Cô Gái Việt

header photo

ĐIỆU VALSE BUỒN

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Phạm Mạnh Cương

Ca sĩ: Ngọc Mỹ

THƯƠNG VỀ Kỷ NIỆM 001

Thơ: Minh Giang

Ca sĩ: Lý Thu Thảo

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tình Mẹ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Tiếng hát Lý Thu Thảo

THU VỀ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Tiếng hát: Diệu Hiền

Tự Tình Thu

Thơ: Ngọc Quyên 

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Trình bày: Thái Hòa 

Tình Mong Manh

Thơ: Đỗ Dung

Nhạc: Linh Phương

Tiếng hát: Phương Nam

HẠT NẮNG

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyễn Hữu Nhung - Nguyên Hà - Hải Lan

CHỐN XƯA

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Lâm Kim Cương,

​Ca sĩ:  Ngọc Mỹ

Ngỡ Ngàng

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát: Đông Nguyễn

Cha Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hoàng Đô

Trình bày: Nguyễn Hoài Phương

Chuyện Tình Tây Đô

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Ca sĩ: Diệu Hiền

Vết Thương Trần Gian

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hoàng Đô

Tiếng hát: Quỳnh Dao

Đường Mưa

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Tiếng hát Quỳnh Dao

Truyện của Phương Lan

Kiều Loan & Chân Như diễn đọc

Dại Khờ

Thơ Thu Hương

Nhạc Mai Hoài Thu

Tiếng hát Đông Nguyễn

Theo Gió

Trích trong truyện: Như Một Thoáng Mây Bay

Tác giả: Đỗ Dung

Người đọc: Hải Lan

Nửa Đời Mẹ Cúi Mặt

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Mẹ Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Quỳnh Dao

Tuổi Mùa Thu

Thơ : Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc : Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tâm Thư

Nhạc & lời: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

HẸN HÒ MÙA XUÂN

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Tâm Thư

Huế Lỡ Hẹn Mấy Mùa Trăng

Thơ: Trần thị Hà Thân

Phổ nhạc: Nguyễn Hải Hà Lan Phương

Trình bày: Vân Khánh

Ngàn Thu Vĩnh Biệt

Tác giả: Đỗ Dung

Người đọc: Thiên Hương

Hãy Trả Lại Em

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Tiếng hát: Thái Hòa

Sài Gòn Ơi, Vĩnh Biệt Karaoke

Tiếng hát Đỗ Dung

HẸN MỘT MÙA XUÂN

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Giáng Hương

Qua Lối Cũ

Thơ Phương Lan

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Diệu Hiền 

Dì Ghẻ

Truyện của Phương Lan

Chiếc Lá Thu Đông

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát Đông Nguyễn

Cách Xa

Keyboard: Thanh Yến

Guitar: Duy Ngọc

Camera: Na Trần

Thể hiện: Ngọc Huyền Mtl

Cánh Chim Cô Đơn

Thơ : Ngọc Quyên

Nhạc : Nguyễn Hoàng Đô

Tiếng hát: Thu Trang

SÀI GÒN NHỚ

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Phan Ni Tấn

Tiếng hát: Lâm Dung

CON ĐÒ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Lý Thu Thảo

Ở Trời Tây Nhớ Trời Đông

Thơ: Kim Tuấn

Nhạc: Ái Hoa

Tiếng hát: Đỗ Quyên

GIỌT MƯA GIỌT SẦU

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Đông Nguyễn

TRĂNG NHỚ

Thơ : Linh Đắc
Nhạc và Hòa âm : Đặng Vương Quân
Ca sĩ trình bày : Tâm Thư

Yêu Anh Em Làm Thơ

Thơ: Ái Hoa

Nhạc: Lê Mộng Nguyên

Ca sĩ: Thùy Dương

Nỗi Nhớ Tàn Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Lý Kiên Trung

Tiếng hát: Quỳnh Dao Paris

TUYẾT ĐÔNG

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: QuyDenver

Trình bày: Lâm Dung

THU VỀ

Thơ: Nguyên Tú (TH@Thu Hương) 

Nhạc: Mai Hoài Thu 

Ca sĩ: Diệu Hiền

TANGO TÌNH BIỂN

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Là Những Điều Bé Nhỏ

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát Hoàng Linh

Tình Thu

Thơ: Nguyên Tú (TH@Thu Hương)

Nhạc: Mai Hoài Thu  

Ca sĩ: Diệu Hiền

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 5

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Lệ Tuyền và Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 4

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Lệ Tuyền và Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 3

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhac: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 1 & 2

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhac: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tốp Ca, Lệ Tuyền

Tình Thiên Thu

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Benlantrang

Tiếng hát: Lệ Tuyền

Ngày Tôi Trở Lại

Thơ: Hương Giang

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Cánh Diều Xưa

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát Mê Linh

Mẹ Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Ngọc Mỹ

Lục Bát Cho Mình

Thơ : Ngọc Quyên
Nhạc : Nguyễn Hữu Tân
Tiếng hát : Áo Cà Tím

Lỡ Chuyến Đò

Truyện của Phương Lan

Phai Nét Tình Xuân

Thơ Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Ngọc Quỳnh

Như Lá Đìu Hiu

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Thanh Hằng

Chỉ Còn Lại Nỗi Nhớ

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: Phạm Mạnh Cương

Ca sĩ: Tâm Thư

Giọt Nắng Hồng

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Ái Hoa

Trình bày: Ngọc Giao

Phượng Buồn

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Áo Cà Tím

Tôi Vẫn Chờ

Thơ: Tường Thúy 

Nhạc: Nguyễn Tâm Hàn 

Ca sĩ: Diệu Hiền

Chứng Nhân Không Biết Nói

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà & Hải Lan

Giòng Sông Ký Ức

Thơ: Vũ Đông Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Mê Linh

Điều Chưa Bày Tỏ

Thơ: Tưởng Dung

Nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm

Khúc Tình Mưa

Thơ: Ngọc Quyên(HTNX)

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Ca sĩ: Thái Hòa

Hãy Cho Em

Thơ: Tường Thúy

Nhạc : Nguyễn Tâm Hàn

Ca sĩ: Diệu Hiền

Mẹ Già

Sáng tác: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

Một Thoáng Mây Ngàn

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hà

Trình bày: Ngọc Giao

Nếu Mai Em Vê

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Trần Thiên Anh

Tiếng hát: Tâm Thư

Dì Thảo

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Giọt Tương Tư

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng ca: Thanh Duyên

Sợi Vấn Vương

Thơ: Phạm Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Cà Tím

Lấy Chồng Xa

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà, Hải Lan, Mộc Lan, Nguyễn Hữu Nhung

Theo Gió

Tự truyện của Đỗ Dung

Tình Già

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà, Hải Lan, Kiều Loan, Chân Như

Khúc Dạo Thu

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Kim Tuyến

Hoa Hèn

Thơ: Ái Hoa

Nhạc: Thiên Anh

Ca sĩ: Thùy Dương

Dây Tơ Hồng

Truyện ngắn của Đỗ Dung

Giọng đọc: Hải Lan

Khép Lại Một Cuộc Tình

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Tìm Mưa

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Trần Lệ

Đợi Mong

Thơ: Phương Lan

Nhạc: Ái Hoa

Ca sĩ: Thùy Dương

Mùa Xuân Gió Cuộn Tóc Thề

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc Miên Du Dalat

Ca sĩ: Diệu Hiền & Hoàng Quân

Tiếng Ru

Lời: Kiều Mộng Hà & Trần Bảo Như

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Thương Dân

Tháng 1 (Tháng Giêng), 2019

 

Thơ Tết

Còn hai tuần nữa Tết rồi a?

Ngày tháng xoay vần cứ diễn ra

Tuổi trẻ tà tà ra khỏi cửa

Cái già sồng sộc bước vô nhà.

Quên lui quên tới, không buồn khổ

Nhức cẳng nhức chưn, khỏi bước xa

Tết đến đây rồi, ừ Tết đến

Vui hay sầu muộn, tự tâm ta.

 

Còn hai tuần nữa Tết thật sao?

Chửa thấy hoa mai, chửa thấy đào

Gọt củ thủy tiên chưa bắt rễ

Cắt hàng may áo chửa ngồi khâu.

Gạo tiền cơm áo lo không xuể

Giỗ chạp tết tung lại tốn hao

Thôi cũng cố sao cho ra vẻ

Ngày xuân ngày Tết được bảnh bao.

Thúy Messegee

 

Lãng Đãng Hồn Xuân

Dòng sông trải mộng êm đềm

Đò qua mấy chuyến còn tìm được không?

Chiều chiều mỏi mắt chờ trông

Mịt mờ tin nhạn mênh mông là buồn.


Vẫn là nỗi nhớ niềm thương

Trời cao đất rộng nghe dường hư không 

Mong manh se sợi chỉ hồng

Duyên thầm buộc mãi tình đong tháng ngày.


Ánh trăng nhức nhối làn mây

Cho cơn gió nhẹ hây hây tự tình

Hỡi người duyên ước ba sinh!

Có nghe thổn thức lung tinh nguyệt tàn.


Nguyệt tàn rồi giấc mơ tan

Sao người còn đắm, lỡ làng giấc xuân 

Một mai mỏi gối đường trần

Vẫn tình là tiếng chuông ngân đời đời.


Vọng lời tha thiết tình ơi!

Chim quyên vẫn gọi xuân vui trở về

Mặc đời giông tố tái tê

Hương còn nồng ấm cơn mê cuối đường.

Ngọc Quyên

CAU CHƯA TRÁI, TRẦU CHƯA XANH

(Trích tuyển tập TRÔNG MÒN CON MẮT!)

*

Chờ em cho đủ trăm năm

Bao giờ đến lượt trăng rằm, biết đâu

Hôm nào em hết u sầu

Cùng anh thưởng nguyệt ngọt ngào bên nhau.

Ở tù Việt Cộng quá lâu

Anh dư kiên nhẫn tưới trầu, đợi cau.

Á Nghi, 21.1.2019

 

TẾT NÀY ANH CÓ ĐẾN XÔNG NHÀ

Tết này anh có đến xông nhà?

Quên những chuyện buồn năm cũ qua,

Sáng mồng một tết anh đến nhé,

Mừng Xuân mai vàng vừa nở hoa.

 

Tuổi anh hợp với tuổi của em,

Không cần xem tuổi em vẫn tin,

Không cần tam hợp hay nhị hợp,

Anh xông nhà may mắn cả năm.

 

Hướng đến nhà em đã quen rồi,

Đông tây nam bắc cũng đến nơi,

Đầu năm kiêng cử xem phương hướng,

Anh hãy yêu em một hướng thôi.

 

Đón anh và mùa Xuân mới về,

Chẳng cần phong bao đỏ lì xì,

Anh hãy mang theo cành lộc mới,

Mừng tuổi em giấc mộng xuân thì.

 

Chẳng cần mang bánh mứt rượu trà,

Mùa Xuân ngọt ngào từ bao giờ,

Không có anh làm sao có tết,

Tình yêu này năm mới làm quà.

 

Chúc Xuân bằng ánh mắt nụ cười,

Những lời khách sáo quá xa xôi,

Trong tình yêu có tình tri kỷ,

Em đọc trong anh cả vạn lời.

 

Ly rượu mừng năm mới bắt đầu,

Năm cùng tháng tận trả chiêm bao,

Chúng mình cùng đón xuân về nhé,

Rộn rã ngoài kia tiếng pháo vui.

 

Tết này anh hãy đến xông nhà,

Không bề ngoài phù phiếm xa hoa,

Anh chỉ là anh thôi cũng đủ,

Tết cho em rạo rực mong chờ.

 Nguyễn Thị Thanh Dương

Hoa Mai Vàng Xứ Mỹ Forsythia

altNgười viết rất yêu hoa vì hoa đẹp và vì tôi là phụ nữ.  Phụ nữ nào cũng thích được người yêu, người chồng tặng hoa cho mình trong những ngày đặc biệt: sinh nhật, ngày của Mẹ, kỷ niệm ngày cưới, v.v. cho có vẻ lãng mạn tình tứ một tí.  Bạn xem phim tình cảm Đại Hàn thì biết liền.

Bạn yêu hoa hồng, hoa lan. Chị thích hoa cúc, hoa thủy tiên. Em thích hoa sen, hoa súng, v.v.  Nhưng với tôi, tôi yêu hoa mai vàng miền Nam nước Việt nhiều hơn vì loại hoa này luôn nhắc tôi nhớ về Ba tôi thường đi mua hoa mai vàng ngày Tết mỗi năm.  Năm nào cũng vậy, nhà tôi phải có một cành mai do ba tôi tự đi mua về chưng trong nhà để đón Tết.  Sau này ba tôi già yếu lắm nên không thể tự đi chọn cành mai được nữa, cô em gái thứ hai của tôi phải khuân về nhà chậu hoa mai từ vườn nhà của cô đem về chưng trong nhà để ba tôi ngắm hoa maì vui tuổi già.

Khi sang Mỹ tình cờ đi ngang qua một ngôi nhà có trồng loại hoa màu vàng tương tợ như hoa mai mà ba tôi ưa thích thế là tôi tìm mua ngay loại hoa Forsythia này và đặt tên nó là "hoa mai Mỹ" đem về trồng ở sân trước nhà tôi.

Hoa Forsythia được đặt tên để vinh danh ông William Forsyth (1737-1804), người Scottland, một nhà thực vật học, người chủ quản phụ trách chăm sóc vườn thượng uyển của hoàng gia Anh Quốc và cũng là hội viên sáng lập của Royal Horticultural Society.

Đây là loại hoa có màu vàng rực rất đẹp, có 4 cánh nhọn, mọc thành chùm liên kết nhau trên mỗi cành cây.  Cây hoa có thể cao từ 1 đến 3 mét. Ở Mỹ hoa Forsynthia thưòng nở vào tháng Ba báo hiệu mùa Xuân đế. Hoa có thể sản xuất loại đường lactose. Hoa có thể mọc ở các nước Á Châu: Trung Hoa, Nhật Bản, Đại Hàn.

Trước Tết 11 ngày, phu quân của tôi đốn vài nhánh hoa Forsythia này đem vô nhà thui gốc và ngâm nước nóng để thúc cho hoa nở đúng ngày Tết thay vì hoa nở vào tháng Ba là mùa Xuân xứ Mỹ

Trong những ngày hội Tết do Cộng Đồng Việt Nam Oregon tổ chức hằng năm, chúng tôi đã cắt một vài cành hoa Forsynthia ở vườn nhà đem vào bán gây quỹ cho Hội Cao Niên cùng với hoa đào của vườn nhà bác Kiên. Thật là vui!

altTheo một tài liệu khác mà người viết sưu tầm được thì hoa Forsynthia còn được gọi là Liên Kiều được mô tả như sau:

Liên Kiều

Tên khoa học: Forsythia suspensa Vahl. Họ Nhài (Oleaceae).

Cây cao 2-4m. Cành non hình gần như 4 cạnh, có nhiều đốt, giữa các đốt ruột rỗng, bì không rõ. Lá đơn, phiến lá hình trứng, dài 3-4cm, rộng 2-4cm, mép có răng cưa không đều. Cuống lá dài 1-2cm. Lá thường mọc đối. Hoa màu vàng tươi, tràng hình ống, trên xẻ thành 4 thùy, đài cũng hình ống, trên cũng xẻ thành 4 thùy, 2 nhị, nhị thấp hơn tràng. Một nhụy 2 đầu nhụy. Quả khô hình trứng, dẹt, dài 1.5-2cm, rộng 0.5-1cm, 2 bên có cạnh lồi, đầu nhọn. Khi chín mở ra như mỏ chim, phía dưới có cuống hoặc chỉ còn sẹo. Vỏ ngoài màu vàng nâu nhạt, trong quả có nhiều hạt nhưng phần lớn rơi vãi đi, chỉ còn sót lại 1 ít:  Đa số nhập của Trung Quốc. 

Vị thuốc Liên Kiều có thể dùng để chửa nhiều bịnh.

Tác dụng:

- Thông lợi ngũ lâm, tiểu tiện bất thông, trừ nhiệt ở Tâm (Dược Tính Luận).

- Thanh nhiệt, giải độc, giải phong nhiệt ở biểu (Trung Dược Học).

- Thanh nhiệt, giải độc, tiêu viêm, tan mủ (Đông Dược Học Thiết Yếu).

Chủ trị: Trị ôn nhiệt, đơn độc, ban chẩn, ung nhọt thủng độc, lao hạch, tiểu bí, tiểu buốt (Trung Dược Đại Từ Điển).

Kiêng kỵ:

- Chỉ mát mà không bổ, bệnh ung nhọt đã vỡ mủ thì không dùng. Hỏa nhiệt thuộc hư cũng kiêng dùng. Tỳ Vị hư yếu, phân lỏng: cẩn thận đừng dùng (Dược Phẩm Vậng Yếu).

- Người thuộc âm hư nội nhiệt và ung nhọt đã vỡ: không dùng (Đông Dược Học Thiết Yếu).

- Tỳ hư, tiêu chảy: không dùng (Trung Dược Học).

- Sốt kèm khí hư: không dùng (Trung Dược Học).

- Mụn nhọt thể âm, mụn nhọt đã lở loét: không dùng (Trung Dược Học).

Liều dùng: 12 – 20g.

(Nguồn: Trích trong thaythuoccuaban.com)

Mỗi lần Xuân về Tết đến, nhìn hoa mai Mỹ nở rực rỡ một màu vàng y chang mai vàng xứ Việt trong phòng khách là tôi lại nhớ đến ba tôi và ngày Xuân sum họp gia đình vui vẻ ngày xưa.

Tôi mang tâm trạng như tác giả NTTK bài viết "Forsythia, loài mai đất lạ" mà một người bạn yêu hoa như tôi mới vừa gửi đến tôi sáng nay. Xin cám ơn tác gỉả NTTK và Minh Hạnh đã đem đến cho tôi niềm vui tình cảm về một loài hoa mà ba tôi và tôi yêu thích trong ngày Tết năm nay. Xin phép tác giả cho tôi được phép chia sẻ với các thân hữu của tôi niềm vui tình cảm này nhé.   Tôi xin đa tạ và xin mời bạn cùng đọc với tôi bài viết hay và thắm đượn tình cảm gia đình này.

Forsythia, loài mai vàng đất lạ

NTTK (Thụy Điển)

Ở mảnh đất châu Âu lạnh giá suốt mùa đông này, giữa trùng trùng gió lạnh và tuyết phủ, có một loài hoa tự trút hết lá, bung mình trỗi dậy và làm sáng bừng cả một góc trời đông báo tiết Xuân về. Đó là hoa Forsythia – một loài hoa như “cứu cánh” của những người con Việt Nam đón Xuân trên đất khách.

Trong những ngày tháng chạp lang thang trên những con phố thưa vắng người của Thụy Điển, tôi cố dõi mắt kiếm tìm trong những cửa hàng hoa những loài hoa quen thuộc ở quê nhà nhưng đều vô vọng.

Ngang qua những căn nhà có những chậu hoa bé xinh đặt bên khung cửa sổ sẻ chia cái đẹp với khách bộ hành, chợt thấy thèm làm sao sự hiện hữu của một chậu vạn thọ hay cúc vàng. Hoa châu Âu vẫn nhiều, vẫn đẹp và đủ sức làm cảnh sắc mùa đông bớt phần u ám nhưng với một kẻ tha hương làm trú khách trên đất này, tôi vẫn nhận ra những thiếu thốn lớn lao.

Rồi một buổi chiều cận Tết. Tôi được bạn dẫn đến một cửa hàng hoa ở khu chợ trời và nhìn thấy những cành như mai vàng với những nụ còn e ấp. Người thanh niên bán hoa cũng là một người Việt, như thấu hiểu lòng tôi, anh rất nhiệt tình bảo hoa này cũng nở hoa vàng, tương tự như mai ở Việt Nam và Tết nào anh cũng mang về chưng trong nhà để cùng có Tết như Việt Nam. Anh cẩn thận viết cho tôi tên gọi của nó: Forsythia và bảo thêm là nó có họ hàng với cây ô-liu.

Tôi đã có những cành Forsythia cho mình và cảm ơn người bán hoa như thể mình vừa được tặng một món quà quý báu. Tôi nôn nao chờ ngày Forsythia bừng nở như thể mong chờ ngày Tết thuở ấu thơ.

Lên mạng tìm kiếm hình ảnh Forsythia, tim tôi như thắt lại trước những cánh hoa vàng hệt như mai, cái sắc vàng như thắp nắng không lẫn vào đâu được. Rực rỡ đến nao lòng. Cánh hoa Forsythia không đầy đặn như mai mà dài, mỏng và 4 cánh chuỗi ra như hình chiếc chuông. Ở giữa cũng có điểm xuyết nhụy vàng bé nhỏ.

Forsythia có lẽ còn giống mai rừng ở điểm không cần chăm sóc đặc biệt, thường mọc dại ven bờ rào hoặc trong những cánh rừng và cũng là loại hoa vàng báo hiệu mùa Xuân. Khác biệt là ở chỗ Forsythia luôn tự mình trút sạch lá trước khi nảy nụ và đơm hoa.

Sau khi hoa tàn thì Forsythia mới bắt đầu đâm chồi nảy lộc đổi cây thành màu xanh mướt. Forsythia còn là loài hoa thắp nắng của mùa đông giá lạnh trên một vùng đất bao la trải dài từ châu Âu sang châu Á và cả ở châu Mỹ.

Hôm nay, tôi chợt vui và ấm lòng khi mang được những cành hoa dại của châu Âu đem đặt trang trọng giữa phòng mình như một vật báu. Forsythia, xin mượn hình ảnh rực sáng và tỏa nắng kia để tôi được xuôi về quê hương trong tâm tưởng.

Hôm nay, tôi ngồi bên ô cửa mùa đông này, nhìn Forsythia, nhìn những cành đông trụi lá, những con sóc chuyền cành và bầy chim di thê bay từng đàn như trôi qua bầu trời. Đêm 30 tết, tôi nhìn Forsythia và nghe đi nghe lại bản vọng cổ “Xuân Đất Khách”, “Câu Chuyện Đầu Năm”, “Bài Ca Tết Cho Em”, … và nghe trong lòng mình một nỗi nhớ quê, nhớ Tết tưởng đã được giấu đi trong lớp tuyết dày, được xóa đi trong cảnh vật xa lạ của trời Tây vốn chẳng có chút gì hoài niệm.

Forsythia, từ đêm nay, xin cho tôi về lại quê hương bằng sắc hoa vàng rực rỡ ấy… Xin cho tôi được gọi Forsythia là mai vàng. Loài mai vàng đất lạ đã mang đến cho tôi – những người con xa xứ – thứ hương sắc quen thuộc của mùa Xuân, cho tôi được thở cùng nhịp thở mùa Xuân với quê nhà yêu dấu…

NTTK (Thụy Điển)

 (Nguồn:https://hannahlinhflower.wordpress.com/2019/01/14/Forsythia-loai-mai-vang-dat-la/)

altTết, vợ chồng người viết đặt bình hoa mai vàng xứ Mỹ bên cạnh tượng Đức Phật Thích Ca ngồi bên cửa sổ phòng khách nhà tôi.  Người viết đã trúng thưởng tuợng Phật này trong một buổi tiệc gây quỹ của chùa Bửu Hưng cả chục năm về trước.  Ngôi nhà nhỏ bé của người viết sáng đẹp hơn, ấm cúng hơn, đầy tình tự Việt Nam hơn với bình hoa mai Mỹ vàng rực rỡ này. Thật là một phúc duyên tốt đẹp!

Mời quý thân hữu thưởng thức hình ảnhđẹp của hoa Forsythia mai vàng xứ Mỹ do người viết thực hiện qua youtube dưới đây nhé.

altHoa Vàng Trước Ngõ - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=eTfgZZteF-8

Hoa cũng đẹp giống như hoa mai xứ Việt của ta, phải không Bạn?

Xin mượn đoạn văn dưới đây để làm kết luận cho bài tâm tình hôm nay của người viết, bạn nhé.

alt“Đời người như hoa nở, kiếp hoa đôi khi thật giống kiếp người, một số kiếp không được đo bằng thời gian mà bằng giá trị sống.”  Bông hoa kia dù biết sẽ "sớm nở tối tàn "vẫn cứ ngang nhiên tươi nở, trao tặng vẻ đẹp và hương thơm, được ngần nào thì hay ngần nấy, với tất cả khả năng và sức lực của mình.

Bạn cũng vậy, hãy cống hiến cho đời tất cả những gì bạn có với tấm lòng yêu thương. Trên đất sống của mình, hãy cho những người chung quanh những điều tốt đẹp nhất. Cuộc sống sẽ dễ chịu biết bao khi có nhiều hoa đẹp tỏa hương thơm, khi có những người quyết sống như những bông hoa trong vườn hoa muôn sắc mầu của nhân loại, để trao ban cho thế giới những giá trị nhân bản huy hoàng.”

(Nguồn: Trích trong https://hannahlinhflower.wordpress.com. Cám ơn Minh Hạnh)

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi- MCTN 451- ORTB868-11619)

GỌN BỚT THÔI!    

(Trích tuyển tập NHÂN SINH QUAN)

*

Của mất mát? Mạng còn, Chớ sầu muộn!

Còn nước non, còn nguồn ngọn cháu con

Ruộng mạ non sẽ cho chén cơm ngon

Của vài món không còn, càng thêm gọn!

Ý Nga, 18.1.2019

 

Một Chiều Đông

Tuyết ở trên đồi tuyết trắng phau

Phẳng lặng bình yên không chút đau

Tuyết rơi trên mắt ai nâu

Vài bông tuyết trắng điểm màu tóc bay...

 

Lặng nhìn theo... tuyết trắng mênh mông

Tâm hồn mở rộng một màu trong

Nụ cười vẫn nét thong dong

Chiều nay gió lạn...  hư không... ngàn trùng.

 

Trẵng xóa ngoài trời trong ấm cúng

Bên khung cửa sổ thoáng bay qua

Cánh chim mùa cũ vẫn chưa xa

Lả lướt theo chiều ngọn gió đông.

 

Tuyết vẫn rơi... rơi... tim vẫn nóng

Dòng đời vẫn chảy chẳng hóa băng

Bốn mùa thay đổi nghe trống vắng

Sưởi ấm tình người chút nắng trong.

 

Ngồi ôn kỷ niệm một chiều đông

Tóc đã phai màu... tuổi hết xanh

Rồi đây ký ức có quên không?

Chỉ biết hôm nay...  nhớ... vô ngần...

Thu Hương

LẠC GIÒNG

Đường đời một kiếp ngược xuôi

Cầm bằng con nước đã trôi lạc dòng

Tình đời ngã rẽ mấy sông

Dòng trong, bến đục-mênh mông lạc loài!

Mong gì một cánh chim bay

Thì thôi, thôi thế tình phai nẻo đời

Dấu tình con sóng chơi vơi

Xót xa chi mấy buông lơi, tơ chùng...

Cõi tình xa vắng dửng dưng

Buông xuôi dòng lệ lạnh lùng đắng cay

Đời người - một thoáng máy bay

Dãi dầu mưa nắng trả vay kiếp nào?

Bâng khuâng một cõi chiêm bao

Vui buồn mái tóc nhạt màu tháng năm

Tình bơ vơ, nỗi bẽ bàng

Nửa đêm trăng sáng ngỡ ngàng mộng du!

Phạm T. Minh Hưng

 

ĐẠP XE VÒNG 

QUANH XÓM

(Trích tuyển tập TẾT NÈ ANH)

*

- Qua cầu dư sức nha anh

Anh còn đủ khỏe để giành sừng trâu.

- Sài Gòn ngày đó thách nhau

Anh nào dư sức qua cầu chở em?

Xe leo cao dốc, chân rêm

Cô em bé tí rối rem tay mềm.

 

Anh cầu tiếp sức gió đêm

Cầu thêm em, mãi, chẳng thèm ôm eo!

 

Bây giờ eo ốm tong teo

Em ôm, có nhớ Tết nghèo năm xưa?

Mồng Ba đạp hết buổi trưa

Loanh quanh khắp phố, chỉ chừa nhà em.

 Á Nghi, 16.1.2019

alt

CÓ ĐẢNG hay ĐẢNG CÓ…

(Trích tuyển tập CHỊ EM ƠI)

*

Nay góc nọ, mai đầu này xin xỏ.

Ăn chưa no, còn dòm ngó lắm trò

Nhiều lý do: vì, tại, bởi… thăm dò

Kẻ đón gió, trở cờ ham “sắc đỏ”.

 

Đầu vào rọ, khóc than bị ruồng bỏ

Nhìn bóng to ai ngờ hố! Tẽn tò!

Tưởng hay ho kiểu cọ đảng dặn dò

Không có CÓ, có KHÔNG KHÔNG, tức tưởi!

 

Tiền rải, rưới “tưới hột sen” khắp lối

Có CÓ không, sao tay rỗng lòng vòng?

Tin viễn vông, bị đảng phỗng, mủi lòng

Không! Không có! “Đại đồng” kìa: mất trắng!

Ý Nga, 15.1.2019

 

KHANG KHÁC RỒI!

(Trích tuyển tập AI BIỂU)

*

Muốn gì được nấy, ông hoàng

Thiếp chìu (chiều) chuộng quá, hỏi chàng vòi chi?

Giảng bài đoản khúc, trường thi

Cằn nhằn rách áo, sứt khuy Mẹ già!

Á Nghi, 13.1.2019

 

EM LO GÌ!

(Trích tuyển tập KHUYÊN EM)

*

Cả làng đều biết anh thương em

Đám cưới, ai cười người ấy xem

Dâu đảm, rể hiền, tình ấm áp

Giỏi ngoan con cái đủ êm đềm!

Á Nghi, 13.1.2019

 

BÓNG LẠ

(Trích tuyển tập TẾT NÈ ANH)

*

Bóng soi lạ lẫm mặt đường

Nắng trưa chưa vội nhịn nhường, nét kinh:

là ai, chẳng phải là mình

lọ lem lây cả bóng hình du Xuân?

 

Mai này dừng bước gian truân

Có anh chung, bóng quây quần đẹp hơn!

Mai này bớt tủi, hết hờn

Tha hồ quấn quýt bóng vờn nắng vui.

Á Nghi, 13.1.2019

 

NÀNG THƠ KHÔNG DỄ

(Trích tuyển tập EM TẬP VIẾT)

*

Vận, vần sai luật, rối beng

Đọc xong, tác giả chớ khen thơ mình

Tự kiêu là một tội hình

Khiêm nhường học hỏi, ai khinh bao giờ.

Giữ lòng trân trọng nàng thơ

May ra gần gũi, bất ngờ được yêu.

Ý Nga, 12.1.2019

THƠ HẢI NGOẠI

(Trích tuyển tập: CHỊ EM ƠI!)

*

Thơ của lính, thơ tù, thơ tỵ nạn,

Thơ vượt biên đẫm lệ của thuyền nhân

Vần khó khăn nhắc Quốc Hận bao lần

Bao âm vận thương dân đầy bi phẫn.

Ý Nga, 15.1.2019

 

KIẾP NÀY TRẢ THÔI!

(Nghe bạn tâm sự.

Trích tuyển tập TÌNH SẦU)

*

Thuyền tình chèo một mình. Ôi!

Mỏi tay, đuối sức, thả trôi bồng bềnh

Bồng bềnh hoa tím mông mênh

Mênh mông ơi hỡi buồn tênh lục bình.

 

Thương hoa nặng kiếp phù sinh

Phận bèo trôi dạt, ẩn tình ai hay?

Người, hoa chung phận trời bày

Kiếp nào gây tội? Kiếp này trả thôi!

Á Nghi, 13.1.2019

 

ƯỚC GÌ ĐƯỢC NẤY!

(Nghe nhỏ N. tâm sự.

Trích tuyển tập TÌNH SẦU)

*

Ai đang nói chuyện với em

Sao tự nhiên Ai mở nhạc?

Thôi thì em chẳng nói thêm

Để Ai nghe người ta hát.

Từ đấy em thôi thì thầm

Mây cao quá nhưng Mây bạc,

Núi cao, núi bất đồng tâm,

Núi nên đi tìm ai khác!

 

Em là thảo nguyên khiêm nhường

Thương hương cỏ đồng, hoa dại;

Yêu lúa đòng đòng dễ thương,

Chẳng màng kỳ hoa, dị thảo!

 

Trả Mặt Trời về kiêu căng

Đom đóm đồng quê vẫn sáng

Tạo Hóa quả thật công bằng

Cho Ai ước gì được nấy!

Á Nghi, 13.1.2019

 

BẠN ƠI! ĐỪNG GÒ BÓ

Gieo vần, đếm chữ, tính câu,

Ý không, tứ thiếu, đem xâu câu dài

Đếm đi, đếm lại hoài hoài

Sao thơ hay được? Miệt mài, tội thơ!

Sá chi điệp vận i, tờ

Thơ hay ở ý, chẳng chờ đếm đâu!

Ý Nga, 12.1.2019

Một Ít Phút Giây Tĩnh Lặng

altĐến một tuổi nào đó bạn thích có những phút giây được sống an tĩnh trong một gian phòng nho nhỏ tìm đọc kinh sách, thơ văn nào đem đến cho bạn một sự thư thái tâm hồn, một niềm an vui tự tại. Bạn đồng ý chứ?

altKhi còn trẻ, bạn tìm thấy hạnh phúc trong sự giàu sang, trong danh vọng.  Bạn đã có một ngôi nhà có “mai vàng trước ngõ, có khóm trúc bên hiên” rồi, bạn đã sống ấm êm bên vợ đẹp con xinh rồi, nhưng bạn vẫn thấy chưa đủ, bạn vẫn muốn tìm đủ mọi cách để tạo thêm nhiều ngôi nhà khác lộng lẫy hơn, đẹp đẻ hơn để thỏa mãn tham vọng được làm chủ những căn nhà của bạn, càng nhiều càng tốt, tiền để trong nhà băng càng nhiều càng thấy vui mắt hơn.  Nhưng bạn có thể hạnh phúc, sung sướng hay khổ sở như người thợ hớt tóc trong câu chuyện “Bảy chum vàng” dưới đây:

Bảy chum vàng

Một người thợ hớt tóc trong triều đi qua một gốc cây có ma, bỗng nghe một tiếng nói:
- Nhà ngươi có muốn bảy chum vàng không?
Ông ta nhìn quanh và không thấy ai cả. Nhưng lòng tham lam nổi lên và ông ta đã nôn nóng la lớn:
- Vâng, tôi muốn! Nhất định rồi!”

Tiếng đó nói:

- Được rối! hãy trở về nhà ngay lập tức. Nhà ngươi sẽ thấy các chum vàng ở đó.

Người thợ hớt tóc vội vã cắm đầu cắm cổ chạy thẳng một mạch về nhà. Quả thật có bảy chum vàng ở đó- chum nào chum ấy đầy ấp là vàng, chỉ trừ một chum đầy vàng một nửa mà thôi. Lúc đó người thợ hớt tóc không muốn thấy một chum vàng chỉ đầy một nửa. Ông nôn nóng muốn có vàng đổ đầy chum đó, nếu không ông không cảm thấy sung sướng, hạnh phúc.

Ông bèn lấy những đồ trang sức bằng vàng trong nhà ra mà đúc thành những đồng tiền vàng để đổ vào chung còn lưng một nửa. Nhưng rồi chum đó vẫn còn lưng một nửa như trước. Dễ giận chưa!

Ông chắt mót từng đồng, bủn xỉn keo kiệt và ông cùng gia đình nhịn ăn nhịn mặc. Nhưng đều vô ích hết. Cho dù số lượng vàng đổ vào bao nhiêu, chum vẫn chỉ đầy một nửa.


Ngày kia ông được nhà vua tăng lương gấp bội, và ông lại tiếp tục làm đủ cách để cho vàng đầy chum. Kể cả việc ông đi ăn xin. Cái chum đã nuốt bất cứ đồng tiền nào đổ vào nhưng rồi cũng chỉ đầy một nửa.

Bấy giờ ông vua nhận thấy dáng dấp thiểu não ốm o của người thợ mộc nên hỏi:

- Có chuyện không ổn hả? Trước kia khi lương tiền còn ít ỏi nhà ngươi hạnh phúc biết bao. Bây giờ nhà ngươi được tăng lương gấp đôi nhưng lại xem ra thiểu não tiều tụy thế này. Có phải nhà ngươi giữ bảy chum vàng ở nhà không?

Người thợ hớt tóc rất đổi ngạc nhiên thưa:
- Tâu bệ hạ, ai đã tấu trình điều đó?

Nhà vua cười khanh khách:

- Những triệu chứng thấy ở nhà ngươi rõ ràng là của những người mà con ma đã tặng bảy chum vàng. Trước đây nó đã tặng cho trẩm. Khi trẩm hỏi vàng đó có thể tiêu xài được không hay chỉ để tích lũy thành đống mà thôi thì con ma đã biến mất dạng mà không một lời nói năng. Vàng đó không tiêu xài được. Nó chỉ đem lại cho sở hữu chủ một sự thúc bách tích lũy mà thôi. Vây nhà người hãy mau lập tức trả lại bảy chum vàng cho con ma đó rồi nhà ngươi sẽ tìm lại được hạnh phúc.
( Nguồn: Trích trong Như Tiếng Chim Ca- Dich giả Đỗ Tấn Hưng & Trần Duy Nhiên)

Như thế sự giàu sang có đem đến cho bạn hạnh phúc hay là đem đến cho bạn những lo âu, phiền não?  Dĩ nhiền sẽ có nhiều bạn cho rằng không có tiền cũng lo âu phiền não lắm nếu phải “chạy ăn từng bữa toát mồ hôi” như Tú Xương ngày xưa.  Vấn đề ở đây là làm thế nào chúng ta chế ngự được lòng tham có một muốncó them hại, có bạc triệu muốn có thêm bạc tỷ vì đó là nguồn gốc của bao đau khổ, và tội lỗi.  Nếu biết chúng ta biết đủ thì là đủ, biết nhàn thì là nhàn như nhà thơ Nguyễn Công Trứ đã nói qua bài thơ Chữ Nhàn dưới đây:

“Tri túc tiện túc, đãi túc, hà thời túc, 
Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn, hà thời nhàn”

Một người bạn văn nghệ vừa chuyển đến người viết một bài sưu tầm với tựa đề "Cứ Tưởng Trần Gian Là Cõi Thật "với những hình ảnh đầy thiền vị, những lời hay ý đẹp đáng suy ngẫm nhưng lại không thấy đề tên tác giả. Thật tuyệt vời!  Người viết xin cám ơn anh Trần Ngọc đã chuyển chia sẻ bài sưu tầm này và xin phép tác giả bài viết cho phép tôi được chuyển chia sẻ tiếp đến các thân hữu của tôi nhé.  Xin cảm tạ. 

Mời bạn cùng đọc với người viết nhé. 

Cứ tưởng trần gian là cõi thật

Theo tôi thì nên gọi cuộc sống trên trần thế nầy là "tạm", thay vì "không thật". Ý niệm gọi cuộc sống nầy "không thật" đến từ sự hiểu lầm của nhiều người dịch và sang định những bộ kinh của Phật Giáo.

altTừ lúc bắt đầu biết suy nghĩ, tôi luôn cố gắng tìm kiếm cái logic và bối cảnh tâm linh của "sự tồn tại sau sự chết". Sau khi đọc và suy nghĩ rất nhiều về chủ đề này, cách đơn giản nhất tôi có thể hiểu nó tóm tắc như sau:

Chúng ta biết chắc chắn rằng năng lượng không thể được tạo ra hoặc phá hủy, mà chỉ có thể được chuyển từ trạng thái này sang trạng thái khác (Première loi de thermo-dynamique ou populairement, loi de conservation d'énergie: "L'énergie ne se crée ni ne se perd, mais elle peut seulement changer d'état") (Energy cannot be created nor destroyed, but can only change state). Vậy thì khi thân xác chúng ta chết, cơ thể vật lý của chúng ta bị phân hủy hoặc bị cháy/thay đổi hình dạng và xác chúng ta không còn tồn tại. NHƯNG còn ký ức, suy nghĩ, trí tuệ, cảm xúc, hiểu biết… của chúng ta thì sao? Nếu không có gì có thể giết chúng, thì câu hỏi cần được đặt ra là "chuyện gì xảy ra cho chúng?" Nếu nó tiếp tục tồn tại thì nó ở đi đâu, ở đâu, làm gì, sẽ ra sao?

Nếu chúng ta thừa nhận rằng thân thể vật lý của chúng ta là một khối năng lượng thay đổi hình thể khi chúng ta chết (từ đầu mình tay chân ruột gan xương cốt... thành một khối atomes), thì nếu tâm trí của chúng ta cũng là một dạng năng lượng thì nó cũng phải biến thể và tồn tại nơi nào đó, phải không? Về mặt logic, chúng ta phải trả lời "Đúng vậy!"

altNhiều bằng chứng thật tế đã được tâm lý học đưa ra chứng minh rằng tâm trí và suy nghĩ của chúng ta tiếp tục tồn tại dưới hình thức ondes électro-magnétiques và được lưu trữ ở đâu đó để tiếp tục chuyển từng thành phần hoặc toàn bộ sang cuộc sống tiếp theo dưới một dạng thức nào đó. Ở đâu? Trong thế giới tiềm thức mà các tôn giáo, người ta gọi nơi đó là "thiên đường hay niết bàn", chờ để được biến đổi và phân ph́ối. Một vài người cho rằng họ có khả năng kiểm soát tâm trí để có thể truy cập các kiếp sống trước bằng ý chí, tuy không ai có bất kỳ bằng chứng nào về điều này. Tôi đã nghe những câu chuyện về những người có thể nói tên của cha mẹ trong đời trước, đời sống và cái chết của anh ta, nơi anh ta sống, một vài sự kiện chính của kiếp sống trước, v.v. nhưng không ai thật tâm kiểm soát những lời nói huyền bí nầy. Vì vậy mà hoài nghi là thái độ tốt nhứt. 

Trở lại đề tài nầy, tôi nghỉ rằng kiếp sống trần gian hiện tại của chúng ta là cỏi sống THẬT, nhưng chỉ TẠM mà thôi.

Cứ tưởng trần gian là cõi thật

Khi tóc bạc trên đầu trôi dạt mãi,

Cội nguồn ơi chiếc lá lại rơi về.

Đường về khép bóng trần gian

Lợi danh gói một hành trang vô thường

 

Ngoảnh nhìn cuộc đời như giấc mộng

Được mất bại thành bỗng chốc hóa hư không


Phú quý vinh hoa như mộng ảo

Sắc tài danh lợi tựa phù du


Tất bật hơn thua rồi cũng bỏ

Thong dong tự tại vậy mà vui


Đêm qua mộng lại thật gần

Đừng lay tôi nhé hồng trần mong manh!


Ta về giữ mộng trinh nguyên

Bờ hun hút lạnh nắng xuyên hình hài


Thân như bóng chớp chiều tà

Cỏ cây hoa lá xuân qua rụng rời

Sá chi suy thịnh cuộc đời

Thịnh suy như hạt sương rơi đầu cành


Ta cứ tưởng trần gian là cõi thật

Thế cho nên tất bật đến bây giờ!

(Nguồn: Email bạn gửi. Không thấy đề tên tác giả. Cám ơn anh TN đã chuyển chia sẻ)

Người viết vào "tàng kinh các" của tôi tìm được yoưtube Lời Hay Ý Đẹp của Bùi Phương, người em văn nghệ tài hoa đã qua đời của tôi, có hình minh họa những lời nói trên, nên xin được mời quý bạn cùng thưởng thức nhé.

 Youtube LOI HAY Y DEP - Man Giac Thien Su - Sad Romance - BP (HD ...

 https://www.youtube.com/watch?v=5vxJu5G50cY

 Nhạc hay, hình đẹp, Bạn nhỉ?

 Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 450-ORTB 867-11119)

 

alt

“ĐẠI GIA” Ở MỸ

   (Tặng anh chị X. Houston, TX)

Bà Xuân đã dọn dẹp nhà tươm tất, căn phòng apartment một phòng ngủ của hai vợ chồng bà ngày thường đã gọn gàng bà vẫn muốn gọn gàng hơn, lại có bó hoa tươi mới mua ở chợ về cắm để giữa bàn nên phòng khách chật hẹp bỗng tươi thắm và lịch sự hơn ngày thường.

Bà sốt ruột ngóng nhìn mông lung ra khung cửa sổ và nói với chồng:

-         Chắc anh chị Bảo sắp đến rồi.

Rồi bà bỗng ngại ngùng:

-         Họ là đại gia ở Việt Nam nhà cao cửa rộng, tiền bạc bề bề, chúng ta tuy ở Mỹ nhưng ngược lại…

Ông Xuân hiểu ý vợ:

-          Mỗi thời mỗi khác, ngày xưa nhà bà giàu có trong khi bà Bảo là con nhà công chức nghèo mà hai người vẫn chơi thân nhau đấy.

Ngày xưa bà Bảo và bà Xuân là bạn bè cùng lớp từ trung học đệ nhất cấp đến đệ nhị cấp, cả hai cùng theo học anh văn Hội Việt Mỹ, cùng yêu thích tiếng Anh và thích một nước Mỹ xa xôi giàu đẹp.

Bà Xuân học năm thứ hai luật khoa thì lấy chồng. Ông Xuân cũng là sinh viên văn khoa vào đời lính. Chàng theo nghiệp đao binh, bỏ dở học hành, nàng yêu lính sẵn sàng làm người vợ thời chiến. Cha mẹ bà Xuân cho vợ chồng bà một cửa hàng sửa xe gắn máy ở Đa Kao, nàng trông coi cửa tiệm với vài người thợ, chàng ở tiền đồn xa thỉnh thoảng về thành phố thăm vợ.

Bà Bảo không học đại học nào, bà đi làm công chức như cha, cô thư ký lương ba cọc ba đồng lấy chồng là một đồng nghiệp cũng chẳng khá giả gì. Hai người bạn có gia đình riêng, hai cuộc sống khác nhau. Dòng đời nổi trôi chia rẽ mỗi người một hướng và cách xa.

Gia đình bà Xuân sang Mỹ diện H.O. Sau những năm tháng dài tù tội nơi núi rừng từ Nam ra Bắc, ông Xuân bệnh hoạn đau yếu, ông đi làm được một thời gian ngắn thì phải nghỉ ở nhà, bà Xuân cũng làm chẳng bao nhiêu, nghỉ ở nhà để chăm sóc chồng. Hai ông bà đang hưởng tiền trợ cấp của chính phủ.

Ông bà Bảo đi tour du lịch sang Mỹ, đến thành phố Houston tiểu bang Texas. Hai người bạn xưa mới vừa biết tin nhau qua một vài người quen. Thế nên mới có cuộc hẹn gặp nhau bất ngờ ngày hôm nay.

Ông bà Bảo đang đứng trước cánh cổng sắt của khu apartment trên đường Beechnut, phải bấm số mật mã mới liên lạc được ông bà Xuân để cổng mở.

Ông lẩm bẩm khen:

-         Nhà khu chung cư có cổng an ninh tốt quá, chẳng thua gì nhà mình ở Sài Gòn bà nhỉ.

Bà Bảo ngắm nghía tòa nhà và trầm trồ:

-         Nhà chung cư cao tầng này vừa đẹp vừa mới, chắc giá thuê không rẻ đâu, anh chị Xuân vẫn phong lưu như ngày xưa.

Ông bà Xuân đã hớn hở tận tình đi ra cổng đón khách vào nhà, chào hỏi mừng vui ríu rít xong chủ và khách thong thả đi bộ qua những hành lang, bước lên những bậc thang sạch đẹp của chung cư. Bà Bảo cất tiếng khen:

-         Khu chung cư cao cấp có khác, sạch sẽ không thấy một cọng rác.

Ông bà Xuân chưa kịp nói gì thì ông Bảo chỉ một bóng dáng bà Mễ đang lui cui quét dọn phía xa cuối hành lang:

-         Bà nhìn kìa, có lao công quét dọn chăm chỉ thế cơ mà.

Nhà ông bà Xuân ở tầng hai, là một căn phòng nhỏ rộng khoảng 700 Sq Ft. Bà Xuân thành thật khiêm nhường:

-         Hai anh chị ở Việt Nam là đại gia, nhà cửa cao sang rộng lớn thông cảm cho vợ chồng chúng tôi căn phòng hẹp này nhé. Nghe bạn bè nói anh chị có công ty lớn lắm…

Được dịp bạn hỏi bà Bảo hãnh diện:

   -    Nhờ trời chúng tôi ăn nên làm ra. Dù bận trăm công nghìn việc chúng tôi cũng Mỹ du một chuyến cho biết đó đây.

Mời khách ngồi xuống ghế xong bà Xuân pha trà rót nước và giới thiệu:

-         Đây là căn chung cư bình thường chứ chẳng cao sang gì, được cái là mới xây dựng 6-7 năm nay, dành cho những người cao niên hưởng trợ cấp nhà nước. Chúng tôi chỉ trả tiền thuê với một gía rất rẻ.

Bà Bảo ngạc nhiên suýt xoa:

-         Ô, thích nhỉ…

Ông Bảo thì thực tế thắc mắc:

-         Vậy là anh chị đã đi làm đóng thuế cho nhà nước nhiều lắm mới được hưởng tiêu chuẩn này?

-         Trái lại, chúng tôi đi làm ít lắm, lúc có lúc không, thậm chí không đủ credit về hưu nữa, nên nhà nước phải trợ cấp mọi chi phí như nhà ở, y tế và tiền mặt để sinh sống.

Bà Bảo hỏi ngay:

-         Mỗi tháng hai anh chị được trợ cấp bao nhiêu? Có thoải mái chi tiêu không?

Ông Xuân tỉ mỉ:

-         Ở Texas này tiền trợ cấp cho một người là 771 đồng, cho hai vợ chồng ở chung thì hơn 1,100 đồng, lại còn thêm mấy chục đồng tiền food stamp nữa. Tuổi già chúng tôi ăn xài là bao nên vẫn có dư tiền thỉnh thoảng gởi giúp vài họ hàng nghèo khó ở Việt Nam.Về mặt y tế chúng tôi đi bác sĩ hay vào nằm bệnh viện không tốn một xu nào cả.

Bà Xuân kể:

-         Có lần ông ấy cảm thấy mệt khó thở tôi gọi 911 vài phút sau là xe cấp cứu đến chở thẳng ông vào bệnh viện. Ở với ông suốt buổi chiều, cô y tá biết là tôi đói nhắn nhân viên nhà bếp mang lên cho tôi một xuất thức ăn bữa chiều nóng sốt ngon lành.

-         Thế chị Xuân có phải “xã giao”  cho tiền cô y tá không mà họ đối đãi tốt thế? Còn tiền “lót tay” cho bác sĩ là bao nhiêu?

-         Ở Mỹ không phải như Việt Nam đâu chị Bảo ơi, bổn phận bác sĩ, y tá là phục vụ người bệnh đến nơi đến chốn mà.

-         Ô, thích nhỉ.

Bà Bảo kêu lên xong lại so sánh:

-         Những bác sĩ mà vợ chồng Xuân đến khám bệnh, bệnh viện mà chồng Xuân nằm là niềm ước mơ cao xa của biết bao người ở Việt Nam, phải có thật nhiều tiền, phải xin đủ thứ giấy tờ thủ tục mới đến được nước Mỹ để chữa bệnh.

-         Vâng, nhờ sống ở Mỹ, y tế của Mỹ chăm sóc mà sức khỏe ông Xuân nhà tôi mới được như ngày nay.

Ông Bảo thắc mắc sang chuyện khác:

-         Nhưng người ta bảo ở Mỹ không có… tình người. Ngay con cái họ, đến tuổi trưởng thành cũng bị “đuổi” ra khỏi nhà. Quanh năm ta chẳng thấy mặt mũi thằng hàng xóm ra sao. Họ lại kỳ thị những sắc dân da màu.

-         Văn hóa, cách sống, suy nghĩ của mỗi dân tộc khác nhau thôi anh ạ. Người Mỹ không có tình người sao các ông bà tỷ phú Mỹ đã hiến tặng bao nhiêu của cải cho tha nhân, cho xã hội. Chính phủ Mỹ cho chúng ta bảo lãnh thân nhân đoàn tụ diện vợ chồng, con cái cha mẹ đã đành, kể cả diện anh chị em, một người ở Mỹ bảo lãnh cả đàn anh chị em và con cái họ sang Mỹ đoàn tụ.

Bà Bảo tán thành:

-         Phải đấy, ngay dân gian Việt Nam mình còn có câu “Kiến giả nhất phận” anh em ai có phận nấy chứ có đùm bọc nhau mãi đâu. Người Việt mình còn kỳ thị với nhau nữa là, nào kỳ thị vùng miền, tôn giáo, giai cấp, giàu nghèo.

Ông Bảo gật gù:

-         Ừ nhỉ… suy ra mình còn kỳ thị mình nói chi ai, cho tới giờ này các diện bảo lãnh của Mỹ vẫn còn. Đúng là lòng bao dung nhân ái của nước Mỹ không ngừng nghỉ.

Bà Xuân nói:

-         Nhìn những người handicap ở Mỹ là thấy tình người ra sao rồi, họ được đối xử tử tế và thân ái, mọi ưu tiên dành cho họ nơi công cộng.

Vừa lúc ấy có tiếng gõ cửa, thì ra cô Lan đến. Bà Xuân dặn dò nhờ cô nấu cho bữa ăn chiều với hai người khách xong ra bàn tiếp tục chuyện trò. Bà Bảo tò mò hỏi:

-           Anh chị thuê mướn người giúp việc nhà hả?

Bà Xuân giải thích:

-         Đây là người của Home care đến giúp chúng tôi những công việc nhà như đi chợ, nấu ăn, dọn dẹp nhà cửa, giặt giũ v.v. Mỗi ngày cô đến làm việc 6 tiếng. Chi phí thuê mướn nhà nước chi trả.

-         Trời, thế thì anh chị như ông hoàng bà chúa rồi còn gì, được trợ cấp đủ thứ lại còn kẻ hầu người hạ.

Ông Bảo cũng ngạc nhiên:

-         Sao mà nước Mỹ rộng lượng tử tế đến thế chứ. Tuổi ngoài 70 như anh chị Xuân bao người ở Việt nam còn phải nắng mưa dãi dầu kiếm miếng cơm manh áo. Hèn gì tôi từng nghe nói ở Mỹ là thiên đường của tuổi già, nhưng hôm nay tận mắt thấy tai nghe, chỉ đôi điều trong nhà anh chị thôi, tôi đã hiểu cái thiên đường ấy tốt đẹp thế nào.

Bà Bảo bỗng buồn buồn:

-         Chị Xuân còn nhớ không? Hồi chúng mình học Hội Việt Mỹ cả hai từng ngưỡng mộ nước Mỹ giàu đẹp. Xuân đã may mắn được đến nơi này còn tôi thì không.

Bà Xuân thành thật:

-         Tuy ở Việt nam nhưng vợ chồng chị là đại gia giàu sang cũng sướng chán.

Bà Bảo càng thành thật hơn:

-         Vợ chồng Xuân mới là đại gia ở Mỹ.

-          “Đại gia”… hưởng trợ cấp nhà nước hả chị Bảo.

-          Tôi nói thật đấy, không bông đùa đâu. Những gì vợ chồng chị đang hưởng chẳng con cái nào chăm lo cho được dù chúng ở Mỹ hay ở Việt nam, dù chúng giàu có đến đâu. 

Bà Bảo kể lể:

-         Vợ chồng tôi đại gia thật đấy nhưng làm ăn ở Việt Nam lắm cạnh tranh, lắm thăng trầm, lúc được lúc thua, đâu phải chỉ toàn là những thành công tiếp nối thành công. Nhất là phải xã giao, biếu xén, hối lộ mới xong thủ tục đầu tiên, nhưng cũng là cái dây thòng lọng treo cổ mình bất cứ lúc nào. Hôm nay đại gia mai bị nhà nước hỏi thăm xập tiệm mấy hồi.

Ông Bảo tiếp lời vợ:

-         Anh chị được hưởng đầy đủ mọi tiện nghi cuộc sống của xã hội và an toàn cho đến cuối đời, tha hồ thảnh thơi an nhàn vui hưởng tuổi già. Còn một gia tài vô  giá khác là anh chị sống ở một đất nước tự do dân chủ hàng đầu thế giới. Nếu được chọn lựa thì tôi sẽ chọn lựa là “đại gia” ở Mỹ như anh chị.

Bà Bảo tiếc rẻ:    

-         Giá mà ngày xưa chúng tôi được đi Mỹ như anh chị….

Cô Lan đã nấu xong và dọn cơm ra bàn, những món ăn quen thuộc của người Việt nam như cá đù ướp xả chiên, tôm rim và canh bí nấu tôm khô.

Bà Xuân nói với bạn:

-          Mâm cơm toàn là sản phẩm ở Mỹ. Mời anh chị…

Bà Bảo lại so sánh:

-         “Đại gia” ở Mỹ hơn hẳn đại gia ở Việt nam chúng tôi điều bình thường này nữa, hàng ngày được ăn những thực phẩm bảo đảm chất lượng. Ở Việt Nam có tiền cũng chưa chắc mua được những thực phẩm tươi sạch. Xã hội khiến người ta lọc lừa từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, chẳng biết tin ai.  Sang Mỹ du lịch ăn món gì tôi cũng cảm thấy ngon vì cảm giác tin tưởng yên tâm vào thực phẩm.

Cả nhà vui vẻ ngồi vào bàn ăn. Bà Xuân thấy vui hơn vì vợ chồng bạn cởi mở chân tình và nhận xét đúng như quan niệm của bà.

Nếu phải đánh đổi hiện tại đang là người nghèo ở Mỹ hưởng trợ cấp chính phủ để trở thành đại gia giàu có ở Việt Nam như vợ chồng chị Bảo thì chắc chắn ông bà Xuân cũng không bao giờ chấp nhận.

   Nguyễn Thị Thanh Dương

HẾT GIẬN CHƯA NÈ?

(Trích tuyển tập ANH ƠI)

*

Giờ này người ấy làm chi?

Nhớ em không nhỉ? Ngắm gì chung quanh?

Gọi em đi nhé! Nhanh nhanh!

Giận nhau buồn bã, lũy thành quá cao!

 *

Chuyện từ hồi nảo, hồi nao

Đem ra xào xáo làm sao ngọt ngào?

Tình mình thật đẹp biết bao

Mẹ Cha đã dặn: -Thêm vào thảo, thơm

Giữ gìn ấm mái, lành cơm

Mây chiều, gió sáng, sớm hôm vui hoài!

Á Nghi, 9.1.2019

 

RA XA SÓNG CÒN LẠI GÌ?

(Trích tuyển tập NHÂN SINH QUAN)

*

Sóng đổi gió, ra xa còn uốn lượn

Hay bình yên ngự trị giữa đại dương?

Bao nhiêu người cứ bong bóng phô trương

Cũng chẳng cưỡng được lẽ thường con Tạo.

Ý Nga 7.1.2019

 

ĐI CÙNG

(Trích tuyển tập ANH ƠI)

*

Mỗi ngày anh hỏi mấy lần:

“-Đang làm chi đó? Ân cần ủ hương!

Ân cần như thuở đến trường

Mỗi ngày đưa đón, phố phường guốc khua.

 

Bất cần bão, gió, nắng, mưa

Ngày nào cũng cứ dư thừa chờ nhau

Ghiền em hơn cả thể thao

Thảo nào dù bận đến đâu cũng tìm.

💕

-Em là nhịp đập trái tim

Không em, tất cả im lìm, hư vô

Theo em chẳng một đắn đo

Mất em là cả rủi ro đời này.

 

Cũng may em chẳng đọa đày,

Cũng may anh hưởng lộc dày, phúc cao

Nam nhi chẳng đến nỗi nào

Việt gian ghét lắm, đồng bào rất thương!

💕

Cho nên em mới chung đường

Tiếp tay giữ lửa, cậy nương chí hùng

Giàu sang lắm kẻ lạ lùng

Quê hương rẻ rúng, Đất Chung xem thường.

 

May mà cuộc sống tha hương

Nhắc nhau hai đứa, lập trường thẳng ngay

Mặc ai rẽ đó, luồn đây

Con đường chính nghĩa đêm ngày cứ đi!

Á Nghi, 6.1.2019

 

NHANH NHANH THÌ XUÂN MỚI VỀ!

(Trích tuyển tập XUÂN THA HƯƠNG)

*

Bán cả Nước mua lợi riêng, điếm nhục.

Tên nào lên cũng tính chuyện cuồng điên

Toàn tuổi tên thiếu kiến thức, tham tiền

Chín sáu triệu* sao thua vài triệu nổi?

 

Chất xúc tác đã dư để đồng khởi

Thanh niên ơi! Phải đứng dậy mà đi!

Đi tiên phong mà cứu nước cấp kỳ

Cờ Cách Mạng phải vì dân, vì Nước.

 

Đừng tin đảng gian manh mà chùn bước

Xuân, vùng lên thổi rực lửa đấu tranh!

Giặc rành rành không chiến đấu cho nhanh

Sao quét sạch Cộng Tàu ra bờ cõi?

Ý Nga, 5.1.2019

*Theo: https://danso.org/viet-nam/

Dân số hiện tại của Việt Nam là 96.961.884 người vào ngày 31/12/2018 theo số liệu mới nhất từ Liên Hợp Quốc.

THA HỒ CA HÁT!

(Tặng hai cháu HK.

Trích tuyển tập TÌM VỀ ĐẤT ẤM)

*

Hát cưới Ca làm sao chẳng hợp?

Nhạc thơ đầy, hạnh phúc dường bao,

Vách xôn xao, rộn rã trăng chào,

Chung một nhà tha hồ nhạc dạo!

Á Nghi, 9.1.2019

 

Thì Thầm Mùa Xuân

Này anh gió hát lời ru

Có nghe chim hót mây mù muôn phương

Đêm mơ ngơ ngẩn hồn vương

Tình ơi réo rắt lời thương ngọt ngào!


Này anh mộng ảo tìm nhau

Hương xuân ngây ngất chiêm bao tự tình

Có con chim hót hồi sinh

Dư âm cõi thế phiêu linh hồn người.


Và em e ấp niềm vui

Lung linh hạnh phúc chưa nguôi hương đời

Gió xuân nhè nhẹ mây trôi

Lãng du ngơ ngẩn hồn phơi nỗi niềm.


Yêu người yêu trọn con tim 

Một đời đánh mất đi tìm mùa xuân

Này anh tha thiết tình quân!

Chơi vơi biển nhớ xin dâng về người.

Ngọc Quyên

 

TẾT GÌ Ở XỨ NGƯỜI TA!

(Trích tuyển tập TẾT NÈ ANH)

*

Dư âm ngày ấy còn hoài

Những gì lãng mạn khó phai theo tình.

 

Anh ơi! Nhớ mãi chúng mình

Khi bên rơm rạ yên bình ngày Xuân,

Lúc cùng ngồi giữa non ngàn

Anh nương theo gió hát vang góc rừng

Bầy chim xúm xít vui mừng

Hòa âm điệp khúc tưng bừng tình yêu.

💕

Ngàn năm em vẫn thương nhiều

Những yêu dấu nhuộm mỹ miều tình ta

Xuân này nhớ những Xuân xa

Anh mau đem Tết về Nhà cho em!

Á Nghi, 6.1.2019

 

HỐT MẠT PHÚT, HÚT ĐỘT MIẾU*

(Tặng trưởng L.Đ.P. và những ai đã bỏ được thuốc lá.

Trích tuyển tập CHƯA VÀNG, VỘI CHI ÚA?)

*

Ung thư? Thì sẽ lên đường!

Bây giờ tấm thân gân guốc

Không thuốc như bị tuyệt “lương”

Phận ếch mơ chi chẫu chuộc!*

 

Em à! Em cằn nhằn chi?

Anh ra ngoài đổi… không khí

Bác sĩ bảo tốt cách gì

Thiếu nắng gió là tối kỵ.

 

Ca hò cho vui thôi mà

Anh ra ngoài “hát một phút”*

(Hút một phát thôi đó nha!)

Em khỏi mài nanh, giũa vuốt.

 

Một lần đã lỡ vấn vương

“Đột miếu”* nhiều quá phải… hút

Thấy anh… bận rộn không thương?

Nào đâu Mèo Mỡ lén lút!

Á Nghi, 4.1.2019

*Lời nói lái từ trưởng LĐP (Hướng Đạo): hút một phát > hát một phút

*Chẫu chàng, chẫu chuộc hay chàng hiu: loài ếch nhái lớn

*Hút 1 điếu > hút đột miếu

ăm Mới Học Chữ Từ Bi

altSau lễ Giáng Sinh là Tết Dương Lịch.  Ở Mỹ lễ Giáng Sinh vui hơn Tết Dương Lịch vì gia dình xum họp xúm xít bên cây thông Giáng Sinh để trao quà và mở quà.  Con nít Mỹ thích Lễ Giáng Sinh nhất vi được ông Noel tặng quà để trong chiếc vớ đỏ treo trên lò sưởi. Chúng vẫn tin thế chứ đâu biết rằng những món quà đó là do bố mẹ mua bỏ vào đấy. Người lớn thì mệt ứ hơi phải tốn tiền mua quà nếu nhà có đông nhân số. 

Gia đình người viết hình như có "luật bất thành văn” là chỉ có trẻ em mới có quà Noel, còn người lớn thì xin "miễn lễ" vì thật ra, nhiều khi món quà mình đã để hết tâm ý mua tặng chàng, hoặc tặng nàng, nhiều khi không hợp ý người nhận, Thế là sau XMas, lại có màn đi trả lại hoặc cất vào tủ để dành lại cho những vụ trao quà của những tiệc vui khác.

Các thân nhân của người vìết thường tụ họp về nhà người viết để ăn uống món chay, món mặn do "bếp nhà ta nấu" hay"món ngon ta mua", chuyện trò thân mật là đủ rồi, vì thật tình nhiều khi cả tháng chúng tôi không gặp nhau hoặc hỏi thăm tin tức lẫn nhau vì ai cũng bận hết ráo.

Nhân đây, người viết xin kính chúc Bạn hữu cõi thật, cõi ảo, thân nhân gia đình họ Nguyễn Hữu Một Năm Mới An Lành, Hạnh Phúc, tạo được nhiều nghiệp thiện lành. Xin mời xem youtube Chúc Mừng Happy New Year của người viết thực hiện cho vui qua link dưới đây: alt

Youtube Happy New Year from Minh and Sương Lam

https://youtu.be/M8VknSutroQ

Một điều vui vui hay hay thường được nhắc đến mỗi khi Năm Mới đến là quý bà quý ông thường đãt ra chỉ tiêu:  "Qua sang năm, tôi phải cố gắng tập thể dục hằng ngày, mỗi lần ít nhất là 30 phút, tôi phải "ăn kiêng" để được giảm cân, giảm cholesterol xấu, giảm lượng đường để không bị tiểu đường, tôi phải thế này, tôi phải thế nọ", v. v. Nhưng rồi khi gặp nhau, bà vẫn than thở: “Tôi vẫn bị phát triển bề ngang", ông vẫn càm ràm bởi lượng cholesteol xấu vẫn "u như kỹ" vì  khi đi ăn buffet  họ vẫn ăn lia chia cua, tôm hùm, nghêu sò ốc hến hai ba dĩa đầy cho đáng đồng tiền bát gạo, thì bảo sao mà lượng cholesterol, lượng đường, sức nặng giảm xuống cho được. Thế rồi lại phải hì hà hì hục đi đến gym tập cho xuống cân, xuống lượng một tí. Mệt thật!

Tôi là "cây quạt bự" (Fan) của Bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc vì tôi thích cách suy nghĩ, lối hành văn "tếu tếu” của ông nhưng ông lúc nào tâm bình khí hòa, dẫn dưa người đọc hiểu được những điều rất có ích cho sức khỏe, cho tình thần của độc giả. Tôi đọc rất nhiều bài viết của ông, Một trong những bài viết mà tôi thích nhất là bài viết Từ Bi Với Mình.

Xin mời bạn cùng đọc với người viết nhé.

Từ bi với mình…

Hình như ta chẳng bao giờ thực sống trong hiện tại cả! Lúc còn trẻ, ta mơ ước tương lai, sống cho tương lai. Nghĩ rằng phải đạt cái này cái nọ, có đựơc cái kia cái khác mới là sống. Khi có tuổi, khi đã có được cái này cái nọ, cái kia cái khác thì ta lại sống cho quá khứ! Nhỏ mong cho mau lớn, lớn mong cho nhỏ lại. Quả là lý thú! Tóm lại, ta chẳng biết quý những phút giây hiện tại.  Từ ngày “thế giới phẳng”, ta còn sống với đời sống ảo. Ta ngồi đây với bạn nhưng trò chuyện với một người nào khác, cười đùa, nhăn nhó, giận dữ, âu yếm với một người nào khác ở nơi xa. Khi bắt lại câu chuyện thì nhiều khi đã lỡ nhịp! Hiểu ra những điều tầm thường đó, tôi biết qúy thời gian hơn, quý phút giây hiện tại, ở đây và bây giờ hơn. Nhờ vậy mà không có thì giờ cho già nữa! Hiện tại thì không có già, không có trẻ, không có quá khứ, vị lai. Dĩ nhiên, không phải là trốn chạy già mà hiểu nó, chấp nhận nó, thưởng thức nó. Khi biết “enjoy” nó thì quả có nhiều điều thú vị để phát hiện, để khám phá. Một người 60, tiếc mãi tuổi 45 của mình thì khi 75, họ sẽ tiếc mãi tuổi 60, rồi khi 80, họ sẽ càng tiếc 75! Vậy sao ta đang ở cái tuổi tuyệt vời nhất của mình lại không yêu thích nó đi, sao cứ phải… nguyền rủa, bất mãn với nó. Có phải tội nghiệp nó không? Ta đang ở cái tuổi nào thì nhất định tuổi đó phải là tuổi đẹp nhất rồi, không thể có tuổi nào đẹp hơn nữa!

Ta cũng có thể gạt gẫm mình chút đỉnh như đi giải phẫu thẩm mỹ chẳng hạn. Xóa chỗ này, bơm chỗ nọ, lóc chỗ kia. Nhưng nhức mỏi vẫn cứ nhức mỏi, loãng xương vẫn cứ loãng xương, tim mạch vẫn cứ tim mạch… Cơ thể ta cứ tiến triển theo một “lộ trình” đã được vạch sẵn của nó, không cần biết có ta! Mà hình như, càng nguyền rủa, càng bất mãn với nó, nó càng làm dữ. Trái lại nếu biết thương yêu nó, chiều chuộng nó một chút, biết cách cho nó ăn, cho nó nghỉ, biết cách làm cho xương nó cứng cáp, làm cho mạch máu nó thông thoáng, làm cho các khớp nó trơn tru thì nó cũng sẽ tử tế với ta hơn. Anh chàng Alexis Zorba nói: “Cũng phải chăm nom đến thân thể nữa chứ, hãy thương nó một chút. Cho nó ăn với. Cho nó nghỉ với.  Đó là con lừa kéo xe của ta, nếu không cho nó ăn, nó nghỉ, nó sẽ bỏ rơi mình ngang xương giữa đường cho mà coi.” (Nikos Kazantzaki). Từ ngày biết thương “con lừa” của mình hơn, tử tế với nó hơn, thì có vẻ tôi… cũng khác tôi xưa. Tôi biết cho con lừa của mình ăn khi đói, không ép nó ăn lúc đang no, không cần phải cười cười nói nói trong lúc ăn. Món gì khoái khẩu thì ăn, chay mặn gì cũng tốt. Cá khô, mắm ruốc gì cũng được, miễn là đừng nhiều muối quá! Một người cô tôi “ăn không được”, ăn “không biết ngon” vậy mà vẫn béo phì, đi không nổi, là bởi vì các con thương bà quá, mua toàn sữa Mỹ mắc tiền cho uống! Sữa giàu năng lượng, nhiều chất béo bổ quá, làm sao còn có thể ăn ngon, làm sao không béo phì cho được? Giá nghèo một chút thì hay hơn! Cá kho quẹt, rau muống mà tốt, miễn bà ăn thấy ngon, thấy sướng! Tôi cũng biết cho con lừa của mình ngủ hơn. Ngủ đẫy giấc, đủ giấc. Ngủ đủ giấc là cơ hội tốt nhất cho các tế bào não phục hồi, như sạc pin vậy. Sạc không đủ mà đòi pin ngon lành sao được! Bảy trăm năm trước, Trần Nhân Tông viết: “Cơ tắc xan hề khốn tắc miên!”. Đói đến thì ăn, mệt ngủ liền, trong bài Cư trần lạc đạo, ở đời mà vui đạo! Ông là vị vua nhà Trần sớm nhường ngôi cho con, lên tu ở núi Yên tử, Tổ sư thiền phái Trúc Lâm. Tu hành như vậy mà khi quân Nguyên xâm lấn nứơc ta, ông liền xuống núi, ra tay dẹp giặc, xong, phủi tay lên núi tu tiếp!

Mỗi người có đồng hồ sinh học của riêng mình, không ai giống ai, như vân tay vậy, cho nên không cần bắt chước, chỉ cần lắng nghe mình. Phương pháp này, phương pháp nọ của người này người kia bày vẽ chẳng qua cũng chỉ để tham khảo, nắm lấy nguyên tắc chung thôi, rồi áp dụng vào hoàn cảnh riêng cụ thể của mình, tính cách mình, sinh lý mình. Phương pháp nào có sự ép buộc cứng ngắc quá thì phải cảnh giác!

Cũng nhớ rằng tới tuổi nào đó tai cũng sẽ bắt đầu kém nhạy, mắt bắt đầu kém tinh, đầu óc bắt đầu kém sắc sảo.  Tai kém nhạy để bớt nghe những điều chướng tai. Mắt kém tinh để bớt thấy những điều gai mắt. Đầu óc cứ sắc sảo hoài ai chịu cho nổi! Tuy vậy, tai kém mà muốn nghe gì thì nghe, không thì đóng lại; mắt kém mà muốn thấy gì thì thấy, không thì khép lại. Thế là “căn” hết tiếp xúc được với “trần”.  Tự dưng không tu hành gì cả mà cũng như tu, cũng thực tập ưng vô sở trụ nhi sanh kỳ tâm!

Rồi một hôm đẹp trời nào đó ta còn có thể phát hiện mắt mình chẳng những nhìn kém mà còn thấy những ngôi sao lấm chấm, những lốm đốm hoa trên bầu trời trong xanh vời vợi kia. Nếu không phải do một thứ bệnh mắt nào đó thì đây hẳn là hiện tượng thoái hóa của tuổi già, nói nôm na là xài lâu quá, hết thời hạn bảo hành. Cái mà người xưa gọi là “hoa đốm hư không” chính là nó. Tưởng hoa đốm của trời, ai dè trong mắt mình! Chính cái “tưởng” của ta nhiều khi làm hại ta. Biết vậy ta bớt mất thì giờ cho những cuộc tranh tụng, bớt tiêu hao năng lượng vào những chuyện hơn thua. Dĩ nhiên có những chuyện phải ra ngô ra khoai nhưng cái cách cũng đã khác, cái nhìn đã khác, biết tôn trọng ý kiến người khác, biết chấp nhận và nhìn lại mình.

altKhi 20 tuổi người ta băn khoăn lo lắng không biết người khác nghĩ gì về mình. Đến 40 thì ai nghĩ gì mặc họ. Đến 60 mới biết chả có ai nghĩ gì về mình cả! Tóm lại, chấp nhận mình là mình và từ bi với mình một chút vậy!

BS Đỗ Hồng Ngọc

Người viết thiển nghĩ BS Đỗ Hồng Ngọc khuyên chúng ta rằng: “Mình có từ bi với mình trước, chăm lo sức khỏe của mình trước, thì mới có thể mở lòng từ bì thương đến người khác, mớí có thể mở rộng trái tim của mình mà tha thứ lỗi của người khác được

 “Một người mà không thể từ bi với chính mình thì làm sao có thể từ bi với người khác được” - BS Đỗ Hồng Ngọc đã nói thế.

Cám ơn BS Đỗ Hồng Ngọc

Xin mời quý bạn đọc thêm một câu chuyện về lòng từ bi do thầy Thích Tánh Tuệ chuyển chia sẻ.  Kính cảm niệm công đức Thầy Thích Tánh Tuệ.

Đợi khi tôi giàu tôi sẽ giúp

Khi gặp một người nghèo khổ đang cần giúp đỡ, bạn sẽ làm gì? 

Có không ít người suy nghĩ thế này: “Đợi mình giàu có mình sẽ giúp”, nhưng cuối cùng mấy ai thực hiện được lời hứa đó? Đọc câu chuyện dưới đây và cùng suy ngẫm!

Một lần vị lão thiền sư dẫn theo một tiểu đồ đệ đi hóa duyên ở một vùng nọ. Trên đường, hai thầy trò họ gặp một bà lão ăn mày tàn tật, vị lão thiền sư nói với tiểu đồ đệ: “Con hãy lấy chút lương khô và số ngân lượng còn lại cho bà lão kia đi!”

Tiểu đồ đệ nghe xong, trong lòng cảm thấy không thoải mái, không tình nguyện nhưng vẫn miễn cưỡng làm theo lời lão thiền sư.

Lão thiền sư thấy vậy liền nói: “Sinh tử và công đức chỉ ở một niệm. Chỗ ngân lượng và lương khô này đối với chúng ta mà nói thì chẳng qua cũng chỉ là tạm thời duy trì cuộc sống mà thôi. Nhưng đối với thí chủ đây thì lại là vật cứu mạng đấy”.

Tiểu đồ đệ nghe xong, có điều hiểu có điều chưa hiểu liền nói: “Sư phụ dạy bảo, con xin ghi khắc trong tâm. Đợi đến lúc con tích được nhiều tài vật cho nhà chùa rồi, con nhất định sẽ cứu giúp những người dân nghèo khổ”.

Lão thiền sư nghe xong, không nói gì chỉ lắc đầu thở dài. Mấy năm sau, ông viên tịch và để lại cho tiểu đồ đệ một lá thư, trong lòng vẫn còn chút phiền muộn.

Tiểu đồ đệ sau này trông nom ngôi chùa và không ngừng quyên góp được nhiều tiền của. Từ một ngôi chùa nhỏ cũ nát, tiểu đồ đệ đã xây dựng thành một ngôi chùa rộng rãi, khang trang.

Tiểu đồ đệ nghĩ thầm: “Sau khi việc xây dựng hoàn tất, mình nhất định sẽ nghe theo lời dạy bảo của sư phụ đi cứu tế những người dân nghèo”.

Nhưng sau khi ngôi chùa được xây dựng xong, tiểu đồ đệ lại nghĩ: “Đợi đến khi ngôi chùa được mở rộng hơn nữa một chút, mình sẽ đi cứu tế làm việc thiện cũng không muộn!”

altThời gian thấm thoắt trôi qua, tiểu đồ đệ khi xưa đã trở thành một ông lão 80 tuổi, ngôi chùa đã trở thành một ngôi chùa trăm gian, tường vách sáng lạn. Nhưng mấy chục năm qua, tiểu đồ đệ luôn bận rộn với việc quyên góp tiền xây dựng chùa, quên mất việc cứu tế. Vì vậy, ông vẫn chưa thể làm được một việc thiện tích công đức nào. Trước khi lâm chung, ông chợt nhớ đến bức thư của sư phụ năm xưa. Ông chậm rãi mở thư ra, chỉ một dòng chữ đập ngay vào mắt khiến ông chấn động: “Giúp người một lần, hơn hẳn tụng kinh 10 năm!”

Tiểu đồ đệ năm xưa không khỏi trào nước mắt và hối tiếc khôn cùng, nhưng ông đã không còn chút thời gian và sức lực nào để làm được việc cứu tế người khác nữa. Tiểu đồ đệ lâm chung, hai khóe mắt vẫn giàn giụa nước mắt.

LỜI BÀN: 

 Kỳ thực, việc giúp đỡ người khác không nhất thiết phải đợi đến lúc bản thân có đầy đủ khả năng, tiền bạc.  

- Chúng ta phải biết rằng, cứu giúp người khác ngay cả khi mình chưa đủ khả năng mới thật ý nghĩa.

Làm việc thiện, giúp đỡ người khác là tùy thời, tùy chỗ mà thực hành chứ không phải đợi đến lúc mình có đủ khả năng. Rất nhiều khi chúng ta lấy “khả năng chưa đủ” để không giúp đỡ người khác, thực ra đó chỉ là một cái cớ để che giấu tâm ý thật của bản thân mà thôi!

--- Hãy nhớ câu: " Của ít Lòng Nhiều!!'' Emoji

Từ Tâm

Namo Buddhaya

Như vậy, đầu Năm Mới chúng ta học đưọc hai chữ Từ Bi để mở đầu cho một nếp sớng mới tốt lành hơn năm cũ đã qua. Bạn vui chứ nhỉ?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

 (Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 449-ORTB 866-1219)

alt

GỞI NẮNG 

   Ai dạo ngoài kia tuyết lạnh buồn

Tìm ai tìm giữa tuyết trời đông?

Nghe lòng giá buốt đơn côi quá

Lầm lũi một mình tuyết mênh mông!

 

    Năm Tuất ra đi tiễn biệt rồi

Biết phận nên không nói một lời

Dầm trong mưa tuyết tình xa vắng

Âm thầm lặng lẽ lúc chia phôi!

 

    Hình như Xuân sắp đến nơi nao

Ngàn hoa tươi thắm nở cành cao

Tuyết trắng hững hờ rơi rơi mãi

Chẳng biết tình Xuân đang xôn xao?

 

   Nơi ấy co ro đông lạnh lùng

Bên này hoa bướm đón Xuân sang

Gởi vạt nắng hồng mong sưởi ấm

Một chiều giá rét tuyết mùa đông!

Phạm T. Minh Hưng

TÂN NIÊN Ở QUÊ NHÀ

Diên Hồng ai người triệu tập?

Tân niên, ai người ngậm ngùi?

Chuyện buồn nước nhà tới tấp

Bao nhiêu nút thắt rối nùi.

 

Đảng rước giặc tiến vào cắp

Cắp mau, tiến mạnh độc quyền

Cộng Việt tình nguyện dâng hiến

Cộng Tàu tự đắc dĩ nhiên!

 

Cộng đảng ham quyền, mê lộc,

Dân tình ta thán oan khiên.

Mỵ dân: “Giảm nghèo, xóa đói

Kết quả? Đói nghèo triền miên!

 

Cộng sản nào cũng “cấp tiến”

Bán cả đất nước vì tiền

(Từ Nam tiến, miền Bắc cắp

Thương dân vượt ải truân chuyên!)*

 

Ác đảng cắp, tiến hãnh diện

Lương dân truân chuyên, thụt lùi

Láo chuyện trên trời, dưới biển

Đất liền giặc tiến, đảng lui!

 

Cấp tiến: tiến, cắp. Ai cấp?

Ý Nga, 1.1.2019

*Nam tiến: sau 30.4.1975 Bắc Việt cưỡng chiếm miền Nam VN xong là vào cướp hết của chở ra Bắc.