Cô Gái Việt

header photo

Điều Chưa Bày Tỏ

Thơ: Tưởng Dung

Diễn ngâm: Hồng Vân

Tiếng Thu

Thơ: PhamPhan Lang

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Vân Khánh

Đợi Mong

Thơ: Phương Lan

Nhạc: Ái Hoa

Tiếng hát: Châu Thuỳ Dương

Tiềm Thức Gọi Về

Tác giả: Thần Thị Hà Thân

Giọng đọc: Nguyên Hà

Xin Mãi Còn Nhau

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Ngọc Mỹ

Đóa Hoa Lòng

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nhguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Giáng Hương

Qua Lối Cũ

Thơ: Phương Lan

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Diệu Hiền 

Bên Sông

Thơ: phamphanlang

Nhạc: Mộc Thiêng

Ca sĩ: Ngọc Quy

Đoá Hồng Gởi Mẹ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lê Huỳnh

Tiếng hát: Diệu Hiền

Vá Khâu Nỗi Buồn

Thơ: PhamPhanLang

Nhạc: Vĩnh Điện

Ca sĩ: Vân Khánh

Mẹ Ơi Con Nhớ

Nhạc: Mai Hoài Thu 

Thơ: PhamPhanLang 

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Tháng Tư Tình Buồn

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Vi Tuấn

Ca sĩ :THU TRANG

Đường Mưa

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Ca sĩ: Nguyễn Hải-ACT

Cung Buồn

Thơ : Ngọc Quyên
Nhạc & Hòa âm : Mã Quốc Thái
Trình bày : Ngọc Lan

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Trình bày: Quang Châu

Xuân Viễn Phương

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Trình bày: Bạch Lan

Tản Mạn Chiều Xuân

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát: Lý Thu Thảo

Cành Lan Trắng

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Phạm Chinh Đông

Tiếng hát: Quốc Duy

ĐIỆU VALSE BUỒN

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Phạm Mạnh Cương

Ca sĩ: Ngọc Mỹ

THƯƠNG VỀ Kỷ NIỆM 001

Thơ: Minh Giang

Ca sĩ: Lý Thu Thảo

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tình Mẹ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Tiếng hát Lý Thu Thảo

THU VỀ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Tiếng hát: Diệu Hiền

Tự Tình Thu

Thơ: Ngọc Quyên 

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Trình bày: Thái Hòa 

Tình Mong Manh

Thơ: Đỗ Dung

Nhạc: Linh Phương

Tiếng hát: Phương Nam

HẠT NẮNG

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyễn Hữu Nhung - Nguyên Hà - Hải Lan

CHỐN XƯA

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Lâm Kim Cương,

​Ca sĩ:  Ngọc Mỹ

Ngỡ Ngàng

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát: Đông Nguyễn

Cha Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hoàng Đô

Trình bày: Nguyễn Hoài Phương

Chuyện Tình Tây Đô

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Ca sĩ: Diệu Hiền

Vết Thương Trần Gian

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hoàng Đô

Tiếng hát: Quỳnh Dao

Đường Mưa

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Tiếng hát Quỳnh Dao

Truyện của Phương Lan

Kiều Loan & Chân Như diễn đọc

Dại Khờ

Thơ Thu Hương

Nhạc Mai Hoài Thu

Tiếng hát Đông Nguyễn

Theo Gió

Trích trong truyện: Như Một Thoáng Mây Bay

Tác giả: Đỗ Dung

Người đọc: Hải Lan

Mẹ Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Quỳnh Dao

Tuổi Mùa Thu

Thơ : Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc : Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tâm Thư

Nhạc & lời: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

HẸN HÒ MÙA XUÂN

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Tâm Thư

Huế Lỡ Hẹn Mấy Mùa Trăng

Thơ: Trần thị Hà Thân

Phổ nhạc: Nguyễn Hải Hà Lan Phương

Trình bày: Vân Khánh

Ngàn Thu Vĩnh Biệt

Tác giả: Đỗ Dung

Người đọc: Thiên Hương

Hãy Trả Lại Em

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Tiếng hát: Thái Hòa

HẸN MỘT MÙA XUÂN

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Giáng Hương

Qua Lối Cũ

Thơ Phương Lan

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Diệu Hiền 

Dì Ghẻ

Truyện của Phương Lan

Chiếc Lá Thu Đông

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát Đông Nguyễn

Cách Xa

Keyboard: Thanh Yến

Guitar: Duy Ngọc

Camera: Na Trần

Thể hiện: Ngọc Huyền Mtl

Cánh Chim Cô Đơn

Thơ : Ngọc Quyên

Nhạc : Nguyễn Hoàng Đô

Tiếng hát: Thu Trang

SÀI GÒN NHỚ

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Phan Ni Tấn

Tiếng hát: Lâm Dung

CON ĐÒ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Lý Thu Thảo

Ở Trời Tây Nhớ Trời Đông

Thơ: Kim Tuấn

Nhạc: Ái Hoa

Tiếng hát: Đỗ Quyên

GIỌT MƯA GIỌT SẦU

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Đông Nguyễn

TRĂNG NHỚ

Thơ : Linh Đắc
Nhạc và Hòa âm : Đặng Vương Quân
Ca sĩ trình bày : Tâm Thư

Yêu Anh Em Làm Thơ

Thơ: Ái Hoa

Nhạc: Lê Mộng Nguyên

Ca sĩ: Thùy Dương

Nỗi Nhớ Tàn Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Lý Kiên Trung

Tiếng hát: Quỳnh Dao Paris

TUYẾT ĐÔNG

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: QuyDenver

Trình bày: Lâm Dung

THU VỀ

Thơ: Nguyên Tú (TH@Thu Hương) 

Nhạc: Mai Hoài Thu 

Ca sĩ: Diệu Hiền

TANGO TÌNH BIỂN

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Là Những Điều Bé Nhỏ

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát Hoàng Linh

Tình Thu

Thơ: Nguyên Tú (TH@Thu Hương)

Nhạc: Mai Hoài Thu  

Ca sĩ: Diệu Hiền

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 5

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Lệ Tuyền và Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 4

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Lệ Tuyền và Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 3

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhac: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 1 & 2

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhac: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tốp Ca, Lệ Tuyền

Tình Thiên Thu

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Benlantrang

Tiếng hát: Lệ Tuyền

Ngày Tôi Trở Lại

Thơ: Hương Giang

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Cánh Diều Xưa

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát Mê Linh

Mẹ Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Ngọc Mỹ

Lục Bát Cho Mình

Thơ : Ngọc Quyên
Nhạc : Nguyễn Hữu Tân
Tiếng hát : Áo Cà Tím

Lỡ Chuyến Đò

Truyện của Phương Lan

Chỉ Còn Lại Nỗi Nhớ

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: Phạm Mạnh Cương

Ca sĩ: Tâm Thư

Giọt Nắng Hồng

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Ái Hoa

Trình bày: Ngọc Giao

Phượng Buồn

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Áo Cà Tím

Tôi Vẫn Chờ

Thơ: Tường Thúy 

Nhạc: Nguyễn Tâm Hàn 

Ca sĩ: Diệu Hiền

Chứng Nhân Không Biết Nói

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà & Hải Lan

Giòng Sông Ký Ức

Thơ: Vũ Đông Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Mê Linh

Điều Chưa Bày Tỏ

Thơ: Tưởng Dung

Nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm

Khúc Tình Mưa

Thơ: Ngọc Quyên(HTNX)

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Ca sĩ: Thái Hòa

Hãy Cho Em

Thơ: Tường Thúy

Nhạc : Nguyễn Tâm Hàn

Ca sĩ: Diệu Hiền

Mẹ Già

Sáng tác: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

Một Thoáng Mây Ngàn

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hà

Trình bày: Ngọc Giao

Nếu Mai Em Vê

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Trần Thiên Anh

Tiếng hát: Tâm Thư

Dì Thảo

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Giọt Tương Tư

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng ca: Thanh Duyên

Tháng 10, 2019

 

 

 

 

Mỗi Người Chọn Một Niềm Vui Trong Ngày

Mỗi người tìm một niềm vui trong ngày theo sở thích, ý nguyện của mình  để cho cuộc đời của mình thêm phần thi vị, dễ thương trong cõi hồng trần lao xao này miễn là không phương hại đến người khác là được rồi, bạn nhỉ?

Người viết  tìm niềm vui nho nhỏ trong ngày khi nhìn một hình ảnh đẹp, nghe một bản nhạc hay, đọc một lời hay ý đẹp, làm một chuyện thiện lành nho nhỏ rồi đem chia sẻ niềm vui đó đến các bạn bè thân hữu.

Người viết luôn tâm niệm:

“Không làm các điều ác

Thành tụ các hạnh lành

Tâm ý giữ thanh tịnh

Chính Lời Chư Phật dạy”

(Kinh Pháp Cú 183)

Người viết hy vọng sẽ tìm được sự cảm thông của những người cùng một tâm cảm.  Xin đa tạ.

Bùi Phương, người em văn nghệ trong nhóm Đai Học Văn Khoa Group của tôi, một thương binh VNCH ngày xưa, đã bị liệt nửa người trong cuộc chiến đau thương của đất nước Việt Nam. Em  chỉ  nằm một chỗ sống trong sự thương yêu chăm sóc của gia đình, bạn bè, chiến hữu.

Bùi Phương đã tìm cho mình niềm vui trong ngày của số kiếp bất hạnh của anh nên đã thực hiện nhiều PPS rất đẹp và đã cùng GS Trần Năng Phùng, trưởng nhóm điều hành ĐHVK Group,  thực hiện nhiều youtube đẹp để cống hiến cho đời, đem niềm vui tình cảm, tâm linh đến cho bạn hữu.

Bùi Phương đã qua đời năm 2014 trong sự thương tiếc của nhiều người, trong đó có người viết, đã để lại một trang Youtube rất có giá trị  với 5,92 K subcribers.  và 3,926,112 lượt xem qua Bùi Phuong youtube Channel dưới đây:

Phuong Bui  Youtube Channel

5.92K subscribers

https://www.youtube.com/user/buiphuong18/featured

Xin mời quý bạn thưởng thức youtube Lời Phật Dạy trình bày một vài ý chính của Bộ Kinh Pháp Cú do Bùi Phương thực hiện dưới đây: 

Youtube LỜI PHẬT DẠY - KINH PHÁP CÚ - BP

https://youtu.be/Z4p8XCrM1y8

Một nén tâm hương tưởng nhớ đến Bùi Phương, người em văn nghệ đáng thương và đầy nghị lực đã biết chọn cho mình một niềm vui trong ngày rất đáng khâm phục của tôi.

Mặc dầu bạn và tôi chọn niềm vui trong ngày như thế nào nhưng việc bạn và tôi  chọn phải hợp tình hợp ý mới được đấy nhé. 

Viết đến đây người viết chợt nhớ đến bài viết Cái Lý Cái Tình mà người viết đã viết từ lâu. Xin mời bạn đọc lại cho vui nhé.

Cái Lý Cái Tình 

Con người thường hay nói: làm chuyện gì cũng phải cho hợp lý hợp tình thì mới được kết quả tốt đẹp. Cái Lý thuộc về sự hoạt động của trí óc, cái Tình thuộc về sự rung động của con tim. Người sống nhiều theo tiếng gọi của con tim thường bị chê là con nguời đa cảm đa tình giống như một vị quân vương nước Anh ngày xưa đã từ bỏ cung vàng điện ngọc để sống với người yêu là một bà đã ly dị chồng.  Người sống nhiều theo những suy luận của trí óc lại được khen là con người có lý trí giống như Huyền Trân Công Chúa đã hy sinh tình cảm cá nhân của mình để đổi lây châu Ô châu Lý ngày xưa. 

Mỗi sự chọn lựa đều có giá trị riêng của nó tùy theo hoàn cảnh tình lý riêng của mỗi vấn đề, quan điểm riêng của mỗi cá nhân đương sự cho nên không thể nói rằng ai đáng trách hay ai đáng khen nếu ta không phải là người trong cuộc.

Bây giờ sống trên đất Mỹ, nếu bạn sợ trễ hẹn với “người yêu bé nhỏ” của bạn, nên phóng xe nhanh với tốc độ 100 miles trên xa lộ để có thể đến điểm hẹn đúng giờ. Chẳng may gặp ông cảnh sát lưu thông thì chắc chắn rằng bạn sẽ nhận một ticket phạt xe chạy quá tốc độ chớ không thể cãi lý rằng bạn đã sống hết mình với tình cảm yêu đương với ngưười yêu bé nhỏ của bạn nên xin được miễn phạt! Ở đây cái Tình phải nhường chỗ cho cái Lý là bạn phải “thượng tôn luật pháp ” trước đã rồi bạn muốn tả tình, tả oán với người yêu của bạn thế nào cũng được sau này!

Ngày xưa, nếu bạn sống ở Việt Nam vào một hai thế hệ về trước và bạn lại là một tiểu thơ đài các và được giáo dục là chuyện hôn nhân của con cái là do cha mẹ quyết định sao cho hợp với gia phong, môn đăng hộ đối, thì dù bạn đã thề non hẹn biển với chàng sinh viên ở trọ cạnh nhà bạn thì bạn cũng đành phải cúi đầu vâng lệnh song đường lên xe hoa để “theo những cô áo đỏ” sang… nhà một ông bác sĩ hay một ông kỹ sư mà bạn chưa hề biết mặt biết tên vì ông ấy là “quý tử” của ông bạn của bố mình! Ở đây cái Lý đã thắng cái Tình vì bạn nghĩ rằng cha mẹ lúc nào cũng thương yêu mình và biết nghe lời cha mẹ là hiếu để, là hợp lý!

Tuy nhiên ở đời không có cái gì là hoàn toàn tuyệt đối cả, ngay cả luật pháp đôi khi còn có những kẽ hở để cho kẻ gian lợi dụng để thủ lợi hay chạy tội, cho nên vấn đề Tình Lý cũng không có giá trị đúng sai tuyệt đối trong những chuyện bình thường của đời sống hằng ngày của chúng ta vì quan điểm của mỗi người khác nhau, chưa biết rằng ai là đúng, ai là sai khi người viết chợt nhớ đến một câu nói đầy dí dỏm nhưng lại đầy ý nghĩa như sau “Bên kia cầu Công lý đã khác” tùy theo giọng nói và cách nói của mình khi nói lên câu nói đó!

Có một điều người viết vẫn nhớ là ông bà ta đã dạy: “Một trăm cái Lý không bằng một tí cái Tình” khi giao tế xử sự với mọi người trong xã hội. Có nhiều người trong xã hội này thích dùng chữ “PHẢI” nhiều hơn chữ “CẦN” nên thế giới này vẫn triền miên trong đau khổ.  Nếu chúng ta có thể thay thế được những câu: “Tôi phải chiến thắng, tôi phải giàu sang, tôi phải”... bằng những câu “Tôi cần an bình, tôi cần thương mến, tôi cần”, thì thế giới này sẽ thiên đàng hạnh phúc!

Bạn là những người đã có những kỷ niệm vui buồn của  một thời đã qua.  Bạn là những người trẻ được sinh ra nơi đất Việt nhưng lớn lên nơi xứ lạ.  Bạn đã làm được gì cho quê hương đất nước trong quá khứ?  Bây giờ chúng ta không thể ngồi trách mắng, đổ lỗi cho nhau vì quá khứ đã qua rồi.  Hiện tại là chúng ta có may mắn được sống ở một nơi mà tự do và nhân phẩm con người đưọc tôn trọng, vây thì những viêc làm hướng về tương lại cuả bạn sẽ như thế nào đây?

Câu chuyện Tình Lý là những chuyện bình thuờng trong đời sống nhân thế. Con người vẫn muôn đời cố gắng xử sự, quyết định sao cho các sinh hoạt trong đời sống của mình được hợp tình hợp lý với Thiện Tâm và Nhân Ái. Mùa Xuân đã đến, Ngày của Cha và của Mẹ sẽ đến, chúng ta sẽ cho và sẽ nhận nhiều món quà,nhưng món quà Tình cảm và Yêu Thương vần là món quà quan trọng mà mọi người đều mong ước đón nhận nhất bên trong món quà vật chất đang được trưng bày và mở ra trong những ngày quan trọng này.
Xin mượn bốn câu thơ dưới đây làm kết luận cho bài viết những chuyện bình thường Tình Lý này:

Xin chúc Bạn: Thiện tâm luôn tinh tấn
Xin nguyện cầu: Nhân Ái trải muôn phương
Để mọi người sống An Lạc, Yêu Thương !
Thì trần thế sẽ thiên đàng, hạnh phúc!!

Sương Lam

Người viết sống rất lạc quan dù trong thực tế cũng gặp phải những nghịch duyên, phiền muộn. Có mấy ai trong chúng ta mà không gặp những "nghịch duyên" trong cuộc đời trần thế này? Chúng ta phải chấp nhận và cải hóa những "Nghịch Duyên" đó thành "Thuận Duyên" khác tốt đẹp hơn là than trách cho số phận. Bạn đồng ý chứ?

Với tâm nguyện đem lại một chút ít bình an tinh thần cho chính mình và chia sẻ sự bình an, lạc quan đó  đến bạn bè, thân hữu, người thân kẻ lạ cho  nên người viết đã thực hiện mục Một Cõi Thiền Nhàn trong cõi thật qua bài viết hằng tuần trên Oregon Thời Báo tại địa phương Portland, Oregon và trong trang nhà của cõi ảo internet mênh mông:

 https://suonglamportland.wordpress.com 

Người viết cũng tập tễnh làm thơ với sự rung động thật tình của trái tim tình cảm của mình, để chia sẻ tâm tình với thân hữu, tuy không nhiều lắm.

Xin mời qúy thân hữu cùng sống vui sống khỏe với người viết qua tâm tình được trình bày trong bài thơ Sống Vui dưới đây thay cho lời kết luận của bài tâm tình hôm nay, bạn nhé.

Sống Vui

“Giải kiết! Giải  kiết! Giải oan kiết!” *

Bởi vô minh, sân hận tạo niềm đau

Càng vẫy vùng, càng lại bị vướng vào

Những oán hận, những đau thương, sầu khổ.

 

Đời trần thế tựa như ngôi cổ mộ

Bị vây quanh ba nghiệp Tham Sân Si

Để cuối cùng còn lại được những gì

Còn chăng nữa là oan khiên, nghiệp chướng.

 

Xin người hãy vững tâm chuyển hướng

Đem tin yêu, thương mến đến trần gian

Thay hận sân bằng trí lạc thân nhàn

Bỏ ngã mạn, chọn khiêm nhường vô ngã.

 

Cùng vui vẻ với người quen kẻ lạ

Cùng lục hòa với bạn hữu đồng môn

Cùng thảnh thơi thể chất lẫn tâm hồn

Và buông xả những điều phiền muộn.

 

Hãy dừng lại những tham lam, ước muốn

Vì đó là duyên khởi những ác nhân

Nhân gieo rồi quả sẽ trổ khai dần

Thành nghiệp báo của sáu đường sinh tử.

 

Quán vô ngã! Xin làm lành lánh dữ!

Quán vô minh! Dứt sạch nghiệp chướng sinh

Quán vô thường! Dẫu quyền thế, nhục vinh  

Rồi cũng phải ra đi hai tay trắng.

 

Xin hãy để cái Tâm mình vắng lặng

Đời Có Không, Không Có! Có gì đâu

Dĩ vãng xưa! Ngày chưa đến! Nhức đầu 

Đừng nghĩ đến! Hãy sống vui hiện tại!

 

Vui một phút, nhìn cây Lành kết trái

Vui một giờ, ngắm hoa trổ Thương Yêu 

Vui một năm, Tâm An Lạc mỹ miều

Vui một kiếp, sống cuộc đời  Chân Thiện.

Sương Lam

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 485-ORTB 905-100919)

 

CHUYỆN XƯA XÓM CŨ

Dạo đó vào khoảng năm 1966 - 1967 là thời kỳ Mỹ đổ quân vào Việt Nam nhiều nhất.  Đó là thời kỳ cực thịnh của những người sống dựa vào người Mỹ như nghề làm sở Mỹ, nghề chợ trời buôn đồ PX, làm việc cho các hãng thầu xây cất, cho Mỹ mướn nhà, nghề bán bar, v. v. và đặc biệt là phong trào lấy Mỹ của các gái bán bar, gái lỡ thời đã đành mà đôi khi còn cả những cô con nhà tử tế nữa.

Năm đó tôi hai mươi tuổi, gia đình ở tận Vĩnh Long, sau khi thi đậu được mảnh bằng tú tài đôi, tôi được cha mẹ cho ra Sài Gòn để tiếp tục học đại học.  Tôi có một ông chú nhà ở Tân Định, nhưng nhà chú tôi chật chội lại đông con, thêm nữa chú tôi đã già, tính tính cẩn thận, phép tắc lại hơi lẩm cẩm.  Còn tôi, một thanh niên trẻ, ưa tự do phóng khoáng nên chỉ ở nhà chú chưa đầy hai tháng, tôi đã tìm cách ra ở riêng, lấy cớ là nhà chú xa trường, vả lại tôi cũng cần có bạn bè học chung thì mới tấn tới được. Vì tôi ra ở riêng nên mới xảy ra câu chuyện dở khóc dở cười mà tôi sắp kể sau đây.

Tôi cùng bốn thằng bạn sinh viên cũng độc thân như tôi thuê chung nhau một căn nhà nhỏ ở vùng Cầu Muối, Khánh Hội.  Căn nhà này nằm trong một ngõ hẻm thông ra hai con đường, một đầu là đường Trần Hưng Đạo, và đầu kia là đường Cô Bắc tức chợ Cầu Muối.  Hàng xóm của chúng tôi đa số là những công, tư chức hạng trung, nghĩa là không nghèo nhưng cũng chẳng dư dả, vì vậy hễ có dịp kiếm thêm tiền để bù vào đồng lương cố định hàng tháng thì họ không bao giờ bỏ lỡ cơ hội.  Xóm tôi đã có lác đác vài nhà buôn bán đồ PX và vài nhà đang sửa soạn ngăn phòng ra cho Mỹ mướn.

Tôi về xóm vừa được nửa năm thì xóm tôi có một cặp vợ chồng Mỹ - Việt dọn đến ở.  Chồng là một anh chàng Mỹ đen cao lớn dềnh dàng nhưng mặt mũi trông ngây ngô, thực thà. Anh Sam còn trẻ măng, chỉ trạc hai mươi lăm tuổi, anh biết nói ngọng nghịu vài ba câu tiếng Việt.  Chị vợ tên Lài cũng phải trên ba mươi tuổi, người lùn tịt, chẳng cân xứng tí nào với anh chồng cao gần hai thước.  Chị vợ thoạt trông đã biết ngay là một ả điếm chuyên nghiệp, chị ta mặt trát bự phấn, đôi môi dầy tô son bóng nhẫy, cặp mắt lá răm một mí, khi cười thì tít lại chỉ bằng sợi chỉ, đa tình phải biết.  Chị ta ưa mặc áo mỏng dính, bày rõ bộ ngực thỗn thện. Thị nói chuyện với chồng bằng cả hai thứ tiếng Anh bồi lẫn tiếng Việt, và hễ cứ mở miệng là luôn luôn chửi chồng như hát hay bằng đủ mọi danh từ thô tục nhất.  Anh Sam không biết có hiểu hay không, nhưng lúc nào cũng cười hề hề và tỏ ra cưng vợ lắm.

Hôm mới dọn đến, cũng theo phong tục Việt Nam, chị vợ dắt chồng đi chào hàng xóm.  Đến nhà tôi, liếc mắt sơ qua khung cảnh bừa bộn, ả mỉm cười, hỏi:

-        Các anh ở có một mình hả?

Tôi cười:

-        Năm mình chứ, bọn tôi năm đứa mà chị?

-        Ý em muốn nói một mình là chưa có vợ kìa!  Ả giải thích rồi ỡm ờ,  như vậy chắc thế nào cũng có nhiều lúc cảm thấy cô đơn lắm phải không?

-        Vớ vẩn, không mắc mớ gì tới cô.

Lãm bốp chát liền. Ả cười tỉnh bơ:

-        Biết đâu đấy, ở đời có những việc chẳng biết đâu mà nói trước.

Thấy anh chồng đã ra tới cửa, ả quay lại, nháy mắt: 

-        Lúc nào thằng nhọ đi vắng, các anh cứ qua nhà em chơi nha

-        Không thèm!  Tôi buột miệng.

Ả trừng mắt, ưỡn bộ ngực ngạo nghễ, nhìn tôi đầy vẻ thách thức:

-        Chưa chắc đâu à nghe, để coi!

Nói xong ả ngún ngoảy đi ra.  Từ đó ả chiếu cố bọn tôi hơi kỹ, nhưng vì bọn tôi bận học nên chẳng ai chú ý, vả lại anh chồng lúc nào cũng kè kè một bên nên ả chưa dở trò gì ra với bọn tôi.

Thời gian cứ thế trôi qua, không có gì đáng nói nếu không có một hôm Sam đến gõ cửa nhà chúng tôi từ sáng sớm:

-        Phan! Anh Phan ơi!

Quên nói để bạn đọc biết là năm đứa chúng tôi tên: Lãm, Ẩn, Hoàng, Lịch và Phan là tôi thì Sam chỉ gọi được tên Phan vì dễ gọi nhất, âu cũng là định mệnh, vì vậy nên bốn thằng bạn quỉ sứ của tôi cứ việc chổng cẳng ngủ tiếp và đùn tôi ra mở cửa:

-        Nó kêu tên mày mà.

Không đừng được vì chỉ chậm trễ thêm vài phút nữa thì với sức vóc như vậy, Sam đấm thêm vài cú cữa là cửa bật tung như chơi, vì vậy bất đắc dĩ tôi mới ra mở cửa với vẻ mặt cau có:

-        Gì vậy? Gì mà mới bảnh mắt ra đã kêu réo om xòm?

-        Hello! Yơu đang ngủ hả?  Xin lỗi, nhưng vì tôi có chuyên gấp phải đi ngay bây giờ, không chờ anh bạn ngủ dậy được.  Sam vừa cười vừa bắt tay tôi, muốn có tiền không?

-        Hỏi ngu! Tiền ai không muốn, nhưng là tiền gì chứ?

-        Thế này… Sam giải thích, tôi biết anh là sinh viên, tôi biết anh vẫn đi làm thêm, vì vậy tôi đề nghị với anh một việc làm ra tiền, chịu không?

-        Cứ nói phứt ra đi, để tôi xem thế nào đã.

Tôi dè dặt trả lời và bắt đầu sốt ruột không hiểu việc Sam nhờ tôi là việc gì.

-        Anh biết lái xe hơi phải không?

-        Ừ, rồi sao?

Chẳng có gì lạ, tôi vẫn lái xe taxi đi làm thêm vào buồi tối, ở chung một xóm ai mà chả biết.  Sam cười vui vẻ:

-        Tốt lắm! Tôi sắp đi hành quân.  Hai tuần, ba tuần, có khi một, hai tháng không chừng, tôi mới về.  Ở nhà vợ tôi buồn, nó muốn nhờ anh dạy nó học lái xe, cái xe Jeep của tôi ấy mà, anh chịu chứ ?

Ối trời, tôi nghĩ thầm, dạy con quỉ cái lái xe?  Nó bắt hồn bắt xác mình như chơi, không khéo lại ăn đạn của thằng chồng hay ghen này, thôi chả dại…

Nghĩ vậy tôi toan từ chối, như đoán được ý nghĩ của tôi, Sam năn nỉ:

-        Tôi trả anh năm ngàn, tiền đây!

Vừa nói Sam vừa xoè cho tôi thấy xấp tiền đã đếm sẵn.  Năm ngàn! Một số tiền hơi to đối với tôi thời đó. Năm ngàn! Tôi có thể chi tiêu trong hai tháng mà không phải làm phiền đến cha mẹ tôi.  Gia đình tôi tuy không giầu có nhưng cũng đủ để nuôi tôi ăn học mà không phải làm gì cả.  Nhưng tôi là một thanh niên thích tự lập, không phải mỗi chút là mỗi ngửa tay xin cha mẹ, vì vậy ngoài tiền học, tiền thuê nhà và tiền ăn hàng tháng do cha mẹ tôi cung cấp, các thứ tiền khác như tiền sách vở, tiền xe cộ và tiêu vặt là tự tôi lo liệu lấy bằng cách đi làm thêm.  Sam biết được điều đó và hắn đề nghị trả tiền cho tôi để dạy vợ hắn lái xe, một công việc dễ ợt lại được trả lương rất hậu.  Nhưng dạy một con đàn bà dâm đãng như vợ hắn thật là đùa với lửa, vì vậy tôi ngập ngừng:

-        Thôi tôi không dám đâu, tôi không bảo đảm…

Sam hiểu lầm ý định của tôi, hắn sốt sắng nói:

-        Không cần, tôi không cần anh phải bảo đảm rằng vợ tôi sẽ biết lái xe.  Chỉ cần anh giúp nó giết thì giờ trong lúc tôi đi vắng, nó không có việc gì làm, nó sẽ đi theo trai, mà tôi, tôi hay ghen lắm…

Ngưng một lát để soi mói nhìn mặt tôi chắc lúc đó trông thộn lắm, Sam nói:

-        Tôi biết anh đứng đắn, tôi để ý anh lâu rồi... Tôi biết anh tử tế, vậy anh giúp tôi nhé?

Vừa nói Sam vừa cười và vỗ mạnh vai tôi.  Xương cốt tôi kêu lên răng rắc, tôi nhăn mặt, hắn mà nồng nhiệt thêm chút nữa chắc có lẽ tôi đến phải nằm nhà thương mất.  Thế rồi không kịp cho tôi trả lời dứt khoát, Sam nhét xấp tiền vào túi áo tôi xong, hắn vỗ vai tôi thêm một cái bộp và nói:

-        Cám ơn anh, anh nhận lời là tôi vui lắm.  Bây giờ tôi về nói cho vợ tôi biết.

Hắn hớn hở ra về, và một lúc sau có tiếng hai đứa nói ríu rít ở trước cửa, vợ hắn tiễn hắn lên đường hành quân.  Sam vẻ mặt cảm động, hắn ôm hôn vợ và nhìn về phía tôi:

-        Nhé?  Tôi nhờ anh đó, bắt đầu ngày mai đi!

Vợ hắn cười toe toét:

-        Đừng lo darling ơi!   Bắt đầu ngay hôm nay nè!

Vừa nói thị vừa kiễng chân bá lấy cổ chồng, hôn cái choét:

-        Thôi đi đi, cút đi cho rảnh!

Sam không giận, hắn nhấc bổng vợ lên, hôn thêm vài cái nữa rồi mới quay bước.  Thế là con nai tơ ra đi, con hồ ly ở lại tác quái, và tôi trở thành nạn nhân.  Buổi học đầu tiên, thị Lài tiếp tôi trong bộ đồ ngủ mỏng dính, phô ra hết những thứ cần phải che dấu, thị mở đầu:

-        Cưng thấy thế nào?

-        Thế nào là thế nào?  Tôi bực mình gắt.

-        Còn vờ mãi, thấy em thế nào?

Ả vừa nói vừa nhún nhảy, uỡn ngực, xoay vòng vòng, mắt tít lại và cái mông thì ngoáy ngoáy.  Tôi nghiêm mặt:

-        Này! Tôi bảo cho nhà chị biết tôi đến đây không phải là để phê bình xem chị đẹp hay xấu…

-        Biết rồi khổ lắm nói mãi.  Thế… bao giờ mới bắt đầu?

-        Chiều mai.  Tôi mở cặp lấy ra một xấp giấy tờ đưa cho thị, đây là các dấu hiệu đi đường, chị đọc trước đi, ngày mai mới tập lái.

-        Phải tập bao lâu mới xong hả cưng?

-        Nhanh hay chậm còn tùy từng người.

-        Em chả muốn xong.

-        ?!?

-        Vì xong rồi thì em đâu có dịp gần gũi cưng như thế này?

Tôi cau mặt:

-        Chị đứng đắn một tí…

-        Đứng đắn làm cái giống gì, cưng đẹp trai thấy mụ nội!

Thị quàng ngay lấy cổ tôi, đè hẳn bộ ngực nóng hổi vào mặt tôi làm tôi bủn rủn cả tay chân, ả hổn hển:

-        Cưng biết không? Em mê cưng từ lâu rồi, từ hồi mới về xóm này lận, nhưng thằng khốn nạn cứ kè kè một bên chẳng làm ăn gì được cả.  Bây giờ mới có dịp nó đi hành quân, cầu cho nó trúng mìn, trúng đạn, chết cha nó đi rồi em cưới cưng, em thương cưng, chịu không?

Ả vừa nói vừa thở vừa vòng tay ôm cứng lấy tôi xiết chặt.  Tôi hoảng quá, người nóng bừng, run như cầy xấy:

-        Ô hay chị này làm cái gì kỳ vậy? Có buông tôi ra không?

-        Không buông thì cưng làm gì em?

Tôi vừa cào cấu, vừa gào lên:

-        Đồ khốn nạn, buông tao ra…

-        Đồ gà chết! Thứ đàn ông gà chết, có giỏi la làng lên đi?

Tôi thở hào hển, mặt xanh lét như tàu lá, không biết làm cách nào thoát khỏi tay con quỉ cái, vừa định la lên để hàng xóm tới cứu, thì may quá có tiếng gõ cửa:

-        Phan ơi về đi! Có ông già mày lên, đang chờ ở nhà kìa!

Tiếng thằng Hoàng, vị cứu tinh của tôi, con quỉ cái đành phải buông tôi ra. Tôi vội vuốt tóc và kéo lại cái áo sơ mi đã xốc xếch, chạy bay ra cửa, thoát nạn!  Thằng Hoàng trố mắt nhìn tôi, môi nở một nụ cười mím chi rất đểu.  Tôi nóng mặt, nhưng không biết phải phân trần như thế nào.  Thây kệ nó, tôi nghĩ thầm không có nó có lẽ tôi đã mất cả chì lẫn chài.  Thôi bình an là quí rồi, mọi chuyện hiểu lầm sẽ giải thích sau.

Từ đó tôi thề sẽ không bao giờ bước chân vào nhà con đàn bà dâm đãng đó nữa.  Thế nhưng đã chót hứa với Sam rồi, đã lỡ nhận tiền rồi, thì phải hoàn tất công việc dạy nó lái xe nữa chứ? Xong tôi nghĩ chẳng lẽ giữa thanh thiên bạch nhật, giữa chốn đông người mà nó dám “ăn thịt’’ được tôi?  Quả vậy, tôi lựa một bãi tập đông người nhất, vào giờ giấc an toàn nhất, nên ngoài những vờ vĩnh đụng chạm cố ý, ả không dở trò gì ra được cả.  Thị Lài đầu óc dốt đặc nhưng học lái xe lại khá nhanh, mới hơn ba tuần là y thị đã có bằng lái, tôi chấm dứt nhiệm vụ, thoát nợ!

Sam đi hành quân đúng một tháng thì trở về, hắn khuân sang cho năm đứa bọn tôi hai két bia lon để tạ ơn.  Hắn hớn hở tươi cười, cám ơn rối rít:

-        Anh Phan! Anh tốt quá.  Cám ơn anh lắm, vợ tôi cũng cám ơn anh nữa, nhờ anh mà nó không cảm thấy thời gian quá dài khi xa tôi.

Thằng Hoàng cười đểu:

-        Phải, nhờ thằng Phan nên vợ anh không cắm năm, bảy cái sừng lên đầu anh.

Tôi tái mặt, nhưng Sam hồn nhiên gật lấy gật để:

-        Đúng, đúng đấy! Vì nó bận lo tập lái nên làm gì có thì giờ bắt nhân tình với kẻ khác.

Ngưng một lúc như để suy nghĩ, Sam ngập ngừng đề nghị:

-        Vì vậy anh Phan này! Vợ tôi nó muốn, nó yêu cầu anh dạy tiếng Anh cho nó, anh bằng lòng không?

Đã có kinh nghiệm, lần này tôi dứt khoát từ chối:

-        Tôi rất tiếc không thể nhận lời anh được, tôi không có thì giờ.

Sam năn nỉ:

-        Mỗi tuần một buổi thôi mà?

Tôi cương quyết:

-        Nửa buổi cũng không được, tôi sắp thi rồi.

Sam buồn rầu:

-        Thôi vậy...  Anh bận học, tôi đâu có thể ép anh được.  Nhưng lúc nào rảnh, anh cứ qua chơi, nói chuyện với vợ tôi cho vui... Tội nghiệp, tôi đi làm suốt ngày, nó ở nhà một mình cũng buồn.

Nói xong, Sam bắt tay chúng tôi ra về.  Thằng Lịch nháy mắt cười:

-        Sao không nhận lời? Số mày đào hoa lắm đấy con ạ.

Tôi nổi sùng:

-   Quỉ sứ!  Có giỏi nhào vô, tao nhường đấy.

Nó le lưỡi rồi chuồn mất.  Tưởng thế là yên, nhưng - lại chữ nhưng quái ác - một hôm tôi vừa ló đầu về đến nhà, đã bị thằng Ẩn chặn ngay tại cửa:

-        Mày đi đâu mà mất mặt? Người ta tìm mày từ sáng đến giờ đã ba, bốn lần rồi đấy.

Tôi ngạc nhiên:

-        Người ta là ai? Tìm tao có việc gì?

-        Cô Lài, cô ấy đang đau nặng, nghe đâu bị thằng chồng đánh đập gì đó…

-        Có can chi đến tao?

-        Không can chi, nhưng mày cũng nên tội nghiệp người ta một tị.

Tôi cáu:

-        Không tội nghiệp gì hết, tội nghiệp mụ rồi ai tội nghiệp tao?  Mày tội nghiệp mụ sao mày không sang?

Ẩn cười hề hề:

-        Rõ thối! Mày học thuốc nên người ta mới nhờ, tao học văn khoa chả lẽ sang đọc thơ cho nó nghe à?  Hay bảo thằng Lãm sang giảng cho nó nghe về vật lý nguyên tử?

Tôi phì cười:

-        Ừ nhỉ, mà sao nó không đi bác sĩ?

-        Tiền đâu mà đi?  Thằng chồng nó ghen, bỏ bê từ lâu, có cho tiền bạc gì đâu.  Thôi, mày cũng nên vì lòng nhân đạo, lương y như… kế mẫu.

-        Tao còn đang đi học, đã thành kế mẫu hồi nào?

Tuy miệng tôi nói vậy nhưng trong lòng cũng thấy tội nghiệp, thấy người bị nạn mà không cứu, còn đâu là tinh thần Hippocrates?  Thế là lòng trắc ẩn xui khiến tôi nên giúp đỡ kẻ hoạn nạn, vả lại nó đau nặng như thế chắc không thể động cỡn được, nghĩ vậy tôi mạnh dạn bước sang nhà y thị.

Cửa không khoá, tôi vừa đẩy nhẹ một cái là mở toang, ánh sáng tràn vào buồng ngoài.  Buồng trong tối om, thị Lài nằm trên một cái giường kê tận cuối phòng.  Tôi cẩn thận, nên để cửa mở toang, nhờ ánh sáng từ buồng ngoài chiếu vào, tôi nhận thấy thị Lài bữa nay không son phấn, mặt mày sưng húp và một vết tím bầm nơi gò má.  Thấy tôi, thị oà khóc:

-        Thằng Sam nó đánh em đó, nó ghen vì bắt gặp em ở trong khách sạn với ông anh họ.

-        Chị có đau lắm không? Có chỗ nào bị gãy xương không?  Sam đâu?

Thị vẫn nằm yên trên giường, chăn đắp tới cổ, rên rỉ:

-        Nó đi biệt rồi, em nằm liệt giường hơn một tuần nay không dậy được.  Đau đầu quá, cứ trông thấy ánh sáng là nhức đầu không thể tả, anh đóng dùm em cái cửa.

Thấy thị có vẻ đau nhiều, tôi quên cả đề phòng nên chạy ra khép cửa, thị nói với theo:

-        Anh phải cài chốt lại, khép không, không ăn thua, gió thổi là nó bung ngay.

Tôi cài cửa và quay vào:

-        Đã uống thuốc men gì chưa? Bây giờ chị thấy trong người thế nào?

-        Thế nào à?  Hí hí, cho được cưng vào tròng thích không thể tả, khỏi hết bệnh rồi.

Tôi giật thót người, ả ngồi bật dậy nhanh như cái lò xo, mắt ráo hoảnh, những giọt nước mắt cá sấu hồi nãy biến đâu mất.  Con yêu tinh đã hiện nguyên hình, nó nhảy phóc một cái đã tóm được tôi, đu ngay lấy cổ:

-        Phen này đố chạy đàng trời.  Ha ha ha!  Không làm vậy sao bắt được cưng? Gớm, làm bộ dữ a!

Dưới sức nặng của ả, tôi ngã phệt xuống giường, ả ôm chặt nghiến, ép sát bộ mặt phèn phẹt của ả vào mặt tôi, ả vừa hôn chùn chụt vừa nói giọng đả đớt:

-        Nao ơi! Cưng dễ thương quá chừng, mê cưng chết đi được.  Đừng sợ, để em dạy cho, bữa nay em làm… cô giáo!

Tôi ú ớ, xong không thể mở miệng ra được và đầu cứ lắc qua, lắc lại để tránh cặp môi dầy và tham lam của con quỉ cái.  Nó dùng chiến thuật thần tốc giựt mạnh một cái, chiếc áo sơ mi của tôi đã đứt hết cúc.  Tôi vừa sợ vừa tức, luống cuống mãi mới túm được tóc thị giựt thật mạnh, bị đau, ả buông lơi tay ôm, thừa dịp tôi tống cho ả một đạp, ả ngã bắn xuống đất.  Ả không giận mà còn cười sằng sặc:

-        Hi hi hi, trông cưng tức cười quá, coi ngộ quá đi mất!  Em mê những con nai tơ như cưng lắm.  Cưng có biết càng làm vậy trông cưng càng hấp dẫn không?  Tới đi bác tài! Đã bảo đừng sợ mà…

Bỗng ả ngưng bặt vì có tiếng đập cửa:

-        Mở cửa, mở cửa mau Lài ơi!

Tiếng anh chàng Sam… Thôi chết rồi, trời xui đất khiến làm sao mà hắn lại trở về đúng lúc này, tình ngay nhưng lý gian làm sao mà chối cãi?  Ai thấu cho nỗi oan của tôi hả trời? Phen này chắc tránh không nổi cái chết. Tôi run lẩy bẩy nhìn quanh tìm chỗ trốn, thị Lài mặt cũng tái mét, đảo mắt thật nhanh rồi chỉ cái tủ áo lớn, tôi chui tọt ngay vào.  Bên ngoài Sam đấm cửa rầm rầm, thị Lài kéo vội tấm khăn giuờng cho thẳng rồi hắng giọng:

-        Từ từ đã nào, làm gì nhặng lên, người ta đang ngủ.

Nói xong ả xỏ chân vào dép, lẹp xẹp ra mở cửa.  Sam ùa vào nhà như một cơn lốc, hắn bế bổng vợ lên, xàng quay một hồi rồi mới đặt xuống, miệng ríu rít:

-        Nhớ Lài quá, không xa Lài được.  Hứa với tôi đi!   Đừng đi với ông anh họ nữa.

Thị vùng vằng:

-        Đánh người ta gần chết rồi còn… Sao không đi luôn đi?

-        Thôi mà, tại tôi ghen quá.  Sam dỗ dành, để tôi sẽ đền bù cho em, tôi sẽ cho em thật nhiều tiền.

-        Tiên nhân mày, bây giờ mới đưa.  Tiền đâu? Đưa ngay đi rồi muốn gì hãy nói.

Sam cười hề hề:

-        Thong thả, đợi tôi lấy quần áo đi tắm cái đã.

Nói xong hắn dợm bước về phía cái tủ áo, Thị Lài hốt hoảng:

-        Đừng, đừng…

Xong không kịp, Sam đã kéo toang hai cánh cửa tủ và một cảnh dở khóc dở cười hiện ra: một thằng đàn ông đang đứng trong đó, ngực trần, áo đứt hết cúc, tóc tai bù xù ướt nhẹp mồ hôi, vừa vì sợ, vừa vì bị đứng quá lâu trong tủ kín, đôi mắt lạc thần, và mặt thì trắng bệch không còn một hạt máu.  Sam khựng lại, hắn trố mắt nhìn, rồi dơ tay khều nhẹ một cái, tôi đã rớt ra khỏi tủ.  Hắn tóm lấy tôi, nhẹ nhàng như chú King Kong tóm một con chuột cống, đặt xuống đất, hắn ngắm nghía tôi một lúc rồi chợt phá ra cười.  Hắn cười hồng hộc, cười sằng sặc, tiếng cười nghe thật rùng rợn.  Tôi bủn rủn đứng không muốn vững, miệng lắp bắp:

-        Anh Sam!  Anh nghe tôi nói… Anh… anh phải để tôi giải thích…

Sam vẫn cười sặc sụa, hắn xua tay lia lịa:

-        Khỏi, khỏi cần giải thích, tôi hiểu cả rồi.

Tôi càng run bắn, nghĩ thầm hắn hiểu mà hiểu thế nào chứ?  Trời ơi! Hắn sắp dở trò gì đây? Hắn sắp làm gì tôi bây giờ?  Tôi rùng mình nhìn thân hình nặng 350 pao của hắn.  Còn tôi, một tên học trò trói gà không chặt, chỉ cần xơi của hắn một đấm, một đấm thôi cũng đủ về chầu ông bà gấp.  Thôi rồi, đời mình sắp chấm dứt tại đây, nghĩ thương cha thương mẹ rồi tự giận mình, khi không lại nghe lời xúi dại của thằng Ẩn để tự rước lấy một cái chết lãng nhách.

Sam từ từ bước về phía tôi, tôi sợ hãi lùi dần, lùi dần…  Sát vách tường, không thể lùi thêm được nữa, tôi nhắm mắt chờ số phận.  Sam bế bổng tôi lên, hắn bồng tôi nhảy tưng tưng, vừa cười thật lớn:

-    Ha ha ha!   Anh hóa trang giỏi lắm, coi giống hết sức!

-    Ờ… à… giống cái gì?

Sam nắm lấy tay tôi xiết chặt, giọng cảm động:

-        Tôi hiểu rồi, anh tốt lắm chưa ai tốt như anh.  Thấy tôi bỏ đi, anh sợ vợ tôi buồn bỏ nhà theo trai, anh làm hề chọc cho nó vui, anh chui vào tủ dọa ma nó.  Ha ha ha! Anh giống lắm, trông anh giống hệt cái xác chết.

Hắn quay sang vợ:

-        Có phải không em cưng?

Con dâm phụ từ đầu màn kịch chỉ đứng chôn chân một chỗ, mặt tái như gà bị cắt tiết, bây giờ cũng đã hoàn hồn trở lại, nó nhảy ngay đến bá lấy cổ chồng hôn chùn chụt, miệng liến thoắng:

-        Darling đoán giỏi quá.

Màu hồng đã trở lại trên mặt tôi, chưa bao giờ tôi thấy anh Sam ngây thơ và đáng yêu như lúc đó, tôi thành thật:

-        Anh Sam!   Tôi thương… hại anh lắm.

Sam nhè nhẹ xô vợ ra, hắn vỗ vai tôi niềm nở:

-        Tôi biết, tôi biết… Như vầy nhé, để ăn mừng ngày tôi trở về làm hòa với vợ tôi, chiều nay chúng ta đi nhậu, tôi mời, OK?

-        OK!

Phải đấy, tôi nhủ thầm, phải đi nhậu chứ, phải ăn mừng tôi thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.  Cám ơn trời Phật, cám ơn anh Sam ngây thơ của tôi.

Tết năm đó, Dũng, Hoàng, Ẩn đều về quê cả, chỉ còn tôi và Lịch ở lại nhà trọ.  Lịch ở lại Sài Gòn để lo đám hỏi với người yêu của nó, còn tôi phải ở lại để chuẩn bị cho ngày thi thực tập vào mùng tám Tết.

Chiều ngày 30, trời đã chạng vạng tối, tôi đang sửa soạn để nấu nướng thì có tiếng gõ cửa.  Như mọi ngày, giờ này là giờ Lịch về, nên tôi rửa tay và vội vã ra mở cửa, nhưng không phải Lịch mà là thị Lài, thị chạy tuông vào nhà, thở hổn hển, nói líu cả lưỡi:

-        Lạy anh cứu em!  Nó mà bắt được em bây giờ thì nó giết em chết.  Tại nó bảo nó đi vắng một tuần, mà mới ba ngày đã mò về…

Thế rồi không kịp chờ xem tôi có đồng ý hay không, thị đã chạy ào vào phòng tắm, đóng cửa thật chặt. Tôi đứng như trời trồng, chưa kịp có phản ứng gì thì Sam đã lù lù hiện ra ngay cửa, hắn gầm lên:

-        Có con Lài ở đây không?

Tôi lắp bắp:

-        Không có, làm gì có, mà chuyện gì vậy?

-        Nó phản tôi, con điếm, nó cứ rình tôi đi vắng là ngủ với trai.  Có người bảo tôi nó đang ở nhà anh?

Tôi ấp úng chối:

-        Không, tôi nói không có thật mà.

Sam cười gằn:

-        Để tôi đi xét cái đã.

Hắn hùng hổ đi khắp các phòng, mở tung các cửa, mở tung các tủ áo, nhòm cả vào gầm giường..  Không thấy gì hết, hắn lù lù đi xuống bếp… Tôi sợ quá, trống ngực đánh thùm thụp, vì phòng tắm, phòng vệ sinh đều ở cả nhà bếp.  Sợ quá hóa liều, tôi dơ tay cản hắn lại:

-        Anh không có quyền xét nhà tôi.

Sam gạt tay tôi ra, hắn phăng phăng tiên đến trước cửa phòng tắm.  Chợt hắn cúi xuống nhặt lên một cái gì… Tôi giật thót người. Trời ơi! Một chiếc giày cao gót!  Nhưng không giống như chiếc giày của cô bé Lọ Lem trong truyện cổ tích đời xưa, chiếc giày của con khốn nạn đang đem họa đến cho tôi, và cả cho nó nữa.  Có bút nào tả xiết nỗi kinh sợ của tôi lúc đó?  Tôi đứng ngay đơ như trời trồng, cổ họng tắc lại.  Sam lầm lỳ cầm chiếc giày lên ngắm nghía:

-        Quả tang, hết chối nhé?

Miệng tôi cứng ngắc không nói được, Sam ẩy lưng đùn tôi lên nhà trên.  Tôi đi theo tay đẩy của hắn như một thằng người máy, một tên tử tôi đi theo cai ngục dắt đến máy chém.  Sam ấn tôi ngồi xuống ghế, cười gằn:

-        Hừ, còn dấu diếm mãi!  Anh không thật thà…  Hả? Trả lời cho tôi biết cái gì đây?

Hắn dơ chiếc giày ngang mặt tôi, dứ dứ vài cái.  Cố gắng lắm tôi mới mở miệng được, nói cà lăm:

-        Anh Sam!   Thật, thật… tình…  Tôi, tôi…  không… không… không …

Hắn chợt phá lên cười, nheo mắt: 

-        Tôi biết, tôi hiểu hết.  Anh không muốn tiếp tôi vì đang có bạn gái trong nhà? Anh cho rằng tôi phá đám, nên anh cau có với tôi.  Anh xấu tính lắm…

Thở đến phào một cái, đưa tay lên chặn ngực cho tim bớt đập, tôi cười gượng:

-        Thật chẳng có gì dấu được anh.

Sam nhìn tôi nháy mắt, giọng riễu cợt:

-        Tôi cũng ghét có người phá đám.

-        Vậy anh bạn thông cảm?

Sam cười, đưa tay ra bắt:

-        Thông cảm chứ, ngày cuối năm mà.  Thôi tôi về nghen, chúc anh vui đêm nay.

Tiễn hắn ra khỏi cửa, tôi còn bàng hoàng không hiểu sao mình lại thoát chết lần này, mặc dù quả thật là oan Thị Kính.  Con khốn nạn vừa chui ra khỏi phòng tắm đã chạy lại quẹt má tôi mà rằng:

-        Bớ cưng, lai tỉnh, lai tỉnh!  Thằng nhọ đi khỏi rồi, đừng sợ.

Tôi rùng mình, ra khỏi cơn bàng hoàng.  Nhìn con khốn nạn đang sửa tóc, sửa tai, tôi không dằn được cơn giận, chỉ tay ra cửa, quát lớn:

-        Cút ngay!

-        Cút thì cút chớ, làm gì dữ vậy?

Nó chu mỏ hôn gió đánh chụt một cái, rồi ngoe ngoảy đi ra.  Tới cửa, nó còn quay lại hẹn với:

-        Mai thằng nhọ phải vô cắm trại, lần này thì chắc chắn trăm phần trăm, em sẽ sang chúcTết cưng.           

Tôi thót tim. Ối mẹ ơi! Nó dọa hay thật thì tôi không biết, nhưng ở đây nguy hiểm quá, bởi vì nếu mai không sang, thì mốt, hoặc một ngày nào đó nó cũng sẽ sang… Nếu có cuộc đụng độ lần nữa thì tôi chết là cái chắc, bởi vì may mắn đâu có quá tam ba bận?  Chốn này không phải là nơi an toàn nữa rồi, không thể ở thêm một ngày nào nữa.

 

Sáng sớm hôm sau, khi tiếng pháo của ngày đầu năm còn đang nổ đì đùng, tôi lẳng lặng gói ghém tất cả sách vở, quần áo, rồi không có thì giờ giã từ bà con lối xóm, tôi dông một mạch đến nhà chú tôi, nói là để ăn Tết với chú, tôi ở lỳ nhà chú tới ra giêng, mới nộp đơn xin vào trọ học tại Đại học xá Minh Mạng.  Sau này ngẫm lại mới thấy số tôi xem vậy mà còn hên, vì đã không bỏ mạng sau ba lần xém chết.

Phương Lan 

Truyện này được trích trong tập truyện Anh mới biết yêu lần đầu của Phương Lan ( dưới tựa đề Xóm Cầu Muối)

https://www.youtube.com/watch?v=fhxppp1a1vs&feature=youtu.be

1 - VẾT TÌNH

Vô tình tìm thấy vết tình

Trên tờ lịch cũ ghi Quỳnh nở hoa

Trà sen chen vị đậm đà ...

Hương tình thoáng chốc môi hoà giao môi

 

2 - CONG MI

Chiều, mây lãng mạn chợt về

Hoàng hôn cuộn nắng mang hè giấu đi

Tôi còn trọn  khối tình si

Giấu sâu che chắn... cong mi đóng rào

 

3 - MƯA NGÂU

Người xa tình héo lắt lay

Đêm thêm gió khóc... lá ray rứt sầu

Vẫn hoài câu hỏi người đâu???

Thu vừa gõ cửa mưa Ngâu ngập hồn

         Kiều Mộng Hà

         Oct-05-2019

AI SẼ?                       

(Cảm tác nhân đọc thi phẩm CHÂN TRỜI THƠ  của Trúc Lang-Vĩnh Đỗ:

“Không gian xám tưởng chừng từng mảnh vỡ

Hư vô tan vài ánh sáng hư hao”

Trích tuyển tập Ý NGA VÀ MÙA THU.)

*

Ngày xông xáo chia ngọt ngào hoàn hảo,

Đêm đắng cay thương khổ não đồng bào

Mùa thu nào “cách mạng”* cướp lao xao

Rõ chồn cáo mùa thu này: tử đạo*!

 

Nghe tâm não xốn xang trước tàn bạo

Thơ nghẹn ngào nhìn lệ, máu, dân đau

Thế hệ sau ai lãnh đạo phong trào

Tìm chính đạo* cùng đồng bào khởi nghĩa?

 

Ai tranh đấu cứu Nước Nhà hiệu quả,

Chọn tinh hoa biết biến hóa, dung hòa,

Dẹp ngụy tà, đường chân chính mở ra,

Bình thiên hạ, khúc Thái Hòa nhạc nhả?

Ý Nga, 13.10.2019

*Đạo: đường

*Cuộc Cách Mạng mùa thu Hà Nội 1945 và những trò gian xảo của Việt Minh


Một Thuở Sinh Viên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh

Tuần qua, người viết đã viết tâm tình của một nữ học sinh trường nữ Trung học Gia Long qua bài viết "Về Mái Trường Xưa Gia Long". Tuần này, người viết xin được viết tâm tình của một nữ sinh viên Học Viện Quốc Gia Hành Chánh, cho trọn bộ phim truyện 2 tập về đời thư sinh áo trắng của người viết, bạn nhé.  Hy vọng qua hai bài tâm tình này, bạn cũng sẽ thấy mình thấp thoáng đâu đấy.  Cũng vui thay!

Portland bây giờ là tháng Mười, trời đã sang thu. Trên đường đi đến nhà cô cháu nội Mya, người viết đã thấy những cây phong đã bắt đầu đổi màu. Có cây lá đổi sang màu đỏ, có cây lá đổi sang màu vàng.  Lá chưa rụng nhiều nhưng tôi cũng thấy thoáng một vài chiếc lá rơi.  Tôi cảm thấy buồn buồn.  Hình như mùa thu muôn đời vẫn là mùa của nhung nhớ, mùa của kỷ niệm.

Hôm qua đi tìm tài liệu viết bài cho tuần này, tôi tìm lại đưọc quyển Kỷ Yếu Quốc Gia Hành Chánh 1952-1975 do Tổng Hội CSV/QGHC (1997-1999) ấn hành dày 353 trang với 3 phụ trang hình ảnh sinh hoạt của các hội CSV/QGHC Hải Ngoại.  Từng trang rồi lại từng trang, hình ảnh của các vị giáo sư của trường, cảm nghĩ và hình ảnh các bạn đồng môn lần lượt hiện ra dưới mắt tôi. Bây giờ kẻ còn người mất, thật rất xúc động, bùi ngùi.

Người viết còn tìm thấy được Đặc San khóa 12 QGHC (1967-2003) do Ban Điều Hợp Đặc San Khóa 12 ấn hành với sự đóng góp hình ảnh, bài vỡ của hầu hết những khuôn mặt quen thuộc của khóa ĐS 12 trên đất Mỹ, Canada, Úc và các nơi khác.  Dĩ nhiên, đối với người viết, Đặc San khóa 12 này quan trọng và đầy tình cảm hơn vì người viết là một thành viên trong Khóa ĐS 12 này.   Người viết đã góp mặt góp lời cùng các bạn đồng môn thân mến cùng khóa học với tôi với 3 bài viết, một bài thơ, các hình ảnh kỷ niệm đám cưới của tôi, hình ảnh các sinh hoạt họp mặt ở hải ngoại, ở quê nhà với những tấm hình đen trắng nay đã tróc mầu hay hình màu đẹp đẽ được gỡ ra khỏi album gia đình tôi để chung góp lại với các bạn bè khác thành một kho tàng kỷ niệm vô giá.

Bài viết mà tôi tâm đắc nhất là bài “Những Người Đẹp Của Khóa ĐS 12” kể lại từng đặc điểm của 15 người đẹp “hoa lạc giữa rừng gươm” trong khóa học của tôi.

Người viết sẽ kể cho Bạn nghe một phần tâm tình về Những Ngày Tháng Cũ được trình bày trong bài viết Những Người Đẹp Của Khóa ĐS 12 của tôi đăng trong Đặc San này nhé.

Những Người Đẹp Của Khóa Đốc S 12

Lịch sử Trung Hoa đã có "Tứ Đại Mỹ Nhân: Chiêu Quân, Tây Thi, Dương Quí Phi, Điêu Thuyền" với nhan sắc "chim sa, cá lặn, hoa nhường, nguyệt thẹn" thì Khóa Đốc sự 12 của tôi cũng có "Thập ngũ mỹ nhân", nhan sắc cũng "tuyệt vời và hợp nhãn" đối với ít nhất là một người và người ấy không ai khác hơn là "ông xã nhà tôi" của quí bà có chồng và là "người yêu của tôi" của quí bà với mối tình "Amour Platonic"? Còn quí bạn muốn chấm điểm "người đẹp" theo tiêu chuẩn như thế nào thì "tùy hỷ công đức" vì "bá nhân bá bụng, trăm người trăm ý" mà lị!

Khóa Đốc Sự 12 của tôi nhập trường vào tháng 9/1964 và tốt nghiệp vào tháng 12 /1967 với 15 người đẹp "hoa lạc giữa rừng gươm " trong đám 89 vị "anh hùng hảo hán'" sinh viên QGHC. Đúng như lời báo cáo của một anh cựu sinh viên (CSV) trong Kỷ Yếu QGHC 1952-1975 đây là một khóa rất đặc biệt vì là khóa đầu tiên mở ngày thi tuyển chậm sau ngày thi Tú Tài 2 nên có nhiều vị "nữ tân khoa trẻ đẹp Cô Tú 2" có cơ hội tranh tài với quí anh hùng hào kiệt, trong đó có tôi, và cũng nhờ thế mà hôm nay tôi mới được hân hạnh giới thiệu những người đẹp của khóa Đốc Sự 12 đến với các bạn.
Chúng tôi, những người đẹp của thế kỷ 20, không phải như nàng Kiều Nguyệt Nga của cụ Nguyễn Đình Chiểu mà Lục Vân Tiên phải "lẹ làng" thốt lên khi mới gặp lần đầu tiên:
"Khoan khoan ngồi đó chớ ra,
Nàng là phận gái, tôi là phận trai!!"
Chúng tôi một khi đã điền đơn dự thi vào trường QGHC là đã mang một hoài bão:

"Phấn son kia dầu chút phận đàn bà,
Xin cũng được góp phần yêu Tổ Quốc"
(Thơ Sương Lam *)

Khóa học Ban Đốc Sự chia làm hai ban: Ban Hành Chánh và Ban Kinh Tài.

Ban Hành Chánh, đã có 8 vị "nữ lưu" muốn đem tài sức của mình "so tài" với các vị Phó Quận Trưởng tương lai, khi tốt nghiệp.

Ban Kinh Tài, không hiểu quí vị “Kinh tế gia " này thích "giữ tiền " hay "tiêu tiền" hay muốn nắm giữ chức "Bộ Trưởng Tài Chánh" mai sau nên đã chọn ban Kinh Tài làm nơi để "văn ôn võ luyện" cho thành người tài giỏi.  Trường phái này có “Thất Nương Tỷ Muội”, trong đó có người viết.

Anh bạn Minh Tâm của tôi đã viết: “So với các khóa khác, khóa ĐS 12 có số nữ sinh viên đông đảo nhất.  Dĩ nhiên tất cả các “người đẹp” này đều đẹp cả, và không ai nghi ngờ gì điều ấy.  Tuy nhiên trong số đó, có một người đẹp đã gây nhiều huyền thoại nhất, liên hệ đến bản tình ca Diễm Xưa của một nhạc sĩ nổi danh thời bấy giờ…” trong trang Những Đặc Điểm của Khóa ĐS 12”. 

Đọc đến đây, có lẽ quý bạn đã đoán ra là ai rồi nhỉ?  Muốn tìm hiểu “đặc điểm” của 15 vị nữ lưu này như thế nào, quý bạn ráng tìm cho ra được Đặc San Khóa 12 QGHC này nữa hay trong "tàng kinh các" của người viết cho thêm phần hấp dẫn để đọc nhé, chứ người viết không dám tiết lộ gì thêm ở đây nữa để khỏi bị rầy. Smile!

Người viết chỉ dám tiết lộ sơ sơ một tí tị về mình mà thôi để quý bạn đọc cho vui nhé. Mời bạn đọc nhé.

“Bây giờ lại kể qua đến "Thất Nương Tỷ Muội" của ban Kinh Tài, những người thích tiêu tiền và giữ tiền giúp cho "ông xã"?

…  Đứng cuối bảng danh sách "seven up " này là người viết, người đẹp thứ bảy của Ban Kinh Tài, tên là NNS. Người viết may mắn không phải là "Em là cô gái trời bắt xấu" như nhà thơ Lê Khánh đã làm thơ ngày xưa và cũng không phải là "Em là cô gái trời cho đẹp" như Miss USA ngày nay, như thế có nghĩa là "nhan sắc cũng thường thường bậc trung" mà thôi? Được như thế cũng là mừng lắm rồi!

Ngoài ra, người viết cũng được "các anh bạn quỷ sứ" ngày xưa tặng cho một cái “nickname” là Sương Mangala vì giống “movie star” Ấn Độ. Cũng mừng thôi vì như thế cũng được coi như là "người đẹp" rồi vì giống tài tử điện ảnh chứ bộ!  Smile!

Ngày xưa trong "đám con gái xuân xanh ấy" người viết là người "Có kẻ theo chồng bỏ cuộc vui" đầu tiên làm cho nhiều anh bạn ngày xưa đã lỡ "khi tan trường về anh theo Sương về" phải ngạc nhiên, đau buồn vì "hoa đã có chủ rồi"!

Khi làm ở Bộ Xã Hội, văn phòng Sở Trợ Cấp của người viết là nơi dừng chân của các anh Trưởng Ty Xã Hội về công tác ghé qua uống cà phê, tán chuyện gẫu. Các sư huynh, sư đệ của các khóa ĐS10, ĐS11, ĐS13, ĐS14, ĐS15 từng làm Trưởng Ty Xã Hội: TTH, BCA, PCT, NDC, ĐVC… có còn nhớ đến "những ngày xưa thân ái" ngồi uống "cà phê gốc me" Bưu Điện cũ không?

Bộ Xã Hội là nơi "qui tụ quần hùng" của sinh viên QGHC nhiều nhất, trong đó có anh TQH, Cao Học 2, GĐ Nha CTXH, chị NTH, Chị BD, Chị MT, chị BC, chị PTS và còn nhiều anh chị khác nữa.... Người viết cũng từng là... "ngôi sao sáng" của Bộ Xã Hội, người "thủ quỹ" được bầu với đa số tuyệt đối nhờ cái tài "tính tròn", là "Bà Tùng Long" chuyên "gỡ rối tơ lòng" cho người khác (còn chuyện của mình thì "chỉ rối tùm lum" và tự gỡ một mình). Ôi! Qua rồi những kỷ niệm thân yêu ngày cũ!

Bởi thế bài hát Ngày Xưa Hoàng Thị và bài hát Nỗi Lòng là hai bài hát mà tôi yêu thích nhất vì hai bài hát này đã gợi nhớ gợi thương trong tôi những ngày hoa mộng cũ của đời sinh viên HVQGKC.

Ngày Xưa Hoàng Thị

“Em tan trường về
Anh theo Ngọ (Sương) về
Chân anh nặng nề
Lòng anh nức nở
Mai vào lớp học
Anh còn ngẩn ngơ ngẩn ngơ.

Em tan trường về
Mưa bay mờ mờ
Anh trao vội vàng
Chùm hoa mới nở
Ép vào cuốn vở
Muôn thuở còn thương còn thương…”

Mời xem

Youtube NGÀY XƯA HOÀNG THỊ - ĐOAN TRANG

https://www.youtube.com/watch?v=72_kSA8Ql0g

Nỗi Lòng

“Yêu ai, yêu cả một đời
Tình những quá khắt khe khiến cho đời ta
Đau tủi cả lòng vì yêu ai mà lòng hằng nhớ…”

 Mời xem

Youtube NỖI LÒNG (Nguyễn Văn Khánh) - Sĩ Phú - YouTube

https://www.youtube.com/watch?v=fXruAId7Z5k

Khi nào có “yên sĩ phi lý thuần” (inspiration) người viết sẽ tâm tình thêm vài chuyện học trò ngày tháng cũ cho Bạn nghe nhé.  Hãy ráng chờ nha!

Viết đến đây tự nhiên người viết nhớ đến bài viết Xin lại Chào Nhau của bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc (ĐHN) và thấy hay hay với 4 câu thơ của Bùi Giáng và cảm nghĩ của tác giả ĐHN:

“Xin chào nhau giữa con đường
Mùa xuân phía trước miên trường phía sau
Tóc xanh dù có phai màu
Thì cây xanh vẫn cùng nhau hẹn rằng…”

 (Bùi Giáng)

Người viết lại nhớ là đã đọc ở đâu đấy câu văn dưới đây:

“Cuộc sống có ba điều hạnh phúc: có ai đó để yêu thương, có việc gì đó để làm và có cái gì đó để hy vọng. (Khuyết Danh)

 

Như vậy là quý độc giả và người viết, chúng ta đã được yêu thương rồi, như vậy có thể được xem như là người có hạnh phúc rồi đấy nhé. Bạn vui và bằng lòng chứ nhỉ?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 484-ORTB 904-10219)

 

LÀM QUEN

(Cảm tác nhân đọc thi phẩm “CHÂN TRỜI THƠ” của Trúc Lang-Vĩnh Đỗ.

Trích tuyển tập THƠ YẾT HẬU.)

*

Mắt non nớt, em nhìn anh đậm lợt,

Có thấy chăng già dặn tuổi sáu mươi,

Có đáng yêu khi anh chọc em cười?

Tuổi thu tới vội vàng như men rượu!

 

Mới tươi rói màu nho tươi, đã vội

Vơi ngọt ngào hóa men đắng nồng hơi

Ham rong chơi nên cằn cỗi lỡ thời

Em bác ái xin từ bi cứu với!

Nhé!

 Á Nghi, 3.10.2019

 

Vẫn Thu

Ngày thơ tôi ngắm trăng rằm

Lòng sao ngây ngất ánh vàng trăng thu

Hỏi Cha hỏi Mẹ là sao

Mười lăm muời sáu trăng tròn… thơ ngây?

 

Hôm xưa sao quá yêu đời

Thu đi trở lại lá rơi vẫn vàng

Vàng thu tôi thích lang thang

Đến ngày khôn lớn... ngỡ ngàng nhớ thu.

 

Ôi sao! Thu vẫn diễm kiều

Yêu thu lá đỏ lá rơi chiều vàng

Ngẩn ngơ đẹp quá! Bàng hoàng!

Cám ơn tạo hóa thu vàng, thu ơi!

 

Hôm nay tôi vẫn yêu đời

Mai sau chăng nữa tuổi rồi đến thu

Lá vàng rơi rụng lối thu

Mỗi thu vẫn nhớ…  thiên thu...vẫn chờ.

 

Đêm thu trăng sáng lung linh

Lòng tôi rộng mở lặng thinh nhìn trời

Ô hay!  Hằng quá cô đơn

Để tôi tìm Cuội van lơn chàng về.

 

Trong thu tôi thấy chiều vàng

Sáng trăng lá đổ muộn màng đêm nay

Đưa tay Cuội níu cành cây

Giã từ chốn cũ đã bay về Hằng.

 

Đêm nay tôi ngắm vầng trăng

Người xa vời vợi mắt vương màu buồn

Tôi đem trăng sáng vào hồn

Vẫn thu... vẫn nh ... vẫn nguồn... thơ ca

 Thu Hương

 (Một mùa thu mới mất cả Ba Mẹ)

 

TRỒNG RA RỒI VỨT!

(Trích tuyển tập thơ văn QUỐC HẬN.)

*

Thanh long xuất cảng sang Tàu

Chôm chôm, chuối, mít cũng hầu theo đuôi

Thêm xoài, vải, nhãn… eo ơi

Chen bên dưa hấu nằm phơi nắng chờ

Nóng hầm hập, lắm nguy cơ

Trái cây hư hỏng? Đảng lờ nông dân!

 Ý Nga, 1.10.2019

ĐỪNG

(Cảm tác nhân đọc thi phẩm CHÂN TRỜI THƠ của Trúc Lang-Vĩnh Đỗ.

Trích tuyển tập Ý NGA VÀ MÙA THU.)

*

Khóa im ỉm trong tim “sức tức giận”*

Đến một ngày không còn chỗ chứa thêm

Cô ơi cô! Ngũ tạng* cũng rũ mềm

Thật nguy hiểm nặng nỗi niềm rối rắm!

 

Đừng chìm đắm trong sân si đen sẫm

Chịu tối tăm quên cả ngắm trăng rằm

Giận trăm năm còn chi đẹp trong tâm?

Họ xin lỗi thì hãy cười tươi thắm!

 

Hoa nở rộ cả mùa hè nắng ấm

Cô không ra mà ngắm, đã lỗi lầm.

Chừ thu sang, rừng trổ đỏ, vàng, cam…

Cúc từng cụm đang chờ cô đẹp lắm!

 

Vẫn tồn tại Đóa Sen Lòng sâu thẳm

Những rối ren hãy ru nó vào thiền

Trước nhỏ nhen: đức Vô Nhiễm luyện rèn,

Cứ tự tại, an nhiên mà vui sống!

Ý Nga, 4.10.2019

*“Sức tức giận”: chữ của Trúc Lang-Vĩnh Đỗ

- Ngũ tạng: 5 bộ phận quan trọng trong vùng ngực và bụng của con người, gồm: tâm (tim), can (gan), tỳ (lá lách), phế (phổi) & thận (cật).

 

NHỔ BỎ RỒI TRỒNG!

(Trích tuyển tập thơ văn QUỐC HẬN.)

*

Cộng vào miền Nam

Thơm, đẹp nhổ bỏ

Trồng trọt lam nham

Thuốc Nam, khoai, đậu…

 

Vô sản làm giàu

Ăn trên, hưởng trước

Đói, khát, đớn đau

Còn lại cả nước!

Xúm học làm sang

Khi thành trưởng giả

Nhà cửa giát vàng

Đậu, khoai… nhổ sạch!

 

Thức ăn đầy mồm,

Đất đai thâu tóm

Lại trồng đẹp, thơm,

Khoe toàn vàng bạc!

Dâng đất, bán dân

Cộng theo giặc Hán

Hết cựu tới tân

Nối dòng vô sản!

 

Phá bỏ bình an

Thay bằng ta thán

Đêm mãi chưa tàn

Ôi cơn Quốc Nạn!

 Ý Nga, 1.10.2019