúc, trở về ôm một túi lớn, phát cho mỗi người một gói đậu phộng và một gói hạt dẻ rang nóng hổi. Cả nhóm đi bộ ra hồ Xuân Hương vào nhà thủy tạ ngồi ngắm mặt hồ về đêm, gió nhẹ, mặt nước gợn sóng lăn tăn. Những cặp nam nữ nép bên nhau, quàng vai nhau chia hơi ấm. Họ có thể là những cặp tình nhân hay vợ chồng mới cưới lên đây hưởng tuần trăng mật. Trang nhớ Khiêm quắt quay. Vi và Thư ngồi bên nhau nghĩ đến ngày phải chia tay. Linh ngồi nhìn nước tư lự. Ngọc phân vân không biết ngày mai trời mưa hay nắng, chương trình đi chơi thác có thực hiện được không.

Cuối cùng các nàng cũng được đi chơi thác Cam Ly như dự định. Ngày cuối ở Đà lạt êm ả trôi qua. Buổi tối năm người bạn ngồi quây quần bên lò sưởi, củi ngo thật thơm, ánh đèn vàng ấm áp. Các nàng bàn đến chuyện tương lai, lên đại học sẽ học gì. Đêm ấy năm nàng cùng ngủ trên chiếc giường lớn, cố dỗ giấc ngủ để sáng mai dậy sớm. Mỗi người lặng lẽ theo đuổi những ý nghĩ riêng cho đến khi cả năm thở đều, chìm dần vào giấc ngủ.

Đúng như sự tiên đoán của Thư, sóng gió trong gia đình nàng đã qua. Bố đoạn tuyệt hẳn với chị Thúy. Mẹ đồng ý cho Thư đi du học nhưng mẹ muốn Thư sang Đức cùng với anh Huy, có anh có em lo cho nhau. Con gái mới mười tám tuổi đến nơi xa lạ một mình mẹ không yên tâm. Thế là Thư chờ ngày đi Đức. Linh đã quyết định đi làm nên chỉ ghi tên vào Văn khoa, hy vọng có thể học những lúc có thì giờ rảnh rỗi. Bốn nàng còn lại đều thi đậu vào trường Dược. Mặc dù thi đậu nhưng Vi không thích những chai lọ con con, Vi không thích chúi mũi vào những con số, những công thức vật lý, hóa học lôi thôi, nếu còn Thư ở đây, có thể Vi sẽ học Dược vì muốn học cùng bạn, nhưng Thư quyết định đi rồi nên Vi nhất định ghi tên học Văn Khoa, chỉ còn Ngọc và Trang vào trường Dược. Năm nàng con gái đã có những ngã rẽ khác nhau, sửa soạn bước vào đời.

Đỗ Dung

 

Chàng Nghệ Sĩ

 

Ở tuổi 13, cô trở thành cánh tay đắc lực của Mạ cô, phụ giúp Mạ trông coi quán cà phê. Thuở đó, cô chưa hề có chút dáng dấp của nhân vật “nàng” trong bài thơ Tuổi Mười Ba của Nguyên Sa. Cô cũng chưa được phép đọc báo Tuổi Ngọc. Cô mê mẩn chúi đầu, chúi mũi vào báo Thiếu Nhi và Tuổi Hoa. Cô vương vương buồn, rươm rướm nước mắt, khi đọc Chiếc Lá Thuộc Bài của Nguyễn Thái Hải. Cô hồi hộp, tim đập thình thịch, lúc đọc Pho Tượng Rồng Vàng của Hoàng Đăng Cấp. Vậy thôi. Cô thuần là một đứa con nít, biết cộng trừ nhân chia nhanh nhảu, để giúp Mạ ngồi thâu tiền cà phê ở quầy. Thật ra, cô có hai người chị thuộc hàng giai nhân, đủ tiêu chuẩn làm say mê bao gã thiếu niên đa tình. Nhưng hai chị đang bận rộn những năm cuối của trung học. Bởi thế, văn nhân tài tử đến quán cà phê, ít khi thấy hai bóng hồng, dù chỉ thấp thoáng. Mà chỉ thấy con bé lấp ló sau quầy, mắt chăm chú đọc những tờ giấy ghi đặt các thức uống, hoặc hý hoáy trên mấy hóa đơn tính tiền.

Chuyện bưng dọn có nhiều người phụ giúp. Cho nên, việc ngồi két tính tiền của cô xem ra khá nhàn nhã. Quán mở cửa từ 6 giờ chiều. Cho đến 8 giờ tối, quán lưa thưa khách. Cô tương đối rảnh rỗi, có thể đọc vội vài trang sách. Ờ, có cuốn Chiếc Bẫy Kỳ Nhông của Thụy Ý vừa về tuần này, cô không thể chờ được nữa. Cô nôn nao lật vội cuốn sách vẫn còn thơm mùi giấy mới, mùi mực in. Có người khách đầu tiên đến, ngồi bàn số một, bàn ở ngoài cùng, sát hàng rào bông giấy. Chị Mến ra tiếp, trở vào, nói với cô: “Bữa ni lại có anh nớ mở hàng”. Chị đưa cho cô tờ giấy nhỏ, do khách ghi thức uống mình muốn đặt. Cô nhìn tờ giấy: 1 ly cà phê đen. Nét chữ thật đẹp, thật lả lướt. Cô đã quen nét chữ. Đó là anh láng giềng. Ở bên kia đường, chênh chếch với quán cà phê của gia đình cô. Trong con mắt của cô, anh là người lớn, rất lớn. Anh có vẻ cao to và chững chạc hơn ông anh kế của cô nhiều. Về sau, cô biết thêm, anh ở cùng nhà với hai người em gái. Một người trang lứa với chị của cô, một người ngang lớp em gái cô. Anh hay đến sớm, ngồi nhâm nhi cà phê một mình. Sau đó, thêm vài bạn bè kéo ghế ngồi chung với anh ở bàn số một, bên cạnh chậu mai tứ quý. Có khi anh đến lúc quán còn vắng, anh không đặt thức uống, chỉ xin ngồi nghe nhạc. Anh yêu cầu bài Như Cánh Vạc Bay. Mạ cô đã đôi lần gặp anh, có cảm tình với cậu thanh niên hàng xóm hiền lành. Mạ kêu chị Mến đem cho anh bình trà. Anh uống trà, nghe thêm vài bản nhạc rồi lặng lẽ về, trước giờ quán cà phê chộn rộn, xôn xao khách hàng vào ra. Không hiểu vì lẽ gì, thấy anh, cô lại liên tưởng đến hình bìa của cuốn sách bày bán trên nhà sách của gia đình cô. Cuốn Chân Dung Chàng Nghệ Sĩ Trẻ (A portrait of the Artist as a Young Man) của James Joyce. Cô chưa đọc cuốn sách này, nên không biết nội dung cuốn sách. Bởi, cô vẫn tuân theo luật bất thành văn của Ba Mạ cô. Nếu sách dịch, chỉ được đọc những sách ở tủ giữa, những cuốn như Tâm Hồn Cao Thượng, Vô Gia Đình … Thật lạ, sau này, nhắc đến anh, nhỏ em kế của cô cũng có ấn tượng như cô về anh nghệ sĩ. Đã mấy chục năm qua, mà hai chị em cô vẫn như còn tưởng như thấy được hình bìa của cuốn sách trên kệ tủ.

Thuở đó, khách hàng quán cà phê của nhà cô hình như ai tâm hồn cũng lai láng thơ văn. Các anh lớn, có lẽ đa số đang những năm cuối của trung học. Cô nghe loáng thoáng, ban C là ban văn chương thi phú. Cô đang học lớp 7, chưa có khái niệm rõ rệt về cách chia ban của trung học đệ nhị cấp. Cô nghĩ, anh giống nghệ sĩ quá, chắc là anh theo ban C. Một hôm, chị Mến nói: “Anh nớ nhờ chị đưa cho em cái ni.” Chị đưa cho cô tờ giấy nhỏ, gấp đôi. Còn sớm, vắng khách, cô nhẩn nha mở tờ giấy đọc:

Biết tóc em có mượt,

Biết mắt em có nâu,

Bởi nào dám nhìn sâu,

Ta e em sớm sầu.

Chữ viết của anh đẹp quá, mấy câu thơ trên tờ giấy nhỏ trông như một bức họa. Cô hiểu những từ, những ngữ trong bài thơ. Nhưng có lẽ cô còn quá nhỏ để thấm ý thơ. Cô thấy vui, định gặp anh nói lời cám ơn. Nhìn ra bàn số một trống trơn. Anh đã rời quán, có lẽ đang băng qua đường – đại lộ Quang Trung- về nhà, ôn chút bài vở cho kỳ thi Tú tài sắp tới.

Cô cất bài thơ của anh trong hộc tủ, rồi cô quên khuấy đi. Cô vừa mới đọc được một bài thơ trên báo Thiếu Nhi. Bài thơ Giọt Sương Long Lanh, dưới tựa đề có hàng chữ – Tặng NT và kỷ niệm. Cô một mực nghĩ rằng, đó là bài thơ của nhỏ bạn thân ở tiểu học viết tặng cô. Nhỏ bạn vào Sài Gòn rồi hai đứa bặt tin nhau. Cô cắn bút, ngồi viết thư cho tòa soạn, nhờ họ liên lạc, giúp cô bắt nhịp cầu tri âm với tác giả bài thơ.

Anh nghệ sĩ vẫn đến quán cà phê vào giờ sớm. Quán đang để nhạc hòa tấu. Cô nhờ ông anh cô thay cuộn băng nhạc Tứ Quý vào máy. Cô nghĩ, anh nghệ sĩ có lẽ rất thích giọng ca Lệ Thu, Duy Trác. Cô được thảnh thơi với việc ngồi quầy cà phê hơn hai năm. Cơn bão lốc 1975 đã dữ dội thay đổi nhịp sống gia đình cô. Ba cô đi “học tập”. Hai chị lớn vào Sài Gòn. Mạ cô buộc lòng phải cho những người phụ giúp trong nhà nghỉ việc, vì sợ mang tiếng “tư bản”. Mấy Mạ con phải tự xoay sở, lo toan mọi việc của quán cà phê. Cô không còn thong dong ngồi ở quày đọc truyện giờ sớm. Cô và nhóc em trai lo việc “ngoại giao” đàng trước. Mạ cô và mấy đứa em khác lo việc “nội vụ” đàng sau. “Két” cà phê chẳng có ai ngồi. Vì hai chị em bận tíu tít, lo bưng dọn lẫn tính tiền. Hai chị em như những vận động viên chạy ma-ra-tông, khuôn viên của quán cà phê là vận động trường. Mấy tháng đầu sau đổi đời, quán không có nhạc. Vì gia đình cô không dám mở nhạc vàng, mà nhà lại chẳng có nhạc xanh, nhạc đỏ của thời cuộc. Dầu vậy, anh nghệ sĩ vẫn thường xuyên có mặt.

Cô buồn lo, không biết những ngày trước mặt sẽ tăm tối như thế nào. Tiệm sách của Mạ cô đã bị đóng cửa. Lúc này quán cà phê là nguồn thu nhập duy nhất cho gia đình cô. Cô dấu đâu đó cái tươi tắn của thiếu nữ bước vào tuổi trăng tròn. Máy hát băng nhạc đã phải ngừng hoạt động hẳn. Khách hàng ngồi quán nhìn quanh, thấy những khuôn mặt quen, chắc là “phe ta”, thế là cất giọng, hát cho nhau nghe. Quán bây giờ chỉ còn những màn văn nghệ “tại chỗ” bất ngờ như vậy thôi. Mạ con cô nhiều khi rất hồi hộp, vì sợ tai vách mạch rừng. Nhưng những “tiểu nhạc hội” đã giúp cô đôi phút quên đi được những nhọc nhằn, lo lắng của cuộc sống. Bữa nọ, cô đưa cho anh nghệ sĩ bảng thức uống kèm tờ giấy trắng nhỏ để đặt hàng. Khi cô nhìn vào tờ giấy để biết khách hàng muốn uống gì, thì lại thấy mấy hàng chữ, chứ không phải chỉ ngắn ngủn ghi 1 ly cà phê đen.

Cô mân mê tờ giấy có bức tranh thơ:

Có một điều khó nói,

Dễ thương nhất trên đời,

Vì em chưa chịu hỏi,

Nên tôi giữ mình tôi.

Cô chưa kịp bâng khuâng, xao xuyến đọc đi, đọc lại bài thơ. Tai ương đã ập xuống. Mấy Mạ con cô bị đuổi ra khỏi nhà. Ngôi nhà gia đình cô đã bao năm ở đó, khoảnh vườn phía trước trở thành quán cà phê được ba cái Tết Nguyên Đán, bỗng nhiên là tài sản của nhân dân. Mấy chị em cô cầm tờ lý lịch đen như mực, không hy vọng gì được bén mảng đến trường. Gia đình cô xuôi nam, từ giã thị xã nhỏ bé nhưng nhiều kỷ niệm. Sau hai lần di cư, gia đình cô lạc nghiệp ở Âu Châu.

Có lẽ ý nghĩ ngộ nghĩnh của hai bài thơ ngắn đã đi vào tiềm thức của cô. Thuở tóc còn xanh, hình như cô đã đôi lần “chưa chịu hỏi”, để những điều “khó nói” vẫn mãi “dễ thương nhất trên đời”. Có lẽ nhờ vậy, đến bây giờ, gần bốn thập niên đã qua, cuộc sống của cô vẫn có được nhiều khoảnh khắc hạnh phúc. Cô vẫn giữ được mắt kính nhiệm mầu, tô hồng những giấc mộng ngắn dài của cuộc đời.

Cô được biết, anh nghệ sĩ đã nhiều năm là thầy thuốc mát tay chữa bệnh. Anh cũng là nhạc sĩ có tiếng tăm trong làng văn nghệ.

Dù bao năm không hề liên lạc, dù hình ảnh còn lại trong trí về anh chỉ còn đôi nét mờ ảo, mơ hồ, cô vẫn thật xúc động, khi biết tin anh qua đời hôm rằm trung thu năm nay.

Đó đây, giới văn nghệ nhắc đến anh với bài hát Màu Xanh Thời Gian. Thân hữu của anh trầm trồ nhạc phẩm Gió Bấc, bản tình ca khởi đầu mối tình vượt thời gian của vợ chồng anh. Anh ra đi để lại bao thương tiếc trong lòng gia đình, bè bạn và rất nhiều tha nhân. Người ta nhớ đến anh là vị bác sĩ từ tâm, quảng đại, là nhạc sĩ tài hoa. Có những giọng ca thời thượng trình bày nhạc phẩm của anh. Trên liên mạng, rất nhiều người ái mộ anh, đã có những chùm thơ, đoản văn viết về anh.

Riêng cô, tưởng nhớ đến anh qua hình ảnh chàng nghệ sĩ. Nghệ sĩ trong tâm hồn chứ không phải nghệ sĩ của màn nhung, đèn màu. Qua anh, cô đã có được ấn tượng thật đẹp về người nghệ sĩ. Anh ra đi khi tuổi đang dần bước vào ngưỡng cửa Sáu Mươi Năm Cuộc Đời. Nhưng trong trí cô, anh vẫn mãi là chàng nghệ sĩ trẻ với tấm lòng nhân ái, với mắt nhìn đầy tin yêu vào cuộc sống.

Cô xin thắp một nén nhang cầu nguyện hương hồn anh sớm về miền vĩnh phúc.

Vĩnh biệt anh, vĩnh biệt chàng nghệ sĩ trẻ.

Hoàng Quân

* Lời trích trong nhạc phẩm:

Cô Hàng Cà Phê của nhạc sĩ Canh Thân

http://nhacso.net/nghe-nhac/co-hang-ca-phe.WFlYVkpX.html

MÀU TÍM

Màu tím dịu dàng đến từ đâu nhỉ,

Mà áo tôi đã tím cả mấy mùa,

Giữa hai màu xanh đỏ kết hợp ra,

Thành màu tím cho nhân gian thổn thức.

 

Màu tím đẹp giữa bộn bề cuộc sống,

Chốn cao sang hay dân dã nhà quê,

Ai đã đem màu tím gởi vào thơ?

Ai đã làm buổi chiều hòang hôn tím?

 

Lục Bình trôi sông dập dềnh theo sóng,

Hoa lục bình buồn tím một dòng sông,

Hoa Oải Hương nở bát ngát cánh đồng,

Chân mây cuối trời ngập màu hoa tím.

 

Những loài hoa làm sao tôi kể hết,

Nở làm chi sắc tím đến nao lòng,

Bất ngờ gặp chân bước đi không đành,

Hồn tôi đó xin cùng hoa ở lại.

 

Màu tím thủy chung một tình thân ái,

Màu tím bí ẩn như trái tim yêu,

Màu tím lãng mạn gợi nhớ thương nhiều,

Màu tím buồn khi dỗi hờn thất vọng.

 

Màu mực tím được học trò ưa chuộng,

Đến lớp với bình mực tím thân thương,

Nắn nót ngồi viết từng chữ trang nghiêm,

Màu mực tím đổ loang trên sách vở.

 

Màu tím đã vào đời tôi như thế,

Màu tím học trò dù đã xa xôi,

Chưa biết yêu mà tôi đã yêu rồi,

Yêu màu tím thời bắt đầu đi học.

 

Màu tím mộng mơ cho tôi biết khóc,

Thấy lòng mình cũng tím biết bao nhiêu,

Màu tím sẽ theo tôi những buồn vui,

Như vết mực loang một thời thơ dại.

Nguyễn Thị Thanh Dương

(July 05, 2020) 

THỜI GIAN & MÀU MỰC TÍM

 

Em học viết, Ba pha bình mực tím

 

Viên phẩm màu, ngòi lá mít lá tre

 

Ba cắm vào cán bút ốm như que

 

Em nắn nót, cố ngo ngoe tròn chữ.

   

       Trang vở đầu, Mẹ cằm tay bảo nhỏ

 

       “Nghiêng nghiêng như vầy… sẽ dễ viết hơn

 

       Chấm mực tới đây, là đủ rồi con…”

 

       Bàn có lỏm tròn, đặt vừa lọ mực.

 

Lên lớp Nhất, Cô Giáo khen chữ đẹp

 

Em vui mừng khoe điểm với Mẹ Cha

 

Mẹ cười: “Bé Hai viết nét giống Ba…”

 

Mắt Ba sáng, Mẹ tươi, em hớn hở. 

 

      Đậu Gia Long, Ba thưởng bút máy nhỏ

 

      Em nâng niu vật quý của riêng mình

 

      Pilot bơm mực xanh Parker Quink

 

      Trang tập đã không còn màu mực tím…

 

Khi quen anh… hay mộng mơ đằm thắm

 

Yêu hoa đậu ma tím biếc đường quê

 

Yêu Bằng Lăng tím dịu nắng trưa hè

 

Cánh mỏng mảnh tím… ép vào trang vở.

 

      Đầu niên học, gặp anh… em mắc cở

 

      Trao tặng anh… Bằng Lăng tím quê em

 

      Nhẹ tay cầm, anh tủm tỉm cười duyên

 

      Hoa thật đẹp, mong manh như em vậy…

 

Bốn năm quen, chung đường đưa đi học

 

Em chuyển trường, anh cũng vẫn đón đưa

 

Mấy độ hè, em mong ngóng tiếng ve

 

Trang lưu bút… bạn vẽ đầy Phượng đỏ…

 

      Nhưng em chỉ yêu màu thủy chung đó

 

      Tím Bằng Lăng, Pensée, tím hoàng hôn

 

      Mực tím ngây thơ, tím ngọt tâm hồn

 

      Theo chân em… tím đời dù khó nhọc…

 

Nhưng mình vẫn vai kề… đường gai góc

 

Hạnh phúc bên nhau… tím suốt xế chiều

 

Rồi cũng đến ngày… tắt lịm hương yêu

 

Chưa hưởng thọ… anh buông xuôi… Vĩnh biệt…

 

      Trên bước tha hương, em còn mài miệt

 

      Chắt chiu từng kỷ niệm… tím xa xưa

 

      Người thương ơi… thương biết mấy cho vừa!

 

       Tình yêu tím, tuổi già còn… tím, tiếc!

 

                               Thanh Song ntkp  

Khoảng Cách Vô Hình

Khung Cửa Hẹp - Tranh Hoàng Thanh Tâm

 

“Cơ cấu tổ chức” trong bếp gia đình anh chị có vài thay đổi từ khi chính phủ ban hành những biện pháp phòng ngừa bệnh dịch. Trước đây, chị thường đi làm về trễ. Bởi thế, anh đảm trách khâu nấu nướng. Chị lo bày bàn và dọn dẹp. Bây giờ, cả hai vợ chồng cùng đóng đô ở nhà. Cho nên, chị chuyển sang bầu bạn với ông Táo. 

Chiều nay, trong khi chị bận rộn bên bếp, anh bày chén đũa ra bàn. Chị đặt dĩa rau xào xuống. Liếc qua hai cái chén anh dọn sẵn, một trắng, một xanh. Chị nghĩ, con cái đã ra riêng, nhà giờ chỉ còn chóc ngóc hai vợ chồng. Làm gì, cũng cố gắng giống nhau, cho ra vẻ... sắt cầm hảo hợp. Chị đổi chén, để cặp chén... đẹp đôi. Anh hỏi trổng: 

- Sao vậy? 

Chị cười nhẹ: 

- À, thì đào nào, kép nấy đó mà anh. 

Anh dường như không để ý đến nụ cười cầu hòa của chị, giọng gay gắt: 

- Chớ không phải anh làm gì, em cũng muốn sửa lưng. 

Chị cố cứu vãn tình thế: 

- Đâu có anh. Chén đũa giống nhau cho có partner look. 

Anh khô khốc:

- Bày đặt màu mè.

Chị tưởng như mặt mình nặng nề giống cái bánh bao chiều. Sao lạ vậy! Những khi đứa con về thăm, ngắm mâm cơm chung, nó xuýt xoa khen: “Mẹ bày biện khéo léo, trông ngon lành ghê.” Anh vui vẻ tán thưởng: “Chứ sao, mẹ con là nhất, mẹ con chứ đâu phải ai!” 

Anh không nói, không rằng, gắp gắp, lùa lùa. Anh buông đũa, trong khi chị chưa hết nửa chén cơm. Anh đứng dậy, mở tủ lạnh lấy chai Cola, đưa lên miệng. Chị lật đật:

- Anh, anh! Nhớ rót vào ly. Uống như vậy... 

Anh cắt ngang, cáu kỉnh: 

- Biết rồi, theo như internet, uống thẳng từ chai có nhiều vi trùng bla bla bla... 

Anh dứt khoát đưa chai Cola lên tu một hơi dài, xong lẩm bẩm: 

- Riết rồi chẳng được tự do làm cái gì cả. 

Anh đã rời nhà bếp cùng chai Cola to tướng trong tay. Chị no ngang, nhưng không dám bỏ mứa, sợ tội trời, đành nhơi nhơi cho hết miếng cơm lạt nhách.

Chị tuân thủ triệt để lệnh cấm cung. Với chị, trong tình hình hiện tại, ở nhà vừa là trách nhiệm, vừa là quyền lợi. Mình ở nhà, để tránh gây những phiền toái đáng tiếc. Hơn nữa, ở nhà, có thêm thì giờ cho bản thân mình, đúng là điều chị luôn mong muốn. Nhà anh chị ở làng, vườn tược rộng rãi, không được cò bay thẳng cánh, nhưng vẫn đủ chim chóc vui vầy, ca hát líu lo. Lăng quăng trong vườn, đầy đủ thiên nhiên cho mắt thấy tai nghe, chân cẳng thoải mái. Vậy mà, anh cứ nhấp nhỏm, đòi đi ra đường. Thấy anh khoác áo, mang giày. Chị vờ vĩnh: 

- Chạy bộ hả anh? 

Anh thản nhiên: 

- Không! Anh ra chợ. 

- Ủa, anh mới đi chợ hôm qua mà. Rau trái tươi mình còn đầy đủ.

Chị xuống giọng như năn nỉ: 

- Mình nên hạn chế ra ngoài đường anh ơi. 

Anh lạnh lùng: 

- Đề phòng là tốt. Nhưng đừng übertreiben quá đáng. Ở nhà hoài, tù túng lắm.

Anh bước ra, đóng sập cửa. Chị đứng cạnh cửa thật lâu, buồn buồn, lo lo. Không biết sử xự như thế nào. Nếu anh cứ tiếp tục như vậy, có lẽ chị phải lập chương trình cách ly giữa hai vợ chồng. Hay là, khi anh về đến nhà, chị cầm sẵn bình nước sát trùng xịt từ đầu đến chân anh, rồi nhắc anh đi rửa tay, trong lúc chị hát hai lần bài Happy Birthday. Nghĩ vẩn vơ vậy thôi, chứ chị biết, bất cứ đề nghị, góp ý gì của chị, anh cũng cho rằng chị muốn ra lịnh, herumkommandieren. Chị đành phó mặc mọi sự cho mệnh trời. Bao lần trước bàn thờ cha mẹ của anh chị, chị lâm râm khấn nguyện, xin bốn đấng sinh thành phù hộ cho toàn thể gia đình được vạn sự an lành. Chị cầu nguyện thêm mẹ của anh, xin bà khuyên nhủ anh bớt tật gàn, chướng. Ngày bà còn sống, bà vẫn tự hào, anh luôn luôn nghe lời mẹ. 

Chị để lọ muối nhỏ trong phòng tắm. Lâu lâu chị vào phòng tắm, bật nước ào ào rửa tay, rồi pha một ly nước muối mặn chát súc miệng. Mà phải đúng nguyên tắc ngửa cổ súc cho nước muối chạy sâu xuống cổ họng. Nơi cầu thang, cây chanh mơn mởn hoa, tỏa hương thơm ngát. Mỗi lần đi ngang cây chanh, chị dừng lại, cúi xuống thưởng thức hương chanh. Từ lúc đọc thông tin, người nhiễm bệnh dịch có thể mất khứu giác một thời gian, chị lại càng thường xuyên dừng chân bên cây chanh. Có lúc chị ngồi thụp xuống, hít lấy, hít để, tưởng như niềm vui ùa vỡ trong buồng phổi. Ô, mừng quá, mình vẫn ngửi được hương thơm của chanh. Tức là mình vẫn còn khỏe mạnh.

Ca sĩ Thái Thanh là một trong những ca sĩ chị yêu thích nhất. Rất nhiều bài hát chị chỉ nghe bản thu âm trước 1975, cho dù sau này hòa âm, phối khí có thể chuyên nghiệp hơn. Từ khi nghe tin ca sĩ qua đời, chị hầu như chỉ nghe ca sĩ Thái Thanh hát. Qua giọng hát của ca sĩ Thái Thanh, kỷ niệm của những năm tháng êm đềm hoa mộng trước cuộc đổi đời trở nên sống động trong tâm, trong trí chị. Chị đang mơ màng...

Ôi tình ta đẹp như lời thơ, vấn vương đắm mê mơ màng 

Ôi tình ta đẹp như Ngọc Lan ngát hương đượm sương trong trắng

...

Anh đi ngang qua, nói với vẻ bực dọc: 

- Đổi nhạc khác được không? Nghe bắt mệt. 

Chị ngước nhìn anh, ánh mắt giận dữ. Không trả lời, chị ôm máy vào phòng, đóng sầm cửa. Vừa nghe nhạc, nước mắt chị lưng tròng, cổ họng nghèn nghẹn. Khi anh nghe nhạc “của” anh, có những tiếng hát gây cho chị cảm giác nhộn nhạo, khó chịu, chị chỉ lẳng lặng sang phòng khác. Chị chưa hề yêu cầu anh đổi nhạc, chưa hề chê bai, dè bỉu. Anh phải nhận thấy điều này chứ.

Được ngày nắng, anh bận rộn sơn sửa nhà đậu xe, chị chăm bẳm tỉa lá, cắt cành trong vườn. Xế trưa, chị rủ anh nghỉ tay, nhâm nhi cà phê bánh ngọt. Trong lúc chuẩn bị thức uống, chị nghe The Jimmy Show. Chương trình phỏng vấn các ca, nghệ sĩ của cậu thanh niên nhỏ tuổi hơn con của chị, nhưng những kiến thức của cậu ta về nhạc Việt Nam luôn làm chị ngạc nhiên, thích thú. Vừa bước vào bếp, anh đưa tay tắt phụp cái Tablet. Chị giật mình, sững sờ nhìn anh: 

- Tại sao? 

Anh nhún vai:

- Làm gì mà em nghe nhạc từ sáng tới chiều! 

Mấy chục năm ở với nhau, anh đã quá rõ thói quen nghe nhạc tối ngày sáng đêm của chị. Anh đã chấp nhận tật của chị, mở mắt là mở máy hát, radio. Cả hai như có thỏa thuận ngầm, lúc nào cảm thấy quá sức chịu đựng thì tự bấm nút hai không: không nghe, không thấy. Mà sao bây giờ anh lại phá lệ. Cơn bướng trong chị trỗi dậy. Chị vào phòng lấy cái điện thoại, mở vội một chương trình nhạc và gắn headset vào tai. Chị dọn cà phê, bánh ra bàn, nói lạt lẽo:

- Anh uống cà phê ăn bánh. 

Chị biết, ngồi hai người bên bàn ăn mà mang headset rất khó coi, rất bất lịch sự. Nhưng chị muốn cho anh biết, chị thực sự cảm thấy bị xúc phạm. Chị cố giữ vẻ bình tĩnh, uống cà phê, ăn bánh ngọt. Cả cà phê lẫn bánh ngọt đắng nghét. 

Theo lời kêu gọi của bà mẹ Merkel, bà thủ tướng Đức, khoảng cách quy định nơi công cộng là hai mét. Khoảng cách trong nhà chị tuy vô hình, không đo được, nhưng dường như rộng lắm. Trước đây, mỗi khi có nguy cơ “chiến tranh lạnh”, chị thường ướm ý, nhắn con về thăm nhà, làm sứ giả hòa bình, hoặc rủ rê bạn bè nhóm họp để hâm nóng không gian buốt giá quanh anh chị. Nhưng trong tình hình hiện tại, chị không thể tìm ra giải pháp khả thi. 

Mấy hôm nay, anh không còn đòi đi chợ hàng ngày để mua bánh mì nóng nữa. Có hôm, anh xách xe chạy một hồi, rồi về nhà tay không. Anh kể: “Anh đến chợ, thấy đông người, mất hứng. Thôi về, không vô chợ nữa.” Buổi sáng, anh lịch kịch soạn khẩu trang, chai nước sát trùng. Chị đoán, anh đi chợ, nhưng không hỏi. Anh lên tiếng: 

- Anh chạy ra Baumarkt mua gỗ, sửa lại hàng rào.

Chị ậm ừ, trong lòng băn khoăn. Đôi lần đi Baumarkt với anh, chị thấy anh thường tán chuyện rôm rả với nhân viên bán hàng hoặc với người mua hàng, trao đổi kinh nghiệm khi do-it-yourself. Chị biết, bây giờ nhắc nhở anh thế này, thế nọ, chẳng giúp được gì, mà còn phản ứng ngược. Rồi chị cười tự diễu mình, ôi, sao mình lẩn thẩn quá. Bây giờ, ai cũng phải mang khẩu trang thì hơi sức đâu mà chuyện với trò.

Anh về, ngoài mấy thanh gỗ, anh hì hục khuân mấy bịch đất to tướng. Anh khoát tay: 

- Anh mua sẵn, khi nào em cần là có ngay. 

Chị tươi giọng: 

- Cám ơn anh. Chợ đông không anh?

Anh lắc đầu: 

- Chợ vắng như chùa bà Đanh. Mỗi người cách nhau không phải hai thước mà cả hai chục thước. Cần gì lắm mới ra chợ. Anh cũng keine Lust.

Chị yên bụng. Nay anh “tự nguyện” không muốn đi chợ. Như vậy, chị có điều kiện xích lại gần anh tí nữa đi em. Chị vui vui nhớ đến bài hát “mùi rệu” ngày xưa. Anh theo dõi tình hình bệnh dịch trong các tường thuật trực tuyến của nhiều đài truyền hình nhiều lần trong ngày. Chị chỉ xem mỗi chương trình của đài ARD lúc 8 giờ tối. Buổi chiều, chị đang ngồi đọc sách trong vườn. Anh hí hửng báo tin: 

- Em ơi, tình hình ngày càng khá. Hôm nay, chỉ số lây lan, Reproduktionszahl đã xuống dưới 1. Hàng quán, Einkaufszentrum sắp sửa cho mở cửa lại rồi. 

Chị reo lên: 

- Mừng quá ha anh. Vậy ít bữa mình có đi một vòng thử không anh?

Anh lắc đầu: 

- Thôi, ở nhà cho khỏe. Lại làm được khối việc. 

Chị nhỏ giọng dò hỏi: 

- Mình dựng cổng vòm để trồng hoa hồng nhe anh. 

Anh hăng hái:

- Ừ, dựng cổng xong, anh chở em ra nhà vườn mua hoa. Mà vẫn phải đeo khẩu trang, phải cách nhau hai mét đó nghen. 

Chị vui quá chừng. Chị chẳng nề hà chi khoảng cách bắt buộc trong chợ, trên phố. Chị nhớ câu nói của xướng ngôn viên trên ti-vi khi bàn luận về tình hình bệnh dịch: “die Hoffnung stirbt zuletzt”. Niềm hy vọng chết cuối cùng. Ai nấy đều hy vọng cuộc sống sẽ trở lại nhịp độ bình thường trong một ngày gần đây. Trong chị, niềm hy vọng cũng đang vươn lên. Biết đâu, khoảng cách vô hình giữa anh chị sẽ được rút ngắn và biến mất trước khi có lệnh chấm dứt giãn cách xã hội. 

Hoàng Quân

Tháng Bảy 2020 

Lời bài hát trích trong:

Hương Ngọc Lan, Nhạc: Hoàng Trọng; Lời: Lan Đình, Song Hương

Xích lại gần anh tí nữa đi em, Nhạc: Mặc Thế Nhân

Nghĩa tiếng Việt của những chữ tiếng Đức trong bài:

übertreiben: phóng đại

herumkommandieren: ra lệnh, chỉ huy

Baumarkt: cửa hàng/chợ bán vật liệu xây cất

keine Lust: không thích, không hứng thú làm việc gì

Einkaufszentrum: trung tâm thương mại

 


                 HOA THIÊN LÝ ĐÂU RỒI?

Tôi để hai túi xách lên trên quầy tính tiền, đứng trước tôi là một người cũng đang lấy từ trong xe chợ đầy ắp những món hàng để lên quầy, quay lại nhìn thấy tôi chị lịch sự:

- Chị có ít hàng, lên tính tiền trước đi.

Gương mặt của người phụ nữ này bỗng làm tôi bàng hoàng, với đôi mắt to lồ lộ và nhất là cái mụn ruồi nơi khóe miệng gợi cho tôi hình ảnh quen quen. Tôi không thể không buộc miệng:

- Chị ơi, trông chị quen quá... hình như chị tên là…

- Tôi tên Lam.

Tôi reo lên vui mừng và kinh ngạc:

- Trời ơi, đúng rồi Lam “Ruồi” đây phải không? Cái mụn ruồi trên môi này đi kèm theo với cái tên thì không thể nào quên được.

Người phụ nữ nhìn tôi, cũng mừng rỡ nắm lấy cánh tay tôi:

- Thì ra là Thao, hàng xóm của tôi ngày xưa khi chúng mình còn bé chứ gì?

Hai chúng tôi ôm chầm lấy nhau. Quả đất rộng bao la nhưng cũng đủ chật hẹp để quanh quẩn cho người gặp lại người, mà có khi tưởng chỉ là ao ước, là trong giấc ngủ mơ.

Lam “Ruồi” và tôi ra khỏi chợ. Lam mới dọn về California hai năm nay, còn tôi chỉ là khách vãng lai, đến đây thăm người nhà, nếu tôi không cao hứng đi chợ mua thêm vài thứ lặt vặt thì làm gì có cuộc hội ngộ bất ngờ này!

Chúng tôi đến một qúan nước ngồi nghỉ chân và chuyện trò. Ôi, bao nhiêu thứ để nói sau hơn mấy chục năm mới gặp lại. Sau cùng, Lam hỏi tôi:

- Thao còn nhớ anh Phượng không?

 - Làm sao quên, vì cái tên anh như tên con gái mà lại là một loài hoa mà Thao ưa thích. Bây giờ anh ấy ra sao? Vợ đẹp, con ngoan chứ gì?

Lam rầu rầu:

- Đời anh là một chuỗi bất hạnh. Lấy vợ, vợ bỏ, lấy vợ nữa thì không hạnh phúc, đưa nhau sang Mỹ chỉ làm khổ nhau. Anh cố chịu đựng vì mấy đứa con, mà trời cũng không tha…

Tôi buồn lây và sốt ruột hỏi:

- Còn chuyện gì đến với anh Phượng nữa?

- Anh ấy mới mất vì đau bao tử. Bệnh trầm cảm dẫn đến loét bao tử, chảy máu bao tử.

- Trời ơi, tội anh quá!

Tôi thốt lên và không cầm nổi những giọt lệ rưng rưng. Lam kể:

- Ngày ấy anh Phượng đau khổ vì Thao nhiều lắm, mãi anh ấy mới đi lấy vợ. Thỉnh thoảng anh Phượng vẫn nhắc đến Thao, tiếc rằng anh không còn sống để hôm nay gặp lại Thao

Tôi nghẹn ngào:

- Chính Thao mới là người đáng tiếc, không gặp anh để nói một lời xin lỗi.

                                   *************

Ngày xưa nhà tôi và nhà Lam ở cạnh nhau trong một xóm nhỏ, hai đứa lại học từ tiểu học đến trung học đều chung lớp chung trường nên chơi rất thân. Tôi hay sang nhà Lam chơi, thậm chí có hôm còn ngủ lại ở nhà Lam nữa. Mẹ tôi đã nói đùa với mẹ Lam:

- Nếu một đứa là trai một đứa là gái thì cho chúng nó lấy nhau nhỉ.

Nhà Lam bán tạp hóa, có đủ thứ từ bánh kẹo, ô mai, đến nước mắm, trứng, dầu lửa, xà bông, kim chỉ, … Bố Lam đi lính đóng quân xa nhà, nên chỉ có hai mẹ con, họ khá bận rộn vì cửa hàng tạp hóa này vì thế tôi rất sung sướng được sang nhà Lam làm giúp nó.

Hai đứa bằng tuổi mà Lam khôn lỏi hơn tôi, cho tôi một viên kẹo bé hay một qủa ô mai nó cũng chọn quả bé xíu mà sai tôi quét nhà, lau nhà, nhặt rau hay nấu nồi cơm trong lúc mẹ nó đi cất hàng chưa về.

Thỉnh thoảng mẹ Lam bận không đi cất hàng được, tôi theo Lam đi chợ Gò Vấp mua trứng từ cửa hàng bỏ mối quen, mỗi đứa xách một làn đầy trứng, nó dọa tôi cẩn thận nếu làm vỡ trứng là… phải đền.

Chưa hết, cứ vài ngày tôi lại phải phụ Lam đi gánh nước từ một vòi nước công cộng gần nhà. Người ta ra đấy giặt giũ, tắm rửa cho trẻ con và gánh nước về nhà dùng. Hai chúng tôi còn nhỏ không gánh được đôi nước, chỉ một thùng nước để giữa đòn gánh, hai đứa gánh hai đầu đòn gánh tung tăng vui vẻ như một cuộc đi chơi.

Mẹ tôi vẫn âu yếm mắng tôi:

- Việc nhà thì nhác, việc chú bác, việc hàng xóm thì siêng.

Một hôm, nhà Lam có khách, là anh họ của Lam từ Qui Nhơn vào ở trọ để học đại học. Nhà Lam quanh năm vắng vẻ, neo đơn, thiếu bóng dáng đàn ông nên cũng rất cần người anh họ này cho thêm ấm cúng.

Anh đến với mấy cái túi xách và cái va ly quần áo. Hôm ấy tôi cũng có mặt ở nhà Lam như thường lệ, thấy Lam ríu rít thân mật với anh tôi cũng bắt chước, con bé 13 tuổi ngây thơ chạy vào căn buồng của anh, tôi ngồi trên giường đối diện anh, xem anh lôi những thứ trong va ly ra và xắp xếp quần áo, đồ dùng một cách tò mò hào hứng.

Anh đã dí tay vào mũi tôi, mỉm cười:

- Cô bé này con nhà ai mà ở đây?

Tôi cũng mỉm cười hồn nhiên hỏi lại:

- Em tên là Thao, bạn của Lam đấy, còn anh tên gì?

- Anh tên Phượng.

Tôi ngạc nhiên hỏi lại:

- Là hoa Phượng hả anh?

- Ừ, vì con đường trước cửa nhà anh có cây hoa Phượng, nên mẹ đặt tên anh là Phượng luôn.

Anh Phượng moi móc trong túi xách ra, đưa cho tôi một gói kẹo:

- Cho em này, kẹo mạch nha em có thích không?

- Thích, nhưng em vẫn thích ăn ô mai hơn.

- Thế hả, lúc khác anh sẽ mua ô mai cho em.

Từ ngày có anh Phượng, tôi và Lam thấy vui hơn, vì ngoài lúc cặm cụi học bài trong buồng, anh lại ra chơi với chúng tôi, bày ra nhiều trò mới lạ. Anh Phượng chiều tôi đủ thứ, mua ô mai của chính nhà Lam để cho tôi, vẽ cho tôi những bức hình đẹp, và mỗi lần Lam và tôi tranh cãi chuyện gì, bao giờ anh cũng bênh tôi và về phe với tôi.

Có lần tôi đang ngồi nhặt rau muống cho Lam thì bỗng rú lên, hất đổ cả rổ rau vì thấy một con sâu rau to tướng đang quằn quại trong đám lá, tôi chạy bổ vào người anh, ôm lấy anh mà khóc, không nói nên lời. Anh Phượng vỗ về tôi:

      - Không sao đâu, sâu rau hiền lắm. Để anh nhặt nốt chỗ rau cho.

Hôm ấy hình như anh ôm tôi khá lâu, trong vòng tay anh, tôi cảm thấy an toàn hơn bao giờ.

Thời gian dần qua đi, anh Phượng đã là một người thân quen đến nỗi tôi thuộc cả giờ giấc đi học về học của anh và những công việc anh thường làm ở nhà.

Chắc anh cũng thân quen với tôi như thế, hôm nào tôi sang nhà Lam trễ là anh hỏi tại sao, có hôm tôi chơi chán, muốn về nhà thì anh lại cầm chân tôi bằng một trò chơi hấp dẫn mà anh biết là tôi thích, anh lấy xà bông pha với nước và lấy cái ống hút nhúng vào đó, thổi lên khoảng không những qủa bong bóng trong trẻo và mỏng manh, chơi vơi và lơ lửng cho tôi và Lam cùng đuổi bắt những qủa bong bóng phù du chóng tan vỡ đó mà quên cả giờ về..

Sau nhà Lam có một giàn hoa Thiên Lý, mùa hoa nở những chùm hoa màu phơn phớt xanh treo đầy trong đám lá, tỏa mùi thơm ngọt ngào. Tôi thích ủ hoa Thiên Lý trong túi áo cho thơm, còn anh Phượng thì thích ngồi đọc sách hay học bài dưới giàn hoa trong những buổi trưa êm ả.

Một hôm anh gọi tôi ra sau nhà và nói:

- Anh hái tặng Thao một chùm hoa Thiên Lý nhé, em thích chùm nào?

Tôi được dịp đòi hỏi:

- Chùm nào chín nhất và to nhất thì hái cho em.

Rồi tôi nhanh nhẩu chạy vào nhà bưng ra một cái ghế đẩu cho anh đứng lên. Tôi vịn ghế cho anh khỏi ngã và chỉ hết chùm hoa nọ đến chùm kia mới chọn được chùm hoa vừa ý. Anh đưa hoa cho tôi và dịu dàng nói:

- Áo em, tay em sẽ thơm mãi mùi hoa Thiên Lý.

Tôi ngây thơ hớn hở:

- Thật thế không anh?

- Với anh thì đó là sự thật…

Thấy tôi vẫn ngơ ngác chẳng hiểu gì anh nói sang chuyện khác:

- Thế em có biết hoa Thiên Lý nấu canh ăn rất ngon không?

- Em không biết.

Anh trêu chọc tôi:

- Trời ơi, em là con gái Bắc mà không biết món canh hoa Thiên Lý sao?

- Vậy để em về nhà hỏi mẹ em nhé?

Tôi định chạy về nhà hỏi mẹ, nhưng anh đã nắm tay tôi lại. Dưới giàn hoa Thiên Lý chỉ có hai người, hôm ấy mẹ Lam vắng nhà và Lam đang bán hàng phía trước.

Anh nhìn tôi bằng ánh mắt lạ lùng, khác thường, mãi anh mới run run giọng nói:

- Thao ơi, anh… rất yêu em.

Anh bất chợt ôm lấy tôi làm tôi hoảng sợ vùng thật mạnh thoát ra khỏi tay anh

- Thao ơi, em đừng chạy đi, anh rất yêu em…

- Không! Không!...

Tôi kêu lên từ chối và hoảng sợ, vùng vằng và tàn nhẫn vất chùm hoa Thiên Lý anh vừa trao xuống đất để chạy như ma đuổi lên nhà trên rồi về nhà mình chỉ trong phút giây, mà tim tôi vẫn còn đập thình thịch. Tôi ngồi trốn trong phòng của mình và khóc nức nở âm thầm vì sợ mẹ biết.

Anh Phượng, hình ảnh thân quen đẹp đẽ trong tâm hồn tôi đã tan vỡ, bây giờ là một anh Phượng khác, hoàn toàn xa lạ. Tôi đã coi anh như tình anh em, như người nhà, bỗng chốc anh chuyển thành tình yêu làm tâm hồn tôi bị tổn thương. Ở cái tuổi 15 tôi vẫn còn trẻ thơ chưa đủ lớn khôn để đón nhận tình yêu đôi lứa.

Hôm sau và những hôm sau nữa tôi không sang nhà Lam, tôi sợ anh và giận anh. Lam hỏi tôi tại sao nhưng tôi không dám kể cái điều “ghê gớm” ấy ra.

Một tuần sau thì anh sang nhà tôi, có lẽ anh không chịu đựng nổi sự lánh mặt của tôi lâu hơn nữa. Nhưng vừa thấy anh bước vào nhà chào hỏi mẹ tôi, thì tôi đã la lên, đã đuổi anh:

- Anh đi về đi, em không muốn nhìn thấy anh.

Mẹ tôi ngơ ngác còn anh lúng túng giải thích sao đó với mẹ tôi và nhìn tôi bằng ánh mắt buồn bã đầy ân hận trước khi bước ra khỏi cửa.

Câu chuyện anh Phượng tỏ tình với tôi cuối cùng cả hai nhà đều biết, bố mẹ tôi trách anh, mẹ Lam cũng trách anh, rằng tôi còn bé nhỏ đã biết gì chuyện yêu thương mà anh nỡ làm hoen ố đi cái tình cảm trong trắng của chúng tôi bấy lâu.

Anh thất vọng, thất tình và mặc cảm. Cuối năm ấy anh Phượng bỏ học đi lính.

Một hai năm sau thì bố Lam về xóm và mang vợ con đến một tỉnh lỵ miền Trung nơi ông đóng quân, gia đình khỏi phải xa cách đôi nơi nữa.

Tôi và Lam bặt tin nhau từ đó, rồi tới biến cố 1975, bao nhiêu chuyện bể dâu của cuộc đời. Hình ảnh người bạn gái cùng xóm và anh Phượng tưởng như chìm khuất suốt đời trong bụi mờ qúa khứ…

                              ************

Sau này mỗi một tuổi đời lớn lên trong cuộc sống, tôi càng thấm thía hiểu được mối tình của anh, tôi luôn bị dày vò ân hận vì mình mà anh Phượng dang dở chuyện học hành, đời lính trôi dạt đó đây.

Tôi mắc nợ anh Phượng một lời xin lỗi. Anh không có tội gì cả, vì tình yêu không bao giờ có tội, tình anh cho tôi chưa đúng lúc mà thôi.                                           

Hôm nay tình cờ gặp lại Lam, biết tin anh cũng là biết anh không còn trên cõi đời này. Và những lời xin lỗi của tôi sẽ không bao giờ được thực hiện.

Anh Phượng ơi, suốt bao nhiêu năm qua, tay em và áo em có còn thơm mùi hoa Thiên Lý trong ký ức của anh, như ngày xưa anh đã nói không?

Giàn hoa Thiên Lý ngày xưa của nhà Lam ơi, nơi mà một buổi chiều anh đã hái một chùm hoa đẹp nhất tặng tôi, giàn hoa đã chứng kiến mối tình đầu nồng nàn tha thiết của anh dành cho tôi, một tình yêu thật trong sáng hồn nhiên mà sau này lớn lên tôi mới hiểu ra.

Nhưng chùm hoa Thiên Lý ấy đâu rồi?

                    Nguyễn Thị Thanh Dương                   

                                                    

        MÁI TÓC ANH

Đã lâu rồi, anh chợt đến thăm tôi,

Bất ngờ như gío trong ngày nắng Hạ,

Bàng hoàng mới biết qua thời tuổi trẻ,

Anh và tôi là bạn học chung trường.

               Anh uống với tôi chén trà ngoài vườn,

               Tiếng lá cây cũng mừng reo xào xạc,

               Tôi thấy mái tóc anh có nhiều sợi bạc,

                Mái tóc một thời lộng gío tuổi hai mươi.

Tôi đã thầm thương mái tóc rối bời,

Anh làm dáng nhìn tôi và vuốt tóc,

Tội nghiệp, bàn tay anh vụng về lắm,

Không kịp làm tóc thẳng một đường ngôi.

                  Sân trường có nhau để rồi chia phôi,

                  Hai người thương thầm đi về hai phía,

                  Chưa nói yêu mà chuyện tình dang dở,

                  Áo học trò phai tình có phai theo?

Mái tóc xanh xưa theo tuổi xế chiều,

Bàn tay anh đã bao lần che gío?

Sợ tóc rối dưới mắt nhìn ai đó,

Sợ mất đi hình ảnh đẹp trong đời.

                    Bây giờ mái tóc anh có đường ngôi,

                    Tóc đã bạc anh không cần che dấu,

                     Không nhuộm đi dấu vết đời khô héo,

                     Khi tim còn những nhịp đập bâng khuâng.

Tóc bạc vẫn là mái tóc của anh,

Đã qua rồi những ngày nào tóc rối,

Tóc vẫn đẹp dù anh thêm nhiều tuổi,

Tôi vẫn thương thầm dù không trẻ như xưa.

                  Chén trà đã cạn tiễn anh ra về,

                   Ánh mắt nhìn nhau thay lời tạm biệt,

                   Như thói quen xưa, anh đưa tay vuốt tóc,

                   Dù chiều nay không lộng gío anh ơi…

                          Nguyễn Thị Thanh Dương

 

OÙ ES TU CHÈVREFEUILLE?

Nguyễn Thị Thanh Dương - Traduction: ThaiLan

La cliente devant moi est en train de déposer ses achats d’un caddie bien rempli, moi j’ai deux petits sacs, en se tournant elle me propose gentiment:

 - Vous n’avez que peu de marchandises, allez-y.

En la regardant , j'étais toute interdite, avec ses grands yeux sublimes et surtout le grain de beauté au coin de sa bouche, elle me rappelle quelqu'un.

 Je ne puis m'empêcher de lui demander:

 - Excusez moi, mais il semble que je vous connais... vous êtes...

 - Je m'appelle Lam.

Joie et stupéfaction.

- Oh mon Dieu, c'est toi, c'est bien toi Lam "Naevus"? Avec ton grain de beauté à la lèvre et ton nom, comment t’oublier?

La femme me regarde, serre mon bras d'un air aussi réjouissant:

 - Ah! Et toi c'est Thao, ma voisine très intime de notre enfance n'est ce pas?

 Et voilà que nous deux nous nous étreignons de bonheur. L'univers est immense mais assez petit pour que les uns les autres puissent tourner en rond et se rencontrer, une rencontre qu'on pense juste réalisable dans ses souhaits, ou dans ses rêves.

Lam "Naevus" et moi sortons. Lam avait déménagé en Californie il y a deux ans, tandis que moi je n'étais que de visite, venue voir des parents.

Nous entrons dans un café .

Oh, que d'histoires à se raconter aprè s des dizaines d'années. A la fin, Lam me demande:

- Thao, te souviens tu de mon cousin Phượng?

- Comment pourrais je l'oublier, ma chè re, car son nom c'est celui d'une fille et d’une fleur que j'adore.

- Comment va-t il maintenant? Jolie femme, enfants sages, n'est ce pas?

Lam me répond tristement:

 - Toute sa vie n'est qu'une chaîne de malheurs. Marié, sa femme l'a abandonné, remarié, pas de bonheur non plus; tous deux venus ici, juste que malheur pour tous deux. Lui, il s'est efforcé d'endurer ses peines pour les enfants, mais hélas, Dieu ne l'a pas épargné...

Très triste moi aussi, je lui demande avec impatience:

- Qu'est il devenu?

 - Il vient d'être emporté au paradis, problèmes gastriques. Ses dépressions lui ont donné un ulcère d'estomac ,qui a fini en gastrorrhagie .

 - Oh mon Dieu! Pauvre Phượng!

Je ne peux empêcher mes larmes de couler.

Lam raconte:

 - Autrefois Phượng était très malheureux à cause de toi, ma chère Thao. Ce n'est que longtemps après qu' il a pu se décider à se marier. Mais de temps en temps Phượng parlait de ses souvenirs avec toi, Thao; c'est bien dommage qu'il ne soit plus là pour te rencontrer aujourd'hui, ma chère.

Je lui réponds d'une voix étranglée:

- C'est moi Thao qui regrette de ne pas pouvoir le rencontrer pour demander pardon, un mot...

Dans le passé, Lam et moi nous habitions côte à côte dans un petit quartier, nous étions aussi dans la même classe depuis le primaire jusqu'au secondaire, nous jouions ensemble et étions très proches l'un de l'autre. Je venais souvent jouer avec Lam, voire passer la nuit chez elle.

 Ma mère plaisantait avec la sienne:

 - Ce serait bien si l'un était un garçon et l'autre une fille, ils pourraient se marier.

La mère de Lam possédait une épicerie , avec toutes sortes de friandises, bonbons, tamarins confits, et saumure, oeufs, pétrole pour lampes à pétrole, savons, accessoires de couture... etc... son père était soldat, il était souvent loin de chez eux, elles restaient seules et étaient bien occupées avec ce magasin, j’étais assez heureuse de venir l'aider.

Nous étions du même âge, mais Lam était plus maligne que moi, si elle me donnait un bonbon mini ou un confit , elle allait en choisir un menu morceau et ensuite m'ordonnait de balayer, de laver le parquet, de laver les légumes ou de préparer le riz pendant que sa mère faisait des courses.

De temps en temps, sa maman ne pouvant faire des achats, je la suivais au marché Gò Vấp  (1) pour prendre les oeufs d'un fournisseur habituel, chacune un panier plein, elle me prévenait de bien faire attention, car si j'en cassais je devais... rembourser.

De temps en temps je devais aussi venir aider Lam à transporter l'eau d'une fontaine publique (2) tout près, pour les besoins de sa famille. Les gens venaient ici pour laver le linge, pour le bain des enfants et faire le plein des réservoirs d'eau chez eux. Nous deux étions trop petites pour porter chacune deux seaux à chaque bout de palanche (3), juste un au milieu, puis elle et moi chacune un bout de la barre, nous rentrions ainsi, gambadant joyeusement comme si nous étions en promenade.

 Ma mère me reprochait souvent, pleine d'affection:

 - Toi, tu es paresseuse pour les travaux de chez toi, mais laborieuse chez autrui!

*****

Un jour, chez Lam un invité s'était présenté, c'était son cousin venu de Qui Nhon (4); il allait rester chez elle pour ses études au collège. Comme sa famille est était peu nombreuse, même esseulée, ce cousin était vraiment bienvenu. Il arrivait avec quelques sacs et une valise.

J'étais chez Lam comme d'habitude ce jour là; en la voyant s'empresser de façon intime avec lui, je fis de même, et voilà que la petite fille de 13 ans, innocente fonça tout droit dans la chambre du cousin, se mettant sur son lit, face à lui, curieuse, pleine d'enthousiasme, le regardant sortir tout de la valise, ranger ses vêtements et les affaires.

 Alors il pointa le doigt sur mon nez, souriant, demandant:

 - Et cette petite, d'où vient elle?

 Je souris aussi, et naïvement, lui répondis:

 - Je m'appelle Thao, je suis l'amie de Lam, et toi, quel est ton nom?

 - Je suis Phượng.

Trop stupéfaite, je lui demandais a nouveau:

- La fleur Phượng? (5)

- Oui, car il y a un Jacaranda sur la rue devant notre maison, c'est pourquoi ma mère m'a nommé Phượng.

Phượng fouilla dans son sac, et me tendit un sachet de bonbons:

- C'est pour toi, bonbons faits de sucre de maltose, aimes tu?

 - Oui, je les aime, mais préfère des confits de tamarin.

 -Ah oui? La prochaine fois je te les offrirai.

Depuis ce temps là, Lam et moi partagions beaucoup de joies, car après avoir fini ses devoirs dans sa chambre, il nous rejoignait, avec de nouveaux jeux passionnants. Phượng me gâtait beaucoup, m'achetais des confits de chez Lam, accomplissait de si beaux dessins pour moi, qu’à chaque fois nous nous disputions et il était toujours de mon côté pour me défendre.

 Une fois alors que j'étais en train de trier les liserons d'eau pour Lam, j'ai crié de stupeur, et j’ai jeté toute la corbeille, car il y avait une énorme chenille qui se tordait dans les feuilles; j’avais couru me blottir contre lui, en pleurant , ne pouvant prononcer un mot. Phượng m'avait calmée:

- Ce n'est rien, ma chère, les chenilles des légumes sont inoffensives. Laisse-moi finir le reste des liserons.

 Ce jour-là, il semble qu'il me tenait serrée d’un peu trop près, et trop long, mais je me sentais à l'abri de tout danger.

 Le temps passa, Phượng était devenu un habitué de la maison, si familier que je connaissais par cœur ses horaires d'études, et les travaux qu'il devait accomplir en rentrant. Peut-être que j'étais aussi devenue familière pour lui, car chaque fois que j'arrivais en retard chez Lam, il me demandait la raison; les jours où je m'ennuyais et voulais rentrer chez moi, il essayait toujours de me retenir par un jeu tentant que j'aimais bien: il mélangeait du savon dans de l'eau et prenait une paille, la trempait dedans, et soufflait dans l'air des bulles transparentes, si fragiles qui flottaient en toutes directions, et Lam et moi nous nous réjouissions d'attrapper ces bulles éphémères qui éclataient et je ne songeais plus à rentrer...

Dans la cour arrière de chez Lam, il y avait une pergola de Chèvrefeuilles, dans les saisons d'épanouissement, des fleurs vert tendre s'accrochaient parmi les feuilles, répandant leur odeur si douce... J'aimais bien les conserver dans ma poche pour leur parfum tandis que Phượng lui, adorait lire ou étudier sous cette pergola, les après midi paisibles.

 Un jour il m’invite à venir dans la cour arrière et me demande:

- Veux tu que je t'offre une branche de Chèvrefeuille ? Laquelle choisis-tu?

 Profitant de l'occasion pour être exigeante, je lui réponds :

 - Celle qui est la plus grosse et plus éblouissante, peux tu?

Ceci dit, j’avais couru dans la maison et lui avais apporté un tabouret. Il avait grimpé, j’avais tenu le tabouret pour qu'il ne tombe pas, et il me montrait tour à tour une branche puis une autre jusqu'à ce qu'il puisse me cueillir celle qui me plaisait.

Il m'avait tendu les fleurs et d'une voix douce m’avait dit:

- Tes vêtements, tes mains sentiront l'odeur de Chèvrefeuille pour toujours.

 Et moi, rayonnante de joie et d'innocence, lui avais demandé:

 - Est ce vrai, ce que tu dis?

- Pour moi seul, c'est la vérité...

 Constatant que je restais là , abasourdie sans rien comprendre, il passa à un autre sujet:

- Sais tu que la soupe au jeune chèvrefeuille (6) est délicieuse?

 - Non, je ne savais pas.

Et il restait là à me taquiner:

 - Oh Dieu, tu es une fille du Nord (7) mais qui ne connaît pas la soupe au Chèvrefeuille?

 - Je vais demander ça à  ma mère .

 J’étais sur le point de rentrer chez moi, mais il m’avait attrapé le bras.

Sous la pergola de Chèvrefeuille, il n'y avait que lui et moi, ce jour là la maman de Lam était absente et Lam était occupée avec les clients.

Phượng m’avait regardée d'un air bizarre, anormal, et après un instant, m’avait dit d'une voix tremblante:

- Chère Thao, je... je t'aime beaucoup.

 Et soudainement il m’avait prise dans ses bras, ce geste inattendu m'effraya, je m'en été dégagée brusquement :

 - Thao, ne t'échappe pas, je t'aime profondément..

- Non! Non!...

Je criais , je ne voulais pas accepter, trop effrayée , j’avais jeté la branche de Chèvrefeuille qu'il venait me m'offrir et, comme si je venais de voir un fantôme, je fonçais vers la maison pour rentrer chez moi, mon cœur battant encore la chamade. Je me réfugiais dans ma chambre et sanglotais silencieusement, de peur que maman ne m’entende.

Phượng, l'image trop familière et si belle dans ma pensée était détruite, maintenant c'est un autre Phượng, complètement étranger. Je l'avais considéré comme mon propre frère, mon grand frère dans la famille; tout d'un coup il l'avait changé en amour, cette transformation avait blessé mon âme.

J'avais 15 ans (8), l'âge encore trop enfantin, pas assez mûr pour pouvoir accepter le vrai amour.

Les jour suivants, je n'étais pas retournée chez Lam, j'avais peur de lui et je lui en voulais. Lam m'avait demandé la raison mais je n'osais pas lui raconter cet "horrible" problème.

Une semaine s'était passée, et il était venu chez nous, peut être qu'il ne pouvait plus endurer mon absence, mon intention de l'éviter.

Mais en le voyant entrer et saluer ma mère, immédiatement je criais, et le chassais:

- Rentre chez toi, je ne veux plus te voir.

Ma mère était abasourdie, et lui s’était embrouillé en lui donnant des explications, puis il avait jeté vers moi un regard triste, écœuré avant de sortir.

Finalement toute ma famille était au courant de l'histoire de la déclaration d'amour de Phượng; mes parents lui ont reproché, ainsi que la mère de Lam; ils avaient tous dit que j'étais trop jeune, ne sachant rien de l'amour des grands, alors pourquoi entacher nos chastes sentiments. Il avait le cœur brisé, et se sentait coupable.

A la fin de cette année, Phượng renonçait à ses études, et s'engageait dans l'armée.

Un ou deux ans après, le père de Lam était rentré au quartier et avait emmené sa famille avec lui vivre dans une province où sa garnison allait stationner; ainsi ils pourraient être ensemble.

Depuis, Lam et moi n'avons plus eu des nouvelles l'une l'autre, et après l'événement de 1975 dans notre pays, avec cette vie pleine de vicissitudes dans les familles...

L'image de mon amie et voisine et Phượng ont été engloutis à jamais dans la poussière du passé..

******

 Longtemps après, devenant plus mûre avec les souffrances de la vie, après avoir compris son amour, le sentiment de culpabilité, de regret m'envahissent...

Je suis la cause de ses études inachevées, de sa vie errante dans l'armée, sans but...

J'ai une dette envers lui, une parole de pardon.

Ce n'est pas sa faute, car dans l'amour, il n'y a pas de faute, jamais; l'amour qu'il m'a offert n'est pas venu au bon moment et c'est tout .

Aujourd'hui, avec cette rencontre inattendue, et les nouvelles données par Lam sur la vie de Phượng , qui hélas a quitté ce monde...

Et mes paroles de pardon qui lui sont réservées ne pourront jamais lui parvenir , plus jamais...

 

Cher Phượng, depuis ces longues années, mes habits et mes mains sentaient ils encore le parfum de Chèvrefeuille dans tes souvenirs comme tu me l’avais dit ce jour-là , dans ce passé si cher?

Et toi, chère pergola de Chèvrefeuilles de ce temps chéri chez Lam, où par un merveilleux après-midi il m'a offert la plus belle branche, la pergola qui était avec nous, témoin de son premier amour si ardent, si passionné pour moi, un amour pur, innocent, que je ne suis parvenue à comprendre que bien des années plus tard...

Mais où es-tu, ma chère branche de Chèvrefeuille?

******

Nguyễn Thị Thanh Dương - Traduction: ThaiLan

NOTES:

1/- Un faubourg près de Saigon (après 1975: nommée HoChiMinh ville).

2/- Dans l’ancien temps, il n’y a que de rares maisons avec l’eau courante.

3/-Morceau de bois concave,en forme de barre, pour porter deux seaux sur l’épaule

(ou des corbeilles de fruits, légumes... plats touts prêts, soupes avec marmites...)

(au Vietnam, souvent faite en bamboo, durable).

4/-Ville au centre du Vietnam.

5/- Arbre a fleurs couleur rouge-orange écarlate – Jacaranda (ou Flamboyant) - prénom souvent donné à une fille.

6/- On cuit souvent quelques fleurs comestibles.

7/- Le Vietnam a 3 régions (Nord-Centre-Sud), avec quelques différences dans les dialectes, le ton, les coutumes... etc...

8/- Dans l’ancien temps, chez nous, l’âge mature est tard, vers 17, 18 ans, mais avec le temps moderne c’est différent...

 

Bạn là Người Có Phúc

Hai bức tranh thư pháp Nhẫn và Phúc do nhà thư pháp Đặng Hoà ở Portland tặng SL được treo trước bàn computer làm việc của SL

Trải qua bao cuộc biển dâu thay đổi của cuộc đời, tôi đã nhận được nhiều ân phúc của Trời Phật đã ban cho mình. Đó là tôi đã đạt được những gì mình mơ ước dù là so với bao kẻ khác, mơ ước đó có thể thật là tầm thường, nhỏ nhoi, nhưng đối với tôi là một hạnh phúc trong tầm tay với của tôi. Tôi đã có nhà cao cửa rộng, tôi đã có một quá khứ tạm gọi là oanh liệt, vàng son so với nhiều người khác nhưng rồi tôi cũng đã phải mất đi vì thời cuộc, vì vận nước đổi thay. Ngày nay đến xứ người với gia đình một cách an lành, đầy đủ sau một chuyến vượt biên nguy hiểm, đó không phải là nhờ hồng phúc ơn trên ban bố cho tôi hay sao? Cho nên tôi không dám mơ ước gì hơn là có sức khoẻ và tinh thần sáng suốt, an tĩnh ở cái “tuổi không còn trẻ nữa” này để có thể làm được những việc gì có ích cho mình, cho những người thân trong gia đình, cho bạn bè thân mến của tôi.

Tôi có phúc duyên được làm bạn văn thơ với Thầy Thích Tánh Tuệ vì cùng một tâm nguyện đem Đạo vào Đời. Thầy Thích Tánh Tuệ luôn chia sẻ những bài viết của Thầy đến tôi và tôi cũng thường chuyển tiếp đến các thân hữu của tôi để lan tỏa từ tâm và lời dạy của Thầy. Đó là một phúc duyên tốt đẹp!

Một trong những bài viết gần đây của Thầy Thích Tánh Tuệ mà tôi rất tâm đắc là bài "Hãy Biết Mình Có Phúc xin được chia sẻ với quý bạn nhé:
Hãy biết Mình Có Phúc.

1- Sinh ra được làm người, đầy đủ 6 căn đã là phúc.

2- Gặp được Phật pháp, biết tu tập thực hành theo lời Phật dạy đã là phúc.

3- Được sống trong quốc gia hòa bình đã là phúc.

4- Còn cha mẹ già để phụng dưỡng và báo hiếu đó là phúc.

5- Dù giàu hay nghèo, có nhà riêng hay ở trọ, nhưng vẫn có nơi trú mưa nắng ngày đêm, đã gọi là phúc.

6- Người tại gia, ông bà, cha mẹ dạy được con cháu điều thiện điều lành, hiểu rõ điều tội điều phước đã là phúc.

7- Các bậc xuất gia tu hành, thực hành lời Phật dạy, làm gương lành cho thế gian, đã là phúc của chúng sanh.

8- Được gần gũi bậc trí, được lễ lạy bậc từ bi giác ngộ đã là vô lượng phước báu trong cõi thế gian này.

9- Buổi sáng thức dậy, mở mắt nhìn thấy ánh nắng mặt trời, biết mình còn thở, thấy người thân chung quanh vẫn còn, đã là phúc, vì mỗi ngày trên thế giới này là ngày cuối của một số người trút hơi thở ra đi!

Nhìn lại, chúng ta mỗi ngày đều được sống trong phước báu. Nhưng chúng ta có khi lại cảm thấy đau khổ, mặc dù tất cả phước báu của chúng ta vẫn còn đó.

Và còn bao nhiêu chúng sanh, được sống trong an lành, nhưng tâm bị tham, sân, si não hại, tạo biết bao ác nghiệp. Khi quả trổ thì than ôi...Nặng thì mất mạng, nhẹ thì hao tài tốn của, nước mắt tuôn rơi. Nhưng quả chưa trổ thì chúng sanh không sợ. Hỏi lại xem, có gì gọi là vui khi tạo tội?

 

BẠN LÀ NGƯỜI CÓ PHÚC!

Hãy biết chia sẻ với người khác!

Đừng than phiền, đừng đòi hỏi quá nhiều

Và xin đừng phí phạm hạnh phúc trong tay!

(Như Nhiên- TTT)

Namo Buddhaya

Tôi cũng theo dõi các sinh hoạt cứu đói dân nghèo ở Ấn Độ của Thầy và các nhà sư bên Ấn Độ trong cái nóng nung người của xứ Ấn vào tháng 5 ở các làng mạc xa xôi, nghèo khổ xứ Ấn mà kính phục từ tâm của những vị tu sĩ này.

Mời quý bạn đọc qua một báo cáo của một trong nhiều đợt phát chẩn cứu đói dân nghèo ở Ấn Độ của Thầy Tánh Tuệ và qúy vị tu sĩ Phật Giáo Ấn Độ dưới đây:

“Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
                   Kính thưa chư Tôn đức, chư Pháp hữu & quí vị hảo tâm.
Chỉ còn non một tuần lễ nữa là xứ Ấn chấm dứt lệnh phong tỏa. Đã hai lần đáo hạn họ lại phong tỏa tiếp tục, không biết lần này đã thật sự chấm dứt chưa. Vì xứ Ấn đa phần là dân nghèo, chính phủ sợ dịch ''vỡ trận'' thì vô phương cứu cấp vì phương tiện y tế và thuốc men quá sơ sài.
Nhận được sự quan tâm giúp đỡ của chư Phật tử, hôm nay chúng tôi lại có dịp lên đường gieo hạt tình thương. Buổi phát quà cứu trợ cho 284 gia đình bần cùng tại 2 ngôi làng Janpur Village and Amobah Village, đây là 2 ngôi làng nghèo cách Bồ Đề Đạo Tràng nơi đức Phật thành Đạo khoảng 7 cây số. Chúng tôi mướn 1 khu đất chuẩn bị xây đền thờ để phát quà.

 Nhờ hồng ân đức Phật, cho đến nay những vùng thuộc Phật tích như Bồ Đề Đạo Tràng- Nalanda, những nơi thuộc Phật tích của tiểu bang Bihar vẫn chưa có ca nhiễm Covid nào, do vậy mà chính quyền sở tại đã cho phép, và nhiệt tình cho Cảnh sát ủng hộ chúng con, chúng tôi trong việc phát chẩn cho dân nghèo tại đây trong tình trạng Lockdown quá dài ngày..

Thành phần quà tặng cho mỗi hộ gồm có: 10 ký Gạo và bột Chapati, 3 ký khoai tây, đường, dầu ăn và bánh ngọt cho trẻ em, kèm với 200Rupees tiền mặt. (Bên cạnh đó là những phần phụ phí như mướn xe chở hàng, tiền công đóng gói và công thợ khuân vác, tiền quà cho cảnh bảo hộ và sắp xếp trật tự tại nơi phát chẩn.)”

(Như Nhiên-Thích Tánh Tuệ)

Xứ Ấn đông dân và có nhiều dân nghèo lắm, bạn ạ!  Người viết đã có phúc duyên hai lần đến thăm xứ Ấn và lấy làm ngạc nhiên ại sao xứ Ấn có nhiều dân nghèo đến thế!  Họ sống trong những ngôi nhà không biết nên gọi là nhà hay là chòi tranh cho đúng nghĩa. Dân nghèo ở làng mạc xa xôi nghèo khổ gấp bội dân nghèo ở làng quê Việt Nam ngày xưa. 

Nhìn hình ảnh nụ cười và giọt nước mắt sung sướng, hạnh phúc của người dân đi nhận lãnh thực phẩm cứu trợ mới thấy quả thật là mình có phúc vô cùng. Hình ảnh cười, khóc của dân nghèo Ấn Độ khi nhận thực phẩm trong chương trình cứu đói của Thầy Thích Tánh Tuệ ở Ấn Độ trong cơn dịch Covid19 năm nay. Là Phật tử, chúng ta cũng nên học theo gương từ bi, hỷ xả của chư Phật mà giúp đỡ người khác khi có thể, bạn nhé. Ngay tại xứ Mỹ trong cơn đại dịch coronavirus hiện tại, chính phủ cũng có từ tâm giúp đỡ thực phẩm cho quý vị cao niên, dân chúng thực phẩm, tiền bạc để có thể vượt thoát những khó khăn trong cuộc sống hiện tại.

Tại Portland, Oregon, Trung Tâm Mục Vụ Đông Nam Á đã nhiều lần tổ chức phân phát thực phẩm, rau quả cho tất cả mọi người, không phân biệt sắc tộc, tôn giáo. 

Ở Trung Tâm Dịch Vụ và Sức Khỏe Á Châu (AHSC) Portland, các nhân viên Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland đã phân phối hoặc đem đến tận nhà những thùng thực phẩm tươi sống để giúp quý vị cao niên đã từng sinh hoạt với nhóm để tiếp thêm sức khỏe cho quý vị cao niên được sống khỏe, sống tốt trong mùa dịch covid-19 năm nay. 

Xin chân thành cám ơn Trung Tâm AHSC và các nhân viên Nhóm SHNV Portland (Cô Cang, Amanda, Christina, Hoa, Thu Nhi, Vinh) đã sinh hoạt rất cần mẫn và hết lòng giúp đỡ chúng tôi một cách tích cực và thực tế.

Mời xem Youtube dưói đây thay cho lời cám ơn của người viết đến Trung Tâm AHSC và Các nhân viên Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland, Oregon.

Youtube Chương Trình Dinh Dưỡng Miễn Phí dành Cho Người Cao Niên

Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland, Oregon

https://youtu.be/8veLQiuXSDw

Xin hãy lắng lòng dăm ba phút đọc bài viết dưới đây thay cho lời kết luận của bài tâm tình hôm nay của người viết bạn nhé. Chúc bình an đến tất cả quý thân hữu trong giai đoạn khó khăn hiện tại.

CÒN LẠI GÌ CHO TA SAU CƠN ĐẠI DỊCH

- Có bao giờ nhìn lại, thấy mình chẳng phải đi làm, cứ ngồi nhà chơi không, mà tiền thì chính phủ cứ bỏ thẳng vào tài khoản? Để thấy mình hạnh phúc hơn nhiều người

- Có bao giờ nhìn lại, thấy hàng chục ngàn bác sĩ, y tá, nhân viên bệnh viện, ngày đêm phải hy sinh tánh mạng để cứu nguy người khác? Để thấy mình sung sướng hơn nhiều người 

- Có bao giờ nhìn lại, thấy hàng trăm ngàn bệnh nhân ra đi, không được nhắn một lời trăn trối, nhắm mắt không được nhìn người thân lần cuối? Để thấy mình may mắn hơn nhiều người

- Có bao giờ nhìn lại, thấy mình đã từng xếp hàng, giành giật từng cuộn giấy vệ sinh, từng chai cồn rửa tay, từng thất vọng khi thấy bảng "sold out"? Để nhận ra Tâm mình vẫn còn THA?

- Có bao giờ nhìn lại, thấy mình đã từng bực tức, bất mãn, khó chịu khi bị "giam lỏng" trong nhà, không được ra ngoài đi đây đi đó tùy thích? Để nhận ra Tâm mình vẫn còn SÂN?

- Có bao giờ nhìn lại, thấy mình đã từng là một trong những người không mang khẩu trang, chẳng cần giữ khoảng cách, hô vang khẩu hiệu "tự do hay là chết"? Để nhận ra Tâm mình vẫn còn SI?

Cuộc sống vốn vô thường. Không có gì tồn tại mãi. Mọi chuyện rồi sẽ qua. Cơn đại dịch này cũng vậy.

Nhưng còn lại gì cho ta? Có còn chăng, là những bài học rút ra để nhìn lại chính mình! (Như Chiếu)

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 520-ORTB 741-732020)

BUÔNG!

Nặng nề phẫn nộ, giằng co

Cân, đo, đong, đếm… biển bò về mô?

Tâm từ nhẹ nhõm nỗi lo

Thong dong lên núi, mặc cho ai cười!

Ý Nga, 1.7.2020

 

SỢI BUỒN LẮT LAY

Hôm nay

Tôi sống một mình

Mây giăng nắng vắng

Bình minh ngủ vùi

 

Trong lòng

Mang máng buồn/vui

5 năm quen với...

lui cui bên đời

 

Chẳng màng

Bận rộn thảnh thơi

Tự do hít thở

Đất trời mênh mông

 

Cõi đời

Sắc bất dị không (*)

Trăm năm rồi cũng…

tròn vòng tử/sinh

 

Cớ sao

Nhớ bóng tưởng hình?

(bóng bồng huyễn mộng

hình rinh vô thường)

 

Bế môn

nhập thất thõng buông

Sao còn vướng níu

Sợi Buồn lắt lay!

 

Kiều Mộng Hà

July 01-2020

(*) trong Bát Nhã Tâm Kinh

SÂU BỌ

(Thân tặng quý Trưởng Hướng Đạo đang dấn thân vô vị lợi

vì Phong Trào Hướng Đạo Hải Ngoại.)

*

Ý sâu, ý kiến, ý ruồi

Chúng bâu đánh phá tùi nùi rối ren*

Thay vào lắm kép-ma-men,

Nhiều đào-ỏn-ẻn lách len đóng tuồng.

 

May người lương thiện gióng chuông

Mõ Làng nhạy bén Đuốc luồn, Lửa soi

Tên nào nhúc nhích đỏ dòi

Hết đường rục rịch, chết toi cả chùm!

 

Anh chị em cảnh giác giùm

Vườn toàn cây quý, lồm cồm bọ sâu!

Ý Nga, 1.7.2020

*Rối ren, rối beng, rối tung

*Luồn: chui qua, len lỏi

 

NHẠY BÉN?

Đứng trước tình huống nguy cấp

Giải quyết tử thần rập rình

(Thường thách thức trí thông minh)

Không thể phản ứng chậm chạp!

 

Suốt ngày ăn rồi ngồi ngáp

Thủ lợi, bóng tối không rời;

Quanh quẩn toàn chuyện ăn chơi

Bén nhạy ở đâu tìm tới?

Ý Nga, 1.7.2020

 

ĐỐT TIỀN THỬ VÀNG

Ai đem xấp… giấy thử vàng

Cháy ra tro bụi, vàng càng sáng duyên

Dây chuyền vẫn cứ dây chuyền

Mỏng manh nhưng vẫn vàng! Tiền… giấy ơi!

Ý Nga, 1.7.2020

 

KÝ SINH TÌM CỘNG SINH

Sống ăn hại, loài ký sinh lởn vởn

Mặt nhơn nhơn lời bỡn cợt, chập chờn

Láo lếu bàn chuyện “bình hải, trấn sơn”

Kết bè phái tìm cộng sinh phè phỡn.

Ý Nga, 1.7.2020