Cô Gái Việt

header photo

Lục Bát Cho Mình

Thơ : Ngọc Quyên
Nhạc : Nguyễn Hữu Tân
Tiếng hát : Áo Cà Tím

Lỡ Chuyến Đò

Truyện của Phương Lan

Phai Nét Tình Xuân

Thơ Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Ngọc Quỳnh

Như Lá Đìu Hiu

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Thanh Hằng

Chỉ Còn Lại Nỗi Nhớ

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: Phạm Mạnh Cương

Ca sĩ: Tâm Thư

Giọt Nắng Hồng

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Ái Hoa

Trình bày: Ngọc Giao

Phượng Buồn

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Áo Cà Tím

Tôi Vẫn Chờ

Thơ: Tường Thúy 

Nhạc: Nguyễn Tâm Hàn 

Ca sĩ: Diệu Hiền

Chứng Nhân Không Biết Nói

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà & Hải Lan

Giòng Sông Ký Ức

Thơ: Vũ Đông Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Mê Linh

Điều Chưa Bày Tỏ

Thơ: Tưởng Dung

Nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm

Khúc Tình Mưa

Thơ: Ngọc Quyên(HTNX)

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Ca sĩ: Thái Hòa

Hãy Cho Em

Thơ: Tường Thúy

Nhạc : Nguyễn Tâm Hàn

Ca sĩ: Diệu Hiền

Mẹ Già

Sáng tác: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

Một Thoáng Mây Ngàn

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hà

Trình bày: Ngọc Giao

Nếu Mai Em Vê

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Trần Thiên Anh

Tiếng hát: Tâm Thư

Dì Thảo

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Giọt Tương Tư

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng ca: Thanh Duyên

Sợi Vấn Vương

Thơ: Phạm Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Cà Tím

Lấy Chồng Xa

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà, Hải Lan, Mộc Lan, Nguyễn Hữu Nhung

Theo Gió

Tự truyện của Đỗ Dung

Tình Già

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà, Hải Lan, Kiều Loan, Chân Như

Khúc Dạo Thu

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Kim Tuyến

Hoa Hèn

Thơ: Ái Hoa

Nhạc: Thiên Anh

Ca sĩ: Thùy Dương

Dây Tơ Hồng

Truyện ngắn của Đỗ Dung

Giọng đọc: Hải Lan

Khép Lại Một Cuộc Tình

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Tìm Mưa

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Trần Lệ

Đợi Mong

Thơ: Phương Lan

Nhạc: Ái Hoa

Ca sĩ: Thùy Dương

Mùa Xuân Gió Cuộn Tóc Thề

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc Miên Du Dalat

Ca sĩ: Diệu Hiền & Hoàng Quân

Kén Vợ

Truyên: Phương Lan

Qua giọng đọc: Nguyễn Hữu Nhung, Hải Lan, Châu Hiệp

Tiếng Ru

Lời: Kiều Mộng Hà & Trần Bảo Như

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Thương Dân

Hoa Xuân

Nhạc: Phạm Duy

Đỗ Dung tập hát

Gió Đông

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Hồng Tước

Trình bày: Hồng Tước

Khúc Nhớ Quên

Nhạc và lời: Trần Bảo Như

Hòa âm: Quang Đạt

Ca sĩ: Kim Tuyến

Vọng Nhớ Chiều Đông

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Ca sĩ: Diệu Hiền

Một Ngày Trên Quê Hương

Nhạc: Trần Bảo Như

Hòa âm: Nguyên Ca

Tiếng hát: Tố Lan

Chiếc Lá Thu Mơ

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Áo Cà Tím

Xứ Lạnh Tình Nồng

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Diễn Ngâm: Hương Chiều

Sao Em Trách Mùa Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Quốc Thái

Trình bày: Kim Ngân

Mưa Sài Gòn Có Còn Chờ Nhau

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Lệ Tuyền

Huế Vẫn Chờ

Nhạc: Ái Hoa

Hòa âm: Võ Công Diên

Trình bày: Thanh Hoa

Mơ Về Trường Xưa

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Vĩnh Trương

Ca sĩ: Bạch Lan

Mong Manh Tình Buồn

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Trình bày: Lệ Tuyền

Một Giấc Mơ Trong Cơn Mơ

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Nỗi Lòng

 

Đỗ Dung tập hát

Tiếc Cho Một Cuộc Tình

Thơ: Hồng Thủy

Nhạc: Văn Sơn Trường

Tiếng hát: Phương Anh

Em Và Nỗi Nhớ Không Nguôi

Thơ: Hồng Thủy

Nhạc: Nguyễn Ánh 9

Ca sĩ: Hiếu Thuận

Ngàn Xa

Nhạc và lời: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Kim Tuyến

40 Năm Cuộc Tình

Truyện của Phương Lan

Giọng đọc: Nguyễn Hữu Nhung, Hải Lan, Châu Hiệp

Em Đi

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Lâm Kim Cương

Trình bày: Lâm Kim Cương

Sài Gòn Có Còn Xuân

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Lý Kiến Trung

Tiếng hát: Tố Ny

Từ Giọng Hát Anh

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Trần Chương Lương

Ca sĩ: Thanh Hoa

Người Kỹ Sư Mở Đường

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát: Tố Lan

 

Bản Tâm Ca Cho Huế

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Diệu Hiền

Nỗi Nhớ Tàn Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Lý Kiên Trung

Tiếng hát: Thy Phương

Ước Mơ Cha Về Trên Cỏ Non

Thơ: Trường Đinh

Nhạc: Ái Hoa

Tiếng hát: Thùy Dương

Gió Thoảng Mong Manh

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Như Ngọc Hoa

Tiếng hát: Duy Thiện

Khô Môi Gọi Tình

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Kim Tuyến

Gọi Tình Một Thuở Chưa Quên

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Thùy Dương

Chỉ Còn Là Mùa Đông

Thơ: Lê Thị Mỹ Công

Phổ nhạc: Mai Đằng

Trình bày: Tâm Thư

Khúc Tango Trắng

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Tiếng hát: Tâm Thư

Xuân Thề

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Mê Linh

Nỗi Lòng Cô Phụ

Thơ: Đỗ T. Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Như Ly

Đêm Ru Giấc Mộng

Thơ: Đỗ T. Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Như Ly

Qua Lối Cũ

Thơ: Phương Lan

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Diệu Hiền

Tháng Giêng Quê Mình

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Ca sĩ: Diệu Hiền

Thu Vấn Vương

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Lệ Tuyền

Chợt Một Ngày Là Mộng

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Kim Tuyến

Tình Thu Đông

Nhạc và lời: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Diệu Hiền

Mai Vàng Ký Ức

Thơ: Vũ Đông Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Xuân Xưa

Truyện: Đỗ Dung

Giọng đọc: Hải Lan

Chị Em Ơi Chuyển Lửa

Thơ: Ý Nga

Giọng ngâm: Trúc Minh

Cái Xe Gỗ

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan, Nguyễn Hữu Nhung, và Nguyên Hà

Nghiêng Bóng Chiều

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tâm Thư

Vì Sao Cô Đơn

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Quốc Thái

Trình bày: Ngọc Lan

Tiếng Chuông Giáo Đường

Truyện của Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Mười Bảy Hồn Nhiên

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Tâm Thư

Tuổi Mùa Thu

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

trình bày: Tâm Thư

Hoài Vọng

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Hải Long

Ca sĩ: Châu Thùy Dương

Cô Bé Cài Nhánh Rong Xanh

Thơ: Mỹ Công

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Lệ Tuyền

Đôi Phút

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Ái Hoa

Trình bày: Diệu Hiền

Nhẹ Nương Mây Bồng

Thơ: Đỗ Minh Giang

Nhạc: LMST

Ca sĩ: Tâm Thư

Thư Tình Viết Mãi Chưa Xong

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Tiếng hát: Trung Hiếu

Khúc Hát Đêm Mưa

Lời: Trương Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Bảo Quốc

Song ca Yuly Ngọc, Nguyễn Hà

Chiều Tím Hoàng Hôn

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Thái Hòa

Như Thoáng Hương Bay

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: LMST

Trình bày: Quốc Duy

Thu Nhớ Nhung

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Trình bày: Minh Xuân

Hương Phấn Mùa Thu

Thơ: Nguyễn Thị Thanh Dương

Nhạc hòa tấu: Phú Quang

Sao Đành Quên

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Diễn ngâm: Hương Chiều

Nằm Vạ

Thơ: Diêu Linh

Nhạc: Miên Du Đà Lạt

Ca sĩ: Ý Lan

Tình Nhớ Vào Thiên Thu

Thơ: Chúc Anh

Nhạc: Minh Sơn

Ca sĩ: Quốc Duy

Tiếc Nuối

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Lâm Dung

Thu Về Trên Cánh Lá Phong

Thơ: Miên Du Đà Lạt

Diễn ngâm: Hồng Vân

Cõi Hoang

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nhược Thu

Tiếng hát: Lệ Tuyền

Tháng 8, 2017

 

Phúc Lc Th

Những ngày đầu Xuân ăn Tết, thiên hạ thường chúc nhau rằng:"Chúc bác được Tam Đa Phú Quý Phúc Lộc Thọ nhé".

Khi mừng sinh nhật bạn bè, người viết cũng chúc Bạn được Phúc Lộc Thọ.  Khi dự tiệc ăn mừng nhà mới của bạn hữu, người viết cũng thường hay tặng tượng 3 ông Phúc Lộc Thọ để gia chủ trưng bày trong nhà  cho vui cửa vui nhà.  Smile!

Vậy Phúc Lộc Thọ là gì nhỉ? Xin mời bạn đọc tài liệu sưu tầm dưới đây nhé.

(Nguồn: Trích trong vi.kipedia)

Phúc Lộc Thọ hay Phước Lộc Thọ là thuật ngữ thường được sử dụng trong văn hóa Trung Quốc  và những văn hóa chịu ảnh hưởng từ nó, để nói về ba điều cơ bản của một cuộc sống tốt đẹp là: những điều lành (Phúc), sự thịnh vượng (Lộc), và tuổi thọ (Thọ). Mỗi điều tượng trưng cho một vị thần, ba vị này thường gọi chung là ba ông Phúc-Lộc-Thọ hay Tam Đa, và thường không được tách rời.

Ông Phúc tượng trưng cho sự may mắn, tốt lành. Tương truyền, Ông Phúc là một quan thanh liêm của triều đình. Theo quan niệm xưa, nhà đông con là nhà có phúc nên đôi khi còn thấy có một đứa trẻ đang nắm lấy áo Ông Phúc, hoặc nhiều đứa trẻ vây quanh ông hay là có hình ảnh con dơi bay xuống ông (dơi phát âm giống "phúc").

Ông Lộc hay Thần Tài tượng trưng cho sự giàu có, thịnh vượng. Theo truyền thuyết, Ông Lộc được sinh tại sống Giang Tây trong thời Thục Hán của Trung Quốc, ông còn là một quan lớn của triều đình, có nhiều tiền của. Ông thường mặc áo màu xanh lục vì trong tiếng Hoa, "lộc" phát âm gần với “lục", tay cầm "cái như ý" hoặc thường có một con hươu đứng bên cạnh (hươu cũng được phát âm giống "lộc").

Ông Thọ tượng trưng cho sự sống lâu với hình ảnh là một ông già râu tóc bạc trắng, trán hói và dô cao, tay cầm quả đào, bên cạnh thường có thêm có con hạc

(Nguồn: Trích trong vi.wikipedia)

Mỗi người có một định nghĩa khác nhau về hai chữ hạnh phúc tùy theo hoàn cảnh sống và quan niệm sống của mỗi người. Tiền bạc, danh vọng, lý tưởng phục vụ xã hội tổ quốc, sự giàu sang, niềm vui đạo hạnh, niềm vui tinh thần, đôi khi một nơi trú ẩn an lành, một nắm cơm no bụng, một chiếc áo lành để che thân cũng là hạnh phúc của con người.

Niềm vui nhỏ nhoi của người viết mà tôi cho đó là hạnh phúc khi thấy quý bạn cũng có niềm vui nho nhỏ như người viết khi thưởng thức những hoa thơm cỏ lạ mà người viết đem về đây để quý bạn cùng thưởng thức hằng tuần trên trang văn nghệ của tuần báo Oregon Thời Báo.

Người viết thiển nghĩ chúng ta dù theo một tín ngưỡng, một tôn giáo nào cũng được mẹ cha dạy bảo phải biết làm lành lánh dữ, phải biết yêu thương, cư xử hòa nhã, vui vẻ với mọi người mọi vật, phải biết sống trong tinh thần bác ái, từ bi hỷ xả của Chúa, Phật đã dạy.

Khi còn trẻ, chúng ta cần “đem hết sở tài làm sở dụng” làm lợi ích cho mình, cho người giống như cụ Nguyễn Công Trứ.  Lúc tuổi già vui thú điền viên, chúng ta cần chia sẻ những kinh nghiệm học hỏi cho thế hệ mai sau, những thú vui thanh nhã với bạn bè cùng tâm cảm để tạo niềm vui cho mình, cho người trong cõi đời phù du này như tinh thần cụ Nguyễn Bỉnh Khiêm đã để lại. Đó chính là ta đã có Phúc Lộc Thọ rồi đấy.  Smile!

Theo thiển ý của người viết thì chữ Phúc vẫn được thiên hạ quý trọng hơn chữ Lộc, chữ  Thọ vì chưa chắc người giàu có tiền muôn bạc triệu  hay người sống lâu trăm tuổi sống vui vẻ, an bình hơn  người có Phúc.

 Chữ Phúc thường đi kèm với chữ Đức tạo thành hai chữ Phúc Đức vì những người có phúc đức thường được quý trọng hơn những người giàu keo kiệt, gian tham hoặc người già sống lâu trăm tuổi mà bịnh hoạn rề rề, muốn sống chẳng được, muốn chết chẳng xong vì nghiệp quả chưa trả dứt. Tội nghiệp thật! 

Trong mọi tình huống, dù là trong tình huống nguy hiểm mà chúng ta cảm thấy cái Tâm của minh vẫn an nhiên chính là chúng ta đã có phúc đức và bình an rồi, bạn nhỉ?

Mời bạn đọc qua câu chuyện dưới đây xem sao nhé? 

SỰ BÌNH YÊN

Một vị vua treo giải thưởng cho họa sĩ nào vẽ được một bức tranh đẹp nhất về sự bình yên.
Nhiều họa sĩ đã cố công. Nhà vua ngắm tất cả các bức tranh nhưng chỉ thích có hai bức và ông phải chọn lấy một.
Một bức tranh vẽ hồ nước yên ả. Mặt hồ là tấm gương tuyệt mỹ vì có những ngọn núi cao chót vót bao quanh. Bên trên là bầu trời xanh với những đám mây trắng mịn màng. Tất cả những ai ngắm bức tranh này đều cho rằng đây là một bức tranh bình yên thật hoàn hảo.
Bức tranh kia cũng có những ngọn núi, nhưng ngọn núi này trần trụi và lởm chởm đá. Ở bên trên là bầu trời giận dữ đổ mưa như trút kèm theo sấm chớp. Đổ xuống bên vách núi là dòng thác nổi bọt trắng xóa. Bức tranh này trông thật chẳng bình yên chút nào.
Nhưng khi nhà vua ngắm nhìn, ông thấy đằng sau dòng thác là một bụi cây nhỏ mọc lên từ khe nứt của một tảng đá. Trong bụi cây một con chim mẹ đang xây tổ. Ở đó, giữa dòng thác trút xuống một cách giận dữ, con chim mẹ an nhiên đậu trên tổ của mình... Bình yên thật sự.

 "Ta chấm bức tranh này! - Nhà vua công bố - Sự bình yên không có nghĩa là một nơi không có tiếng ồn ào, không khó khăn, không cực nhọc. Bình yên có nghĩa ngay chính khi ta đang trong phong ba bão táp ta vẫn cảm thấy sự yên tĩnh trong trái tim. Đó mới chính là ý nghĩa thật sự của sự bình yên".

Vi tính: Cát Tường - Diệu Tường 
Trình bày: Nhân Văn - Linh Thoại

Nhị Tường dịch
(Nguồn: Tu viện Quảng Đức)

Xin mời bạn đọc tiếp tài liệu vui vui dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay của người viết nhé. Smile!

NHÂN TRUNG DÀI SỐNG LÂU

Một hôm vua Vũ Đế nhà Hán nói với các quan rằng: "Ta xem trong sách tướng có nói: Người ta nhân trung dài một tấc, thì sống lâu một trăm tuổi".

Đông Phương Sóc đứng bên, phì cười. Các quan cho là vô phép.

Đông Phương Sóc cất mũ, tạ rằng: "Muôn tâu Bệ hạ, kẻ hạ thần không dám cười Bệ hạ chỉ cười ông Bành Tổ mặt dài mà thôi.”

Vua nói: “Sao lại cười ông Bành Tổ?”

Đông Phương Sóc nói: “Tục truyền ông Bành Tổ sông tám trăm tuổi, nếu quả thực như câu trong sách tướng Bệ hạ vừa nói, thì nhân trung ông dài tám tấc, mà nhân trung dài tám tấc thì mặt ông dễ dài đến một trượng".

Vua Vũ Đế nghe nói, bật cười, tha tội cho ông.

SỬ KÝ

Giải nghĩa

- Vũ Đế: vua nhà Hán trị vì bên Tàu 140 - 88 trước Th. ch.

- Sách Tướng: Sách dạy thuật xem hình, sắc, thần, thái (vẻ, dạng) con người mà đoán người ta hay, hay dở.

- Nhân trung: chỗ trũng từ dưới mũi xuống đến hết môi trên.

- Tấc: đây là một tấc Tàu.

- Đông Phương Sóc: bầy tôi vua Vũ Đế nhà Hán là người ăn nói giỏi, tính hay khôi hài.

- Hặc: đem cái tội người ta ra mà xin trừng trị.

- Cất mũ: khi quan có tội phải lột mũ ra.

- Bệ hạ: bệ: thềm, hạ: dưới, bẩy tôi gọi vua, không dám chỉ trích vua, chỉ dưới thềm nhà vua là có ý kính.

- Hạ thần: bầy tôi tự xưng trước mặt vua.

- Bành Tổ: tên ông lão đời cổ cho là sống lâu lắm.

- Trượng: một trượng là mười thước.

Lời bàn

Vua Vũ Đế nhắc câu trong sách tướng là có lòng tin tướng thuật. Đông Phương Sóc cười, rồi nói như thế, tuy là khôi hài, nhưng thực có ý làm cho phá được sự tin sằng của vua. Nhân trung nào có phải là cái thước đo sự thọ, yểu của người ta đâu? Hay là phải ăn ở cho nhân từ, làm việc cho chăm chỉ, biết tiết độ, biết tiết dục, may mới có cơ hòng sống lâu được?

Tác phẩm, tác giả, nguồn

  • Tác phẩm: Cổ học tinh hoa
  • Tác giả: Nguyễn Văn Ngọc, Trần Lê Nhân
  • Nhà xuất bản Thọ Xuân, Sài Gòn 1957
  • Nguồn: TVE-4U

Để được sống trường thọ thì cần phải có sức khỏe nhất là phải có Cái tâm An Lạc thì mới có thể hưởng thụ được cái hay cái đẹp của cuộc đời đem đến cho cúng ta.

Kính mời quý anh chị thưởng thức youtube Chữ Tâm Trong Thư Pháp vì người viết rất thích nghệ thuật thư pháp, vì theo thiển ý của người viết, đó cũng một phuơng pháp hành Thiền. Smile! 

Chữ Tâm Trong Thư Pháp. - YouTube

https://www.youtube.com/watch? v=jQj3L-o7N7w

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 382-ORTB794-81617)

HỎI ANH NGHE!

Phòng đông, chen những là người

Một thôi ánh mắt mà ơi ngượng ngùng

Một mình em, chẳng ai chung

Nên em bối rối, thẹn thùng ghê nơi!

 

Làm sao không thấy nụ cười

Người ta đang ngắm, kêu trời được đâu

Em không nói được nửa câu

Khi người đến hỏi, cúi đầu: - Dạ! Thưa!

*

Rồi Người Ta trầu cau đưa

Bây giờ “Cá chậu” đã vừa… mấy mươi

Mấy mươi năm, chỉ một người

Không quên ánh mắt cùng lời ai yêu.

 

Bây giờ tuổi cũng sắp… nhiều

Thương xưa, mai giữ, chắt chiu có tròn?

Bây giờ em vẫn sắt son

Tình xưa có được núi non cao hoài?

Á Nghi*15.8.2017

 

HƯƠNG THỦY

Cho tôi mượn chiếc nón xinh

Khoe làng, dạo xóm, chụp hình nhìn chơi

Cám ơn em, cám ơn đời

Cho tôi ghi lại một thời kiêu sa

Á Nghi, 14.8.2017

 

MÌNH DƯ MUỐI RỒI CƯNG

Sao anh rất ngọt ngào

Mà em sản xuất muối?

Khóc hoài sao anh dỗ?

Thôi mặn chát giùm nào!

 

Bên cá muối xào lăn,

Dĩa thịt kho mặn đắng,

Em còn lời nằng nặng,

Muối ngự toàn bữa ăn.

 

Một vựa muối rồi nha!

Đã chắc da, chắc thịt,

Mau hòa! Đừng thút thít,

Đừng giận anh nữa mà!

Á Nghi*6.8.2017

 

HONG HOÀI 

CHỬA KHÔ

Em ngồi hong tóc, nhớ anh

Tóc vui từng sợi, nắng hanh héo người

Em ngồi nhớ lại nụ cười

Tóc khô mà để cho người ướt... mi.

Á Nghi

BIẾT… “LO”!

Mỗi ngày em chạy bộ

Có gặp người “tương lân”,

Có anh nào đồng bệnh:

Ham thể dục hơn ăn?

 

Đoạn đường em chạm gót

Bắt buộc ngang nhà anh

Ngày nào anh cũng nguyện:

-Trời luôn luôn trong lành!

*

Mấy tuần nay trời đẹp

Mà không thấy em đâu

Anh quên ăn, mất ngủ

Ai nhớ một người sầu?

 

Tìm em, anh tập… chạy

Quanh cả xóm, lòng vòng

Rồi xa hơn, xa nữa…

Mặc mưa gió khóc ròng.

 

Ba tưởng ngoan, nên dặn:

-Tập thể thao siêng năng

Để giữ gìn sức khỏe

Tiền bạc sao sánh bằng!

 

Một hôm đưa tiễn bạn

Ra yên nghỉ ngoài… đàng,

Đang chia hương các mộ

Giật mình thấy hình nàng:

 *

Trên mộ bia, đón nắng

Em cười trông thật xinh.

Lần đầu biết danh tánh

Sao mà thật tội… tình!

 

Anh ước như thằng bạn

Dọn nhà ra cạnh bên

Hai ta làm hàng xóm

Tha hồ mà… làm quen!

*

 Thế rồi anh thay đổi:

Bắt đầu hơi muộn màng

Siêng chạy trưa, chiều, sáng

Chăm hai mộ gọn gàng.

 

Siêng dâng hoa Người Ấy

Cười theo nàng từng ngày

Phước lây, thằng bạn hưởng

Nằm cạnh nàng nơi đây.

*

Ba khen: -Nhìn bạn chết

Tự nhiên con biết… lo

Cứ ở nhà, trắng bệch

Cô nào dám rước cho?

Á Nghi*15.8.2017

Vợ Hiền Vợ Dữ Vợ Tốt Vợ Xấu

 

Photo

  Đây là bài số ba trăm tám mươi mốt (381) của người viết về chủ đề Thiền Nhàn trong khu vườn Một Cõi Thiền Nhàn của trang văn nghệ Oregon Thời Báo.

 

"Người viết nhớ đã có lần người viết  đã nói với  những người bạn trẻ  "tóc húi cua"  của người viết rằng: “Bạn hãy lấy vợ đi, nếu gặp người vợ hiền, bạn sẽ được hạnh phúc, nếu gặp người vợ dữ, bạn sẽ thành triết gia.  Đằng nào cũng có  lợi cho bạn cả.  Đó là lời Socrate đã nói, chứ hổng phải tui nói đâu nhé."  Chắc ai ai cũng biết Socrate là một triết gia nổi tiếng và đã có một bà vợ.....dữ.  Smile!  

 

Khi ngồi xem phim tình cảm xã hội Đại Hàn với chàng mỗi tối cho có một chút "tình điệu tuổi ...hạc vàng" khi thấy những cặp tình nhân đau khổ vì tình duyên trắc trở, đòi sống đòi chết với nhau,  người viết thường đùa với chàng rằng: "Cứ cho họ lấy nhau đi thi hết còn là người tình trong mộng nữa” vì có một triết gia nào đã nói:  

 

“Hôn nhân là một cuốn sách, chương một viết bằng thơ, chương hai viết bằng văn xuôi, các chương còn lại viết bằng thể khẩu chiến.”

Beverley Nichols

 

Mà hình như đúng như thế vì hình như vợ chồng nào cũng "khắc khẩu" với nhau sau nhiều năm "sống chung hòa bình" với nhau.  Chàng không còn là "chàng hoàng tử bạch mã đẹp trai, lịch sự, ‘galant” như ngày xưa mà trở thành "ông kẹ".  Nàng không còn ngoan hiền, dịu dàng như lúc chàng đang trổ tài "cua" nàng mà trở thành "bà chằng lửa", nhất là khi quý "tân nhân và tân giai nhân" này trở thành "lão trượng" và "lão bà bà".

 

  Khi lớn tui, chàng hay nàng thường hay " bị kém thính thị" không nhiều thì ít, nên nhiều khi "chàng" hay" nàng" không nghe hết được lời nói của nhau  hoặc "ông nghe gà, bà nói vịt" nên họ thường cãi nhau chí choé như "hai con khỉ già" của nhà văn nữ Nguyên Nhung.  Smile!

 

 Hoặc  là vì chàng quá “nghễng ngãng” nên nàng phải nói to tiếng thì chàng mới nghe được.  Người bên ngoài nghe nàng nói lớn tiếng như thế, nghĩ rằng hai người đang cãi nhau hoặc là nàng đang "ăn hiếp" chồng. Amen!

 

  Thật tình, người viết đây nhiều khi cũng lâm vào trường hợp "nói nhỏ thì chàng không nghe rõ, còn nói lớn thì bị chàng la "sao mà to tiếng thế?".  Người viết không biết thế nào đ “vặn âm thanh vừa đủ nghe, để không làm phiền lòng hàng xóm đang cần sự nghỉ ngơi".  Rồi tự "nhiên, tôi  không còn là "hiền phụ" mà trở thành "ác phụ" hồi nào  tôi cũng không biết nữa, khi phải nói to tiếng với chàng để chàng nghe được lời của nàng "thưa thốt.  Smile!

 

Photo

Khi đã vướng chân vào đời sống vợ chồng rồi, văn hoá Đông và Tây đều khuyên cả vợ  lẫn chồng muốn cho có hạnh phúc gia đình thì phải thuộc lòng lời răn dưới đây:

 

“Chữ “NHỊN là của báu trong gia đình”

Danh ngôn phương Đông

 

“Muốn gia đình hạnh phúc thì người vợ phải biết mù và người chồng phải biết điếc”

Montaigne

 

Và tốt nhất Bạn và tôi phải hiểu rằng:

 “Không ai dạy được bạn về cách sống hạnh phúc trong hôn nhân, bạn hãy tự học lấy” nhé!

 

Không phải chúng ta chỉ mong cầu chúng ta sẽ được hạnh phúc trong hôn nhân mà thôi mà chúng ta còn mong ước cuộc đời của ta luôn luôn được hạnh phúc nữa đấy!

Nhưng thế nào là hạnh phúc?   Cũng như  danh từ “Tình Yêu” rất khó giải thích cho đúng nghĩa  “làm sao cắt nghĩa được tình yêu” như đã nói, danh từ “Hạnh Phúc” cũng trừu tượng, mơ hồ đến nỗi có người phải thốt: 

 

“Hạnh phúc là điều gì đó quá đỗi mơ hồ mà ta buộc phải mơ đến nó”.

Comte De Bellege

 

Hạnh phúc thật là khó cắt nghĩa quá,  phải không bạn?

 Hạnh phúc khi ẩn khi hiện, khi có khi không tùy theo quan điểm, cách nhìn của mỗi người về hạnh phúc, tùy theo hoàn cảnh sống của mỗi người vì chưa hẵn người giàu ở nhà cao cửa rộng  là người có hạnh phúc và cũng chưa chắc người nghèo ở nhà tranh vách lá là người không có hạnh phúc, bạn nhỉ?.

 

Nhiều cuộc khảo cứu cho thấy rằng:  “Những người không hạnh phúc là những người thường lo nghĩ, luôn bất đồng và không chấp nhận ý kiến của người khác. 

 

Người có hạnh phúc là nguời dễ hòa đồng với mọi người chung quanh, có thể chấp nhận những điểm bất đồng một cách dễ dàng, uyển chuyển, có lòng thương yêu và tha thứ.”

 

Cũng có thể những người không có hạnh phúc là những người thích so sánh với người khác những gì mình đã có với những gì mình muốn có và luôn luôn đuổi bắt những gì mình muốn có.  Ví dụ như chúng ta không bằng lòng với ngôi nhà chúng ta đang ở, cái xe chúng ta đang đi vì người bạn của ta mới mua một căn nhà to đẹp hơn cái nhà ta đang ở, đi xe  BMW sang trọng hơn cái xe Honda ta đang đi trong khi khả năng tài chánh của mình không thể thoả mãn ước muốn mua nhà lớn xe đẹp được!

Thế là chúng ta buồn bực, thế là chúng ta đau khổ!

 

Bạn có đồng ý với tôi chăng:  Có những ước muốn có thể làm thăng hoa cuộc sống nhưng cũng có những ước muốn quá sức, không chính đáng làm mất đi hạnh phúc gia đình mà mình đang có vì ước muốn thì vô giới hạn, không có điểm ngừng?

 

Nhà Phật gọi những sự so sánh đó, những ước muốn đó là  những phiền não.Nếu ta bớt đi được những phiền não đó thì ta sẽ cảm thấy hạnh phúc hơn.

 

 Hãy cảm thấy hạnh phúc với những gì mình đang có trong tầm tay và tự nhủ rằng: “Những người ở nhà to, đi xe đẹp kia có thể là những người đang mắc nợ như “Chúa Chổm”, nếu mất việc thì họ sẽ mất nhà mất xe ngay.”

 

Vậy bạn hãy cùng tôi vui sướng đi khi bạn và tôi  còn đang còn ở trong ngôi nhà nhỏ bé nhưng ấm cúng hiện tại, bạn nhé!

 

Năm 2012, nhà văn Tràm Cà Mau đã phát hành Tập Truyện Ngắn Vợ, có bài viết về "Vợ Tốt",  và cũng có bài viết về Vợ "Không được tốt" rất hay và có thể xảy ra trong đời sống hằng ngày của cuộc đời. Bạn có thể tìm đọc để cho đời vui vẻ hơn nhé.

 

Nhưng xét cho cùng “phụ nữ cũng giống như… cây quýt mà thôi. Cùng một loại quýt, trồng ở đất này cho trái chua nhưng đem trồng trên đất khác thì cho trái ngọt. Người phụ nữ nào cũng có thể là người vợ ngoan hiền nếu gặp người chồng biết thương yêu, tôn trọng mình. Không sa đà vào những cuộc tình phù phiếm bên ngoài, biết chia sẻ tâm tình với vợ, giúp vợ việc nhà, không đánh mất mình trước những cám dỗ, cạm bẫy… Sống với người đàn ông mà mình kính yêu, tin cậy, có lẽ người phụ nữ nào cũng trở nên ngoan hiền.”

(Theo Hạnh phúc gia đình)


  Xin mượn bài thơ vui dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

 

Vợ tốt 


Photo:

 

Phải đẹp gái
Không kiêu sa
Thích ở nhà
Lo nội trợ

Không cắc cớ
Chửi chồng con
Không phấn son
Không nhiều chuyện
Không hà tiện
Không càm ràm

Phải siêng năng
Không lười biếng
Nói nhỏ tiếng
Biết chiều chồng
Giỏi nữ công
Và gia chánh.
Biết làm bánh
Nấu ăn ngon
Biết dạy con
Ứng xử tốt

Không quá dốt
Không quá khôn
Không ôm đồm
Không ủy mị
Không thiên vị
Không cầu kỳ
Không quá phì
Không quá ốm

Không dị hợm
Không chanh chua
Không se sua
Không bẻm mép
Không bép xép
Không phàn nàn.

Không có đâu

Đừng có kiếm!!!

Smile

Photo:

(Nguồn:  Email bạn gửi- Cám ơn chị Ngọc Liêng)

Vợ,chồng hiền hay chồng, vợ dữ nhiều khi cũng được biểu hiện qua gương mặt bên ngoài vì nét thiện lành hay nét hung dữ là do cái Tâm của mình như thế nào mới sinh ra cái Tướng như thế nấy. 

Xin mời thưởng thức youtube Tương Tự Tâm Sinh dưới đây để có thể thay Tâm sửa Tướng phần nào được hay không nhỉ?  Smile!

 

Youtube Tướng Tự Tâm Sinh

Suong Lam Portland

 

https://www.youtube.com/watch?v=Skirtf97U9I

 

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn 

 

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 381-ORTB 793-8917)

 

Giọt Cà Phê

Sáng nay dậy lề mề

Nhấm nháp ly cà phê

Thấy ngon và khỏe ghê

Mặt không buồn cơn mê 


Hôm nay một ngày hè 

Nơi đây chẳng có ve

Để nghe kêu kêu vè vẽ 

Bàn giấy phone re ré!


Màu đen giọt cà phê

Để cuộc đời chẳng tê

Tỉnh táo đuổi cơn mê

Ngày không dài lê thê!

 

Làm xong việc đi nhé 

Mọi thứ cũng chẳng hề

Làm tâm trí bộn bề

"Quẳng gánh lo đi " nè!

 

Ta không là một kẻ ... 

Vô tình, sống vui vẻ 

Vô tâm không liên hệ

Vội vã rời đam mê!

 

Một ngày trôi nhè nhẹ

Một chút gì chẳng lẽ 

Làm lòng mình thắt se

Thôi thong thả đi về... 

Thu Hương

PS, nhưng chớ ngồi... xè xè hay đừng đứng đường... tè tè. 

 

ĐÂU CÓ?

Đảng “mình” đâu có giết ai,

Đâu ai bị chết phô ngoài máu me

Tài cao đảng phủ màu mè:

“Tù nhân tự tử giật le dây thừng!”

 

Đảng “mình” đâu có trị, trừng

Nhân quyền, dân chủ? Lừng khừng chết ngay!

 

Đảng “mình” đâu có ra tay

Chỉ thuê du đảng vẽ, bày công an

“Côn” an: cổng cản, còng càn

“Côn” an cõng đảng, đời tàn dân ta.

Ý Nga*4.8.2017

CÀ PHÊ VỈA HÈ

(Cảm tác từ bài viết “Cà phê và vỉa hè ”)

 

Ở đây có cà phê vỉa hè,

Phong cách như đường phố Paris,

Những ngày tàn mùa đông, còn lạnh,

Ra quán ngồi uống ly cà phê.

 

Dưới mái hiên che, dưới chiếc dù,

Bàn ghế rộn ràng mùa xuân về,

Chọn chiếc bàn trên hè phố hẹp.

Ly cà phê ấm gió cuối mùa.

 

Cà phê với nhiều loại bánh ngon,

Hạnh nhân cookies hay muffin,

Mùi vị bánh mì nóng baguette,

Hay bánh bơ croissant thơm dòn.

 

Dừng chân quán cà phê vỉa hè,

Có khi nhìn đời như giấc mơ,

Đếm từng giọt cà phê triết lý,

Thả hồn vào một cõi trầm tư.

 

Hết những ngày xuân đến ngày hè,

Bàn ghế vẫn còn đó đợi chờ,

Cà phê không bao giờ vơi cạn,

Với những tâm hồn phóng khoáng kia.

 

Những ngày mùa hè nắng không nhiều,

Đủ để hẹn hò khi đang yêu,

Bên ly cà phê cùng nắng gió,

Tận hưởng mùa hè ta có nhau.

 

Và mùa thu đã đến bao giờ,

Trong ly cà phê có vần thơ,

Người uống cà phê là thi sĩ,

Khi chiếc lá vàng vừa bay qua.

 

Quán vỉa hè theo mùa buồn vui,

Hè phố người qua lại ngược xuôi,

Mai mùa thu chết, mùa thu hết,

Hè phố dần thưa vắng bóng người.

 

Là lúc mùa đông sướt mướt về,

Ngọn gió lạnh căm thổi tứ bề,

Tuyết rơi trắng xóa trên đường phố,

Chìm khuất vào đâu quán vỉa hè?

Nguyễn Thị Thanh Dương

(August, 05, 2017)

Xin Đừng Để Hương Phai

Từ lúc chiếc tắc-xi dừng lại trước cửa quán, người đàn ông đã có vẻ phân vân khi đẩy cái cửa kính bước vào, tôi đoán ông ta là người Việt Nam, nhưng hơi ngạc nhiên sao ông lại vào đây vì quán này khộng phải của người Việt và những đồ ăn thức uống cũng không hợp khẩu vị của người mình, và tôi làm ở đây vài năm qua biết chắc điều đó.             

Người đàn ông ngoài tuổi lục tuần, nhưng trông vẫn còn tráng kiện, đẹp lão. Từ lúc bước vào quán, ông cỏ vẻ sốt ruột, bồn chồn, hơi có chút khó chịu hằn trên nét mặt, thỉnh thoảng lại nhìn vào cái đồng hồ trên tay, rồi lại nhìn ra cửa, như đang chờ đợi ai, sau khi gọi một chai Heniken, được thằng Thomas đem đến tận bàn gật đầu chào lễ độ.                   

Ấy chết, sao trông ông có vẻ quen lắm, không sai, dù sao trí nhớ tôi vẫn còn tốt, và tôi đã nhận ra ông vì chính hình ảnh ông đã ngự trị ở bìa sau một vài quyển sách, mà tôi là đọc giả hâm mộ. Và ô kìa. mắt ông sáng lên khi có tiếng động ở cửa, ông đứng dậy thật nhanh và đón vội người đàn bà mới đến, đưa vào bàn, ông kéo cho bà cái ghế cạnh ông. À thì ra người ông chờ đợi là đây.                                       

Tôi biết chắc bà cũng là người Việt dù chưa nghe bà lên tiếng, Bà cũng không còn trẻ lắm, với cái áo sơ-mi vàng viền đen thanh thoát, đi liền với cái váy vải xếp đen rất dịu nhẹ, mái tóc buông lưng chừng bờ vai, nhất là khuôn mặt, nhìn không đẹp nhưng có nét nhu mì, đôn hậu, và cặp mắt biết cười.               

Người đàn bà nhỏ nhẹ lên tiếng sau khi né người gỡ đôi tay người đàn ông cố gắng ôm bà thật chặt                     

- Em xin lỗi đã để anh chờ, Anh không có đi lạc chứ?      

Người đàn ông lộ vẻ bất bình, hơi một chút bực dọc trong lời nói:                       

- Gã tắc-xi thật tài tình, hắn biết cái quán này rành lắm, hắn chạy đến đúng phóc, nhưng sao em lại chọn cái quán lạ này, mà không là…                                            

- Hotel hay một nhà hàng sang trọng?                                

- Em thông minh lắm mà!                                           

- Em  có lý do để hẹn anh đến chỗ này.                    

- Tại sao lại ở một nơi chẳng có chút gì tình tứ, thơ mộng?                                     

- Nhưng sẽ không ai bắt gặp chúng mình, và câu chuyện mình trao đổi hôm nay, nếu họ có nghe họ cũng chẳng hiểu gì, chẳng biết mình là ai.                                            

Tôi định hả họng lên tiếng nói Bà lầm rồi, có tôi ngồi sát đây và nghe lời nói của quí vị rõ mồn một dù quí vị đang thầm thì tâm sự.                                                                    

Người đàn ông nhìn đắm đuối vào mắt người đàn bà rồi lên tiếng:                       

- Em càng ngày càng đẹp ra, so với lần đầu mình gặp, sợ rằng anh không chịu nổi phải cách xa em lâu nữa.              

Người đàn bà cười nhẹ, vẻ đùa cợt:                          

- Mới đến đây sao vội nói chuyện chia xa.                         

- Anh có linh cảm như vậy, khi anh bước qua cánh cửa cái quán này, anh vượt đường xa mấy trăm dặm đến đây, chẳng lẽ chúng mình…?                                                      

- Thì mình cũng đang tâm sự, trao đổi câu chuyện đây mà!                                     

- Nhưng anh muốn được ôm em vào lòng, anh muốn được hôn lên đôi mắt em, anh muốn… , nhưng ở đây.. Người đàn ông dừng lại với vẻ hậm hực, bức rức.                   

- Em đã từng nói với anh là đừng có đến, nhưng anh cứ cả quyết anh sẽ làm chuyện muốn làm, có đúng vậy không?                                                             

- Em biết mà! Anh yêu em, anh nhớ em quay quắt, chuyện đến đây gặp em là chuyện dĩ nhiên rồi, nhưng mà…!         

Chợt người đàn bà cười phá lên:                     

- Anh làm như mình là cậu  trai mới lớn, mới biết yêu lần đầu nên nôn nóng đi gặp mặt người yêu.   

- Chuyện tình cảm đâu phân biệt trẻ hay già, trái tim ngày nào còn nhịp đập, mạch máu còn dẫn máu về tim là còn rung động trước tình yêu, em tưởng anh đùa sao? người đàn ông hơi lớn tiếng                    

- Anh chẳng đùa và em cũng đang nói thật, nếu anh thật sự thương yêu em hãy giữ cho em cuộc sống như hiện tại, cũng chẳng phải em thủ tiết thờ chồng như những người đàn bà tiết hạnh khả phong ngày xưa, dù chồng em mất đã hơn năm năm rồi, nhưng em còn đứa con gái và người chồng bản xứ của nó, từ lâu rồi chúng vẫn quí trọng em.               

- Em phải có cuộc sống riêng của em chứ, Em là cánh hoa còn đẹp với đầy đủ sắc hương, tại sao em không chấp nhận tình yêu của anh, chẳng lẽ em cứ để thời gian cuốn trôi, và em chịu sống âm thầm như vậy, cho đến một ngày hoa héo, hương phai. Em đừng để mùi hương phai chứ!                                   

Một thoáng nín lặng, bỗng người đàn bà ngước mắt, đôi mắt biết cười lên tiếng:                                     

- Cảm ơn anh, cảm ơn nhà văn của em, tự nơi anh đã mớm cho em  suy nghĩ rất độc đáo, chỉ một câu nói của anh thôi, em có thể áp dụng vào cuộc sống những ba người, anh đoán thử đi!                             

- Anh đã dành trọn tình cảm cho em rồi còn đoán, giải gì nữa!

- Em vui vì tình anh trao tặng nhưng em sẽ không nhận mà sẽ trả lại cho anh, để anh đem về tặng lại cho chị nhà. Đúng, hãy “đừng để mùi hương phai” anh ạ. Chính chị ở nhà mới là đóa hoa có đầy đủ sắc hương mà anh phải cố giữ  đừng để mùi hương phai!                                          

- Anh chưa hiểu hết ý em?                                                                                          

- Đơn giản thôi, anh đã biết nhưng có lẽ anh không muốn nhắc:  ngày nào anh đi lính trận miền xa, bỏ chị ở lại nhà với mỗi năm có vài tuần đi phép. Chị một thân một mình phải lo nuôi dạy 3 đứa con của anh trọn vẹn, rồi hơn mười năm anh đi tù cộng sản, chị một thân bương chải, cực nhọc trăm bề, để kiếm miếng ăn vừa nuôi con, lo cho cha mẹ chồng đầy đủ, lại lo tiếp tế cho chồng, phải làm tròn bổn phận dạy dỗ con thế cho anh, cả việc chống chọi với những áp bức, bất công của chính quyền mới, chực chờ để đè lên đầu lên cổ những người đàn bà mang danh “vợ nguỵ”. Ngay cả những cám dỗ rất “đời thường” mà một người đàn bà còn trẻ đẹp phải quyết tâm lắm mới vượt qua…, Ngần ấy những nhọc nhằn chị cam chịu đựng, nhưng chị vẫn đứng thẳng đến lúc anh về và sang đến bên này. Đoá hoa tuy có tàn phai sắc thắm, có rũ cánh đài trang, nhưng hương nhụy vẫn kết tụ thành một khối thơm nồng, vẫn một lòng chung thủy với anh, sao anh nỡ quay đi rồi thổi ngược luồng gió mạnh trở về, sao anh không nâng nui đóa hoa cho trọn, vun thêm chất ngọt tình yêu, và luôn tâm niệm: đừng để mùi hương phai mới đúng. Và nữa, chính anh, anh cũng phải giữ mùi hương của riêng mình chứ, anh ngạc nhiên và sẽ hỏi: anh làm sao có hương mà giữ? Anh lầm rồi, một nhà văn mà nhiều người biết tiếng quen tên, tác phẩm đầy dẫy bên ngoài, chính là hương thơm tiềm ẩn, không lẽ chỉ vì một người đàn bà tầm thường như em mà anh chịu hy sinh tất cả, cả tiếng tăm để bị đời chê trách. Không! chính anh cũng phải tự nhủ lòng: “Đừng để mùi hương phai”!, Và cho cả em nữa, nếu anh cho rằng em là đóa hoa còn đủ sắc hương, sao nỡ bẻ cành cho hoa héo hương phai, cũng phải giữ cho em và đừng để em phải mang tiếng phá hoại hạnh phúc của người trong khi tuổi đã về chiều, có phải từ nơi em “đừng để mùi hương phai” cũng được trân quí?    `                                                                 

Người đàn ông ngó sững người đàn bà, đôi mày nhíu lại, ông thở ra một hơi dài, dường như muốn trút bớt cơn giận:                                                                                    

- Tại sao cái gì em cũng có thể xoay chiều được hết vậy? Anh đã nói với em từ lâu rằng bà nhà anh đối với anh..       

- Như hai người bạn, chỉ còn nghĩa chứ không có tình, nên không có cảm giác để gần gũi nhau… người đàn bà hớt ngang câu nói.                                                              

- Lần đầu tiên gặp em, anh đã có linh cảm mình sẽ yêu nhau, chỉ tiếc rằng..                                               

- Gặp nhau quá muộn màng và ai cũng đã bị ràng buộc.                                          

- Em lanh quá! Và cũng vì cái sự lanh lợi, tính đôn hậu của em đã khiến anh yêu em, yêu vô cùng, càng yêu anh lại càng sợ mất em…                                                  

Người đàn bà lại cười và hỏi:                                              

- Nếu không để mất em, anh sẽ làm gì?                     

Trầm ngâm hồi lâu, ông ta lên tiếng:                                  

- Xét về tình cảm, anh không có tội vì yêu em, nhưng lý trí thì không cho phép anh, nên anh đang bị dằn vặt, khổ sở, cũng chưa biết phải giải quyết như thế nào, nên anh liều bay sang đây để gặp em, anh muốn được ôm em vào lòng một lần cho thỏa nhớ mong, nhưng nơi đây…                          

- Dù nơi đây hay nơi nào khác cũng không có gì khác nhau đâu. Tình yêu anh trao, cứ coi như cho một nhân vật trong tiểu thuyết của anh, những nhà văn như các anh, khối óc tưởng tượng và hiện thực, khoảng cách chắc cũng chẳng xa xôi gì , có phải vậy không?                                                               

- Hình như em đang đùa giỡn?, anh đã bay gần ngàn cây số đến đây chẳng lẽ chưa chứng minh được tình yêu của anh, đâu phải đến  để nghe em đùa.            

Hớp một ngụm nước trắng từ lúc mới vào bà đã gọi, trầm ngâm hồi lâu, bà thong thả lên tiếng:          

- Em không đùa, nhưng từ trước đến giờ em vẫn giữ ý riêng em. Tin anh ư? Để làm gì? Dù không phải là một người biết tính toán, nhưng em còn suy nghĩ để biết mình phải làm gì, tại sao phải lao đầu vào ngõ cụt?                             

- Chấp nhận tình yêu của anh mà vào ngõ cụt sao? Em nói gì kỳ lạ vậy? Người đàn ông gằn giọng. 

- Anh cho là kỳ lạ, nhưng với em đó là sự thật. Tại sao em lại chen chân vào cuộc sống hiện có của gia đình anh trong khi em biết rất rõ…                             

-Nhưng anh đã nói rồi, anh yêu em mà!                                                      

Người đàn bà nhoẻn miệng cười nhưng không thành tiếng, bà ngó chăm bẳm vào mắt người đàn ông, từ tốn chậm rãi nói:                                                                

- Anh yêu em, đó là quyền của anh, của những người đàn ông muốn có thêm tình cảm với người đàn bà khác ngoài vợ nhà. Nhưng từ chối tình yêu lại là quyền của em. Đâu ai có quyền áp đặt tình yêu của mình vào kẻ khác, có đúng vậy không?                                                                                      

- Tại sao bao nhiêu lần nói chuyện qua điện thoại, em đã không từ chối thẳng thừng, em vẫn luôn khen ngợi nội dung những tác phẩm tình cảm của anh, để rồi hôm nay…                                                        

- Hôm nay, ngày qua hay ngày kia thì cũng vẫn một câu em đã nói vừa rồi: Xin đừng để hương phai! Từ lâu, anh đã không chịu lắng nghe lời em nói, anh cứ cả quyết để anh làm điều anh muốn làm, anh vẫn giữ cá tính “chỉ huy” của ngày nào khi còn cầm quân ngoài chiến trận, nên em để tùy anh, sao lại trách em? Nói thật một lần rồi thôi và mong rằng anh đừng giận, em thích văn của anh viết đâu bắt buộc em phải…yêu người?   

- Hóa ra từ trước đến giờ tình yêu anh chỉ một chiều? Vậy mà anh luôn có cảm nghĩ em cũng đã yêu anh nhưng còn ngần ngại nên chưa thổ lộ. Mỗi lần nói chuyện với em, là một lần anh thấy đời đáng yêu quá đỗi, tình trong anh như thác lũ tràn về, trước mặt anh ngùn ngụt lửa đam mê, truyền qua đôi bàn tay anh gõ đều trên phím chữ, em truyền cho anh sức sáng tác dồi dào, đến nỗi những nhân vật trong truyện đều phảng phất hình bóng em, sự hiện hữu của em cùng khắp, thậm chí có nhiều nữ đọc giả còn hỏi thẳng anh: nhân vật nữ đó là ai? Vậy mà…                                                                                    

- Vậy mà anh không chịu cảm ơn em, người đã luôn mang niềm vui, sự sáng tạo đến cho nhà văn. Nhưng em cũng xin anh thông cảm cho một điều: mang niềm vui đến cho người đâu có nghiã là phải yêu người trong tình yêu nam nữ? còn nhiều thứ  “tình yêu” trải rộng trong cuộc sống hàng ngày. Nếu ai cũng hiểu như anh về em, thì thân này ví xẻ làm bao nhiêu cho vừa? Vì với em, cuộc sống cần phải biết  san sẻ những gì hay- đẹp mình có cho tha nhân, biết chia xẻ nỗi đau của người khác, và đem niềm vui đến cho người cần, nếu được. Rất tiếc nhà em vắn số, không cùng đi hết quãng đời còn lại với em, nhưng em còn có đứa con, còn người rể quí. Tuy là người Mỹ bản xứ, nhưng cháu có một giá trị gia đình bền vững. Những người Mỹ có nề nếp, có văn hoá, họ cũng có một nền tảng đạo đức gia đình rất cao, không như một số người mình nghĩ, để rồi vội vã lên án khi làm chuyện sai lầm rằng…học theo lối Mỹ!                            

Người đàn bà nói một hơi dài, trong khi người đàn ông ngó sững bà ta như bị thôi miên trong trạng thái vừa ngỡ ngàng, nửa hụt hẫng. Và tôi cũng nghe không sót một câu nào. Tự nhiên tôi ước ao phải chi tôi là bạn của bà, để hỏi bà ở nơi nào trong thành phố, mà biết cái quán nhỏ này để sắp xếp cuộc hẹn kỳ thú hôm nay?                                                                 

Người đàn ông đứng dậy, vẻ thất vọng hiện rõ trên khuôn mặt, như lốp xe bị xì hơi:                                                                                                                            

- Có lẽ anh nên tìm một chỗ thanh vắng để suy gẫm lại lời em nói. Bao nhiêu háo hức, nôn nao, rạo rực trong lúc ngồi máy bay đến đây, chỉ trong thời gian ngắn đã bị em thiêu hủy, đem ngâm vào thùng nước đá lạnh. Hãy cho anh thời gian, anh sẽ không làm điều gì để em buồn và mất sự quí trọng nơi anh. Có lẽ anh sẽ nhớ mãi câu “Xin đừng để hương phai”!...                                                  

Họ ra về, nhưng tôi vẫn còn thấy phảng phất đâu đây một mùi hương. Phải chi mỗi một người trong chúng ta đều biết quí trọng, nâng nui giữ lại mùi hương của riêng mình như lời người đàn bà mong muốn thì xã hội này sẽ đẹp biết bao nhiêu?

Lê Thị Hoài Niệm

Khi Lão Trượng, Lão Bà Bà Lái Xe

Để mở đầu cho bài tâm tình hôm nay, người viết xin mời quý bạn đọc một bài thơ vui dưới đây do một ngưòi bạn của người viết mgửi tới.

Bà ngoại em vẫn chưa già.
Chiều chiều bà cưỡi xe ga ra đường.
Mắt bà vẫn rất tinh tường.
Tóc nhuộm ánh tím, soi gương mỗi ngày
Nhưng bà em hát rất hay.
Bà chăm con cháu luôn tay luôn mồm.
Công việc bà vẫn ôm đồm.
 Chăm lo con cháu sớm hôm không nề.
 Hôm nay cô giáo ra đề.
 Bắt em phải tả viết về bà em.
 Em tả giống hệt như trên.
 Cô bắt viết lại, mắng thêm em rằng..
 Đã bà thì phải rụng răng.
 Tóc phải bạc trắng như mây trên trời.
 Bà cũng không được ăn chơi.
 Vì mắt phải kém và môi nhai trầu
 Đã bà là phải ngồi khâu.
 Không được ngồi hát Ka-râu-ô-kề.
 Nhất là không được ghi đề.
 Tuyệt đối không được phóng xe ào ào.
 Em nghe chẳng hiểu thế nào
 Em phải hỏi mẹ xem sao vụ này.
 Tả sai thì lại không hay.
 Tả đúng thì lại có ngày ăn roi.
 Kiểu này phải bảo mẹ thôi.
 Hay đổi bà khác như lời của cô..

(Nguồn: Email  bạn gửi- Cám ơn chị KC)

Đọc xong bạn thấy là các bà nội, bà ngoại thời nay vẫn còn "ngon lành" lắm, chạy xe ào ào ì ì,  chăm sóc con cháu lo toan mọi việc khỏe re, chứ không phải là một cụ già  tóc bạc phơ, răng rụng chỉ biết ngồi ngoái trầu ăn,  và "tuyệt đối không đưọc lái xe ào ào” như lời cô giáo hướng dẫn  đâu nhé.  Smile!

Ở bên Mỹ các lão trượng, lão bà bà dù ở tuổi "thất thập cổ lai hy" vẫn lái xe ào ào trên xa lộ đấy bạn ạ!

 Tuy nhiên, khi đọc đoạn tin dưới đây trích trong bài viết "Tuổi Già Và Chuyện Lái Xe" của nhà văn Huy Phương, chúng ta cũng thấy hơi sợ sợ khi thấy các lão trượng, lão bà bà này lái xe gần xe chúng ta.  Smile!

 “… Chiều ngày 16 tháng 7 năm 2003, cụ George Weller, 86 tuổi, đã lái chiếc xe Buick LeSabre năm 1992 của mình xuống đại lộ Arizona, ở Santa Monica, California, để đi tới khu mua sắm Third Street Promenade nổi tiếng ở đây. Cuối con đường, hôm đó người ta đã ngăn lại để dành cho một phiên chợ nông sản cuối tuần. Chiếc xe của cụ Weller đã chạy thẳng đâm xuyên những bảng chận đường, lao vào khu chợ đang đông người với tốc độ 60 miles/giờ, đã tông chết tại chỗ 10 người, và đã làm 63 người khác bị thương. Weller nói ông đã đạp nhầm chân ga thay vì đạp thắng !

Ngày 8/11, năm 2011, tại một thị trấn Palm Coast, miền Bắc Florida, ông cụ Louis Nirenstein, một người "handicap" thường dùng xe lăn, lái xe hơi, rồi lạc tay lái, chạy vào, cũng một chợ nông sản, làm bị thương 3 người. Cụ cho cảnh sát biết chân ga của cụ bị kẹt. 

Cuối năm 2014, bà cụ Beryl Hughes, 84 tuổi, đã bị giam giữ 24 tuần, đồng thời bị cấm lái xe 5 năm, vì tội gây ra tai nạn chết người. Cụ lái chiếc Audi A3, đâm trực diện vào chiếc Honda Civic do ông Brian Bockmaster, 80 tuổi lái, khiến ông Brian phải nhập viện, rồi qua đời một ngày sau đó. Trước khi gây ra vụ tai nạn, bà Hughes từng bị phạt vì lái quá tốc độ hạn định. Bản thân bà Hughes cũng thừa nhận nhiều năm trở lại đây, khả năng lái xe đã suy giảm.”

……

 (Nguồn: Trích trong Tuổi già và chuyện lái xe của nhà văn Huy Phương)

 (cartoon :www.graphicsfactory.com)

 Nhưng …. quý ông chắc sẽ hài lòng với mẫu chuyện cười này trong khi quý bà thì lắc đầu là cái chắc.  Smile!

Khi  ông chồng trả đũa bà vợ
Đang làm món trứng cho bữa sáng, chợt cô vợ thấy anh chồng lao vào bếp hét toáng:
- Cẩn thận!
Cô vợ chưa kịp định thần, anh chồng đã hét tiếp:
- Cẩn thận, cho thêm chút bơ vào! Trời đất ơi, em đang nấu quá nhiều thứ cùng lúc đấy! Đảo cái chảo đi, đảo đi! Cần thêm bơ nữa, trời ạ, thế nào cũng bị dính vào chảo mà xem! Cẩn thận, cẩn thận! Anh đã bảo em rồi cơ mà! Em không bao giờ lắng nghe anh cả! Không bao giờ! Hất quả trứng đi nhanh lên! Em điên à, em bị làm sao đấy? Mà đừng quên cho muối. Em thì lúc nào cũng quên. Muối ấy, nhớ chưa?
Nín nhịn không được, cô vợ nổi cáu, chăm chăm nhìn chồng:
- Anh bị làm sao vậy? Anh nghĩ là em không biết rán mấy quả trứng à?
Anh chồng thản nhiên nhún vai đáp:
- Anh chỉ muốn cho em biết là anh cảm thấy thế nào khi anh lái xe mà có em ngồi cạnh....lái anh !!
CT [xu tầm...đúng]

Smile!

Mời xem youtube vui dưới đây cho quên cái nóng tháng Bảy, nóng quá trời năm nay nhé.  Smile!

Grandmother did I really admire .... very funny
https://www.youtube.com/watch?v=073m8GZs3LU

 Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 389-ORTB 792-8217)

TRÁCH NHỮNG CƠN MƯA

Tôi trách sao chiều nay mưa mau,

Để phố kia giăng mắc giọt sầu,

Người về trong mưa trong hiu quạnh,

Chẳng biết trời còn mưa bao lâu.

 

Anh sẽ đi trên hè phố buồn,

Mưa hắt hiu qua mấy con đường,

Chiều dần vơi. Phố đèn chưa thắp,

Mây trôi về đâu mây bốn phương?

 

Tôi trách sao chiều nay mưa rơi,

Cơn mưa làm ướt chỉ một người,

Làm sao che khuất trời mưa gíó,

Để lúc anh về bớt lẻ loi.

 

Khi anh về một mình phố nhỏ,

Giọt mưa nào thấm lạnh trên vai,

Ai sẽ thắp cho anh ngọn lửa?

Sưởi ấm lòng anh trong phút giây.

 

Tôi trách sao chiều nay mưa bay,

Mưa thả xuống đời nỗi nhớ đầy,

Mưa thả vào hồn anh trống vắng,

Lạnh lối đi về mưa có hay.

 

Khi anh về một mình phố hẹp,

Mưa than van giọt ngắn giọt dài,

Anh có nằm nghe mưa thao thức

Anh sẽ mơ gì trong đêm nay?

 

Xin mai mưa tạnh, mai mưa tạnh,

Và nơi ấy đẹp trời nắng lên,

Anh sẽ không về trong hiu quạnh,

Có nắng soi đôi mắt anh hiền.

Nguyễn thị Thanh Dương   

Mong Cơn Mưa Hạ

Xin người đừng trách những cơn mưa

Đang vần vũ,  u ám trời ban trưa

Người đi vội vã trên đường phố

Che dù... mưa hắt, ướt… khó ưa.

 

Xin người đừng trách mưa dai dẳng

Sũng đất, ngập đường, ngập lụt sông

Cản trở giao thông, đời phẳng lặng

Mây xám  buồn,  sấm chớp cơn dông.

 

Xin người đừng trách những cơn mưa

Làm thêm cô độc, nhớ chuyện xưa

Người đi, tình tuyệt, tim tan vỡ

Bơ vơ, lạnh lẽo… gọi ai thưa?

 

Mai mốt khi trời cơn nắng hạn

Cái nóng nung người, đốt cỏ cây

Vạn vặt khô cằn, hằn vết nứt

Có cầu mưa xuống bớt đọa đầy.

 

Giọt mưa rửa sạch lớp bụi trần,

Đám cỏ hết vàng lại xanh ngần

Vạn vật hồi sinh, đầy nhựa sống

Chân trời tỏa sáng ánh cầu vồng.

 

Cơn mưa hạ mát đem cứu rỗi

Cho mắt môi mềm, tìm đến nhau

Cho đêm quyến luyến tình chăn gối

Cho mộng thêm dài, mãi ngàn sau

 

Mong cơn mưa đến, hứng mưa rơi

Nguồn sống nhân loại đến từ trời

Cho quả địa cầu xanh tươi mãi

Cám ơn mưa hạ, mát tuyệt vời!

Phương Thúy