Cô Gái Việt

header photo

GIỌT MƯA GIỌT SẦU

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Đông Nguyễn

TRĂNG NHỚ

Thơ : Linh Đắc
Nhạc và Hòa âm : Đặng Vương Quân
Ca sĩ trình bày : Tâm Thư

Yêu Anh Em Làm Thơ

Thơ: Ái Hoa

Nhạc: Lê Mộng Nguyên

Ca sĩ: Thùy Dương

Nỗi Nhớ Tàn Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Lý Kiên Trung

Tiếng hát: Quỳnh Dao Paris

TUYẾT ĐÔNG

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: QuyDenver

Trình bày: Lâm Dung

THU VỀ

Thơ: Nguyên Tú (TH@Thu Hương) 

Nhạc: Mai Hoài Thu 

Ca sĩ: Diệu Hiền

TANGO TÌNH BIỂN

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Là Những Điều Bé Nhỏ

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát Hoàng Linh

Tình Thu

Thơ: Nguyên Tú (TH@Thu Hương)

Nhạc: Mai Hoài Thu  

Ca sĩ: Diệu Hiền

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 5

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Lệ Tuyền và Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 4

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Lệ Tuyền và Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 3

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhac: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 1 & 2

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhac: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tốp Ca, Lệ Tuyền

Tình Thiên Thu

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Benlantrang

Tiếng hát: Lệ Tuyền

Ngày Tôi Trở Lại

Thơ: Hương Giang

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Cánh Diều Xưa

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát Mê Linh

Mẹ Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Ngọc Mỹ

Lục Bát Cho Mình

Thơ : Ngọc Quyên
Nhạc : Nguyễn Hữu Tân
Tiếng hát : Áo Cà Tím

Lỡ Chuyến Đò

Truyện của Phương Lan

Phai Nét Tình Xuân

Thơ Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Ngọc Quỳnh

Như Lá Đìu Hiu

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Thanh Hằng

Chỉ Còn Lại Nỗi Nhớ

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: Phạm Mạnh Cương

Ca sĩ: Tâm Thư

Giọt Nắng Hồng

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Ái Hoa

Trình bày: Ngọc Giao

Phượng Buồn

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Áo Cà Tím

Tôi Vẫn Chờ

Thơ: Tường Thúy 

Nhạc: Nguyễn Tâm Hàn 

Ca sĩ: Diệu Hiền

Chứng Nhân Không Biết Nói

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà & Hải Lan

Giòng Sông Ký Ức

Thơ: Vũ Đông Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Mê Linh

Điều Chưa Bày Tỏ

Thơ: Tưởng Dung

Nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm

Khúc Tình Mưa

Thơ: Ngọc Quyên(HTNX)

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Ca sĩ: Thái Hòa

Hãy Cho Em

Thơ: Tường Thúy

Nhạc : Nguyễn Tâm Hàn

Ca sĩ: Diệu Hiền

Mẹ Già

Sáng tác: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

Một Thoáng Mây Ngàn

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hà

Trình bày: Ngọc Giao

Nếu Mai Em Vê

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Trần Thiên Anh

Tiếng hát: Tâm Thư

Dì Thảo

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Giọt Tương Tư

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng ca: Thanh Duyên

Sợi Vấn Vương

Thơ: Phạm Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Cà Tím

Lấy Chồng Xa

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà, Hải Lan, Mộc Lan, Nguyễn Hữu Nhung

Theo Gió

Tự truyện của Đỗ Dung

Tình Già

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà, Hải Lan, Kiều Loan, Chân Như

Khúc Dạo Thu

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Kim Tuyến

Hoa Hèn

Thơ: Ái Hoa

Nhạc: Thiên Anh

Ca sĩ: Thùy Dương

Dây Tơ Hồng

Truyện ngắn của Đỗ Dung

Giọng đọc: Hải Lan

Khép Lại Một Cuộc Tình

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Tìm Mưa

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Trần Lệ

Đợi Mong

Thơ: Phương Lan

Nhạc: Ái Hoa

Ca sĩ: Thùy Dương

Mùa Xuân Gió Cuộn Tóc Thề

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc Miên Du Dalat

Ca sĩ: Diệu Hiền & Hoàng Quân

Kén Vợ

Truyên: Phương Lan

Qua giọng đọc: Nguyễn Hữu Nhung, Hải Lan, Châu Hiệp

Tiếng Ru

Lời: Kiều Mộng Hà & Trần Bảo Như

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Thương Dân

Hoa Xuân

Nhạc: Phạm Duy

Đỗ Dung tập hát

Gió Đông

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Hồng Tước

Trình bày: Hồng Tước

Khúc Nhớ Quên

Nhạc và lời: Trần Bảo Như

Hòa âm: Quang Đạt

Ca sĩ: Kim Tuyến

Vọng Nhớ Chiều Đông

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Ca sĩ: Diệu Hiền

Một Ngày Trên Quê Hương

Nhạc: Trần Bảo Như

Hòa âm: Nguyên Ca

Tiếng hát: Tố Lan

Chiếc Lá Thu Mơ

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Áo Cà Tím

Xứ Lạnh Tình Nồng

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Diễn Ngâm: Hương Chiều

Sao Em Trách Mùa Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Quốc Thái

Trình bày: Kim Ngân

Mưa Sài Gòn Có Còn Chờ Nhau

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Lệ Tuyền

Huế Vẫn Chờ

Nhạc: Ái Hoa

Hòa âm: Võ Công Diên

Trình bày: Thanh Hoa

Mơ Về Trường Xưa

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Vĩnh Trương

Ca sĩ: Bạch Lan

Mong Manh Tình Buồn

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Trình bày: Lệ Tuyền

Một Giấc Mơ Trong Cơn Mơ

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Nỗi Lòng

 

Đỗ Dung tập hát

Tiếc Cho Một Cuộc Tình

Thơ: Hồng Thủy

Nhạc: Văn Sơn Trường

Tiếng hát: Phương Anh

Em Và Nỗi Nhớ Không Nguôi

Thơ: Hồng Thủy

Nhạc: Nguyễn Ánh 9

Ca sĩ: Hiếu Thuận

Ngàn Xa

Nhạc và lời: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Kim Tuyến

40 Năm Cuộc Tình

Truyện của Phương Lan

Giọng đọc: Nguyễn Hữu Nhung, Hải Lan, Châu Hiệp

Em Đi

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Lâm Kim Cương

Trình bày: Lâm Kim Cương

Sài Gòn Có Còn Xuân

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Lý Kiến Trung

Tiếng hát: Tố Ny

Từ Giọng Hát Anh

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Trần Chương Lương

Ca sĩ: Thanh Hoa

Người Kỹ Sư Mở Đường

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát: Tố Lan

 

Bản Tâm Ca Cho Huế

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Diệu Hiền

Nỗi Nhớ Tàn Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Lý Kiên Trung

Tiếng hát: Thy Phương

Ước Mơ Cha Về Trên Cỏ Non

Thơ: Trường Đinh

Nhạc: Ái Hoa

Tiếng hát: Thùy Dương

Gió Thoảng Mong Manh

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Như Ngọc Hoa

Tiếng hát: Duy Thiện

Khô Môi Gọi Tình

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Kim Tuyến

Tháng 2, 2018

 

 

 

Mừng Xuân Nụ Cười Di Lặc

Người viết được nghỉ 2 tuần ăn Tết, hôm nay lại phải khai bút viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của Oregon Thời Báo vừa vui vừa thấy mệt.  Vui vì được tái ngộ với bạn đọc thân yêu, mệt vì tối nay tôi phải thức khuya viết bài trong khi ăn Tết chưa đã.  Tháng Giêng là Tháng ăn chơi mà lị!  Smile!

Bây giờ phải tìm đề tài nào vui vui để có hứng khởi "khai bút" đầu Xuân mới được.  Đầu năm viết về “Mừng Xuân Nụ Cười Di Lặc” là hợp nhất vì sẽ vui cả năm với nụ cười hoan hỷ của Ngài và tường thuật về Hội Chợ Tết 2018 do Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức nhé.  Bạn bằng lòng chứ?

Người viết thích sưu tầm tượng Phật Di Lặc để chưng trong tủ Collection của người viết. Nhiều khi có chuyện phiền não trong lòng, người viết thưòng hay đến ngắm những tượng Phật Di  Lặc này trong giây lát thì bao nhiêu buồn phiền tan biến tức khắc vì nụ cười hỷ lạc của Ngài. 

Hình ảnh Đức Phật Di Lặc với tư thế phạch ngực, bụng to và miệng cười an nhiên, vui vẻ. Nhiều khi chúng ta thấy hình tượng Ngài ngồi có 6 đứa con nít vây quanh, đứa thì móc tai, móc miệng, móc mắt,… Nhìn xem có vẻ rất khôi hài, đùa giỡn, nhưng đó là tượng trưng cho 6 giặc  (6 trần: sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp)  dẫu có quấy phá Ngài tới đâu nhưng tâm của Ngài vẫn không dao động vì 6 căn mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý của Ngài đã hoàn toàn thanh tịnh.  Ngài là tượng trưng của sự vui vẻ, lòng khoan dung, hỷ xả tất cả; vì thế ngày Tết  đầu năm mọi người cúng vía Đức Di Lặc để cầu mong được trọn năm an vui hạnh phúc với tâm an nhiên, vui tươi, hỷ lạc.

Mời quý bạn đọc một trích đoạn tài liệu về Đức Phật Di Lặc do người viết sưu tầm được trên internet đem về đây chia sẻ với qúy bạn nhé.

Kính mừng xuân Di Lặc

“…Một trong những hóa thân của Ngài mà chúng ta thường nghe nhất là Bố Đại Hòa Thượng trong Phật Giáo Trung Hoa. Đó là một vị hòa thượng ở đất Minh Châu, huyện Phụng Hóa (Trung Hoa), Ngài thường mang cái đãy bằng vải đi khắp chợ búa xóm làng, ai cho gì cũng bỏ hết vào đãy mang đi.

 "Di Lặc Chơn Di Lặc, 
Hóa thân thiên bách ức, 
Thời thời thị thời nhơn, 
Thời nhơn giai bất thức ".

Kính mừng Khánh đản  đức Di Lặc Từ Thị tôn Phật. Đúng vào ngày mùng một Tết, Ngài xuất hiện giữa mùa xuân của thế nhân:

 "Bụng to, má núng đồng tiền
Vây quanh sáu trẻ ngửa nghiêng reo hò"

 “Mỗi năm bắt đầu từ mùa Xuân.” hay “Thiên hữu tứ thời Xuân tại thủ”. Mùa Xuân là mùa muôn hoa đua nở, cây cối đâm chồi nảy lộc, vạn vật hồi sinh, lòng người phơi phới hân hoan đón mừng Xuân mới. Đối với người con Phật, hơn ai hết, đón mừng Năm mới, “Mừng Xuân Di Lặc” với một niềm hỷ lạc vô biên.

Di Lặc (彌勒) là phiên âm, còn dịch nghĩa là Từ Thị (慈氏), "người có lòng từ", cũng có thuyết cho rằng Ngài có tên là Vô Năng Thắng (無能勝), phiên âm Hán-Việt là A-dật-đa. Di Lặc là một vị Bồ Tát và cũng là vị Phật cuối cùng sẽ xuất hiện trên Trái Đất.

Theo truyền thuyết và kinh điển Phật giáo, Di Lặc là vị Bồ tát sẽ xuất hiện trên Trái Đất, đạt được giác ngộ hoàn toàn, giảng dạy Phật Pháp, giáo hóa chúng sinh, và chứng ngộ thành Phật.

Phật Di Lặc sẽ là vị Phật kế thừa Đức Phật lịch sử Thích Ca Mâu Ni. Cõi giáo hóa của Bồ Tát hiện nay là cung trời Đâu-suất. Bồ Tát Di Lặc được tiên tri sẽ giáng sinh trong khoảng 30.000 năm nữa theo năm cõi trời Đâu-suất, tức khoảng 5 tỉ 760 triệu năm nữa theo năm Trái Đất, khi Pháp đã bị lãng quên trên cõi Diêm phù đề...”

 (Nguồn:  Trích trong Đạo Phật Ngày Nay.com)

Người viết cũng đã bỏ công sưu tầm các hình ảnh về Đức Phật Di Lặc với nụ cười hoan hỷ để thực hiện Youtube Mừng Xuân Nụ Cười Di Lặc để đem nụ cưòi hỷ lạc của Ngài đến toàn thể thân hữu trong dịp Xuân về.  Xin mời thưởng thức:

Mừng Xuân Nụ Cười Di Lặc - YouTube

▶ 4:27

https://www.youtube.com/watch?v=RwNW8m2o_ss 

Cũng trong ý niệm đem lại niềm vui, nụ cười cho toàn thể đồng hương Việt Nam tại Portland và vùng phụ cận Ban Chấp Hành Cng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Hội Chợ Tết  2018 với chủ đề Vui Xuân Không Quên Quê Mẹ Tang Thương tại Holiday Inn, toạ lạc ở 8439 NE Columbia Blvd, Portland, OR 97220, vào ngày Chủ Nhật 18 Tháng 2 Năm 2018, từ 12:00 PM đến 5:00 PM

 Chương trình Hội Tết Xuân Mậu Tuất 2018 gồm 2 phần:

  1.  Ngoài ra có phần phát thưởng học sinh xuất sắc, thiếu nhi thi vẽ tranh, thiếu nhi trình diễn quốc phục

 Chương trình buổi sáng được điều khiển bởi 2 MC Ca sĩ Thu Tâm Và Trương Định với sự cộng tác của ban nhạc Phạm Hộ.

Xin mời xem Hình Tết CDVNOR 2018- Vương Hùng chụp.

Hình chụp Tết Nguyên Đán (chỉ có nửa buổi lễ hội) chụp hôm nay. 

https://photos.app.goo.gl/PBkxBWYMNZKK080t2


Hoặc là bấm vô đây

  1. Ngoài những nghi lễ cần thiết cần phải có như đã nói trên, phần văn nghệ có sự đóng góp của các ca sĩ địa phương và các ca sĩ từ Cali đến như ca sĩ Hoàng Thục Linh và ca sĩ Bảo Khánh, các ban vũ của các trường Việt Ngữ Văn Lang, trường Việt Ngữ Lạc Hồng, Nhóm Âu Cơ 2, đội  võ thuật Wushu; v.v.

 Đối với khách tí hon thiếu nhi thì màn múa lân và màn lì xì là được các đấng thiếu nhi này thích nhất vì rộn ràng tiếng trống chiêng và có tiền lì xì trong một phong bì đặc biệt.  Đối với quan khách trung niên và cao niên thì màn nghi lễ chào quốc kỳ, quốc ca Việt Mỹ và màn dâng hương tế tố được đặc biệt lưu ý trân trọng hơn. 

Riêng người viết nhận xét thì gian hàng viết chữ thư pháp của ông đồ trẻ Đặng Hoà là gian hàng được nhiều người sắp hàng chờ đợi để được ông đồ ban cho một chữ thư pháp miễn phí. Phần ửng hộ riêng thì "tùy hỷ công đức”. Smile!

Đã ba năm qua, người viết là vị khách trung thành và ái mộ nét chữ thư pháp như rồng bay phượng múa thannh thoát của ông đồ trẻ Đặng Hoà vì người viết rất thích nghệ thuật thư pháp rất hợp với chủ đề Thiền Nhàn do người viết phụ trách hằng tuần trên Oregon Thời Báo. 

Các năm truớc người viết đã được nhà thư pháp Đặng Hòa  tặng chữ Sương Lam, chữ Nhẫn, chữa Phúc, chữ An, chữ Smile và năm nay chữ Thuận rất đẹp và thanh thoát.  Xin cảm ơn ông đồ trẻ Đặng Hoà nhé.  Nhiều nhà thư pháp khác cũng đã viết tặng người viết những bức tranh thư pháp với những đoạn thơ do người viết sáng tác rất đáng trân quý. Trái tim tình cảm của những người nghệ sĩ cùng đập một nhịp tim là thế đấy. Smile!

Dĩ nhiên gian hàng của Hội Cao Niên Oregon là gian hàng đẹp nhất với những chậu hoa đào đang khoe săác thắm do ông Nguyễn Kiên phụ trách ươm hoa và những bức tranh thư pháp đẹp treo trên tường.

  1. Xin mời xem Hình ảnh Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức Hội chợ Tết Mậu Tuất 2018 do Mrs Mary Nguyễn chụp.  Xin cám ơn Mrs. Mary thật nhiều đã chụp những hình ảnh tuyệt đẹp này.  Smile!

Phần 1:

https://photos.google.com/share/AF1QipMy8Yt1vYjDxIJTkmlFeW2K_qRP08nvjrm_QHJto6DSwxI1w74FoxrNaR9obiz16w?key=TFFsNXQ2TFcyTkVoeFdIMUl2ZjZtMElMbElHV2tR

  Phần 2:

 https://photos.google.com/share/AF1QipMNhourPcR-ZGYSrOVLgbB_EMxAZEM2PpFHiQXxO6FAm0KFmCxLJd3_jV0IM6sCyw?key=enFoM2lrY05RZGlWTXF1eW1FUDBpU0tRYlBMWTVR

Phần Dạ Vũ:

https://photos.google.com/share/AF1QipPIQiOMIHIEfv1ezszvNhWNdVvwXsPvofGMTvs0svdawBJ-M5JPfOfWZHUnR8L52Q?key=VmJsSTBpRTR4SW1fQ2lBSVQ0cEc2VW1kTW02SElB

Xin cám ơn ông Từ Đức Tháo và ban chấp hành CĐVNOR, quý vị thiện nguyện viên, những nhà mạnh thường quân,  những cơ sở thương mại tại Portland đã bỏ công sức, tài chánh để thực hiện Hội Chợ Tết Mừng Xuân Mậu Tuất 2018 để các đồng hương Việt Nam có cơ hội gặp mặt nhau cùng vui Xuân đón Tết trong những tháng ngày sống lưu lạc nơi xứ người.

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 406-ORTB 819-22218 )

HƯƠNG QUÊ

Ngẩn ngơ chân bước không đành

Hương thơm thân thuộc đã giành lực đi

Yêu kiều duyên dáng cách chi

Mộng mơ, thơ thẩn siết ghì đôi chân

Làng quê tống cựu, nghinh tân

Yên bình, êm ả, chùa ngân chuông mừng…

*

Giấc mơ chợt đứt nửa chừng

Lưỡi, môi còn ngọt mứt gừng Mẹ sên

Về, bằng giấc mộng không tên

Xứ người tỉnh giấc, quấn mền còn… thơm!

Ý Nga, 15.2.2018

Mồng Một Tết Mậu Tuất

 

KHAI XUÂN

CHÚC mau thoát Hán dân ta,

MỪNG không còn người cộng sản,

NĂM dân an hưởng thái hòa,

MỚI sức sống đầy nhân bản.

Ý Nga, 15.2.2018

Mồng Một Tết Mậu Tuất

 

NGỘ!

CHÚC quán Thân, Thọ, Tâm, Pháp

MỪNG tâm bất loạn, an nhiên

NĂM không sa đà Ngã chấp

MỚI lòng: thanh thản, bình yên.

Ý Nga, 15.2.2018

Mồng Một Tết Mậu Tuất

 

AI TUỔI TUẤT?

Năm nay ai năm tuổi,

Chị nào tròn sáu mươi,

Anh nao sáu lần mười?

CHÚC xuân tình phơi phới,

MỪNG thơ, nhạc nơi nơi

NĂM hạnh phúc tuyệt vời

MỚI: rong chơi nhàn rỗi

Á Nghi, 15.2.2018

Mồng Một Tết Mậu Tuất

LỜI HỨA & ĐIỀU LUẬT 

HƯỚNG ĐẠO*

Những mầm mống mang nguy cơ hủy diệt

Đều đẩy đưa lời biện giải thâm, tham

Chơi kết thân tìm bạn, phải đồng tâm

Giúp không ích? Xin mời đi chỗ khác!

 

Ai phụ trách cũng như ai gánh vác

Hãy quan tâm trò chia rẽ ngấm ngầm

Những tin đồn nhuộm “đỏ” sắc, tạp âm

Chớ nhen nhúm, chớ lỗi lầm tin nhảm!

 

Thấy rối rắm phải quan tâm suy gẫm

Đã tận tâm giữ nguồn cội Việt Nam

“Trong sạch tư tưởng, lời nói, việc làm”*

Người tài sức, kẻ giúp giùm vật lực.

 

Thận trọng suy tư, tà kiến không phục

Bằng lòng trung tín, kỷ luật, chân thành

Chớ về hùa, đoạt chức tước, hám danh

Đừng lợi dụng để bán mua vai vế.

 

Chủ tâm đen tối rất ư tồi tệ

Bị bó buộc gì? Cộng sản hay ai?

Dùng căn gốc để tìm hiểu trong ngoài

Quan sát tìm ra hành trình kẻ phá.

 

Xây dựng Phong Trào đàn anh vất vả

Lễ độ, hào hiệp, anh em một Nhà

“Làm tròn bổn phận đối với… quốc gia”*

Giữ mười điều luật trong tình hòa nhã.

Ý Nga

Mồng Hai Tết Mậu Tuất, 2018

Lời hứa và Luật Hướng Đạo

Một Hướng Ðạo Sinh chỉ thật sự là thành viên của phong trào Hướng Ðạo Thế giới sau khi tuyên hứa.

Ðứng trước Quốc kỳ và Đoàn kỳ dưới sự chứng kiến của các Trưởng và các đoàn sinh đã tuyên hứa, tân đoàn sinh long trọng cam kết :

Lời hứa: tôi lấy danh dự hứa cố gắng hết sức:

-Làm bổn phận đối với tín ngưỡng tâm linh, tổ quốc và quốc gia tôi

-Giúp ích mọi người bất cứ lúc nào

-Tuân theo luật Hướng Đạo

CON BẮT CHƯỚC MÀ!

Má hiền như trẻ nằm nôi

Làm con cứ phải không thôi nhịn nhường.

Dịu dàng, bên Nội mến thương

Nên con không thể ghét đường hôn nhân.

 

Má luôn giúp đỡ ai cần

Làm con cứ thích kết thân người nghèo

Nay già, Má bệnh, nhăn nheo

Con buồn, sao khỏe? Bệnh theo đúng rồi!

Ý Nga, 14.2.2018

 

TUYỂN VỢ 

CHO ĐẢNG

“Chân dài”, phải biết tham nhũng miệt mài

Càng dốt càng may xứng tay cán bộ,

Càng gầy càng tốt, chẳng ai chê bai

Miễn là tiếp sức rửa tiền thật giỏi!

Ý Nga, 14.2.2018

 

THỈNH CẦU

Suy đồi đạo lý dưới trên,

Nhiễu nhương xã hội, tiếng rên khắp Trời,

Nhân tâm ly tán tơi bời,

Đói nghèo dân chúng, ai khơi Lửa bùng?

 

Nhân quyền chà đạp tứ tung,

Xâm lăng giặc Hán ung dung khắp Nhà,

Việt, Tàu: hai Cộng gian tà

Nếu không quật khởi, san hà về đâu?

 

Việt gian quỳ, lạy, chực chầu

Em thương dân tộc, thỉnh cầu: vùng lên!

Anh hùng xưa, lắm tuổi tên,

Anh hào nay, phải lập nên Sử Hùng

Ở đâu có Cộng đi cùng

Cũng đều tan nát! Nhìn chung chớ mù!

Ý Nga, 13.2.2018

 

MUỐN THỐNG TRỊ 

TOÀN CẦU?

Một con đường mới cơi món man rợ

“Con đường tơ lụa” tạo bức tường đơ

Ngang: từ Bắc Kinh bò sang Anh quốc,

Dọc: lần mò bò tận Singapore.

 

Thủ lợi, tham tàn chính tên Tàu Cộng!

Độc tài muốn nắm kinh tế toàn cầu,

Tưởng đâu thế giới dễ dàng nuốt trộng,

Thả mồi nhử lớn, chắc lắm cần câu?

 

Bò ngang, bò dọc mộng làm bá chủ?

Ý Nga, 13.2.2018

*Chữ đậm: nói lái

 

Hương Thầm

Có phải hồn em trong tĩnh thức

Người về náo nức cả trời mây

Trong thinh không chỉ tiếng lá rơi đầy

Dòng lệ ứa bước chân người xao xuyến


Có phải hồn em chừng lưu luyến

Giấc mơ còn trong mê ảo ân tình 

Yêu thương như ngọn gió hồi sinh

Vùng da thịt chuyển mình theo hơi thở.

Bầu trời đêm có vì sao trăn trở

Cung tơ chiều lời hẹn thuở còn thơ

Đêm từng đêm dõi mắt phía xa mờ

Cùng gởi gấm biết bao niềm thương nhớ.


Tan mơ chưa hồn vẫn còn bỡ ngỡ

Đêm lạnh đầy ngan ngát nụ hoa quỳnh

Nồng nàn khi chết rủ dưới bình minh

Cho dòng nhớ mãi trôi về xứ lạ.


Em một đời lênh đênh vùng biển cả

Mơ ân tình cao hơn sóng đại dương

Khi đôi tay buông xuôi miền cô quạnh

Chuyến xe đời chặng cuối vẫn hương thầm.

Ngọc Quyên

 

ĐỪNG GIẬN NỮA 

CHÁU ƠI!

(Chia sẻ với cháu HH.)

*

Không ai rảnh để ý Ai đang đợi

Một người chờ, một người cứ làm ngơ

Một người mong, một người bận cùng thơ

Người chững chạc, người sao mà ương bướng?

 

Đã nam giới làm sao như con gái?

Hờn giỗi hoài, chàng ngại, hổng ai ưa

Cô đơn chưa chỗ chứa, Ai chẳng chừa,

Ai buồn bã, Ai dư thừa hào hiệp.

Á Nghi, 12.2.2018

 

BUỒN HIU

Em mang ấm cúng đi theo

Nên anh lạnh lẽo, chèo queo với buồn

Lá hoa cũng héo theo luôn

Tưới bao nhiêu, vẫn ngọn nguồn cô đơn.

Á Nghi, 12.2.2018

 

ĐANH ĐÁ?

Em đừng nói “toạc móng heo”

Heo bò chết hết, sữa trèo giá cao

Chả giò sẽ mắc làm sao

Thích cay, thơm, béo ai giao bún bò?

Hiền ngoan một chút giùm cho!

Á Nghi, 11.2.2018

 

NHỚ GẦN CHẾT!

Chết người ở chỗ nhớ em!

Nhất là trời lạnh, bóng đêm một mình

Họp hành, cắm trại linh tinh

Bỏ anh thui thủi, thưa trình với ai?

Tết về chẳng thấy đào, mai

Lộc đâu mà hái? Đêm dài mình anh.

Á Nghi**11.2.2018

 

THƯƠNG ANH NHIỀU!

Thương anh chia sẻ ngọt bùi

Đắng cay cùng trải, bùi ngùi dạ chung

Đường đời mình đã đi cùng

Bốn mươi năm ấy trùng trùng nợ duyên.

Nhắc nhau giữ trọn lời nguyền

Quê hương tăm tối, phải Chuyền Lửa luôn.

Á Nghi**11.2.2018

BÀI HỌC CỦA BA

Ngực trần anh khoe bắp thịt,

Khoe thêm “chuột” chạy kênh kênh*

Lại còn lượn lờ xuống, lên

Vi phạm thuần phong mỹ tục.

 

Ba cười: “Chuột mèo lúc nhúc

Lại đây ba thử chút tài

Xem con võ thuật hơn ai?”

 

Bắt đầu thế đá thẳng, xéo

Tuổi già mà sao chân dẻo!

Đấm, xoáy, vật, đỡ… anh theo

Bị Ba đá hậu ngoằn ngoèo,

Đấm móc, còn giật cùi chỏ.

Anh cố đá ngang, nguậy ngọ

Té qua, ngã xuống, trườn, bò…

Ba lên đầu gối thăm dò,

Là anh phản ứng loạng quạng.

Bồi thêm những đòn choáng váng

Bằng những cú đá liên hoàn,

Anh đỡ hết nỗi, miệng than:

 

Lâu quá con không tập luyện

Nên đã lục nghề quyền biến

Xin Ba tha tội hôm nay

 

Ba dạy: “Phải luyện hàng ngày!

Ở trần trước mặt người lớn

Là vô phép, nhìn rất hỗn!

Ra đường chớ có lơn tơn.

Mình giỏi? Lắm kẻ giỏi hơn!

Huống chi là chưa điêu luyện!”

Ý Nga, 14.2.2018

*CHUỘT: khi gồng, tay sẽ trồi lên

2 bắp thịt cuồn cuộn săn, chắc

 

MẤY TIỀN MÀ RẺ?

Làm thơ chẳng hái ra tiền

Họ chê: “Thơ rẻ, giấy điền chữ suông

Làm tiền, mua được muôn phương

Ít ai hoang tưởng chán chường giấy đô.”

 

Áng thơ hay, tự trầm trồ

Ý hay, tứ đẹp, chữ phô tâm hồn

Cầm thơ, ban thưởng nụ hôn

Niềm vui tao nhã chẳng ồn ào ai.

 

Chữ trau, ý chuốt từng bài

Văn chương học hỏi, yêu hoài chữ ta

Đi xa vẫn hướng về Nhà

Thơ văn kính nhớ Ông, Bà, Mẹ, Cha…

 

Lập trường giữ vững Quốc Gia

Làm sao mất gốc? Rẻ à? Chỗ nao?

Ý Nga, 13.2.2018

 

BỆNH

Bệnh-sắp-phát mỗi ngày ngừa một chút

Bệnh-đã-rồi, mỗi sáng tối mấy viên

Nhớ cử kiêng, bệnh-chưa-phát chớ điền

Để đạt được sự kiện toàn sức khỏe!

 

Phế, can, thận, tâm, tỳ giữ cho trẻ

Mặn, cay, chua, đắng, ngọt… cân bằng nè,

Trắng, xanh, đỏ, đen, vàng… ăn đủ nghe,

Thủy, hỏa, thổ, mộc, kim đều đối ứng!

 

Không hề dễ giữ cân bằng, tương xứng

Ớt, sả, gừng, hành, tỏi…. bếp phải cưng,

Mỡ màng, mặn, ngọt: em nhớ dè chừng,

Vạn sự vật xấu: phừng phừng hậu chứng.

Ý Nga, 13.2.2018

 

HỮU SINH, HỮU TỬ 

ANH ƠI!

Dựa vào tự tánh mà tu

Vô thường sanh-diệt, thiên thu giáp vòng

Muôn màu, muôn vẻ về KHÔNG

Sự SINH như TỬ! Học thông thì về!

Lưu đời PHÚC, ĐỨC tràn trề

Mai sang bờ Giác cận kề thánh tiên.

Ý Nga, 13.2.2018

 

XUÂN NHỚ THƯƠNG

Xuân về trong thanh tịnh

Làn gió nhẹ nhàng qua

Vườn xuân ta hé nụ

Dưới ánh nắng lụa là.

 

Chúa Xuân vừa đến ngự

Không gian tưng bừng hương

Sao lòng ta vắng lặng

Ghi tình:  Xuân nhớ thương.

 

Mẹ Việt Nam xa vợi

Trải bao xuân tủi buồn

Dưới sương mù dầy đặc

Trộn sóng đỏ trào tuôn.

 

Tim lòng ta nhức nhối

Ước mơ chưa vẹn toàn 

Triệu triệu người dân Việt

Trĩu nặng kiếp lầm than.

 

Xuân về! Đồng tâm huyết 

Cùng Người xây bước thầm

Xây tường thành ngăn chận

Lũ giặc Hồ gian thâm.

Chúc Anh

 

CÓ GÌ?

Có chút gì lấp lửng trong hồn ai

Mà trái đắng cứ với dài tay hái?

Có chút gì cứ nồng mãi đắng cay

Mà thừa thãi những đêm dài mất ngủ?

Á Nghi**12.2.2018

 

LẠI CỌ THẦN?

Vẽ em không giống bên ngoài

Sao mà đẹp thế, nhìn hoài không ra,

Một đôi mắt biếc không già

Chắc anh tưởng tượng Nguyệt Nga cung hằng?

 

Anh rằng: - Nhớ thuở trẻ măng

Lòng anh: em nhất, ai bằng Cưng yêu

Thương hoài một nét yêu kiều

Nên anh giữ mãi nét kiêu Cọ Thần!

Á Nghi, 11.2.2018

 

 

Ý NGA CÁM ƠN

Cám ơn Độc Giả xa gần

Chuyển giùm ngọn Lửa gói vần bi ai

Đoạn đường Ngược Gió rất dài

Tri ân, trợ lực: miệt mài bấy lâu.

 

Lời thơ vụng dại vài câu

Nhưng lòng gói ý lớn, cầu tự do

Đêm đen một đuốc lần mò

Mừng thay Độc Giả giúp cho Lửa chuyền!

 

Cám ơn Nhạc Sĩ cùng thuyền:

Đem thơ chắp cánh bay xuyên khắp trời

Lửa chuyền, Lửa giữ, Lửa khơi

Thương dân, yêu nước sáng ngời chính tâm!

 

Cám ơn đóng góp âm thầm

Tràn trề khích lệ, sâu thâm nghĩa tình.

 

Chúc cho tất cả chúng mình

Đi chung đến cuối hành trình cùng nhau,

Đấu tranh phân biệt vàng thau

Cờ vàng, chính nghĩa: trước sau một lòng!

Ý Nga, 10.2.2018

Chúc cho tất cả chúng mình

Niềm tin giữ vững nhiệt tình dâng cao

Ngày nao sánh bước xôn xao

Cờ Vàng lộng gió đón chào hồi hương.

PThúy

 

VÔ HẠNH

(Chia sẻ với anh T. và các em học trò.)

*

Dằn mâm, xán chén mời cơm

Ai ăn thì cứ tự đơm, tự buồn.

 

Tôi không thèm biết ngọn nguồn

Chủ nhà đãi khách chẳng tròn cái tâm

Rút lui gọn, lẹ, âm thầm

Tuyệt giao là cách ngăn mầm nhiễm hư.

 

Người đâu nhan sắc có dư

Thiếu ơi đức hạnh! Dữ như bà chằn!

Giận chồng nhè khách đe, răn?

Mâm cơm thấy cả hổ vằn ngự trên.

 

Gia đình như thế sao bền?

Thảo nào tụi nhỏ khóc rên suốt ngày

Tuổi thơ bất hạnh thương thay!

Mẹ cha lục đục sao đày đọa con?

Ý Nga, 10.2.2018

*XÁN: ném, quăng > XÁN XẢ: lăn xả vào > XÁN LẠN: rực rỡ

 

TRÀ YÊU

- Mỗi ngày nhắp tách trà xanh

Lưỡi răng đăng đắng đều giành vị thơm

Uống khi lúc đã no cơm

Ôi chao hậu vị! Ai ươm lá trà?

 

- Nhờ rang gạo lức nữa nha

Cộng năm thứ đậu đã pha vào cùng

Một trà sao được hương chung?

 

- Cám ơn sáu, bảy nhì nhùng chắt chiu.

Nên anh cứ gọi Trà Yêu

Mỗi khi nâng tách thơm nhiều tình em.

Ý Nga, 10.2.2018

*5 thứ đậu: xanh, đỏ, đen, trắng & đậu nành rang vàng, pha với trà xanh nấu nước rất thơm.

 

DỬNG DƯNG?

Liên miên sa sút tinh thần

Này kiêng, kia cử, tiến thân cách nào?

Giặc vào, chẳng phải chiêm bao

Lòng dân điên đảo, nghẹn ngào, đớn đau.

 

Trông chi chuyện phép nhiệm màu

Đời này mất nước, đời sau còn gì?

Thương Nhà, còn chút lương tri

Làm sao có thể trơ lỳ dửng dưng?

Ý Nga, 9.2.2018

 

LỆNH ĐẢNG

Mấy thằng này qua bên kia!

Nằm vùng nghiên cứu trận địa

Ở yên đó! Chết không lìa!

Hù dọa kẻ yếu bóng vía.

 

Những thằng kia qua bên này!

Ở đây! Sai gì, làm nấy!

Đảng sai đánh, chớ nương tay!

Giết hết tên nào vùng dậy!

 

Nhớ kiêng Người “Lạ”, Người Ngoài

Khoanh tay! Không ai được cãi!

Mặc họ “diệu võ, dương oai

Bán nước càng sớm càng hay!

Ý Nga, 9.2.2018

 

NON!

Ăn chơi nhởn nhơ phè phỡn

Khoe của, mặt mày nhơn nhơn

Về, khoe, tưởng đâu được trớn

Sẽ được đảng dạy, ban ơn.

 

Ai ngờ làm ăn càng lớn

Dã tâm đảng phình to hơn:

Mập mờ, dối trá trắng trợn

Gạt ai khốn đốn, uất hờn.

 

Cộng cướp gia tài gọn lỏn

Cũng may của mất, người còn,

Gia đình ôm nhau chạy trốn

Trắng tay mười năm cúi lòn!

 

Ruột Ngàn Dặm đảng chê: Non!

Ý Nga, 8.2.2018

CHÚC MỪNG NĂM MỚI

Chúc tâm tỉnh lặng, PHÚC tràn

Trí luôn thanh tịnh, hưởng nhàn, an khang

ĐỨC vào, LỘC đến dễ dàng

Từ bi, bác ái THỌ càng thêm tăng!

Ý Nga, 10.2.2018

 

SAO MÀ LẮM TUYẾT?

Từng mét, từng mét thầm

Lăn vòng xe trên tuyết

Rú ga mỏi tay cầm

Trườn bên này, bên nớ.

Từng chiếc, từng chiếc gầm

Xôm xốp mà trơn trợt

Lề đường, trụ điện đâm

Kéo cả đoàn ngọt xớt.

Từng chiếc, từng chiếc gồng

Đi tới hoài không được,

De lui cũng chẳng xong

Xâu nhau nằm lạnh cóng.

Từng chiếc, từng chiếc nằm…

*

Trăng trắng rơi… rơi… rơi…

Nhẹ nhàng mà kết tụ

Mười lăm phân ngạo đời*

Vạn vật đều bị phủ.

Từng bước, từng bước dò,

Em qua đường thật khó,

Đất người chẳng muốn đo

Lội hoài chưa thấy ngõ.

Từng khúc, từng khúc qua

Mặt mày tê cóng quá

Hàn thử biểu ơi à!

Hôm nay trừ ba mấy?*

Từng xóm, từng xóm nhà

Đều đóng băng, anh hỡi!

Nước đá Canada

Viền mái nhà sợi sợi.

Nước đá dư lắm nha!

Treo đầy cả cây cối

Calgary thật là

Mùa đông này lạnh khiếp!

Ý Nga, 10.2.2018

*ĐO ĐẤT: té nằm dài ra đất. Calgary vào mùa đông, hàn độ thường -30 đến -45 độ Celcius (-22 đến -49 độ F) đường xá đóng băng, trơn như mỡ, ai cũng từng bị té 1 lần. Ý Nga “đo đất” dài dài gần 20 năm mà vẫn chưa… cất được nhà :)

*PHÂN: 1% trong 1m/thước (tấc = 1/10 trong 1m)

*HÀN THỬ BIỂU: nhiệt kế để đo nóng lạnh >HÀN: lạnh, HUYÊN: ấm

 

ĐẢNG TRỊ QUỐC?

“Bình thiên hạ” chi một nòi phản quốc?

Không “tu thân” mà cũng chẳng “tề gia”

Đảng sai đoàn: luyện tà thuật hại Nhà,

Ban bùa phép đòi “tu, tề, bình, trị”?

Ý Nga, 9.2.2018

 

NHỚ ƠI LÀ NHỚ!

Mùa mưa đưa nhớ gắn liền:

Nón tơi mùa gió kiếm tiền nuôi con,

Bây giờ mùa nắng héo hon

Canh đơn, khắc lẻ, Mẹ mòn niềm đau.*

 

Mẹ, con sáng sớm gọi nhau

Chuyện sang giờ Ngọ, nghẹn ngào: -Quá xa!

Buổi chiều hương thắp, nhớ Ba

Một mình con khấn ngỡ là huyên thiên.

 

Thiên thiên, vạn vạn niên niên

Tấm tình Phụ-Mẫu hiển nhiên mặn mà

Từng kala, mỗi sát na*

Ước ao săn sóc tuổi già Mẹ, Cha.

 

Tháng-đầu-mùa-lạnh: nhớ Nhà

Lan sang tháng-cuối-mùa-mưa Mẹ à!

Đêm trăng tròn? Nhớ thiết tha

Hội hè đình đám đậm đà hương Quê!

 

Tháng nào dạ cũng não nề,

Mùa nào cũng nhớ nẻo về long đong,

Năm nào Mẹ cũng ngồi trông

Ngày-đầu-tháng-Tết: tỉa bông mai, chờ,

Tháng-đầu-năm: ngóng từng giờ…

Đâu hay con trẻ vẫn bờ bên kia.

Đêm không trăng, nhớ ai chia?

Ngày rơi tuyết lạnh, chốn kìa ủ ê.

 

Khổ công tu học nhiêu khê

Chưa thành chánh quả, còn chê giặc thù

Nên con nhớ mãi lời ru:

-Công ơn Tiên Tổ: thiên thu đáp đền!

 

Đi chùa hái lộc xin hên

An vui, hỷ xả dâng lên Mẹ hiền

Đọt non dâng cúng tổ tiên,

Gửi về biếu Mẹ hương thiền tịnh tâm.

Nhu cầu hướng Thiện con cầm

Nguyện cầu hướng Lạc nẩy mầm Mẹ vui.

Ý Nga, 8.2.2018

Lối chia thời giờ ngày xưa : đêm 6 canh, ngày 6 khắc

*CANH: 1 phần thời giờ ban đêm: 5 canh

*KHẮC: ¼ giờ = 1/6 của ngày (layo)

*TINH THUẦN: tinh túy, thuần nhất

*SÁT NA (kshana = tõsana): đơn vị thời gian nhỏ nhất trong kinh Phật

1 đại sát na (tak shana) = 120 sát na

1 lava = 60 đại sát na

1 muhurta = 30 lava

1 kala = 5 muhurta

1 ngày = 6 kala

Lúc = khana, giây = muhutto

 

THẸN!

Bà ngả ngớn, chung quanh ai cũng ớn

Trừ những người nham nhở khoái, cười khen

Chị ngồi lâu than đôi mắt đổ ghèn

Mắt đau nhức, nhiễm tèn hen hổ thẹn.

Ý Nga, 8.2.2018

“EM YÊU ANH” BA CHỮ VIẾT HOA

Ngọc Ngà đã hoàn thành ổ bánh bông lan nướng lò đúng như trong video trên net chỉ dẫn. Thành phẩm ngon lành vì đã được người làm bánh chăm chút với tất cả tấm lòng.

Ngọc Ngà học làm món bánh bông lan vì mấy lần thấy mẹ anh hàng xóm làm bánh cho anh ăn và anh thích.

Hôm nay cô sẽ mang tặng anh hàng xóm ổ bánh này.

Bác Tài là bạn thân cùng xóm với mẹ Ngọc Ngà từ thời còn ở Việt Nam, sang Mỹ tình cờ ở cùng thành phố, rồi hai bà đã rủ nhau cùng xây nhà, chọn hai lô đất ưng ý trên cùng một con đường.

Thế là tình bằng hữu càng ngày càng thêm gần gũi và thân thiện, các con đôi bên gia đình cũng quen biết nhau thân tình như hai bà  mẹ.

Ngọc Ngà nhỏ hơn anh Phượng 8 tuổi, nên anh xem cô như em út luôn nhưng Ngọc Ngà nhất định không xem Phượng như anh hai của mình, điều ấy chỉ một mình cô hiểu.

Ngọc Ngà hí hửng mang ổ bánh sang nhà Phượng thì thấy có chiếc xe lạ đậu trước cửa, cô đoán chắc bạn anh đến chơi. Hôm nay là cuối tuần mà.

Mặc kệ khách là ai, bánh đã làm vì anh, đã mang sang cho anh thì cô phải giao tận tay anh.

Ngọc Ngà bấm chuông cửa, Phương mở cửa. Cô bước vào nhà.

Khách của Phượng là một cô gái trẻ đẹp ăn diện lộng lẫy. Linh tính như báo cho Ngọc Ngà biết cô gái quen với Phượng không chỉ là bạn hữu thông thường.

Ngọc Ngà  lúng túng với ổ bánh bông lan trên tay:

-         Bánh em mới làm… mang sang cho anh Phượng... ăn thử… thôi em về nhé…

Phượng đỡ ổ bánh và quay ra giới thiệu:

-         Khoan đã em, sẵn gặp để anh giới thiệu luôn. Đây là Kiều Loan người yêu của anh, còn đây là cô em của anh tên Ngọc Ngà.

Ngọc Ngà nghe xong còn tưởng mình nghe lầm, lòng cô bỗng chông chênh như say sóng, may mà Phượng đã lấy ổ bánh bông lan nếu không chắc ổ bánh cũng run rẩy theo bàn tay cô và rơi xuống đất thôi.

 Anh Phượng đã có người yêu? Sao giờ này anh mới đưa về nhà? Sao giờ này cô mới được biết? Chơi với anh gần gũi thế mà cô không hề đoán ra trái tim anh đã có chủ nhân

Kiều Loan duyên dáng mỉm cười:

-         Chào em, anh Phượng có cô em gái xinh thế, chắc là em họ vì nhà anh Phượng chỉ có một mình anh.

Nhìn hai người mỉm cười với nhau Ngọc Ngà bỗng lạnh lùng:

-         Anh Phượng không họ hàng gì với em đâu, em chỉ là hàng xóm, một đứa  em hàng xóm mà thôi.

Phượng vui vẻ hẳn lên chắc vì có người yêu bên cạnh:

-         Ngọc Ngà này, anh cắt bánh ngay bây giờ mời Kiều Loan cùng ăn thử và anh chị sẽ chấm điểm tài làm bếp của em nhé.

-         Vâng ạ.

Ngọc Ngà đáp và hiểu thế nào là trong héo ngoài tươi.

Cô đi xuống bếp chọn lấy con dao răng cưa để Phượng cắt ổ bánh, chàng âu yếm đưa một lát bánh cho Kiều Loan, nàng ăn một chút và khen:

-         Ngon đấy, cô em hàng xóm của anh Phượng ạ, bánh nở mềm mại.

Phượng vui đùa:

-         Anh thích ăn bánh bông lan lắm, mai mốt em làm cho anh ăn thử nữa nhé. Bao giờ em lấy chồng anh sẽ mừng em bất cứ món quà nào em thích.

-         Lỡ em thích những thứ anh không mua được thì sao?

-         Ái chà, anh biết em chẳng nỡ lòng nào đòi hỏi quà đắt giá ngoài túi tiền anh đâu, bao lâu nay anh biết tính em rồi…

Quà em muốn là vô giá đối với em thôi. Nhưng có lẽ chẳng bao giờ em được nhận

Ngọc Ngà buồn bã nghĩ thế nhưng bề ngoài cô vẫn cố nở một nụ cười để rút lui:

-         Thôi em về, chị Kiều Loan và anh Phượng ngồi chơi vui vẻ nha.

             ********************

Trời đất đã vào xuân, tháng ba hoa cỏ nở, cây cành thêm nhánh non, lá đâm chồi nẩy lộc… Ngọc Ngà vẫn thích ngắm hoa Bluebonnet màu xanh tím duyên dáng trải dọc theo xa lộ thành phố cô đang ở, hoa nở từ tháng ba nhưng rực rỡ vào đầu tháng tư.

Anh cũng thế, Phượng từng nói mỗi khi đi làm về nhìn hoa Bluebonnet trên đường về là anh hết mệt mỏi ngay, anh chỉ muốn hoa Bluebonnet không chỉ có vào mùa xuân mà có quanh năm suốt tháng.

Tim cô thắt đau, anh và cô giống nhau nhiều thứ lắm, hoa Bluebonnet cũng yêu, hoa Anh Đào cũng thích và cả cái chuông gió sau nhà cũng vô tình sao chép của nhau. Lần đầu tiên ra vườn nhà anh, Ngọc Ngà thấy cái chuông gió, Ngọc Ngà đã trách anh bắt chước chiếc chuông gió cô mua về treo bên patio nhà mình. Anh khẳng định:

-         Anh thề với em là anh thích chuông gió từ đời nào rồi, đâu phải nhìn chuông gió nhà em anh mới thích nó. Với lại chỉ mình em là biết thích chuông gió sao? Người ta sản xuất chuông gió để bán cho hàng triệu người.

Nhiều sở thích, nhiều suy nghĩ giống nhau thế mà chẳng có duyên. Cô từng ấp ủ giấc mơ được anh yêu và một ngày nào đó cùng anh đi ngắm hoa Anh Đào, hoa đẹp và nên thơ cho những người đang yêu. Biết đâu anh và chị Kiều Loan kia đã từng hạnh phúc bên nhau đi ngắm hoa Anh Đào? Còn cô, chỉ có một mình, chỉ một trái tim vỡ có ngắm hoa thì hoa cũng sẽ buồn sẽ khóc.

Cô hay khóc và dễ khóc, anh biết điều đó và anh thường trìu mến đùa cợt với cô như một người anh vui tính và độ lượng, anh bảo cô là “thùng nước mắt chuyên khóc… vô cớ”. Nay cô có cả biển nước mắt để khóc vì anh đấy. Anh đã thuộc về ai.

Mẹ từng nói với Ngọc Ngà, bố con mất, nhà có ba mẹ con, ước gì mai này con lấy chồng ở ngay thành phố này để gần  mẹ, anh con đã ở xa, con mà ở xa nữa thì mẹ sẽ buồn lắm.

Ôi, giấc mơ của mẹ cũng là giấc mơ của Ngọc Ngà, lấy chồng cùng thành phố, cùng xóm, cùng một con đường nữa chứ… Nhưng mà ước mơ ấy bỗng xa vời vợi……                      

Mẹ anh và mẹ Ngọc Ngà đã từng ước gì anh và Ngọc Ngà yêu nhau nhưng họ không dám mơ nữa vì thấy hai đứa chỉ đối đãi nhau như tình anh em không hơn không kém.

Nghe mẹ kể thế Ngọc Ngà quặn lòng, chẳng ai hiểu Ngọc Ngà, ngay cả anh nữa...

Bây giờ Ngọc Ngà sợ hãi cái ngày kinh khủng, ngày anh lấy Kiều Loan, vai kịch sĩ của cô từ hôm biết anh có người yêu cô vẫn tỏ ra bình thản khi anh sang nhà cô hay khi cô sang nhà anh mỗi khi có việc chắc sẽ buông màn để trở về với con người thật của mình.

Cảm giác nhận tấm thiệp hồng của người mình thầm yêu chắc sẽ làm trái tim tan vỡ của cô thêm tan nát, rồi cô sẽ phải tham dự đám cưới của anh, không biết cô sẽ dấu vào đâu những giọt lệ rơi?

Hôm nay anh vừa gởi cô vài dòng tin nhắn: “Sang nhà anh gấp, anh có chuyện cần em giúp”.

Chiều chủ nhật hai vợ chồng  bác Tài  chở nhau đi shopping chỉ còn anh ở nhà, sao anh không hẹn với người yêu mà ở nhà một mình?

Mở cửa cho cô vào nhà, bộ mặt tỉnh bơ của anh bỗng thay đổi, anh nói như rên :

-           Anh lo quá em ơi…

Cô đã quen với những lời nói, những trò đùa của anh, cô thản nhiên ngồi đối diện anh:

-          Biết rồi, anh ốm tương tư chị Kiều Loan hôm nay không đến thăm anh chứ gì?

Anh vẫn rên rỉ:

-         Chị Kiều Loan chẳng liên quan gì đến chuyện này, anh đang lo muốn chết đây.

-         Anh chết đi, em sẽ ngồi bên mộ khóc cho anh phải chui ra khỏi nấm mồ.

-         Em đanh đá nhỉ, biết trả đũa anh rồi. Anh cho em điểm mười lộng lẫy...

Anh đến ngồi bên cạnh cô và khoe bàn tay năm ngón gầy:

-         Thấy chưa? Anh héo hon gầy gò vì một người…

-         Vì chị Kiều Loan? Có phải anh đã bị chị ấy bỏ rơi?

-         Kiều Loan nào bỏ rơi anh! Anh đang bị bỏ bùa…

Bàn tay năm ngón gầy của anh bỗng nắm lấy bàn tay Ngọc Ngà và xiết mạnh đến không ngờ:

-         Là em đấy. ..

Thật bất ngờ và khó hiểu, Ngọc Ngà không biết là thực hay mơ khi rõ ràng bàn tay cô đang nằm trong bàn tay anh. Thái độ khác thường ngày của anh, ánh mắt lung linh của anh sau đôi mắt kính nhìn cô thăm thẳm đợi chờ làm cô choáng ngợp bồi hồi.. Nhưng cô vẫn không để mình gục ngã dễ dàng vì anh, cô vênh mặt:

-         Em đã làm gì anh chứ ?

Bàn tay anh xiết chặt bàn tay cô hơn, ấm áp hơn:

-         Anh muốn nói “Anh yêu em”, yêu từng phút từng giây, từng ngày từng tháng… Anh khờ quá, hôm nay mới nói ra cái điều mà đáng lẽ nên nói sớm hơn.

Ngọc Ngà ngạc nhiên cố rút bàn tay ra:

-         Anh nói lung tung gì thế, anh và chị Kiều Loan yêu nhau lắm mà…

-         Đúng là anh đã… yêu Kiều Loan, nhưng chỉ là một màn kịch thôi. Em hiện diện bên cạnh anh bấy lâu, quá quen thuộc, quá thân tình, anh cảm tưởng em chỉ xem anh như một người anh nên anh không dám nghĩ gì hơn dù anh đã thầm yêu em tha thiết. Anh kể tâm sự và hỏi ý kiến cô bạn thân làm cùng phòng trong sở làm, cô góp ý với anh vở kịch “người yêu Kiều Loan” đến nhà để “ra mắt” em xem em phản ứng thế nào. Em có nói với anh là thứ bảy sẽ làm thử món bánh bông lan cho anh ăn  Sau hôm đó gặp em, Kiều Loan đã cả quyết với anh rằng em cũng có cảm tình với anh cho nên hôm nay anh mới dám nói lên tiếng lòng mình mặc dù vẫn cảm thấy lo lo…

-         Anh lo sợ gì ?

-         Anh vẫn lo là cô ấy phán đoán sai thì anh đã không có tình yêu lại mất cả tình cảm của cô em gái nhà hàng xóm. Nghĩa là anh sẽ mất em tất cả.

Anh dí dỏm:

-         Chắc anh phải… đi bác sĩ mắt xem lại mắt mình, chỉ nhìn xa mà không biết nhìn gần. Chúng ta có nhiều điều giống nhau, hiểu nhau, nếu không có vở kịch kia thì biết đâu anh sẽ đi lạc một bước đường tình.

Phượng đổi giọng trìu mến:

-         Anh vô tình quá phải không em. Bây giờ thì anh hiểu… thùng nước mắt của em không hoàn toàn vô cớ, biết đâu có cả những giọt nước mắt đã khóc vì anh.

-         Anh đừng có nói đùa nữa được không…

-         Anh có thể đùa với em hàng triệu lý do, hàng triệu lần, nhưng lần này thì không.

Ngọc Ngà nhìn anh thật lâu và hiểu là anh không đùa không nói dối, cô ngỡ ngàng và trách:

-         Màn kịch của anh và chị Kiều Loan đã làm em buồn và thất vọng biết bao nhiêu. May mà em chưa ra cầu Golden Gate nhảy xuống biển đấy nhé.

Anh nghiêm trang:

-         Cho anh xin lỗi, chàng ngốc của em đã hiểu ra rồi, cả hai chúng ta đều thầm yêu nhau, nhưng em không thể nào yêu anh hơn anh đã yêu em đâu.

Ngọc Ngà mỉm cười:

-         Dù anh nói “Anh yêu em” cả triệu lần, em chỉ nói  “Em yêu anh” một lần thôi nhưng hơn anh ở chỗ cả ba chữ “Em yêu anh” đều viết hoa rực rỡ trong trái tim em.

Hai người hôn nhau, nụ hôn dài như một thế kỷ và anh thì thầm:

-         Môi em ngon ngọt quá, anh… thèm môi em hơn cả thèm ăn món bánh bông lan tuyệt vời của em làm hôm anh và Kiều Loan nếm thử nữa đó…

Nguyễn Thị Thanh Dương

NĂM MỚI EM MƠ GÌ?

Em muốn thấy: sự sang trang lịch sử

Nhìn dân ta thay cờ đỏ, rũ sao.

Em muốn nghe: câu “Quyết chiến!” thét gào

Lời hào khí thay tuyên truyền nhễu nhão.

Ý Nga 

 

TÂM NHỚ

Mùa Xuân đẹp trong nỗi nhớ

Dù Đông tuyết lắm bùn nhơ

Ấm hoài nỗi niềm trăn trở

Cội nguồn mãi mãi là thơ!

Ý Nga, 6.2.2018

 

TẾT

Chốn mong về không có Tết, dẫu Xuân

Nơi muốn đến chẳng xuân về, sao Tết?

Người yêu dân, tưởng niệm Tết Mậu Thân

Bọn bán Nước ăn mừng từng “chiến thắng”?

Ý Nga, 3.2.2018

TÌNH QUÊ CHAN CHỨA

Giữa mùa lạnh mặc áo dài mừng Tết

Đông: mừng xuân, cho bõ ghét tuyết thừa!

Vàng đỏ hoa, mai đào tỉa, đẩy đưa:

Chút chan chứa tự đánh lừa ba bữa.

Ý Nga, 6.2.2018

 

NGỘ NGU

Nhai nghênh ngang, nhơ nhớp

Nơi nào nị nhì nhằng

Nơi nấy nhanh nhầy nhụa

Ngấm ngầm nuốt. Nhố nhăng!

 

Ngộ ngọt ngào nịnh nọt

Nói ngon ngọt nữa nè:

“Nhất nhì nể nang nị,

Nị nạt nộ? Ngộ nghe!”

 

Ngộ nói năng nhỏ nhẹ,

Nợ nần, nị nanh nhe.

Ngộ nhường nhịn nhục nhã,

Nị ngồm ngoàm no nê.

Ngang nhiên nhai nhẵn nhụi!

Ý Nga, 6.2.2018

LỜI  NGUYỀN

Lần nào cũng vậy, mỗi khi xe đò sắp tới Đà Lạt là lòng tôi lại nôn nao những cảm giác xao xuyến khó tả.  Nhất là lần này, không hiểu sao bỗng dưng tôi cảm thấy bồn chồn và hồi hộp một cách kỳ lạ… Có lẽ vì tôi sắp đi lấy chồng nên sẽ ít còn dịp trở về thăm lại chốn xưa, nơi đã ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm không thể quên. 

Qua khỏi Định Quán, xe bắt đầu tăng tốc độ, gió ào ạt lùa qua cửa xe, mang theo không khí trong lành của miền cao nguyên, làm mọi người đều cảm thấy dễ chịu. 

Trời mới vào thu nhưng hãy còn hơi hướm của mùa hè, hoa hồng, hoa tường vi vẫn đang nở rộ, và những hàng cây phong hai bên đường, lá vẫn chưa đổi màu.  Đã quá trưa, mặt trời ngay trên đỉnh đầu, chiếu những tia nắng ấm áp làm tan đi cái giá lạnh của miền rừng núi, tuy vậy nhưng cũng có vài người sửa soạn đem áo len ra mặc.  Xe qua khỏi Bảo Lộc đã lâu rồi, và bây giờ đang trên đường vào thị xã Đà Lạt.  Con đường này, đối với tôi quen thuộc lắm, tôi nhớ từng khúc quanh, con đường đất đỏ, từng khóm cây và những ngôi nhà hai bên đường dọc theo sườn đồi…

Một đặc điểm của Đà Lạt là đứng ở chỗ nào cũng nhìn thấy cảnh vật ở những cao độ khác nhau.  Phía trên dốc cao, nổi bật ngôi nhà thờ mái đỏ với cây thánh giá cao vút, in lên nền trời màu xanh lơ có vài cụm mây trắng trôi lang thang.  Dưới dốc là thung lũng bạt ngàn, nhà cửa mọc san sát, bên kia thung lũng là nghĩa trang của thành phố, nơi Quân đang yên nghỉ.  Phía xa, trên đỉnh một ngọn đồi cao nhất là tu viện Domaine De Marie của dòng nữ tu áo trắng, nơi mà Quỳnh Như, người bạn thân nhất của tôi đang ẩn mình tu tập, hiến dâng đời mình cho Thiên Chúa.

Quỳnh Như và tôi là bạn với nhau từ lúc còn nhỏ, học chung trường Couvent des Oiseaux.  Gia đình Như gốc gác ở đây, còn gia đình tôi từ Sài Gòn lên Đà Lạt lập nghiệp từ những năm đầu của thập niên 1960.  Hai gia đình ở gần nhau, chỉ cách một con đường ngắn.  Dạo đó, chúng tôi còn bé lắm, ngày chủ nhật thường theo cha mẹ đi nhà thờ, nhưng chúng tôi không vào bên trong đọc kinh, mà chỉ thích chơi đùa ở bên ngoài, nơi vườn hoa rất đẹp trong khuôn viên của nhà thờ.  Chúng tôi đuổi bắt bướm, hái hoa, hoặc đi lượm những quả thông rơi đầy trong vườn.  Những chiều tan học, chúng tôi thường tụ tập với lũ trẻ cùng tuổi, rủ nhau đi bắt dế, bẻ trộm trái cây, hoặc chơi những trò nhảy dây, bóng chuyền, hay trốn tìm…

Tôi hiếu động, tinh nghịch như con trai, còn Như thì nhu mì, hiền lành.  Mặc dù chỉ hơn tôi một tuổi, Như lúc nào cũng nhường nhịn tôi như một người chị, nên giữa chúng tôi không bao giờ xảy xa những chuyện cãi cọ, hoặc tranh dành.  Như và tôi cùng lớn lên ở đây, và Đà Lạt đã ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm của chúng tôi khi còn thơ ấu, cũng như khi lớn lên thành những thiếu nữ dậy thì.  Như đẹp lắm, dáng dấp mảnh mai, quí phái, đôi mắt trong suốt như nước hồ thu, khuôn mặt trái soan trắng nõn, và đôi môi mọng đỏ, nhìn là thấy mê.  Như đẹp một vẻ dịu dàng, mong manh như liễu, còn tôi thì khoẻ mạnh, nẩy nở như một thiếu nữ Tây phương, cả hai chúng tôi đều nổi tiếng là những hoa khôi của trường.  Chúng tôi đều không có chị em gái, nên coi nhau như chị em ruột, thân nhau tới độ dùng chung son phấn, mặc áo quần cùng mẫu thời trang, hay đi khiêu vũ, thích ca nhạc, và cùng mê những tài tử chiếu bóng… Ngay cả chuyện tình cảm, chúng tôi cũng không dấu giếm, Như và tôi thường đem những lá thơ tình của mình vào lớp cho nhau đọc, đến khi có bạn trai, chúng tôi cũng thường hẹn hò đi chơi chung.

Năm hai mươi tuổi, Như có người yêu là một bác sĩ y khoa mới ra trường tên Quân, người phương phi cao lớn, vui vẻ, bặt thiệp, và rất đẹp trai.  Quân giống như một thỏi nam châm thu hút sự chú ý của các cô gái mới lớn, anh chàng lại hay nịnh đầm và tính tình rất bay bướm.  Chúng tôi vẫn thường đi chơi chung, Như rất tế nhị trong cách đối xử, nên tôi luôn luôn thấy thoải mái và không hề có mặc cảm thừa thãi trong các cuộc đi chơi tay ba đó, còn Quân thì lúc nào cũng lịch sự, chiều chuộng cả hai.  Như thường tâm sự với tôi về tình yêu và những dự tính trong tương lai.  Hai người yêu nhau dòng dã hai năm mới quyết định làm đám cưới, và tôi được Như mời làm phù dâu.  Gia đình Như và gia đình Quân đều giàu có, nên đám cưới thật linh đình, cô dâu Quỳnh Như yêu kiều, tươi như hoa, e lệ đi bên chú rể đẹp trai, cùng tiến vào thờ trong tiếng vỗ tay vang dội của mọi người, ai cũng khen hai người thật xứng đôi, đúng là một cặp vợ chồng lý tưởng.

Cuộc hôn nhân tưởng rằng hạnh phúc đó, không kéo dài được bao lâu, chỉ ba năm sau ngày cưới, Quân đã ra người thiên cổ trong một tai nạn xe hơi thật rùng rợn.  Như tự cho mình là thủ phạm trong cái chết của Quân, vì đêm hôm cuối cùng trước khi xảy ra thảm trạng, hai người đã cãi nhau thật kịch liệt, và Quân đã giận dữ, đùng đùng lái xe bỏ đi và xảy ra tai nạn, chiếc xe lao xuống vực thẳm, bốc cháy và Quân chết tan xác.

Điên cuồng vì đau khổ và hối hận dày vò, Như thề nguyền sẽ suốt đời ở vậy, sám hối để chuộc tội với Quân, lúc đó Như mới hai mươi lăm tuổi.  Để thực hiện lời hứa, Như đã xin vào ở trong tu viện, quyết tâm xa lánh việc đời.  Sau vụ đó ít lâu, tôi cũng rời Đà Lạt, xin hoán chuyển về Sài Gòn để tiếp tục nghề dạy học.  Trước khi chia tay, chúng tôi hẹn gặp nhau một lần chót.  Như làm một bữa cơm tiễn biệt, nhìn thức ăn ê hề, tôi hỏi:

-         Chỉ có hai đứa mình, sao bồ làm nhiều đồ ăn dữ vậy?

-         Thì mai bồ đi xa, tôi phải làm tiệc tiễn hành chứ.

Như nói với giọng bình thường, nhưng khoé mắt hơi đỏ, tôi cũng nghẹn ngào, gượng cười:

-         Bồ làm như tôi là tráng sĩ Kinh Kha, ra đi không hẹn ngày về… Tôi có đi đâu, rồi cũng sẽ về thăm bồ, vì làm sao tôi có thể dứt khoát xa rời người bạn thân của tôi, và xa rời Đà Lạt là quê hương thứ hai của tôi được chứ?

-         Bồ nói đúng, chúng ta đã có với nhau quá nhiều kỷ niệm, tôi tin rằng bồ sẽ không quên được đâu.

Nói tới đây, Như ngưng lại, nhìn tôi bằng ánh mắt rất lạ, rồi mới buồn rầu tiếp tục:

-         Chúa đã sắp đặt cuộc đời của hai đứa mình có liên quan với nhau.  Chúng ta cùng lớn lên ở đây, là bạn thân của nhau hai mươi năm rồi, cùng chia xẻ mọi thứ, vui cũng như buồn… Quân chết đi là tôi mất tất cả, đời tôi chẳng còn vui thú gì nữa, tôi biết bồ cũng đau lòng lắm, phải không?

Tôi gật đầu, mặc dù trong thâm tôi nghĩ khác, cái chết của Quân có làm tôi bàng hoàng, xúc động thật đấy, nhưng chỉ một thời gian ngắn, rồi đâu lại vào đấy, không như Như đau khổ đến tuyệt vọng, có lẽ vì Như đã yêu quá sâu đậm người đàn ông duy nhất của đời nàng.  Nhìn Như giống như một cái xác không hồn, tôi thầm thương xót cho bạn.  Cá tính của chúng tôi từ thuở nhỏ vẫn không thay đổi, tôi luôn luôn hiếu thắng nhưng nông nổi, hễ thích cái gì thì tìm cách chiếm đoạt cho kỳ được, xong rồi lại chán, không giống như Như âm thầm nhưng sâu sắc.  Như sống về nội tâm nhiều hơn, tình cảm cũng kín đáo, không để lộ ra ngoài, đố ai có thể đoán được những ý nghĩ thầm kín trong đầu của cô nàng qua bộ mặt luôn luôn trầm lặng, khép kín.

Bữa ăn rất buồn, gần như không ai đụng đũa.  Lúc tiễn tôi ra cửa, Như cố gượng một nụ cười héo hon:

-         Đâu có ngờ cuộc đời của tôi lại trở thành thế này? Tôi chưa kịp chuẩn bị tinh thần để chịu đựng.  Nhưng bồ đừng lo, tôi sẽ không tự tử đâu, vì tôi còn phải sám hối, còn nhiều việc phải làm trước khi nhắm mắt.

Tôi rùng mình, lời nói sao nghe như một lời nguyền… Tôi cúi mặt, tránh những tia nhìn quan sát toát ra từ cặp mắt rất buồn của Quỳnh Như lúc này trông giống như hai cái giếng sâu thăm thẳm, đầy bí hiểm khiến tôi rờn rợn. Tôi nắm lấy tay bạn một lúc rồi mới buông ra:  

-         Thôi chúng mình chia tay nghe!  Bồ ở lại mạnh giỏi, nhớ giữ gìn sức khoẻ. Thu xếp xong công việc, thế nào tôi cũng sẽ lên thăm bồ, đây với Sài Gòn đâu có bao xa?

Như gật đầu, giọng sũng nước mắt:

-         Bồ thì bỏ đi, Quân cũng đã chết, tôi cô đơn quá, chẳng còn ai để tâm sự, để an ủi… Làm sao tôi chịu đựng nổi đây?

-         Hy vọng thời gian sẽ hàn gắn vết thương cho bồ.  Thôi, tôi đi nhé?

-         Bồ cũng bảo trọng.  Như dặn với, khi tôi bước ra cửa, nhớ giữ liên lạc!

-         Ừ, tôi không quên đâu! Bồ vô nhà đi kẻo lạnh, sương xuống nhiều rồi đó.

Nhìn dáng Như thiểu não, lòng tôi bỗng man mác buồn và tôi thương bạn vô kể.  Giữ lời hứa, chúng tôi vẫn thường xuyên thơ từ cho nhau và mỗi năm một lần, tôi đi thăm Như, đã năm năm rồi, thành một thói quen.

Năm nay lên Đà Lạt, tôi đem tặng bạn một cái áo lạnh có cả khăn quàng màu tím nhạt thật đẹp, một gói nho khô và mấy cái băng nhạc.  Như mọi lần, Quỳnh Như chờ tôi ở phòng tiếp khách của tu viện.  Trông Như bây giờ khác xưa nhiều quá, mái tóc dài mượt mà khi xưa vẫn để xõa xuống vai, ôm lấy khuôn mặt trái soan trắng nõn, bây giờ được vén cao, che dấu dưới nếp mũ vải xám, Như mặc bộ đồ nữ tu cũng màu xám, cổ đeo một chuỗi hạt có cây thánh giá bằng bạc lủng lẳng ở trước ngực. Tôi mỉm cười, nói đùa:

-         Chào sơ Therese Như! Sơ có khoẻ không? dạo này trông sơ gầy đi nhiều.

-         Đừng gọi tôi như thế.  Như vội vã nói, tôi chưa được ơn Chúa cứu rỗi nên chưa được làm phép Chúa, tôi vẫn còn trong thời kỳ thử thách.

-         Trông bồ đạo mạo quá.  Ở tu viện đã lâu, sao không quyết định dứt khoát?

-         Tôi đã nguyện hiến dâng đời mình cho Chúa, nhưng lòng trần còn vấn vương nhiều quá.  Mẹ bề trên cho tôi thêm một thời gian nữa để suy nghĩ cho chín chắn.

Như nói xong, thở dài:

-         Tuần trước, ba má tôi cũng tới thăm.  Tội nghiệp, ông bà đã già rồi và buồn bã hết sức, ông bà chỉ mong tôi sớm quyết định dứt khoát, và bảo tôi nếu không tu được thì trở lại cuộc đời của một người bình thường và đi lấy chồng…

-         Ông bà cụ kể cũng có lý.  Tôi nói, bồ mới ba mươi tuổi, còn trẻ lắm, lại đẹp nữa, sao không làm lại cuộc đời?

Như nói một cách nghiêm trang:

-         Bồ tính làm sao tôi có thể bước đi bước nữa khi lòng đã nguội lạnh và tôi vẫn chưa quên được Quân?  Tôi vào đây là để sám hối tội lỗi mình đã gây ra, chính tôi đã giết Quân, hôm đó nếu tôi không cãi nhau với Quân thì anh ấy đâu có giận dữ bỏ đi và lao xe xuống vực?  Vì tôi mà Quân đã chết, tôi không bao giờ quên được cảnh tượng đêm hôm đó, hãi hùng quá, nó sẽ ám ảnh tôi suốt cả cuộc đời… Đã giết người thì phải đền tội, tuy pháp luật không bỏ tù, nhưng lương tâm tôi khong bao giờ tha thứ.

Như nói xong, nhắm mắt lại, khuôn mặt hằn lên những nét đau đớn không thể tả.  Thương bạn quá, tôi nắm chặt lấy tay Như an ủi, và để cho bạn quên đi những ám ảnh về một tội lỗi tưởng tượng, tôi cố xoay câu chuyện qua một hướng khác.  Đưa cho Như gói quà tặng, tôi nói:

-         Vào thu rồi, Đà Lạt bắt đầu lạnh rồi đấy.  Như xem cái áo này có đẹp không? tôi đã mất cả một buổi chiều để đi chọn cho bồ đó.  Mặc thử đi, ấm lắm.

Như mân mê mãi làn vải dạ mịn màng của cái áo măng tô màu tím nhạt, mắt nhìn lơ đãng vào khoảng không một lúc sau mới quay lại nói, giọng trầm hẳm xuống:

-         Màu này là màu Quân vẫn thích… Bồ còn nhớ không? Xưa kia tôi cũng có một cái áo dài màu như thế, mặc vào, Quân khen không tiếc lời, thế là mấy hôm sau, bồ cũng bắt chước, may một cái áo y hệt.

Tôi nói hơi có vẻ ngượng:

-         Ừ, dạo đó tụi mình thích mặc giống nhau.

Như im lặng, nét mặt đăm chiêu như đang nghĩ ngợi, tôi vội vã nói sang chuyện khác, tôi hỏi Như về đời sống ở trong tu viện, Như đáp:

-         Trầm lặng và buồn, mỗi người hình như đều sống trong một thế giới riêng, chỉ trừ những lúc đọc kinh thì tất cả đều hướng về Chúa.

-         Mẹ bề trên thế nào?

-         Mẹ Maria là một người đáng kính, bà chăm sóc phần hồn cho tất cả các sơ và những người tập tu như tôi.

Như vừa nói vừa mở gói nho khô ra nếm vài hạt, khen ngon rồi rủ tôi ra vườn.  Chúng tôi vừa đi vừa nói chuyện, Như hỏi tôi về gia đình, về công ăn việc làm của tôi.  Thong thả, tôi kể cho Như nghe về cha mẹ tôi, về vài người bạn cũ, về Sài Gòn với những biến động chính trị, những cuộc biểu tình… Như chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng mỉm cười.  Nhân một lúc thấy Như vui vẻ, tôi mới nói:

-         Hôm nay tôi tới cho bồ hay một tin vui của tôi, tôi sắp lập gia đình.

Đang đi, Như dừng ngay lại, nhìn tôi một lúc, sắc mặt không hề biến đổi, rồi lại tiếp tục đếm bước.  Tưởng Như chưa nghe rõ, tôi nhắc lại:

-         Tôi sắp lấy chồng, bồ ạ, bọn tôi định Noel năm nay sẽ làm đám cưới.

Bấy giờ Như mới nói:

-         Mừng cho bồ, hai người quen nhau lâu chưa?

-         Mới năm ngoái, tôi gặp Tường trong một buổi dạ vũ…

-         Tên anh chàng là Tường à? Anh ta làm nghề gì vậy?

Tôi ngập ngừng:

-         Tường cũng là một… bác sĩ.

-         Cũng là bác sĩ?  Như lập lại, thế anh ta có biết Quân không?

Tôi lắc đầu:

-         Tường học ở bên Pháp và mới về nước.

-         Không, tôi muốn hỏi Tường có biết chuyện giữa bồ và Quân không?

Tôi lạnh toát người, có cảm tưởng như máu vừa đông lại trong huyết quản, lảo đảo vịn vào một thân cây để đứng vững, tôi hỏi không ra hơi:

-         Chuyện gì giữa tôi và Quân?

Như bỗng bật lên một tràng cười dài nghe lạnh mình, tiếng cười vừa mỉa mai vừa có vẻ chế diễu khiến tôi càng thêm nhột nhạt.  Dứt chuỗi cười, Như mới chậm rãi nói:

-         Thôi đi, đừng có vờ! Bồ tưởng tôi không biết gì hay sao? Hai người có tình ý với nhau từ thuở vẫn đi chơi chung, dạo đó Quân và tôi chưa làm đám cưới.  Tính Quân vẫn hay lăng nhăng như vậy, chỉ thích bắt cá bằng cả hai tay.

Tôi nuốt nước bọt hai, ba lần, phải khó khăn lắm mới mở miệng được, tôi nói gần như thì thầm:

-         Bồ biết vậy sao còn lấy hắn?

Như thở dài:

-         Tại tôi lỡ yêu Quân rồi. Trong đời tôi chỉ yêu một lần thôi, và cũng tại Quân nữa, Quân nói với tôi bồ khiêu khích hắn trước, hắn thấy bồ dễ dãi nên tán tỉnh chơi, còn lấy làm vợ thì Quân chọn tôi.

Như nói và nhìn tôi với một vẻ thương hại.  Tôi đứng im như trời trồng, đầu cúi xuống, mặt nóng bừng một cảm giác vừa trơ trẽn, vừa xấu hổ, nhục nhã.  Không bút nào tả được tâm trạng của tôi lúc đó, tôi chỉ muốn độn thổ ngay tức khắc, ước gì mặt đất nứt ra, tôi sẽ chui ngay xuống đó… Như vẫn thong thả tiếp tục:

-         Quân đã thề thốt đủ thứ, vậy mà sau khi cưới tôi, hắn vẫn lén lút đi lại với bồ.  Chúa ơi! Bồ có hiểu tôi đã đau lòng đến thế nào không? Khi người bạn thân nhất của tôi đã phản tôi, cướp chồng của tôi…

-         !?!

-         Nhưng tôi biết tính bồ mau chán, hy vọng rồi thế nào bồ cũng buông Quân ra, và Quân sẽ thuộc về một mình tôi thôi.  Ai dè…

-         !?!

-         Quân nói hắn muốn ly dị tôi để cưới bồ.  Điều đó làm tôi đau đớn đến cùng cực, đêm hôm đó chúng tôi đã cãi nhau một trận dữ dội, tôi không tiếc lời thoá mạ Quân, vì vậy mà Quân đã giận dữ lái xe bỏ đi và xảy ra tai nạn.

Tới đây thì tôi không thể đứng vững được nữa, hai đầu gối tôi lỏng lẻo như chỉ chực sụm xuống.  Như phải dìu tôi ngồi xuống một băng ghế trong vườn, rồi mới tiếp tục câu chuyện còn dang dở.  Như nhìn thẳng vào mặt tôi, thong thả nói từng tiếng một:

-         Tôi nghĩ bồ cũng có một phần trách nhiệm trong cái chết của Quân, vì bồ là nguyên nhân của cuộc cãi vã.

Như ngưng lại một chút, lơ đãng nhìn lên trời cao.  Tôi run rẩy đưa tay quệt mồ hôi đang vã ra trên trán, mặc dù lúc đó trời lạnh, cảm thấy toàn thân rã rời như không còn một chút sức lực nào cả, phải cố gắng lắm, tôi mới mở miệng được, lắp bắp:

-         Tôi… tôi ư?

Như gật đầu, vẻ mặt vẫn không thay đổi, cô ta nhìn tôi quan sát một lúc, rồi mới lạnh lùng buông một câu nguyền rủa thật nhẹ nhàng, nhưng cũng thật là độc địa:

-         Phải, bồ tưởng rằng cứ bỏ đi xa là có thể trốn tránh được tội lỗi? Đâu có dễ dàng như thế?  Tôi tin rằng rồi đây trong suốt cuộc đời còn lại của bồ, bồ sẽ bị hối hận dằn vặt vì những gì bồ đã gây ra cho tôi, người bạn thân nhất của bồ.  Tôi bây giờ còn sống, nhưng cũng chẳng khác gì đã chết.  Chỉ trừ khi bồ có can đảm giết tôi, bồ mới có thể xoá bỏ hết tang chứng của cái quá khứ tội lỗi của bồ.  Nhưng dù sống hay chết, tôi vẫn sẽ là một cái bóng ma ám ảnh bồ suốt đời.  Bồ sẽ không bao giờ có thể sung sướng, an tâm hưởng hạnh phúc được đâu, vì lương tâm của bồ sẽ không để yên cho bồ.

PHƯƠNG – LAN

(Trích trong Còn chờ một kiếp sau)

 

Vui Tết Cộng Đồng Và Gia Đình năm 2018

Portland tháng Giêng mùa đông có những cơn mưa và gió lạnh.  Nhiều người ngại ngùng không muốn ra đường trong lúc mưa to gió lạnh như thế.  Nếu không có lời kêu gọi của những bạn trẻ trong ban chấp hành  Cộng Đồng Việt Nam Oregon xin được ủng hộ giúp đỡ BCH/CĐVNOR có tiền để tổ chức Tết Mậu Tuất 2018 sắp đến, thì chúng ta  “trùm mền” ở nhà xem phim truyện nhiều tập Đại Hàn  đang chiếu trên đài SBTN có phải là ấm cúng hơn không? Smile!

Ông bà ta đã từng nói: “Có thực mới vực được đạo”.  Những người bạn trẻ này mặc dù với tấm lòng nhiệt huyết và thiện chí muốn tổ chức một ngày vui Xuân cho đồng hương Việt Nam trong dịp Tết nhưng họ lại “mậu lúi” (không có tiền) thì làm sao mà tổ chức cho được.

 Họ lấy tiền đâu để trang trải chi phí mướn chỗ tổ chức, mướn ca sĩ về giúp vui chương trình văn nghệ, mướn ban nhạc, và bao nhiêu chi phí khác nữa, v.v.  Chuyện vui Xuân ba ngày Tết không phải là chuyện riêng của ban chấp hành cộng đồng, mà theo thiển nghĩ, đó là chuyện chung của chúng ta, những người  đã mang dòng máu Việt trong người, đang sống lạc loài nơi xứ người, một khi chúng ta vẫn còn muốn gìn giữ một chút gì truyền thống, phong tục tốt đẹp của văn hóa Việt Nam.

Bởi thế  theo tiếng gọi của tình người và để tỏ tình thương mến ban chấp hành trẻ tuổi này, nhiều đồng hương, nhiều cơ sở thương mại, nhiều hội đoàn đã đến tham dự  buổi dạ tiệc gây quỹ  phát triển cộng đồng được tổ chức tại nhà hàng HK Café Restaurant tháng 12 vừa qua để BCH/CĐVNOR có tiền tổ chức Hội Tết Mậu Tuất với chủ đề "Vui Xuân Không Quên Quê Mẹ Tang Thương" vào:

Ngày:  Chủ Nhật ngày 18 Tháng Hai Năm 2018

Địa Điểm:  Holiday Inn 8439 NE Columbia Blvd, Portland Oregon 97220 

Chương trình:   * Lễ Hội Ban Ngày   12:00PM- 5:00PM  Vào cửa Hội Chợ Miễn Phí

                         * Dạ Vũ Mừng Xuân  6:00PM-10:00PM   Giá Vé $ 20/ người lớn

                           có ca sĩ Hoàng Thục Linh va Bảo Khánh từ Cali đến                       

Chúng tôi, những người bạn “tuổi không còn trẻ” nữa của Hội Người Việt Cao Niên Oregon  cũng cố gắng lê tấm thân già đến đó để góp mặt góp lời ủng hộ kẻ “hậu sinh”, để nói lên tình thương mến “bên em luôn có ta”  của chúng tôi.

 Dĩ nhiên, sự đóng góp của các cơ sở thương mại, của những vị mạnh thường quân tên tuổi ở Portland như bác sĩ Nguyễn Đức Quang Hoàng, chủ nhân Columbia Medical Clinic PC; anh Hồng, chủ nhân chợ Hồng Phát; Đông Y sĩ Vũ Văn Thảo, chủ nhân 7 Mountains Clinic; thân hào nhân sĩ; các hội đoàn quân cán chính  Portland  và vùng phụ cận, đồng hương Việt Nam, v.v. đã khích lệ tình thần và đã làm tăng thêm phần phấn khởi cho BCH/CĐVNOR trong việc phục vụ đồng hương Việt Nam tại  tiểu bang Oregon.  Bravo!

Người viết xin chúc cho toàn thể ban chấp hành CĐVNOR nhiều sức khoẻ, đủ niềm tin, sức lực thực hiện những hoài bão, thiện chí của mình. 

Tôi cũng không quên “tán thán công đức” quý quan khách đã đến ủng hộ tinh thần, giúp đỡ cộng đồng.  Như thế là ai cũng đã có cơ hội làm những chuyện thiện lành  nho nhỏ và như thế bạn đã tạo được một thiên đàng nơi trần thế rồi đấy như Julia F. Carney đã viết:

 “Việc tốt lành nho nhỏ,

 Lời yêu thương nhẹ nhàng

Làm trần gian tươi nở

  Chẳng khác chi thiên đàng”

 Bạn có vui chăng?

Cũng nhân nói về những người vác ngà voi như những người bạn trẻ trong Ban Chấp hành CĐVNOR hôm nay và những người đã từng là “ăn cơm  nhà, vác ngà voi thiên hạ”, người viết xin phép được tâm tình đôi chút với quý bạn nhé vì người viết cũng đã một thời “được” làm cái “job” đặc biệt này.

 Nếu Ái Tình và Sự Nghiệp là mối quan tâm lớn của đa số con người trong cuộc trần ai này, thì cũng có một số không ít những người già, trẻ, lớn, bé, gái, trai có thiện chí bỏ thời giờ, tiền bạc, công sức đi làm những chuyện xã hội, xây dựng cộng đồng, đem niềm vui nụ cười, lợi ích tinh thần lẫn vật chất đến cho người khác mà không nhận được một "penny" nào thì những người đó được gọi là "Những người vác ngà voi". Họ có thể là những vị "chức sắc" trong ban tổ chức, và cũng có thể là những kẻ "vô danh tiểu tốt", không cần ai biết đến họ tên!!

"Ai bảo vác ngà voi là khổ? Vác ngà voi sướng lắm chứ!"  Sung sướng vì được thấy nụ cười vui vẻ của những người bạn thân mến, những ánh mắt trìu mến thương yêu của người được mình giúp đỡ, săn sóc, chở che, cứu trợ, và quan trọng nhất là "trái tim không ngủ yên" của mình đã nở được một nụ hoa thương yêu và thân ái!! Nếu mỗi người trong chúng ta đều có tinh thần vác ngà voi như thế thì "chốn bụi hồng lao xao" này sẽ là "thiên đàng hạnh phúc" vì "hoa tình thương và nhân ái đã nở trên khắp nẻo đường nhân gian"!!

Tuy nhiên, cuộc trần ai này là nơi "Chợt sinh ra thì đà khóc chóe. Đời có vui sao chẳng cười khì?", cho nên trên bước đường vác ngà voi, đôi lúc chúng ta gặp phải những trường hợp "Khi vui muốn khóc, buồn tênh lại cười" của những hiểu lầm, đố kỵ, bất mãn cá nhân. Một vài người đã dựa vào những sơ sót, những bất đồng ý kiến, cố tìm cách "vạch lá tìm sâu", để đả phá, để chỉ trích. Đó chính là nỗi buồn lớn lao nhất của người vác ngà voi vì bao nhiêu nhiệt tâm, thiện chí của mình bị phủ nhận, chà đạp!

Nếu hiểu rằng "Đời trần thế phút vui mấy chốc. Cớ sao ta khổ mãi bởi... ghét nhau!" thì niềm vui nụ cười vẫn rất cần thiết cho đời sống chúng ta hơn là nỗi buồn tiếng khóc; vậy thì xin hãy đừng vì một chút hiểu lầm, tị hiềm đố kỵ hay bất mãn cá nhân mà làm nản lòng những người có nhiệt tâm thiện chí, tàn phá đi những ích lợi tình cảm, tinh thần đã được xây dựng từ lâu. Chúng ta cần chứng minh cho thế hệ tương lai của chúng ta hiểu rằng tình yêu thương vẫn cao quý hơn sự hận  thù và niềm vui nụ cười vẫn làm cho đời sống có ý nghĩa đẹp đẽ hơn là nỗi buồn tiếng khóc.

Nhiều khi người viết ví những những người vác ngà voi  như là những hòn sỏi đã bị va đập trong cuộc sống giống như viên sỏi trong câu chuyện dướí đây:

Chuyện về một viên sỏi

Hãy nghe một viên sỏi kể về nguồn gốc của mình: “Tôi vốn là một tảng đá khổng lồ trên núi cao, trải qua bao năm tháng dài đăng đẳng bị mặt trời nung đốt, người tôi đầy vết nứt. Tôi vỡ ra và lăn xuống núi, mưa bão và nước lũ cuốn tôi vào sông suối. 
Do liên tục bị va đập, lăn lộn, tôi bị thương đầy mình. Nhưng rồi chính những dòng nước lại làm lành những vết thương của tôi. Và tôi trở thành một hòn sỏi láng mịn như bây giờ”. 
Bạn nghĩ gì khi nghe câu chuyện trên? Cảm thấy lý thú với chuyến đi của hòn sỏi hay xúc động trước ánh mắt lạc quan của nó đối với cuộc đời đầy biến động? Đã bao giờ bạn thấy được rằng chính những chông gai mới tạo nên những hình hài đẹp và ấn tượng, dù là hình hài được tạo bởi chính những vết thương và sự đớn đau? 
Có thể là bạn, có thể là tôi, cuộc sống chẳng bao giờ chỉ mang đến nỗi đau, cũng chẳng bao giờ chỉ mang đến niềm hạnh phúc. Vượt qua được gian khổ, vượt qua những cuộc thử thách, vượt qua được những nỗi đau là bạn đã tự làm hoàn thiện chân dung mình. 
Cuộc sống là vô vàn những điều biến động. Vì vậy, cho dù trong khó khăn hay trong hạnh phúc, cũng mong bạn luôn nhớ cuộc hành trình của hòn sỏi để sống tự tin hơn, để mang những yêu thương xoa dịu và làm lành những vết thương. Sự va đập của cuộc sống chẳng có gì đáng sợ đâu bạn ạ!

(Nguồn : sưu tầm trên internet)

Chúc các bạn trẻ trong BCH/CĐVNOR thành công trong việc tổ chức Hội Chợ Tết Mậu Tuất 2018 năm nay nhé.  Smile!

Năm nay ngày mồng Một Tết Mậu Tuất 2018 là ngày Thứ Sáu 16 Tháng Hai năm 2018. Như vậy chỉ còn 2 tuần nữa là đến Tết rồi. 

Người viết lại nhớ về những kỷ niệm đón Tết của cha mẹ người viết ngày xưa: ba tôi mua và chưng cành mai ngày Tết, chưng dọn bàn thờ;  mẹ tôi cúng lễ đưa ông Táo về trời, cúng lễ giao thừa; gia đình tôi chúc Têt ông bà cha mẹ, đi lễ chùa  đầu năm, cúng bàn thờ tổ tiên ba ngày Tế,t  v.v.

Tuy lưu lạc xứ người, gia đình người viết cố gắng giữ gìn những nghi lễ cổ truyền về ngày Tết mà ba mẹ tôi đã làm trước đây để cảm tạ ân đức của ba mẹ chúng tôi và để con cháu chúng tôi còn biết một chút gì văn hóa tốt đẹp ngày xưa của quê Mẹ Việt Nam. 

Xin mời quý thân hữu xem youtube Gia đình Minh Sương Lam Đón Tết Nguyên Đán 2018 do người viết vừa mới thực hiện qua link dưới đây 

Gia Đình Minh Sương Lam Đón Tết Nguyên Đán 2018 - YouTube▶ 6:31

https://www.youtube.com/watch?v=JL7xD-GCU0s

Hy vọng những hình ảnh thân thương này cũng là những hình ảnh đầy kỷ niệm của quý bạn. 

 Kính chúc gia đình quý bạn 

Một Năm Mới An Lạc và Hạnh Phúc. 

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 405-ORTB 818-13018)

BÓNG CHIỀU XUÂN

Nắng chiều xuân êm thắm

Về anh chút tâm tình

Mong đất trời xuân mới

Đừng chất chồng điêu linh.

 

Em rời quê thuở ấy

Tóc xanh phủ vai gầy

Đôi mắt hiền thơ dại

Yêu đời trọn vòng tay.

 

Thế rồi chuyến vượt biển

Giông tố ngập phũ phàng

Đọa đày thuyền nát vụn 

Tức tửi kiếp lang thang.

 

Con thuyền neo bến lạ

Mã Lai xứ xa xôi

Không gia đình cha mẹ

Đành sống kiếp dân Hời.

 

Bao năm trường lăn lóc

Giọt vui chẳng đong đầy

Giọt buồn tựa sông biển

Góc trời có anh hay.

 

Bóng chiều xuân lưu luyến

Cánh thư tình thủy chung

Tóc bạc mầu ước hẹn

Đôi mắt lệ trùng phùng.

Chúc Anh

ĐẮNG NGƯỜI, KHỔ XUÂN!

(Chia sẻ với chị H. và quý Chị Em

lâm cảnh thân cò lặn lội nuôi con một mình.)

*

Ngậm cay một trái Ớt Tình

Chị than: “Nuốt đắng một mình Khổ Qua

Đắng cay, ngậm mãi chưa nhòa

Người Ta rẽ lối, quan tòa chia hai

Khổ Qua hòa ớt bi ai

Xuân sao thấy Tết, buồn Ai buồn hoài!”

Á Nghi, 2.2.2018

 

LẠI HỜN?

Đã đầy còn chỗ nào thêm?

Nhét nhồi sẽ vỡ, cố chêm làm gì?

Kín kìn kin những sân si

Đêm nằm tức giận, sức suy cả ngày

Học chi thế tự-trói-tay?

Chúc Ai năm mới: xấu này đổ đi!

Á Nghi, 2.2.2018

 

MẠCH NHA ƠI À!

Anh tỉnh lẻ khoe tài năng trai trẻ

Cười ti toe, nói lưu loát, ai dè

Môi ngọt ngào, làm em cứ lắng nghe

Lời vui vẻ, ý tràn đầy trân trọng:

 

Giai điệu Xuân ngân vang vang trầm bổng

Mai nụ đầy hứa hẹn lắm trổ bông

Anh khoe công: -Đã thận trọng vun trồng

Chính em tưới cho hoa tràn sức sống!

Á Nghi, 1.2.2018