Cô Gái Việt

header photo

CHỐN XƯA

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Lâm Kim Cương,

​Ca sĩ:  Ngọc Mỹ

Ngỡ Ngàng

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát: Đông Nguyễn

Cha Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hoàng Đô

Trình bày: Nguyễn Hoài Phương

Chuyện Tình Tây Đô

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Ca sĩ: Diệu Hiền

Vết Thương Trần Gian

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hoàng Đô

Tiếng hát: Quỳnh Dao

Đường Mưa

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Tiếng hát Quỳnh Dao

Truyện của Phương Lan

Kiều Loan & Chân Như diễn đọc

Dại Khờ

Thơ Thu Hương

Nhạc Mai Hoài Thu

Tiếng hát Đông Nguyễn

Theo Gió

Trích trong truyện: Như Một Thoáng Mây Bay

Tác giả: Đỗ Dung

Người đọc: Hải Lan

Nửa Đời Mẹ Cúi Mặt

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Mẹ Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Quỳnh Dao

Tuổi Mùa Thu

Thơ : Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc : Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tâm Thư

Nhạc & lời: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

HẸN HÒ MÙA XUÂN

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Tâm Thư

Huế Lỡ Hẹn Mấy Mùa Trăng

Thơ: Trần thị Hà Thân

Phổ nhạc: Nguyễn Hải Hà Lan Phương

Trình bày: Vân Khánh

Ngàn Thu Vĩnh Biệt

Tác giả: Đỗ Dung

Người đọc: Thiên Hương

Hãy Trả Lại Em

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Tiếng hát: Thái Hòa

Sài Gòn Ơi, Vĩnh Biệt Karaoke

Tiếng hát Đỗ Dung

HẸN MỘT MÙA XUÂN

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Ca sĩ: Giáng Hương

Qua Lối Cũ

Thơ Phương Lan

Nhạc: Nguyễn Tuấn

Ca sĩ: Diệu Hiền 

Dì Ghẻ

Truyện của Phương Lan

Chiếc Lá Thu Đông

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Lynh Phương

Tiếng hát Đông Nguyễn

Cách Xa

Keyboard: Thanh Yến

Guitar: Duy Ngọc

Camera: Na Trần

Thể hiện: Ngọc Huyền Mtl

Cánh Chim Cô Đơn

Thơ : Ngọc Quyên

Nhạc : Nguyễn Hoàng Đô

Tiếng hát: Thu Trang

SÀI GÒN NHỚ

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Phan Ni Tấn

Tiếng hát: Lâm Dung

CON ĐÒ

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Lý Thu Thảo

Ở Trời Tây Nhớ Trời Đông

Thơ: Kim Tuấn

Nhạc: Ái Hoa

Tiếng hát: Đỗ Quyên

GIỌT MƯA GIỌT SẦU

Thơ: Thu Hương

Nhạc: Mai Hoài Thu

Ca sĩ: Đông Nguyễn

TRĂNG NHỚ

Thơ : Linh Đắc
Nhạc và Hòa âm : Đặng Vương Quân
Ca sĩ trình bày : Tâm Thư

Yêu Anh Em Làm Thơ

Thơ: Ái Hoa

Nhạc: Lê Mộng Nguyên

Ca sĩ: Thùy Dương

Nỗi Nhớ Tàn Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Lý Kiên Trung

Tiếng hát: Quỳnh Dao Paris

TUYẾT ĐÔNG

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: QuyDenver

Trình bày: Lâm Dung

THU VỀ

Thơ: Nguyên Tú (TH@Thu Hương) 

Nhạc: Mai Hoài Thu 

Ca sĩ: Diệu Hiền

TANGO TÌNH BIỂN

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Quốc Thái

Ca sĩ: Đông Nguyễn

Là Những Điều Bé Nhỏ

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát Hoàng Linh

Tình Thu

Thơ: Nguyên Tú (TH@Thu Hương)

Nhạc: Mai Hoài Thu  

Ca sĩ: Diệu Hiền

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 5

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Lệ Tuyền và Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 4

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Lệ Tuyền và Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 3

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhac: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Nguyên Trường

NỖI LÒNG CHINH PHỤ 1 & 2

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhac: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Tốp Ca, Lệ Tuyền

Tình Thiên Thu

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Benlantrang

Tiếng hát: Lệ Tuyền

Ngày Tôi Trở Lại

Thơ: Hương Giang

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Cánh Diều Xưa

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát Mê Linh

Mẹ Tôi

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Ngọc Mỹ

Lục Bát Cho Mình

Thơ : Ngọc Quyên
Nhạc : Nguyễn Hữu Tân
Tiếng hát : Áo Cà Tím

Lỡ Chuyến Đò

Truyện của Phương Lan

Phai Nét Tình Xuân

Thơ Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Ngọc Quỳnh

Như Lá Đìu Hiu

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Thanh Hằng

Chỉ Còn Lại Nỗi Nhớ

Thơ:Hồng Thúy

Nhạc: Phạm Mạnh Cương

Ca sĩ: Tâm Thư

Giọt Nắng Hồng

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Ái Hoa

Trình bày: Ngọc Giao

Phượng Buồn

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Áo Cà Tím

Tôi Vẫn Chờ

Thơ: Tường Thúy 

Nhạc: Nguyễn Tâm Hàn 

Ca sĩ: Diệu Hiền

Chứng Nhân Không Biết Nói

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà & Hải Lan

Giòng Sông Ký Ức

Thơ: Vũ Đông Hà

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Mê Linh

Điều Chưa Bày Tỏ

Thơ: Tưởng Dung

Nghệ sĩ Hồng Vân diễn ngâm

Khúc Tình Mưa

Thơ: Ngọc Quyên(HTNX)

Nhạc: Ngô Hữu Hùng

Ca sĩ: Thái Hòa

Hãy Cho Em

Thơ: Tường Thúy

Nhạc : Nguyễn Tâm Hàn

Ca sĩ: Diệu Hiền

Mẹ Già

Sáng tác: Ái Hoa

Tiếng hát: Thanh Hoa

Một Thoáng Mây Ngàn

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nguyễn Hà

Trình bày: Ngọc Giao

Nếu Mai Em Vê

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Trần Thiên Anh

Tiếng hát: Tâm Thư

Dì Thảo

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Giọt Tương Tư

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng ca: Thanh Duyên

Sợi Vấn Vương

Thơ: Phạm Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Cà Tím

Lấy Chồng Xa

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà, Hải Lan, Mộc Lan, Nguyễn Hữu Nhung

Theo Gió

Tự truyện của Đỗ Dung

Tình Già

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Nguyên Hà, Hải Lan, Kiều Loan, Chân Như

Khúc Dạo Thu

Thơ: Linh Đắc

Nhạc: Trần Bảo Như

Ca sĩ: Kim Tuyến

Hoa Hèn

Thơ: Ái Hoa

Nhạc: Thiên Anh

Ca sĩ: Thùy Dương

Dây Tơ Hồng

Truyện ngắn của Đỗ Dung

Giọng đọc: Hải Lan

Khép Lại Một Cuộc Tình

Truyện: Phương Lan

Giọng đọc: Hải Lan & Châu Hiệp

Tìm Mưa

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Trần Lệ

Đợi Mong

Thơ: Phương Lan

Nhạc: Ái Hoa

Ca sĩ: Thùy Dương

Mùa Xuân Gió Cuộn Tóc Thề

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc Miên Du Dalat

Ca sĩ: Diệu Hiền & Hoàng Quân

Kén Vợ

Truyên: Phương Lan

Qua giọng đọc: Nguyễn Hữu Nhung, Hải Lan, Châu Hiệp

Tiếng Ru

Lời: Kiều Mộng Hà & Trần Bảo Như

Nhạc: Trần Bảo Như

Tiếng hát: Thương Dân

Hoa Xuân

Nhạc: Phạm Duy

Đỗ Dung tập hát

Gió Đông

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Hồng Tước

Trình bày: Hồng Tước

Khúc Nhớ Quên

Nhạc và lời: Trần Bảo Như

Hòa âm: Quang Đạt

Ca sĩ: Kim Tuyến

Vọng Nhớ Chiều Đông

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Ca sĩ: Diệu Hiền

Một Ngày Trên Quê Hương

Nhạc: Trần Bảo Như

Hòa âm: Nguyên Ca

Tiếng hát: Tố Lan

Chiếc Lá Thu Mơ

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Trình bày: Áo Cà Tím

Xứ Lạnh Tình Nồng

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Diễn Ngâm: Hương Chiều

Sao Em Trách Mùa Thu

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Quốc Thái

Trình bày: Kim Ngân

Mưa Sài Gòn Có Còn Chờ Nhau

Thơ: Ngọc Quyên

Nhạc: Nhược Thu

Ca sĩ: Lệ Tuyền

Huế Vẫn Chờ

Nhạc: Ái Hoa

Hòa âm: Võ Công Diên

Trình bày: Thanh Hoa

Mơ Về Trường Xưa

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Vĩnh Trương

Ca sĩ: Bạch Lan

Mong Manh Tình Buồn

Thơ: Đỗ Thị Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Văn Thơ

Trình bày: Lệ Tuyền

Một Giấc Mơ Trong Cơn Mơ

Lời: Trần Bảo Như

Nhạc: Nguyên Ca & Trần Bảo Như

Tiếng hát: Mê Linh

Tháng 9, 2018

 

 

 

TRAO NHAU HẾT TÌNH THƯƠNG

 (Trích thi tập NHỚ LẮM!)

 

Tuổi thơ:

Con nói con thương Má

Má bảo: Má thương hơn!

Con nũng nịu giỗi hờn

Đòi cho ra bằng chứng.

 

Má nâng cằm con nựng:

- Đây nè! Nhiều thật nhiều!

Muốn thêm chừng bao nhiêu?

Mới vừa Cô Nhõng Nhẽo?

*

Tuổi trung niên:

Mười sáu năm gặp lại

Trao nhau hết tình thương:

Con ủ mật, ướp đường,

Má mang về ấp ủ.

 

THƯƠNG giữ làm bảo bối

Ấm áp suốt bốn mùa,

Những lúc lệ đầm đìa

Bị người dưng ghét bỏ.

 

THƯƠNG vẫn hoài có đó

Chẳng ai ít hơn ai

Mẹ con thương nhau hoài

Mặc trắng vàng, xanh, đỏ…

 

THƯƠNG thơm hơn mật, mía

Mỗi ngày mỗi mặn mà

Chẳng thể nào lơ là

THƯƠNG đã là tất cả!

Ý Nga, 22.9.2018

 

Chớm Vào Thu

Nắng cuối Hè, sợi mỏng manh che phủ

Trên vai gầy không đủ ấm tình nhau

Gió thổi mây làm mưa không kết tụ

Ngươi xa  người nên vẫn  mãi tình đau.

 

Chớm vào Thu, lá xanh chưa vàng úa

Phảng phất buồn nỗi nhớ một mùa xưa

Hoa đã héo mùa Xuân đi quá nửa

Hạ chợt tàn, sợi nắng nhạt lưa thưa.

 

Hồn thinh lặng nghe nỗi buồn đang thấm

Tim nghẹn ngào đố vỡ chằng chờ mong

Cố quên thôi, nhìn ngày qua chầm chậm

Biến vẫn  đầy, sóng vỗ cuốn rêu rong.

 

Thu rồi Thu con đường xưa lả đổ

Chiếc lá buồn ta muốn bảo người phu

Đừng quét vội cho Thu còn bến đỗ

Đến ngày tàn rêu xanh tình ẩp ủ.

 

Chiều hôm nay gió nhẹ... giọt mặn môi

Trên lối về hiu quạnh nhớ lên ngôi

Sương rơi lạnh dáng thân gầy bước nhỏ

Mặc chiều đi len lén nỗi đơn côi....

Thu Hương

 

EM NHỚ ANH KHÔNG?

(Trích thi tập AI BIỂU)

*

Ca dao:

“Sa chân bước xuống ruộng dưa

Dẫu ngay cho chết cũng ngờ rằng gian”

*

Anh có nhiều thắt gút

Tội tày trời khó tha

Em tu chưa thành… Bụt

Hơi đâu nhớ Người Ta!

 

Đường dài xa hun hút

Chân chẳng gần nhà ga

Thư từ? Không có bút!

Chữ nghĩa? Dốt, anh à!

 

Dẫu trời mưa thành lụt

Cũng chỉ nhớ… người nhà!

Nhớ anh? Dù… một chút

Cũng mau già lắm nha!

 

Trí tuệ đà sa sút

Để dành nhớ Má Ba

Anh đã là rể hụt

Nhớ chi cho… phiền hà!

Á Nghi, 21.9.2018

TRẠI GÀ ĐÂY RỒI

(Kỷ niệm đi thăm trại gà anh NP chủ nhật August 05, 2018)

Chúng tôi đến trại gà sau 2 tiếng lái xe từ thành phố Dallas đến thành phố nhỏ Palestine. Từ lâu tôi đã cả gan mơ làm chủ một trại gà và mê cách nuôi gà công nghiệp tại Mỹ với những chuồng trại hàng trăm ngàn con gà mà không tốn nhiều công sức lao động. Một nghề gặt hái ra tiền nếu chịu đầu tư tiền bạc và chăm chỉ làm việc.

Tôi tò mò và yêu thích những cảnh thiên nhiên hoang vắng, vài hình ảnh trại gà tôi xem trên net chỉ là một góc cạnh, tôi tưởng tượng ra một trang trại rộng lớn với những khu rừng và những cánh đồng cỏ xanh mướt, vừa nuôi gà vừa có cảnh để ngắm và rong chơi thơ thẩn bướm hoa.

Thế nên tôi luôn mong muốn được đến thăm một trại gà.

Trại gà này thuộc gia đình họ hàng người em dâu. Tôi theo chân hai vợ chồng đứa em đến đây một buổi sáng chủ nhật nhiều nắng nóng của mùa hè Texas.

Đường vào trại gà càng lúc càng hoang sơ, dân cư thưa thớt, xe chạy trên những con đường nhỏ dẫn vào trang trại bốn bề lặng thinh như chốn không người.

-         Trại gà đây rồi!

Tôi reo lên khi xe rẽ vào trang trại và đậu lại trước căn mobile home, nhưng chúng tôi khựng lại không dám xuống xe vì thấy 3 con chó mặt dữ như… bà chằng lửa đang nhỏm dậy từ gầm chiếc xe truck đậu trước nhà, gầm gừ chui ra nghinh đón chúng tôi.

Tôi ngó nhìn xung quanh, trước mặt căn mobile home xéo về phía bên phải là một nhà kho hoang phế, mái lợp tôn, vách tôn đa phần hoen rỉ nắng mưa và xập xệ. Chắc chủ nhân chưa rảnh để gỡ bỏ. Phía bên trái chúng tôi là một khu đất thấp, mấy con bò đen đang thong thả gặm cỏ.

Những con chó và những con bò để tôi biết chắc nơi này đang có cuộc sống.

Chủ nhân đã từ những bậc thang căn mobile home bước xuống đón khách, có chủ nhân nên 3 con chó ngoan ngoãn để yên chúng tôi trèo lên những bậc thang vào nhà.

Căn nhà có máy lạnh và thêm cái quạt máy đang quay cho tôi cảm giác thoải mái tạm quên nắng ngoài sân hôm nay hơn 90 độ F.

Cô em dâu của tôi lôi từ những túi quà mang theo nào heo quay, vịt quay, rau trái, bún bánh, đồ khô,… y như đi tiếp tế cho tù nhân. Nơi đây xa phố, càng xa chợ búa Việt Nam nên cô em đã mang tặng ông anh họ của cô nhiều thứ. Muốn đi chợ Việt Nam phải mất 2 giờ xe về Dallas hay đến Houston.

 

Chủ nhân mới xây dựng trại gà được 1 năm, chỉ tính riêng 8 chuồng gà mới tinh là 2 triệu 7 trên khu đất rộng mênh mông hơn 250 acres, trị giá đất là 600 ngàn đồng. Họ không mua được miếng đất nhỏ hơn nên đành lãng phí đất, vì công ty gà Sanderson chỉ cho xây 8 chuồng gà trong khu vực này. Đất rộng rãi dư thừa… ráng chịu.

Ngoài xây chuồng gà, chủ nhân phải thuê người đổ đất làm nền nhà cho cao ráo bằng phẳng, nơi đặt chiếc mobile home quay ra mặt ngõ, đổ đất làm con đường từ nhà đến những chuồng gà phía đằng sau nhà, khoảng cách không xa là bao. Tất cả đều là con đường đất, màu đất cày xới đã cả năm nhưng dường như vẫn còn tươi vì xe cộ và bàn chân con người chưa chà đạp lên bao nhiêu.

Rồi mắc điện, câu nước để dùng trong gia đình, chưa kể đào 3 cái giếng bơm nước dùng cho lũ gà cưng uống, v.v. Chủ nhân nói tổng số giá trị toàn thể đất đai, trại gà, nhà ở cũng như xe cộ và những công trình phụ thuộc để phục vụ cho trại gà nói tròn số là 4 triệu đô la Mỹ.

Nếu mua trại gà cũ 8 chuồng vẫn còn tốt để yên chí tiếp tục nuôi gà kiếm tiền thì khoảng 2 triệu.

Nhiều người Việt Nam với bản tính chịu khó dành dụm tiền bạc và chịu khó làm ăn đã làm chủ trại gà khắp nơi trên đất Mỹ.

Chuyện vui buồn trại gà thì đủ kiểu, hoàn cảnh ai thích hợp hay quyết tâm muốn làm giàu thì yêu nghề và bám trụ lâu dài, gia đình nào “phân ly”, kẻ ở  quê, người ở phố cho con cái học hành là một sự hi sinh lớn.

Những trại gà được rao bán thường xuyên, có thể sau nhiều năm miệt mài với gà, chủ nhân đã kiếm đủ mớ vốn ước mơ nên bỏ rừng về phố hoặc có thể chủ nhân thất vọng nửa đường bỏ cuộc. Mỗi người một cảnh, một tâm trạng.

Chúng tôi nói chuyện xong là háo hức đòi đi xem trại gà rồi ăn cơm sau dù rằng bụng đang đói.

Lần đầu tiên trong đời tôi được ngồi lên một chiếc xe nông nghiệp, loại xe dùng để chạy trong farm do chủ nhân lái dẫn đường và xe người em theo sau. Chiếc xe chạy trên con đường đất tung bụi mù, 3 con chó chắc ngày tháng buồn tênh vì vắng người nay có đám khách nhộn nhịp chúng hớn hở như phát cuồng chạy băng mình trong bụi cát và nắng nóng theo sau xe chúng tôi.

Ngoài khu nhà ở và khu chuồng trại được phát quang, phía xa mênh mông là cây hoang bụi rậm có lẽ chủ nhân cũng chẳng mấy khi có thì giờ đi dến đó, để mặc chúng tự vươn lên tồn tại hay lụi tàn với nắng mưa bốn mùa.

Con đường đất tương đối bằng phẳng dẫn đến gần những chuồng gà thì bỗng lổm chổm đá, những cục đá trắng to như quả trứng vịt, như những nắm đấm tay, chắc để tiết kiệm tiền nếu đổ bê tông hay trải nhựa. Bà nào cô nào mà đi giày cao gót đến đây sẽ không thể nào bước nổi, mà nếu cố bước thì sẽ… ngã dập mặt u đầu.

Chủ nhân gõ cửa chuồng gà như thông báo với chúng là có khách đến thăm nè rồi mới mở cửa, mùi phân gà xông ra và trong ánh đèn mờ cả lũ gà nhốn nháo xoè cánh chạy xô vào nhau thấy mà thương.

Mỗi chuồng gà dài 600 feet, rộng 50 feet, chứa 28 ngàn con. Chủ nhân chỉ thuê một anh Mễ làm full time, hàng ngày chủ cùng người làm đi rảo qua các chuồng trại kiểm tra nhiệt độ, đồ ăn thức uống và nhặt gà chết để thiêu hủy chúng.

Ngoài công việc làm liên quan đến gà anh Mễ thỉnh thoảng cắt cỏ xung quanh 8 trại gà.

Sáng đến chiều về dù chủ nhân đã hậu hỉ mua một căn mobile home đặt sau căn mobile home chủ nhân để anh Mễ có thể sinh sống hẳn trong trại gà nhưng anh thà lái xe đi về mỗi lần hơn nửa tiếng để thấy phố thấy nhà còn hơn thuận tiện nhưng phải sống trong cảnh hoang vắng đìu hiu. Ông chủ vì của cải sự nghiệp của ông thì ráng ở lại chứ anh Mễ mắc mớ chi…

Xe lại đưa chúng tôi trở về căn mobile home, những con chó vẫn hớn hở băng mình chạy theo trong đám bụi và nắng hè. Khi xuống xe, tôi bất chợt thấy ngoài xa một chiếc xe chở những cuộn cỏ đang chạy ra phía cổng trang trại và được chủ nhân giải thích:

-         Mỗi cuộn cỏ trị giá ít nhất 50 đồng, mỗi lần họ cắt được khoảng 200 cuộn, 250 acres đất của tôi được cắt cỏ miễn phí và họ thì được cỏ miễn phí.

Tôi tình toán và tiếc rẻ:

-         Những 10 ngàn đồng trị giá cho 200 cuộn cỏ kia chứ ít gì. Sao anh không tự làm và bán cỏ cho họ kiếm thêm tiền?

-         Chị ơi tôi chẳng ba đầu sáu tay mà làm hết mọi thứ, với lại phải sắm sửa máy móc, máy cắt cỏ và máy cuộn cỏ lại.

Tôi lại tính toán giùm nhà giàu:

-         Sao anh không tận dụng nuôi nhiều bò trên cánh rừng bao la này khỏi phải cắt cỏ lại ra huê lợi?

-         Chị ơi, tôi đã nói không ba đầu sáu tay, nuôi bò kiểu kinh tế thì phải có bài bản chứ không phải cứ thả rong chúng rồi tới ngày bán lấy tiền. Tôi chỉ nuôi chơi dăm bảy con bò đen Angus như chị thấy trước sân kia cho vui thôi. Cũng như nuôi gà, trông giàn thực phẩm cho ăn cho uống tự động tưởng là nhàn hạ nhưng lúc nào chúng tôi cũng phải để mắt tới chúng, xem gà chết nhiều hay ít, hệ thống đồ ăn nước uống có gì trục trặc không, nửa đêm hay lúc trời mưa to gió lớn sấm sét đùng đùng được báo động thì giá nào cũng phải mò ra chuồng gà lo bảo vệ chúng. Những lúc mưa gió thế tôi cuộn mình trong chăn nghe tiếng mưa rơi bên ngoài mà mơ mộng thì những chủ trại gà như anh ta lo âu và vất vả qúa chừng. Tôi hơi run:

-         Nửa đêm anh cũng phải ra chuồng gà hả? Không… sợ ma hả? Đường đi không có lấy một cột đèn, xa xa là rừng đen kịt dày đặc bóng tối.

-         Chứ còn gì nữa, đèn xe mình chiếu lên soi đường mà đi, lúc đó sợ gà gặp nạn chứ không thì giờ đâu mà sợ ma.

Chủ nhân khoe thêm:

-         Có khuya tôi không ngủ được thức dậy pha trà uống và mang đèn pin ra ngoài hàng hiên thấy những đôi mắt… xanh lè của những chú nai tơ nhìn tôi, chúng ghé vào hiên nhà ngủ qua đêm.

Tôi rùng mình:

-         Tôi mà gặp những đôi mắt xanh lè trong bóng đêm là ngã bất tỉnh rồi trước khi kịp nhận ra đó là mắt con nai tơ.

-         Chỉ có tôi và nai trong đêm khuya, chúng tôi như bạn hiền, bạn tri kỷ.

Tôi chưa hết lo sợ:

-         Thế anh có… nhìn ra phía nhà kho hoang phế trước sân nhà anh không? Lỡ… có ai núp trong đó và … bước ra vẫy tay chào anh. Còn căn mobile home anh Mễ không chịu ở, bỏ trống phía sau nhà anh nữa, lỡ có… hồn ma bóng quế nào vào đấy tá túc trong những đêm khuya canh vắng, mưa gió chập chùng đến gõ cửa nhà anh cho đỡ đơn lạnh lẻ loi?

Chủ nhân kêu lên:

-         Trời, đầu óc chị giàu tưởng tượng qúa chừng. Tôi chưa bao giờ nghĩ ra điều này.

Tôi chưa buông tha:

-         Thôi thì anh không sợ ma chết nhưng anh biết sợ ma sống chứ? Nếu như có kẻ lạ vào đây anh tính sao?

Thấy tôi vẽ ra bao cảnh hãi hùng chủ nhân… không thèm trả lời cho mỏi miệng, anh ta dẫn chúng tôi đi đến từng góc nhà góc bếp, nơi nào cũng có dựng sẵn hai cây súng trường, súng để khơi khơi như… que củi và trong phòng ngủ thì anh thủ sẵn khẩu súng lục, anh giơ cao túi đựng những viên đạn và khẩu súng lục lên khoe, vô tình một vài viên đạn rơi xuống sàn làm tôi hoảng hốt nhảy ra xa và hét lên:

-         Ôi giời ôi… coi chừng… đạn nổ…

Chủ nhân bật cười:

-         Chị nhát gan nên tưởng ai cũng nhát gan… ha.ha… Này nhé từ ngoài ngõ vào đến sân nhà khoảng nửa dặm đường, kẻ lạ bước vào là sai trái rồi, 3 con chó dữ của tôi sẽ xông ra cho tôi đủ thời gian lên đạn phòng vệ.

Chúng tôi ăn uống và chuyện trò đến chiều thì chuẩn bị ra về, chủ nhân bưng ra vỉ trứng gà và hũ trứng muối to tổ bố, giới thiệu:

-         Trứng gà của farm người Việt Nam bên cạnh biếu tặng, farm tôi nuôi gà thịt, farm kia nuôi gà đẻ trứng. Tuy gọi là “bên cạnh” nhưng vẫn… ngàn trùng xa cách chứ cả tháng dễ gì thấy mặt nhau. Đây là trứng gà hai tròng không ấp được nên chủ trại tha hồ ăn hay cho hàng xóm thay vì vứt bỏ, tôi ăn trứng không hết nên làm trứng muối khô, nhúng trứng vào rượu mai quế lộ rồi lăn trứng vào muối, xếp vào hũ đậy lại 4 tuần là ăn được. Thơm ngon lắm, tặng khách ăn lấy thảo.

Tôi thích thú:

-         Trứng gà hai tròng hèn gì to quá, cứ tưởng trứng ngỗng hay trứng gà tây, tôi thích trứng muối khô không cần nước này lắm.

Tiễn chúng tôi ra xe ba con chó cũng xôn xao cùng chủ nhân, chúng luẩn quẩn bên chúng tôi như lưu luyến phút chia tay.

Chủ nhân giơ tay chào chúng tôi và nói:

-         Chốc nữa tôi lại rảo qua 8 chuồng gà để xem lần cuối có con nào chết không rồi mới yên tâm cho buổi tối đi ngủ.

Thì mỗi con gà là tiền của anh ta mà, bao nhiêu gà bao nhiêu trọng lượng là bấy nhiêu tiền, nếu để gà chết nhiều thì income cũng hao theo. Công việc nào cũng có những vất vả khó khăn của nó, đồng tiền chân chính nào cũng có tâm huyết và mồ hôi của con người.

Xe chạy ra khỏi cổng trang trại, chiều đang xuống dần. Trại gà nơi hoang vắng theo tôi trên đường về.

Tôi đang nghĩ đến chốc nữa chủ nhân trại gà lái chiếc xe nông nghiệp chạy trên con đường đất đầy bụi, chân anh đi đôi giày ủng cao, tay anh đeo găng và anh sẽ gõ cửa vào trại gà, căng mắt nhìn trong đám gà xớn xác chạy quẩn vào nhau ấy để tìm con nào nằm lật ngửa thì cứu chúng, đỡ chúng dậy, con nào nằm chết bất động hay yếu ớt loạng choạng thì mang chúng ra khỏi tập thể gà đông đảo khỏe mạnh kia.

Rảo qua 8 chuồng gà có nghĩa là kiểm tra hơn 200 ngàn con gà là công việc không nhẹ nhàng nhanh chóng. Vậy mà anh ta nói “rảo qua” cứ tưởng như một cuộc đi dạo chơi thú vị.

Mong rằng xong việc tối nay anh sẽ có giấc ngủ bình yên, đừng có tin báo động nào vào trong cell phone của anh để dựng anh thức dậy giữa đêm khuya canh vắng.

Tôi về đến nhà lúc 8 giờ tối, đứng trước cửa nhà mình, nhìn xung quanh nhà cửa san sát liền nhau, này bên phải là nhà anh Mỹ đen, bên trái nhà bác Mễ, đối diện là nhà chị Mễ và phía sau lưng nhà tôi là khu apartment đông đúc. Tôi cảm thấy ấm áp làm sao, những hàng xóm thân quen của tôi bỗng dễ thương làm sao.

Thế mà có lắm lúc cao hứng tôi ước mơ bán quách căn nhà này đi, tom góp tiền đề…pay down sang một trại gà, để được làm giàu mau chóng và để được sống trong cảnh yên ả nên thơ của trang trại mà tôi từng vẽ ra trong đầu.

Đó chỉ là một giấc mơ hoang.

Vì tôi chẳng có tiền triệu để nhảy vào kinh doanh một trại gà.

Vì tôi là một kẻ nhát gan, sợ đủ thứ.

Sợ thất bại, người ta làm ăn thành công tới phiên mình thì… thất bại.

Sợ trộm, sợ cưóp xông vào nhà.

Sợ ma, ban ngày cũng đủ cho tôi sợ ma chứ đừng nói tới ban đêm nơi trại gà mênh mông vắng vẻ chẳng thấy mặt mũi hay bóng dáng người láng giềng nào.

Hôm nay được tận mắt thấy trại gà chẳng thơ mộng như tôi tưởng, được tận tai nghe chủ nhân trại gà kể những thuận lợi và vất vả khó khăn. Giấc mơ của tôi bay mất.

Vào nhà thay đồ xong tôi cảm thấy đói bụng, lục cơm nguội ra ăn với chút đồ ăn còn trong tủ lạnh tôi thấy bình yên và thoải mái trong căn nhà đèn sáng choang, ngoài kia có nhà cửa hàng xóm đông vui, thỉnh thoảng có tiếng xe chạy qua chạy lại.

Còn giờ này nơi trang trại hẻo lánh xa phố xa nhà, nơi không có lấy một cột đén đường trên 250 acres đất, chỉ có rừng cây và bóng tối, anh chủ nhân trại gà đã lái chiếc xe nông nghiệp từ nhà đến chuồng trại, mò mẫm đi qua từng sân trại lổn nhổn đá cục để rảo hết lượt 8 chuồng gà chưa nhỉ?

Nguyễn Thị Thanh Dương.

 

 Tôi Bận Quá Trời

Trong cuộc sống hiện tại, hình như ai cũng than là mình bận rộn quá trời.  Người trẻ bận theo kiểu người trẻ: bận học, bận yêu, bận đi làm và bận "text trên iphone", v.v. Người "không còn trẻ nữa" thì bận giữ cháu nội, cháu ngoại, bận đi nhà thờ, nhà chùa, bận đi họp các nhóm sinh hoạt người Việt, hội cao niên để có dịp "tám" với bạn bè, chứ ở nhà buồn quá, v.v.

Riêng người viết thì cũng bận đi chợ  nấu cơm cho phu quân và cháu nội, bận đi sinh hoạt cộng đồng, bận đi tìm tài liệu viết bài cho mục Một Cõi Thiền Nhàn của người viết, v.v. Nói tóm lại, ai cũng than bận hết ráo. Smile! 

Hình như chỉ có trẻ con dưới 3 tuổi và các ông bà cụ trên 70 tuổi sống trong các viện dưỡng lão là cảm thấy mình không bận mà thôi vì việc ăn uống đã có người lo cho quý vị này rồi.

Thật tình, nếu rảnh rỗi quá, không có việc gì làm thì cũng buồn chán quá. Nhưng mà bận nhiều nhiều việc quá đôi khi cũng nổi quạu vì mệt quá!

Khi nói đến bận rộn, những người yêu thích đọc sách sẽ không thể nào là không biết đến bác sĩ Đỗ Hồng Ngọc, một bác sĩ có tấm hồn nghệ sĩ với những tác phẩm với văn phong thật là bình dị nhưng sâu sắc, đầy tính nhân bản, dễ thương, với  tập sách Thư Gửi Người Bận Rộn tập 1 phát hành năm 2005 và tập 2 phát hành năm 2010. 

Nhưng ông cũng đã hướng dẫn độc giả và những người mến mộ ông tìm một chút thư nhàn trong cuộc sống bận rộn qua lời tâm tình của ông dưới đây:

Làm sao tìm ra một chút thư nhàn trong cuộc sống bận rộn?

“…. Khi ta nhận ra sự hối hả đó là vô lý thì việc gì phải hối hả? Đường ray nó đã là như vậy rồi. Ta lên chuyến tàu, rồi thì cũng phải đi đến nơi. Vậy sự hối hả hay không đều do mình, chứ không phải do con tàu. Có những người hối hả vì họ lên tàu chỉ muốn mau đến đích.

Còn những người biết thư nhàn thì phải "lang thang" trên chuyến tàu đó, phải có những niềm vui ở những sân ga, bến đỗ... Bài học mà tôi được học hồi nhỏ của một văn hào Pháp là nên đi bộ để thưởng thức sâu sắc từng bước đi của mình, thưởng thức cảnh vật ở chung quanh những bước đi, mới thấy những con người, những tâm hồn, những sinh hoạt của đời sống...
Như nhà văn Sơn Nam chẳng hạn, cả đời đi bộ. Nếu ông cũng chạy xe ào ào như người khác thì ta sẽ không có Sơn Nam, hoặc một Sơn Nam khác với những bực dọc vì kẹt xe, vì bụi khói, vì xô đẩy, chen lấn. Tóm lại, cái quan trọng nhất là thái độ sống của mình, dẫn đến cách sống. Đó là một chọn lựa. Đừng chờ đợi hạnh phúc, nó sẽ chẳng bao giờ đến, mà phải biết nhận ra hạnh phúc ở đây và bây giờ.

Nguyễn Công Trứ đã bảo ta: "Tri túc tiện túc, đãi túc hà thời túc? Tri nhàn tiện nhàn, đãi nhàn hà thời nhàn?" (Biết đủ thì đủ, đợi đủ thì bao giờ mới đủ? Biết nhàn thì nhàn, đợi nhàn bao giờ mới nhàn?)

(Nguồn: sưu tầm trên net - Bs Đỗ Hồng Ngọc)

Người viết cũng sưu tầm được nhiều câu danh ngôn hay hay về sự bận rộn.  Mời bạn cùng đọc với người viết nhé:

(Nguồn : Trích trong trang nhà Tự Đỉển Danh Ngôn).

1-Sự thành công thường đến với những ai không quá bận rộn đi tìm nó.

Henry David Thoreau   

2- Bận rộn không là không đủ. Kiến cũng bận rộn. Câu hỏi là: Chúng ta bận rộn vì cái gì?

Henry David Thoreau   

3- Người bận rộn chẳng bao giờ khôn ngoan, và người khôn ngoan chẳng bao giờ bận rộn.

Lâm Ngữ Đường 

4-Tình yêu là sự bận rộn của những kẻ nhàn rỗi, nhưng cũng là sự nhàn rỗi của những kẻ bận rộn.

Edward Bulwer Lytton        

5- Cho dù bạn thành công trong sự nghiệp thế nào, bạn cũng cần luôn nhớ rằng chúng ta ở đây là để sống. Nếu bạn khiến mình lúc nào cũng bận rộn công việc, bạn chắc chắn rồi sẽ phải hối tiếc.

Jack Ma  

 (Nguồn : Trích trong trang nhà Tự Đỉển Danh Ngôn).

Xin Bạn hãy tạm nghỉ ngơi dăm ba phút để ngắm những hình ảnh đẹp và thưởng thức tiếng hát trầm ấm của Từ Công Phụng qua youtube Thơ Sương Lam và Ảnh Đẹp 2 do người viết thực hiện.

 Xin cám ơn những người bạn văn nghệ đáng quý của tôi góp mặt trong youtube này đã giúp tôi có những giây phút quên đi những bận rộn của cuộc đời.

Thơ Sương Lam và ảnh đẹp 2- Nhạc Từ Công Phụng - YouTube

https://youtu.be/CuJEgnhtrRw

Thầy Thích Tánh Tuệ cũng khuyên chúng ta cần sống an vui, sống khỏe, đừng bận rộn ôm hoài những sân hận, để ý đến chuyện thị phi mà cần sống từ hòa, thân ái qua ý thơ dưới đây:

Sống An Vui

Cuộc đời ni ngắn lắm

Đừng bận lời thị phi

Thấy điều chi có ích

Lặng lẽ làm, rồi đi.

 

Ai gieo mầm san sẻ

Gặt hái về yêu thương

Người gieo nhân ích kỷ

Quả chín, buồn cô đơn.

 

Cứ ôm hoài sầu hận

Chỉ khiến mình ta đau,

Người vẫn cười hể hả

Còn ta tóc bạc màu.

 

Lá thời gian rớt vội

Tháng ngày như bóng mây

Trách chi ai lầm lỗi

Phiền chi, đời đổi thay!

 

Cuộc đời ni buồn lắm

Đừng tiết kiệm nụ cười!

Sống từ hòa, cởi mở

Đón thanh bình muôn nơi. 

 

Cuộc đời này đẹp lắm!

Tiếc chi ngày đã qua

Hiện tại luôn tươi thắm

Với cõi lòng bao la…

Như Nhiên (Thích Tánh Tuệ)

 

Chúng ta bận rộn nhiều vì chúng ta quá lo lắng trong cuộc sống. Xin mời đọc bài thơ Lo Lắng vui vui  dưới đây đê nhắc nhở chúng ta đừng bận rộn lo lắng nữa…

Lo Lắng

Có hai chuyện phải lo lắng:
Hoặc là bạn khỏe mạnh hoặc bạn bị đau.

Nếu khỏe mạnh, thì chẳng có gì phải lo lắng
Nếu bị đau, thì có hai điều phải lo lắng:
Hoặc sẽ được bình phục hoặc sẽ chết.

Nếu đưọc bình phục, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu bị chết, thì có hai điều phải lo lắng.
Hoặc lên thiên đàng hoặc xuống địa ngục.

Nếu lên thiên đàng, thì chẳng có gì phải lo lắng.
Nếu xuống địa ngục, thì sẽ bận tíu tít bắt tay bạn bè cũ,
còn thì giờ đâu nữa mà lo với lắng...

Thế thì tại sao bạn phải lo?

(Nguồn: Sưu tầm trên net)

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

  Sương Lam

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé. 

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn 

Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 436-ORTB 851- 92018) 

RỆU RÃ!

(Trích biếm thi chính trị: DẸP CHO RỒI!)

*

Thơ Yết hậu

*

“Chú” tổ chức mừng “bác”

Chết hoài chẳng được chôn

Thật ra “chú” chơi khôn:

Có thêm: ngày ăn nhậu!

 

Rõ “hồ” đồ, hỗn độn!

Dân tộc có “cha già”*

Mà chẳng rực rỡ ra

Đồ*: Hồ hỗn xưng “bác”?

 

Sách đảng viết lộn xộn

Ngày chết toàn ngoa ngôn

Đủ thứ ngày hùng hồn

Giỗ? Thêm phần hao tốn!

 

Sách tam sao, thất bổn,

Giặc truyền tử, nhận tôn,

Sinh, tử: lắm ngày đồn!

Đảng đầu tư nhiều vốn.

 

“Hòa bình”? Lắm giặc giã!

Cộng ăn muôn mặt, mà

Đói rách toàn dân ta

Đảng thách thức tất cả:

Rệu rã!

Ý Nga, 20.9.2018

* Theo VC, “Cha già dân tộc, bác” = Hồ Chí Minh

- ĐỒ: đoán, liệu

 

Nỗi Buồn Không Tên!

em ngồi

hồn nhẹ như mây

buồn tênh như lá

bờ vai hao gầy

anh đi

gió thoảng qua đây

để cho Thu tới

đong sầu mắt ai

hôm qua

mình mới có nhau

hôm nay

sao bỗng chia sầu

đắng cay

đêm nay

ngồi ngắm sao rơi

mới hay tình đã

băng hà,

còn đâu!?

hỏi trăng

trăng có chia đau

hỏi mây

mây có chở sầu

dùm không?

hôm xưa

tình đã bơ vơ

hôm nay

tình cũng chơ vơ

bến đời!

em về

nhặt cánh phù du

tìm trong đáy nước

bóng đời phù vân

mới hay

đời một chữ KHÔNG

CÓ trong giây phút

là KHÔNG

ai ngờ ...!

Miên Du Đà Lạt

Em, Tiền Kiếp! 
Em, người, ta hỏi trong tiền kiếp 
Biết có tìm nhau đến bạc đầu? 
Biết có gặp chăng nơi bến khởi? 
Nghiệp duyên còn có để chờ nhau. 

Ta, người muôn kiếp đi quanh quẩn 
Lạc giữa không gian lấm bụi trần 
Chợt thấy bên em nơi cõi tạm 
Ta về mắc nợ chuyện nhân gian! 
Miên Du Đà Lạt

 

“MỪNG” MÀ KHÔNG VUI?

Hôm nay “mừng” tuổi sáu mươi

Hoa lan thắm sắc như cười với ai.

 

Sáu mươi, ba mấy lần hai?

Thương Ba, nhớ Má miệt mài nuôi con

Cố hương Má đã héo hon

Tấm thân bại liệt mỏi mòn chờ mong.

 

Sáu mươi vừa vặn giáp vòng

Ước mơ ôm Má vào lòng cám ơn

Càng già càng khổ não hơn

Nghĩ thương Má bệnh, chập chờn thâu đêm.

 

Đường đời con bước được êm

Nhờ công Ba Má dạy, kèm, dưỡng nuôi.

“Mừng” mà sinh nhật chẳng vui

Nhớ thương Ba Má, ngậm ngùi lòng con.

Ý Nga, 17.9.2018

 

KHÔNG CẦN ỦI

(Trích thi tập ANH ƠI!)

*

Sao mà anh điệu quá chừng?

Những bắp thịt căng cuồn cuộn

Mặc vào, vải sẽ thẳng tưng

Áo quần cần chi phải ủi.

 

Tập thể dục đều nhé Cưng!

Y phục vào da hí hửng

Được diện cùng anh, chúng mừng

Đẹp như pho tượng sừng sững.

Á Nghi 15.9.2018

 

CHỈ KHẼ CHẠM MÀ 

NỐI TIM CÙNG NHỊP

 (Cho Mình Yêu Dấu ngày Kỷ Niệm Cưới 39 năm: 30.9)

*

Anh chỉ khẽ chạm vào em nhè nhẹ,

Ánh mắt hiền cũng thánh thiện nét riêng,

Giọng dễ ghiền gói trìu mến gợi duyên,

Tay khẽ chạm mà điện truyền cao thế!

 

Quà trinh bạch: cặp, áo dài thơm nhẹ

Hoa ngọc lan, nhút nhát tặng mỗi ngày

Hương dịu dàng thoang thoảng mà ngất ngây,

Ngày một đóa mà hồn say bất tận!

 

Tháng Chín ấy đã làm em thờ thẫn

Lan hết hoa. Si thay thế, càng gần!

Khẽ chạm tay mà dạm, hỏi trói chân

Hai năm chẵn, tội Con Nhà Thân Thế.*

 

Chút khẽ chạm nhẹ nhàng, dần bén rễ

Rễ nằm ngang, Si tạo thế vững vàng,

Mời Mẹ Cha chọn ngày tháng đàng hoàng

Si xứng đáng: dáng điệu đàng chú rể!

 

Ngã rồi hỏi Si vượt qua đều dễ

Rể hỏi về, Si ngã rễ* trụ luôn

Ba chín năm chia sẻ lắm vui buồn

Chút khẽ chạm mà đôi tim liền mạch.

 

Kỷ Niệm Cưới năm nào cũng đất khách

Mấy mươi năm còn vướng ách tha hương,

Tháng Chín này lại bộc bạch yêu thương

Mừng thử thách vượt dặm đường rong ruổi.

 

Chỉ khẽ chạm mà đường đời bao tuổi

Vẫn thương hoài dòng điện đã dưỡng nuôi

Chuyền cho em bao san sẻ ngọt bùi

Nuôi ngọn lửa: về Nhà kỷ niệm cưới.

Á Nghi, 13.9.2018

               

*RỄ cây nằm đất, RỂ con đứng hầu.

(Trích sách sẽ xuất bản: mẹo nhớ HỎI NGÃ)

*Tội nghiệp vì bị Ba vợ thử rể tương lai nhừ tử.

CÁCH PHÁT ÂM CỦA NGƯỜI XỨ NẪU (NẨU):

-Quơi: ơi

-Tấu: tối, rầu: rồi, nầu: nồi, ẩu: ổi, ngầu: ngồi, mấu: mối, thâu: thôi

-Dẫy na: vậy hả

-Dề: về, dịnh: vịnh, dũng: vũng, : vô

-Xỉ, tộ: muỗng, chén

-Phia: khuya, phát: khoát

-Kấng: cắn

-Kí reng: cái răng

-Đở: để

-Dùa: Dừa

-Cứ: cưới

-Dẫy: vậy

RIÊNG EM HÉO ÚA...

Cỏ vẫn xanh và lá vẫn xanh

Tịch nhan chiều xuống cánh mong manh

Hồn em hoa tím đầy ăm ắp

Mắt mãi cay hoài một bóng anh.

 

Mưa có làm em ướt trái tim?

Nghe như lá khóc trong cô miên

Mây sầu thả bóng hoàng hôn xám

Thu đã về! Chân bước nhẹ im.

 

Tháng chín, hồn em như cũng chín

Nhớ về sinh nhật người trăm năm

Miếng sầu riêng lâu rồi em nhín

Bởi chẳng còn ai say... nhấm nhâm.

 

Thu chưa chạm ngõ, hồn em nhuốm

Bao nhớ thương này mãi chẳng vơi

Chiếc lá vàng thu, trời đất nhuộm

Riêng em héo úa... bởi anh thôi.   

          Sept 19th 2018

          Kiều Mộng Hà

 

HIẾU THẢO AI BÌ!

(Trích thi tập LỤC BÁT Á NGHI)

*

- Nối nhau giậu* mía ngọt ngào

Sao em chẳng chịu bước vào sân chơi?

*

Mai anh thêm giậu mồng tơi

Nấu canh tôm, mỡ rồi mời dùng cơm,

Dọn ra bên cạnh đụn rơm,

Tha hồ thưởng thức hương thơm ruộng đồng,

Cho em ngắm bướm bềnh bồng

Khi trên lóng mía, lúc vòng liếp rau.

 

Cơm xong hóng gió hàng cau

Miệng… trơn tru đủ thanh tao tỏ… tình:

Trầu nhà anh, lá trổ xanh

Mấy mâm dư sức để tranh… trai làng

Khỏi cần vượt mấy dặm đàng

Rước dâu chớp nhoáng, họ hàng khỏe thân,

Mẹ Cha bên cạnh lại gần

Chung nhau phụng dưỡng ân cần sớm hôm.

*

Khen anh-có-mía ôm đồm

Lo cho hôn sự lại ôm hão huyền?

Mồng tơi tím lịm, họ khuyên

Không nên ngăn giậu, mất duyên đó Chàng!

Thi nhân Nguyễn Bính rõ ràng

Mồng tơi, bướm trắng… mất nàng, khóc vang.*

 

Chỉ cần róc mía đem sang

Đã duyên tiền định giậu ngang dọc gì?

Anh lo hỏi cưới liền đi

Trai làng tài giỏi nhất nhì? Em nghi:

Thua anh, hiếu thảo ai bì,

Lo cho Cha Mẹ cũng vì thương em!

Á Nghi, 18.9.2018

 

*GIẬU: hàng rào nhỏ để ngăn cách vườn, sân.

*MỒNG TƠI: rau leo, lá trơn nhớt thường dung

 nấu canh.

Vô Đề Thứ 106
Ta gói tình thơ gởi tặng đời
Chia buồn một nửa để tình vơi
Chia sầu một góc cho đời cạn
Chỉ khối tình riêng ta ngậm ngùi
Miên Du Đà Lạt

Hình Như...

Hình như tôi nhớ quê nhà!

Ba mươi năm lẻ biết là về đâu?

Một đêm ngủ giấc mơ sâu

Thấy tôi ngơ ngẩn bên cầu quê xưa

Thấy hồn trĩu nặng cơn mưa

Thấy tim đau nhói như vừa chia tay! ...

Miên Du Dalạt 

 

ĐI TÌM MỘT CÂU THƠ

Có khi tôi tìm hoài,

Một câu thơ chưa thấy,

Thơ đi vắng ban ngày,

Thơ đi hoang đêm tối.

 

Không thơ, tôi lạc loài,

Trái tim đau mồ côi  ,

Thơ nhịp cầu đưa lối  ,

Những buồn vui cuộc đời.

 

Câu thơ ở đâu nhỉ?

Thơ nằm dưới giếng khơi?  

Tìm giùm tôi với nhé,

Trăng soi đáy giếng ơi.

 

Thơ trôi ra biển cả?

Mà quên rủ tôi theo,

Gọi câu thơ về nhé,

Cánh buồm căng gió yêu.

 

Câu thơ bay lên trời?

Mây về ngang phố thấp,

Giữ giùm tôi chiều ơi,

Câu thơ tôi sẽ gặp.

 

Có khi tôi không tìm,

Mà câu thơ lại đến,

Một tiếng thở dài buồn,

Một giọt mưa trên tóc.

 

Câu thơ không đợi chờ,

Lại là câu thơ đẹp,

Thơ có trong bốn mùa,

Hôm nay và tiền kiếp.

 

Thơ chợt đến chợt đi,

Khi lòng tôi ấm lạnh,

Thơ ở ngay bên cạnh,

Thơ cũng rất xa xôi.

 

Nhưng thơ sẽ trở về ,

Dù đường xa vạn lý,

Dù thơ nằm dưới mộ,

Không chết một hồn thơ.

Nguyễn Thị Thanh Dương

 

AI LÀ AI?

Nếu quả thật Ai là người tỵ nạn

Vậy tại sao quấy nhiễu người Quốc Gia?

Từ “I.P.”* đã quá rõ ai là

Vật có chủ, người có tên tồn tại.

 

Người độc lập không tham gia đảng phái

Chưa hẵn là vô tích sự, tanh, khai

Lắm chí trai đã giữ vững đường dài

Họ chuyền Lửa miệt mài không ngần ngại.

Ý Nga, 16.9.2018

*Theo https://en.wikipedia.org/wiki/IP_address

I.P. = An Internet Protocol address (IP address)

 is a numerical label assigned to each device connected

to a computer network that uses the Internet Protocol 

for communication. An IP address serves two principal

functions: host or network interface identification 

and location addressing.

 

KHỞI CÔNG, ĐỘNG THỔ, KHÁNH THÀNH 

RỒI… VẤT ĐI!

(Trích thi tập CHỊ EM ƠI!)

*

Khởi công: tổng kết, họp hành

Từ quê đến tận thị thành bảnh bao

Đảng viên khen thưởng… lẫn nhau

Ồn ào: “Hoàn hảo!” Ruồi bâu cổng chào.

 

Huân chương vàng, nạm hỗn hào

Kể công nhểu nhão: “Lớn lao!” thét gào

Vịn nhau động thổ đỏ màu

Liên hoan đình đám, rượu trao ly trào.

 

Khánh thành: mũ mão đội khao

Tiêu tiền công quỹ thảo nào chi cao!

Khai trương: nồng hậu ồn ào

Đồng ra phóng túng, đồng vào cạn queo.

 

Tài năng? Kiếm khấm khá, tiêu!

Cuối cùng cũng xếp xó “siêu công trình”

Tiệc tùng, lễ lạc linh đình

Bội chi? Đã có dân tình chăm nuôi!

 

Hết nói nỗi!

Ý Nga, 14.9.2018

*NHỂU: chảy từng giọt > TD: nhểu nước dãi

Thưa quý anh chị,

Thời cuộc đổi thay lòng người và văn hóa đạo đức gia đình cũng thay đổi. Có những sự thay đổi khiến cho chúng ta vui mừng và cũng có những cuộc đổi thay khiến cho chúng ta "buồn trong lòng" một ít.

 Khi liều thân đem con cháu đến xứ người tự do an lành, cha mẹ nào cũng vui mừng khi thấy con cái của mình "công thành danh toại",  nhưng… chữ “Nhưng” này mới quan trọng vì cha mẹ nơi xứ người phải đối đầu với những  "Culture Shock", tạm dịch là  "những xung đột văn hoá".  Nhiều phụ huynh học sinh và ngay cả chính bản thân người viết, khi bị những "cú sốc văn hóa" này, đã bàng hoàng không ít trong buổi ban đầu.  Nhưng rồi qua thời gian, chúng ta cũng tạm thích ứng với đời sống mới, với văn hóa mới, với những nghĩ suy của những người biết Đời biết Đạo vào cái tuổi "thất thập cổ lai hy" này, chúng ta chấp nhận sự việc đến với chúng ta một cách bình thản hơn, để cho cái Tâm của mình được an bình hơn.

Bài tâm tình hôm nay nói lên tâm sự của bậc cha mẹ già nơi xứ người khi thấy con cháu của chúng ta, khi nhận được sự giáo dục nơi xứ người, có những cách sống, lối suy nghĩ, cách đối xử với ông bà, cha mẹ không giống như chúng ta, những người của thế hệ 30, 40, 50 đưọc giáo dục theo lối giáo dục Đông Phương, đặt căn bản trong "tình cảm gia đình" khác hẵn lối giáo dục "cá nhân chủ nghĩa" của Tây Phương hiện tại.  Chúng ta đành phải chấp nhận và biến hóa  sự việc theo chiều hướng tốt đẹp hơn. Bạn đồng ý chứ?

Chúc an lạc.

 Sương Lam

Bị Con Rầy                            

Những bậc cha mẹ Việt Nam ở lứa tuổi U60, U70, U80 đang sống ở hải ngoại chắc cũng có đôi lần "tủi thân" vì "Bị Con Rầy", theo cách nghĩ của họ, khi người con lớn tiếng với cha mẹ một khi họ không đồng ý cha mẹ làm một việc gì đó hay là đã làm phiền họ. 

Với văn hóa, giáo dục ngày xưa ở Việt Nam cha mẹ có rất nhiều uy quyền đối với con cái.  Cha mẹ có quyền quyết định tất cả mọi việc và rầy la dạy dỗ con cái.  Dù là nhiều khi bị rầy một cách oan uổng nhưng con cái vẫn phải ngồi im chịu trận chứ không dám cãi lại, nếu không, sẽ bị hàng xóm láng giiềng chê trách là hỗn hào, bất hiếu với cha  mẹ.

Thời cuộc đổi thay, sống ở xứ người, cha mẹ nhiều khi bị trở ngại ngôn ngữ, kém hiểu biết về kiến thức khoa học kỹ thuật hoặc không biết lái xe, v.v. đôi khi phải nhờ đến sự giúp đỡ của con cái thì sẽ bị con cái la rầy ngay vì đã làm phiền họ.

Đôi khi họ sẽ không cho phép ông bà nội, ngoại chăm sóc con cái của họ theo cách săn sóc ngày xưa mà cha mẹ họ đã chăm sóc họ khi còn bé ở Việt Nam.  

Đối với những người con lớn tuổi theo cha mẹ sang định cư xứ người thì còn giữ được một phần nào văn hóa, sự giáo dục ngày xưa.  Những đứa trẻ theo cha mẹ sang nước người lúc tuổi còn thơ hay được sinh tại hải ngoại, họ chịu ảnh hưởng giáo dục của Âu Mỹ nhiều hơn, nên cũng làm cho cha mẹ đau lòng nhiều hơn với cung cách đối xử của họ đối với cha mẹ. Dĩ nhiên giáo dục trong gia đinh rất quan trọng nhưng một khi đứa bé chịu ảnh hưởng quá nhiều về văn hóa nơi mình đang sống thì những quan niệm giáo dục ngày xưa của cha mẹ sẽ bị họ coi là "Old Fashion" (lỗi thời) rồi.  Cũng đành thôi!

Cuộc đời thay đổi từng sát na huống chi là cả một thế hệ, cả một sự khác biệt về quan điểm sống, về sự giáo dục của nơi mình đang sống. Ngày xưa ở Việt Nam chúng ta thuộc các thế hệ 30, 40 được giáo dục theo đạo đức văn hóa Á Đông với  “tam cang, ngũ thường”, với “tam tòng tứ đức” của Khổng, Mạnh.  Con cái phải yêu thương, săn sóc bố mẹ khi già yếu trong bất cứ hoàn cảnh nào với câu nói “trẻ cậy cha, già cậy con”. Những câu chuyện về chữ hiếu như chuyện Nhị Thập Tứ Hiếu, chuyện Thoại Khanh Châu Tuấn, chuyện Mục Liên Thanh Đề, v.v.  đề cao chữ hiếu thuận của con cái đối với cha mẹ được giảng dạy ở trường học cũng như ở chốn thiền môn. Người cha, người mẹ trong các thế hệ trước được tôn trọng, có nhiều quyền uy trong gia đình, trong đời sống, trong hôn nhân của con cái với quan niệm “áo mặc sao qua khỏi đầu”, “cha mẹ đặt đâu, con ngồi đấy”.  Nếu con cãi lời cha mẹ, không chăm sóc cho cha mẹ lúc tuổi già thì sẽ bị mang tiếng  à “bất hiếu”.

Bây giờ sống ở xứ Âu Mỹ, con trẻ được giáo dục khác hẳn lối giáo dục Á Đông là học sinh được quyền phát biểu ý kiến cá nhân ngay từ bậc tiểu học. Lớn lên, thanh niên nam nữ được quyền chọn lựa ngành nghề học theo ý muốn, sở thích của mình.  Trong hôn nhân, họ được quyền chọn lựa người phối ngẫu theo trái tim tình cảm của mình và tổ chức hôn lễ theo ý của hai đương sự và cha mẹ sẽ là người được “con cái đặt đâu, cha mẹ ngồi đó” là xong chuyện.  Mọi người phải tôn trọng đời sống cá nhân của người khác. Cha mẹ chỉ là những bóng mờ hay là người “osin, ở đợ không lương” cho con cái.  Hơn nữa, là chướng ngại vật hay là gánh nặng trong đời sống của con cái khi tuổi già. Nói ra thì đau lòng, nhưng sự thật tuổi già sống ở nơi đây là thế đấy, bạn ạ?

Người viết vẫn tin vào hai chữ Nghiệp Duyên của nhà Phật trong mọi sự việc ở đời. Cha mẹ, vợ chồng, con cái, anh chị em, bạn bè, kẻ yêu người ghét, v.v. gặp gỡ nhau trên cõi đời này cũng là do duyên nghiệp đã tạo thành từ muôn nghìn kiếp trước. Tại sao thế giới này có cả tỷ người nhưng chúng ta lại gặp được “cái nửa xương sườn” đúng “size” của mình.  Nếu thực sự là có duyên nợ lâu dài thì sẽ đưọc “trăm năm hạnh phúc”;  còn nếu không, thì sẽ “rầm rộ  đám cưới” lúc  ban đầu rồi sẽ “âm thâm ly hôn” lúc về sau. Tại sao con cái có đứa biết thương cha mẹ, có đứa lại bất hiếu với mẹ cha?  Phải thật tình mà nói thì hình như con gái có hiếu và thương cha mẹ nhiều hơn con trai.  Xin lỗi quý ông nhé, đó chỉ là nhận xét riêng của người viết mà thôi, nếu không đúng, xin quý vị niệm tình tha thứ nhé.  Smile!

Người viết cũng vẫn nghe ngay tại xứ Mỹ này, có nhiều cha mẹ sung sướng khoe rằng: “Con tôi làm việc đem lương về nộp cho tôi đầy đủ. Chúng chỉ chừa lại một phần nhỏ để xài vặt mà thôi”  hoặc  là “Con tôi đưa tiền cho tôi trả tiền nhà, tiền điện, tiền nước, tất cả sinh hoạt gia đình và rất hiếu để với cha mẹ”! Trời ơi!  Những ông bà cha mẹ này có phước thật!  Xin chúc mừng cho quý vị và phần phúc ai nấy hưởng nhé! Còn đa số thì than phiền con cháu bây giờ sao mà bạc ác quá!

Đừng nói chi cha mẹ Việt Nam ở các nước Âu Mỹ than phiền rằng con cháu bây giờ hành xử không giống như mình mong muốn. Báo chí Việt Ngữ phát hành tại Mỹ cũng đãng lại tin tức con cháu ở Việt Nam cãi vã với cha mẹ, ông bà rồi giết cha mẹ, ông bà để lấy tiền đi chích xì ke, bài bạc, nhậu nhẹt, mua điện thoại xịn, v.v.  Nếu chúng ta hiểu rằng tất cả sự việc trên đời là do duyên nghiệp tạo thành thì chúng ta cố gắng làm “the best we can” những gì chúng ta có thể làm được đối với con cháu, trong vai trò, trong  bổn phận của cha mẹ, ông bà của chúng ta.  Đừng nên đặt quá nhiều kỳ vọng nơi con cháu.  Đừng bao giờ trông cậy vào con cháu điều gì. Chúng ta hãy chấp nhận và sẵn sàng khi già không làm việc nổi, không tự săn sóc mình nổi nữa thì vào “nursing home”, như vậy mình sẽ bớt khổ hơn. Dầu sao đi nữa ở nơi xứ Mỹ, chính phủ vẫn lo lắng, trợ cấp cho người già đầy đủ, dù bạn có làm việc hay không làm việc, nếu bạn là công dân Mỹ.  Mỗi khi buồn khổ xin Bạn hãy nghĩ đến những người già  cô đơn, nghèo khổ ở Việt Nam là bạn sẽ thấy mình vẫn còn có phúc nhiều lắm, bạn nhé!

Những khi "bị con rầy", hy vọng bạn sẽ bớt buồn đôi chút sau khi đọc tài liệu dưới đây do người viết sưu tầm đem về đây chia sẻ với bạn bè

Lý nhân duyên vợ chồng cha mẹ con cái

Đức Phật thường nói rằng nếu không nợ nhau thì làm sao gặp gỡ. Cùng khám phá nghiệp quả, nhân duyên vợ chồng, cha mẹ và con cái. Có thể người vợ ở kiếp này là người bạn kiếp trước, tới trả nợ cho bạn. Đứa con trai ở kiếp này là chủ nợ của bạn ở kiếp trước, để đòi món nợ chưa trả. Đứa con gái ở kiếp này là người tình ở kiếp trước vì tình cảm chưa dứt. Người tình kiếp này là vợ chồng của kiếp trước, nối tiếp phần duyên phận chưa dứt. Hồng nhan tri kỷ của kiếp này là anh em của kiếp trước, tới chia sẻ những tâm sự chưa nói hết. Người giàu có kiếp này là người giàu lòng thiện kiếp trước, tới nhận phần công đức đã phát ra từ kiếp trước, v.v.  Đây không phải là mê tín mà là nhân quả luân hồi, là số kiếp. Phật thường nói rằng nếu không nợ nhau thì làm sao gặp gỡ.

Bất cứ việc gì, bất cứ người nào, trong gia đình (ngay cả ngoài gia đình, bề trên, cấp dưới…) phàm làm khiến cho ta tổn hại, đều phải gánh chịu thọ báo. Gia quyến lục thân, đều do tứ nhân tương tụ (tứ nhân là trả nợ, đòi nợ, trả ơn và báo oán), bất luận chúng ta thọ báo bao nhiêu oan ức, không những không được sân hận, ngược lại phải sám hối cho nghiệp chướng của chính ta.  Tội nghiệp của quá khứ hay đời trước nay phải trả, nếu đem lòng sân hận, làm sao không tạo thêm nghiệp mới, “Chúng sanh oan oan tương báo đến bao giờ mới hết, nếu biết lấy ân báo oán thì oán liền tiêu trừ”.
Tất cả mọi nơi đều có oan gia trái chủ đến gây nạn (làm khó dễ), chúng ta phải phản tỉnh lại, tại sao họ không tìm người khác để gây phiền phức, đều do trong quá khứ hay đời quá khứ, chúng ta có làm điều gì sai lỗi với họ. Ta phải tu nhẫn nhục, làm nghịch tăng thượng duyên, lúc đó mọi oán thù trong quá khứ nhờ đó mà được tiêu trừ.

Có rất nhiều người kết hôn nhưng suốt đời chẳng có con, vì sao?

Chẳng có duyên! Con cái phải có duyên với quý vị thì chúng mới đầu thai vào nhà quý vị. Chúng nó chẳng có duyên với quý vị, sẽ chẳng đầu thai vào nhà quý vị. Nói cách khác, chúng nó đi đầu thai, phải tìm đối tượng. Quý vị mong cầu chúng nó, chưa chắc chúng nó đã để ý tới quý vị! Tìm đối tượng nào? Có mối quan hệ trong đời quá khứ. Trong kinh, đức Phật đã nói bốn loại nhân duyên:

1) Loại thứ nhất là báo ân

Trong quá khứ (hay đời quá khứ), đôi bên có ân huệ với nhau, lần này chúng nó lại thấy quý vị, bèn đầu thai vào nhà quý vị, sẽ trở thành con hiếu, cháu hiền, đến để báo ân tình xưa.

2) Loại thứ hai là báo oán

Trong quá khứ (hay đời quá khứ), quý vị kết cừu hận với họ. Gặp gỡ lần này, họ đến làm con cái quý vị, mai sau lớn lên sẽ thành đứa con khiến cho gia đình suy bại, khiến cho quý vị nhà tan, người chết, nó đến để báo thù quý vị! Vì thế, chớ nên kết oán cừu cùng kẻ khác. Kẻ oán cừu bên ngoài có thể đề phòng, chứ họ đến đầu thai trong nhà quý vị, làm cách nào đây? Quý vị hại người đó hay hại chết kẻ đó, thần thức kẻ ấy sẽ đến làm con cháu trong nhà quý vị. Đó gọi là “con cháu ngỗ nghịch” khiến cho nhà tan, người chết!

3) Loại thứ ba là đòi nợ

Đời quá khứ (hay đời quá khứ), cha mẹ thiếu nợ chúng nó, chúng nó đến đòi nợ. Nếu thiếu nợ ít, nuôi hai, ba năm, con bèn chết. Nếu thiếu nợ nhiều, đại khái là nuôi đến khi tốt nghiệp đại học, sắp có thể làm việc bèn chết mất. Nợ đã đòi xong, nó bèn ra đi.

4) Loại thứ tư là trả nợ

Con cái thiếu nợ cha mẹ quá khứ (hay đời quá khứ) hiện tai hay đời này gặp gỡ, nó phải trả nợ. Nó phải nỗ lực làm lụng để nuôi nấng cha mẹ. Nếu nó thiếu nợ cha mẹ rất nhiều, nó cung phụng cha mẹ vật chất rất trọng hậu. Nếu thiếu nợ rất ít, nó lo cho cuộc sống của cha mẹ rất tệ bạc, miễn sao quý vị chẳng chết đói là được rồi. Hạng người này tuy có thể phụng dưỡng cha mẹ, nhưng thiếu lòng cung kính, chẳng có tâm hiếu thuận. Báo ân bèn có tâm hiếu thuận, chứ trả nợ chẳng có tâm hiếu thuận. Thậm chí trong lòng chúng nó còn ghét bỏ, chán ngán cha mẹ, nhưng vẫn cho quý vị tiền để sống, nhiều hay ít là do xưa kia quý vị thiếu chúng nó nhiều hay ít.

Nhưng cũng có thể họ có nhiều duyên nợ với chúng sanh nhưng lại đi gieo nhân không con (như phá thai, sát sanh, giết người…) ở quá khứ hay tiền kiếp nên hiện tại lại phải trả nghiệp nên không có con. Hoặc họ muốn có con thì phải sám hối, và làm thật nhiều việc tốt, hướng thiện và phóng sanh… Nói chung thì đường đi của Luật nhân quả rất phức tạp khó ai thấu hiểu hết.

Đức Phật dạy rõ chân tướng sự thật, người một nhà là do bốn loại quan hệ ấy mà tụ hợp. Gia đình là như thế, mà người trong một họ cũng là như thế. Ân, oán, nợ nần nhiều, bèn biến thành cha con, anh em một nhà hay ân oán, nợ nần ít hơn cũng có thể biến thành thân thích, bầu bạn. Do đó, giữa người và người với nhau đều có duyên phận. Quý vị đi đường, một kẻ xa lạ gật đầu mỉm cười với quý vị cũng là do duyên phận xưa kia. Thấy một kẻ xa lạ, vừa thấy kẻ ấy liền cảm thấy gai mắt cũng là do duyên phận trong quá khứ.

Phải hiểu rõ chân tướng sự thật, chúng ta khởi tâm động niệm chớ nên không cẩn thận, ngàn muôn phần đừng kết oán cừu với hết thảy chúng sanh, đừng nên có quan hệ nợ nần với hết thảy chúng sanh. Thiếu nợ phải trả cho sạch nợ, để tương lai hay đời sau khỏi phải đền trả nữa. Chuyện này rất phiền toái! Giáo huấn của thánh hiền Nho và Phật đều dạy chúng ta phải hóa giải ân oán. Hóa giải sẽ là phương pháp tốt lành nhất và viên mãn nhất. Chỉ có Nho và Phật mới có thể làm được, những thứ giáo dục khác trong thế gian chẳng thể thực hiện được!

(Nguồn: NiệmPhật.vn)

Theo thiển ý của người viết, muốn cho bớt khổ, muốn cho tinh thần an lạc, điều quan trọng là chúng ta phải thay đổi quan điểm sống “trẻ cậy cha, già cậy con” ngày xưa và cũng nên cảm thông con cháu vì chúng cũng có những bận bịu, lo toan trong đời sống của chúng nên chúng không thể lo lắng, chăm sóc ông bà, cha mẹ già như ý mình mong muốn được. Bạn thì sao?

Xin mượn những vần thơ sau đây để làm kết luận cho những chuyện bình thường trong đời sống của bạn và của tôi hôm nay:

“Hãy nhớ rằng ta là cát bụi 
Sắc Không, Không Sắc vẫn hoàn... Không 
Dỉ vãng qua rồi, mai chưa đến
Thì xin hiện tại sống an vui”
Thơ Sương Lam
(Trích trong Tuyển Tập Những Chuyện Bình Thường của SL)

Mời xem Youtube Nét Thiền của Đá do người viết thực hiện để thấy Đá vẫn có nét đẹp của Thiền và biết rằng sỏi đá cũng cần có nhau.

Youtube Nét Thiền Của Đá

https://youtu.be/Lp3BIgZWnVk

Chúc các bạn một ngày vui, nhiều sức khoẻ và mọi sự an lành đến với các bạn.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam 

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN435-ORTB 850-91218

    

Stress- Anh Là Ai?

Trước năm 1975, hồi còn ở Việt Nam chắc các bạn và người viết chưa biết danh từ "trầm cảm" là cái gì? Chúng ta chỉ biết khi đi làm bị xếp "đì", bị thất nghiệp, đi chợ trả giá bị bà bán hàng "dữ như bà chằng" chửi mắng, bị người yêu "cho leo cây", bị "ma phăm" cho ra ngoài phòng khách ngủ, thấy bom nổ, bò đá chó rượt sợ hết hồn,   v.v. chúng ta gọi đó là bị "căng thẳng tinh thần". Chúng ta phản ứng lại bằng cách "chống cự" hay "chạy trốn" (Fight or Flight) các sự việc, các nhân vật tạo ra sự căng thắng đó.

Rồi chúng ta sang được xứ người ở Mỹ, Âu Châu, Úc châu, v.v.  và trong những năm gần đây, chúng ta thường nghe nói đến chữ "Stress".

Thoạt đầu, người viết cũng không hiểu "Stress" là gì nên cũng lò mò đi tìm tài liệu để biết "Anh Là Ai" mà được nhiều người viết tên anh trên báo, trên các bài viết nhiều đến thế? Smile!

May thay, người viết tìm được một tài liệu rất khoa học, rất rõ ràng, có thể tin cậy được vì tác giả bài viết này là một vị bác sĩ mà lị! Xin mời bạn đọc một trích đoạn dưới đây nhé:

“… Stress trong đời sống không phải là điều mới lạ. Tổ tiên ta xưa kia cũng có những căng thẳng: sợ thú rừng ăn thịt; sợ nước lũ cuốn trôi; sợ thần linh trừng phạt. Nhất là sợ về nhà bị vợ cằn nhằn vì đi săn không bắt được mồi. Lại phải ôm Trăng ngủ ghế đá ngoài trời...Và còn nhiều thứ sợ khác nữa.

Rồi tới thời đại văn minh ngày nay thì cũng có cả trăm thứ căng thẳng. Có người đã ví stress là hậu quả của nếp sống tiến bộ. Cuộc sống hàng ngày của ta như như chạy đua với nhiều đòi hỏi. Đa số những căng thẳng có liên hệ tới công việc làm ăn. Theo thống kê, con người hôm nay làm việc cả trăm giờ nhiều hơn vào vài chục năm về trước. Biết bao nhiêu nhu cầu cho gia đình, cho sức khỏe, cho an toàn cá nhân, tài chánh. Chúng ta có nhiều vấn đề cả ngàn lần nhiều hơn tổ tiên ta mà thời gian để giải quyết thì cũng chỉ có vậy.

Cô thư ký mới bị sếp lớn khiển trách, dọa cho nghỉ việc. Tim cô đập nhanh, cuống họng khô, nghẹn ngào không nói được. Tối về than phiền với chồng: “Em đang bị stress đây.”

Một ông chủ bút bù đầu kiếm bài cho số báo cuối tuần, hít khói thuốc liên hồi, nhức đầu, mặt nhăn như bị rách cũng kêu đang bị stress.

Một bà chủ tiệm phở đông khách, đếm tiền không kịp, thở dài, nói: “Chán quá! Em muốn sang tiệm vì công việc nhiều stress quá!” Nhưng chẳng bao giờ thấy bà sang tiệm mà chỉ thấy mỗi buổi chiều mang tiền tươi đi gửi ngân hàng đều đều. Thực là trăm khó khăn đổ lên đầu stress. Stress đã là đề tài cho nhiều nghiên cứu khoa học từ cả thế kỷ nay.

Năm 1920, nhà sinh học uy tín Hoa Kỳ Walter Cannon đã tả căng thẳng như là một đáp ứng: “chống cự hoặc bỏ chạy”, để bảo toàn sinh mệnh” - tả hay tẩu- (Fight or Flight). Bình thường thì phản ứng này giúp ta vượt qua khó khăn bằng sự gia tăng vài hóa chất trong cơ thể. Nhưng nếu liên tục, hóa chất cao sẽ đưa tới tác dụng không tốt.

Rồi phải đợi tới năm 1956, danh từ Stress mới được Y sĩ Gia Nã Đại gốc Áo Hans H Selye phổ biến trong quần chúng. Theo Selye, “Stress là một phản ứng không đặc biệt của cơ thể trước một đòi hỏi nào đó. Nó là một phần của đời sống con người”.

Nhà tâm lý học Mc Grath lại coi “stress như một sự mất thăng bằng giữa đòi hỏi và khả năng đáp ứng. Khi đáp ứng không thỏa đáng sẽ có hậu quả không tốt”.

Một tác giả khác, Richard Lazarus cho “stress là một diễn tả chủ quan từ tâm trí, nên nó xuất hiện tùy theo cách nhìn của con người với sự việc”.

Nói một cách giản dị thì stress là đáp ứng của ta trước một khó khăn xẩy đến với ta.

Vì thế, trước cùng một biến cố mà người này cho là căng thẳng thì người khác lại cho là bình thường. Chẳng khác gì miếng filet mignon tốt với người thiếu hồng cầu thì lại không tốt với người dị ứng với thịt bò. Hoặc việc tranh luận với bà vợ về bát canh cua quá mặn không có gì là stress. Nhựng sự tức giận, đập bàn đập ghế mới là stress.

Vào một thời điểm nào đó, chúng ta ai cũng có stress. Cũng như ai cũng có thể bị cảm lạnh, nhức đầu. Cảm lạnh, nhức đầu không ở lại lâu. Nhưng stress có thể làm phiền ta cả tuần, cả tháng. Có khi lâu hơn và có thể hủy hoại ta….”

(Nguồn:  Trích trong Đời Sống và Stress- Bác sĩ Nguyễn Ý-Đức)

Gần đây nhất, người viết được biết Stress rõ ràng hơn qua bài thuyết trình Quản Lý Căng Thẳng để Thúc Đẩy Sức Khỏe ( Stress Management to Promote Health and Wellness) do Mrs. Cang Lê, Trưởng ban Điều hành Nhóm Sinh Hoạt Người Việt Portland thuộc Trung Tâm Y Tế và Dịch Vụ Châu Á (Asian Health&Service Center) thuyết trình trong ngày Thứ Năm 8-30-2018 vừa qua,

 Qua tài liệu này, chúng tôi được biết "Những Loại Căng Thẳng như sau:

1- Căng thẳng thường xuyên liên quan đến áp lực công việc, gia đình và trách nhiệm hằng ngày khác.

2- Căng thẳng gây ra bởi một thay đổi tiêu cực bất ngờ, chẳng hạn như mất việc, ly dị, hoặc bệnh tật.

3- Căng thẳng sau chấn thương, có liên quan đến một sự kiện như một tai nạn nghiêm trọng, chiến tranh, tấn công, hoặc một thảm họa tự nhiên mà người ta có thể bị tổn thương nghiêm trọng hoặc có nguy cơ bị giết.

Cô còn giới thiệu thêm các bước để quản lý căng thẳng dưới đây:

1- Nhận ra những dấu hiệu cảnh báo sớm.

2- Xác định các nguồn căng thẳng.

3- Xác định những gì bạn có thể và không có thể.

4- Hành động.

Nếu sự căng thẳng của bạn đến mức xấu mà bạn không thê tự sửa chữa nó, bạn cần đến sự giúp đỡ chuyên nghiệp. Nếu không, sẽ dẫn đến bị trầm cảm và tự tử. Nên hành động để giảm bớt sự căng thẳng trước khi căng thẳng làm mất kiểm soát cuộc sống và sức khỏe của bạn.

Cuối cùng, cô còn cho làm một bài trắc nghiệm 18 câu hỏi để kiểm tra sự căng thẳng với những câu trả lời Có- Không và một bảng điểm để xác định mức độ căng thẳng của bạn ra sao.

Thật là rõ ràng! Thật là hữu ích!  Xin thành thật cám ơn cô Cang Lê rất nhiều.

(Mời xem attachement đính kèm)

Vợ chồng chúng tôi bây giờ “tuổi không còn trẻ nữa” nên thường tham gia sinh hoạt vào những nhóm sinh hoạt dành cho người cao niên Việt Nam tại Portland như Hội Người Việt Cao Niên Oregon (VSAO), Nhóm Sinh Họat Người Việt thuộc Trung Tâm Sức Khỏe và Dịch Vụ Châu Á (AHSC), chung vui với các bạn già, học hỏi những điều hữu ích về luật pháp, sức khỏe, tinh thần,  biết thêm những phúc lợi xã hội dành cho người cao niên để cho cuộc sống vui khỏe hơn.  Smile!

Nhóm Sinh Hoạt Người Việt  Portland  sinh hoạt hằng tuần vào ngày Thứ Năm theo chương trình dưới đây:

 Từ 9:30 – 10:30 AM: tập thể dục

Từ 10:30 – 11:30 AM:  Trình bày giáo dục các vấn đề liên quan đến sức khỏe, an sinh xã hội, v.v. 

Từ 11:30AM – 12:00 PM:  Cơm trưa miễn phí

Tại trung tâm Portland, có thêm sinh hoạt của Hội Phụ Nữ vào ngày Thứ Tư hằng tuần từ 10:00 AM đến 11:30 AM.  Ngày Thứ Ba có sinh hoạt ở trung tâm Beaverton (12500 SW Allen BLVD, Beaverton, OR 97008 từ 9:30 sáng đến 12 giờ trưa).  Quý vị được ăn cơm gạo lức và thức ăn dinh dưỡng hợp khẩu vị Á Châu do nhà hàng nấu. Ngon lành chưa?  Smile!

Chương trình sinh hoạt và ăn trưa miễn phí này đã có từ lâu (1983), nhưng đa số những người tham dự là người Hoa.  Nhóm Sinh Hoạt Người Việt chỉ mới bắt đầu sinh hoạt từ ngày 21 tháng 1 năm 2008. 

Hai trung tâm AHSC: một tại Portland và một tại Beaverton. 

Portland Location:

9035 SE Foster Rd

Portland, OR 97266

Phone: 

Fax: 503-872-8825

Email: info@ahscpdx.org 

 www.ahscpdx.org

Beaverton Location:

12500 SW Allen Blvd,

Beaverton, OR 97005

Phone: 503-641-4113

Người viết thiển nghĩ: “Niềm vui và sự hiểu biết cần được chia sẻ đến nhiều người để nhiều người cùng vui, cùng hiểu biết như ta, đó là điều thiết thực trong cuộc sống.”

Chính vì thế, người viết muốn giới thiệu sinh hoạt của Nhóm Sinh Hoạt Người Việt của TrungTâm AHSC ở Portland Oregon trong bài tâm tình hôm nay.

Hy vọng quý vị đồng hương Việt Nam biết được tin tức hữu ích này mà đến sinh hoạt với chúng tôi cho vui nhé.  Smile!

Mời xem 2018 Grand Opening - AHSC Welcomes You

https://www.youtube.com/watch?v=DIxsSH-PWnQ

"Xin hãy vui lên mà sống", đó là câu khuyên nhủ của người viết khi thấy, khi biết bạn bè thân hữu của mình bị stress vì chính ngay cả bản thân người viết đôi khi cũng bị stress đấy. Lúc đó người viết thường tự bảo rằng: “Tất cả những vui buồn của cuộc đời rồi cũng sẽ qua đi.”

Xin mời quý bạn đọc câu chuyện dưới đây với hy vọng mọi chuyện rồi cũng qua đi mà không còn đau buồn, không còn bị trầm cảm nữa.

ĐIỀU ĐÓ RỒI CŨNG SẼ QUA ĐI.

Vua Salomon trong Kinh Thánh được vang danh vì sự khôn ngoan, giầu có và các trước tác của mình. Ông lên làm vua vào khoảng 967 trước Công Nguyên. Quốc gia Do Thái của ông, lúc đó, trải dài từ ven sông Euphrates trên miền Bắc, vùng Lưỡng Hà, xuống đến tận vùng cực Bắc của Ai Cập, phía Nam).

Một ngày nọ, Vua Salomon bỗng muốn làm bẽ mặt Benaiah, một cận thần thân tín của mình.

Vua bèn nói với ông: "Benaiah này, ta muốn ông mang về cho ta một chiếc vòng để đeo trong ngày lễ Sukkot và ta cho ông sáu tháng để tìm thấy chiếc vòng đó."

Benaiah trả lời: "Nếu có một thứ gì đó tồn tại trên đời này, thưa đức vua, tôi sẽ tìm thấy nó và mang về cho ngài, nhưng chắc là chiếc vòng ấy chắc phải có gì đặc biệt?"

Nhà Vua đáp: "Nó có những sức mạnh diệu kỳ. Nếu kẻ nào đang vui nhìn vào nó, sẽ thấy buồn, và nếu ai đang buồn, nhìn vào nó sẽ thấy vui". Vua Solomon biết rằng sẽ không đời nào có một chiếc vòng như thế tồn tại trên thế gian này, nhưng ông muốn cho người cận thần của mình nếm một chút bẽ bàng.

Mùa xuân trôi qua, mùa hạ đến nhưng Benaiah vẫn chưa có một ý tưởng nào để tìm ra một chiếc vòng như thế.
Vào đêm trước ngày lễ Sukkot, ông quyết định lang thang đến một trong những nơi nghèo nhất của Jerusalem. Ông đi ngang qua một người bán hàng rong đang bày những món hàng trên một tấm bạt tồi tàn. Benaiah dừng chân lại hỏi "Có bao giờ ông nghe nói về một chiếc vòng kỳ diệu làm cho người hạnh phúc đeo nó quên đi niềm vui sướng và người đau khổ đeo nó quên đi nỗi buồn không?". Người bán hàng lấy từ tấm bạt lên một chiếc vòng giản dị có khắc một dòng chữ. Khi Benaiah đọc dòng chữ trên chiếc vòng đó, khuôn mặt ông rạng rỡ một nụ cười.
Đêm đó toàn thành phố hân hoan, tưng bừng đón mừng lễ hội Sukkot.
"Nào, ông bạn của ta," Vua Salomon nói, "Ông đã tìm thấy điều ta yêu cầu chưa?" Tất cả những cận thần đều cười lớn và cả chính vua Salomon cũng cười.
Trước sự ngạc nhiên của mọi người, Benaiah đưa chiếc vòng ra và nói: "Nó đây thưa đức vua". Khi vua Salomon đọc dòng chữ, nụ cười biến mất trên khuôn mặt vua. Trên chiếc vòng đó khắc dòng chữ: "Điều đó rồi cũng qua đi"
Vào chính giây phút ấy, vua Salomon nhận ra rằng tất thảy những sự khôn ngoan, vương giả và quyền uy của ông đều là phù du, bởi vì một ngày nào đó, ông cũng chỉ là cát bụi...

Ông vua mà biết nghĩ như vậy thì ông vua sẽ hết bịnh trầm cảm ngay. Chúng ta chỉ là thường dân tầm thường cũng nên học tập cách suy nghĩ của ông vua Salomon thì tất cả những vui buồn của cuộc đời rồi cũng sẽ qua đi.  Cũng tốt thôi bạn nhỉ?

Xin chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 434-ORTB 849-9518)

Vịnh Cổ Đài Neuschwanstein

Tháp phủ mây xanh vượt ngút ngàn

Cổng thành rêu bám dệt không gian

Lối lên dốc núi hờn băng giá

Nẻo về thung lũng ngại âm vang.

Phòng nối phòng khách trang trọng nghe

Chuyện tình vương giả chốn buồng the

Ngắm xem tranh ảnh nghìn năm cũ

Của kẻ xa rồi dấu ngựa xe.

Ngẩng lên, trần hoặc huyền tiên cảnh

Trông xuống, thảm dan díu vàng xanh

Tượng ai đá trắng sầu năm tháng

Chăn giường kim ngọc lạnh tàn canh.

Hỏi ai hiển phách đài trang ấy

Hồn có thương về nấm mộ xanh?

    Cao Minh Nguyệt

MÂY VẪN BAY

Núi xám đồi xanh hiện cổ đài

Ngẩn ngơ thầm hỏi: chủ nhân! Ai?

Quành quanh lối nhỏ, kìa con suối

Thẳng tắp bờ xa, chỉ thấy mây.

Rực đỏ châu sa, tường cẩn đá

Nhạt vàng kim nhũ, vách sờn phai

Ngang qua dạ bỗng hoài thương cảm

Cảnh vẫn chừ đây, mây vẫn bay.

         Kiều Mộng Hà

         Sept 07-2018

Tháng 9 Ngày Mưa

(Tình Khúc Mưa số 53) 

Những giot mưa đan trải
Dòng tâm sự ngắn dài
Sài Gòn mây xuống thấp
Cho hồn người bay cao.

Về thuở nào nỗi nhớ
Duy Tân chiều hẹn hò
Góc giảng đường im vắng 
Bóng người dường xa xôi.

Chỉ thấy lá vàng rơi
Bay trong gió ngậm ngùi
Ngõ hồn trong thinh lặng 
Dõi mắt đến tàn hơi.

Mưa bây giờ đan lối
Công viên hắt hiu chiều
Mây mùa thu tháng chín
Những cọng buồn liêu xiêu.

Rơi vào lòng mông quạnh
Ôi tình yêu! Tình yêu!
Ngọt ngào là trái cấm
Nghiệt ngã biết bao điều.

Chỉ một lần thôi nhé!
Mưa có hờn bay bay
Vẫn lời tình thổn thức
Tháng chín buồn ai hay?
Ngọc Quyên

 

CHÚC MỪNG 

SINH NHẬT

Chúc mừng sinh nhật anh yêu

Câu thơ gói ghém thật nhiều nhớ nhung

Chúc Anh giữ Lửa bập bùng;

Lập trường giữ vững, chuyện chung góp cùng;

Chuyện riêng tự tại, ung dung;

Giương cung trúng đích, trùng trùng niềm vui!

Á Nghi**tháng 9.2018

 

SAO EM IM LẶNG?

Ưa lý sự, anh cãi hay đáo để

Không chịu huề, người-hay-cãi giỏi ghê

Trổ hết nghề chày cối mà tung hê

Dư lời lẽ, anh tự nghe đi nhé!

Á Nghi, 4.9.2018

 

VÔ ĐỀ-Kỳ Tam

Tương kiến kỳ nan biệt diệc nan.

Đông phong vô lực bách hoa tàn.

Xuân tàm đáo tử ti phương tận.

Lạp cự thành hôi lệ thuỷ can.

Hiểu kính đãn sầu vân mấn cải.

Dạ ngâm ưng giác nguyệt quang hàn.

Bồng Lai thử khứ vô đa lộ.

Thanh điểu ân cần vị thám khan

             Lý Thương Ẩn

 

Gi Gió Mây Ngàn 
Gởi anh vạt nắng hương nồng 
Mùa xuân mở cửa nắng hồng reo vui
Gởi anh một phút giây thôi
Nhưng là thương nhớ ngàn đời trao anh.

Gởi anh một khối tình xanh
Trọn đời ủ giấc mơ lành sánh đôi
Chung vai đi trọn cuộc đời 
Mặc cho giông bão chẳng vơi ân tình.

Gởi về anh dẫu phù sinh
Tình em vẫn sáng lung linh ước nguyền
Nắng mưa dời đổi tơ duyên
Nụ tình phai úa vẫn nguyên câu thề.

Một mai đời hết cơn mê
Vẫn trong tim giữ lời thề trăm năm 
Bóng hình dù khuất xa xăm 
Bên bờ sinh tử vẫn thầm gọi tên.

Mỗi mùa thu lá rơi thềm
Bâng khuâng góp nhặt chạnh niềm nhớ nhung 
Người đi xa cách muôn trùng
Bóng chim tăm cá mịt mùng gió mưa.

Đâu bàn tay ấm đón đưa
Trăng xưa tròn khuyết mộng chưa phai tàn
Có cơn mưa tím về ngang
Gởi anh dòng nhớ mênh mang là tình!

Ngọc Quyên

 

THUI THỦI 

MỘT MÌNH

Ngoài đường biết bao người

Mà sao em chẳng thấy?

Cứ nhớ Một mà thôi

Em hơi kỳ lạ đấy!

 

Anh ơi à! Anh ơi!

Đang làm gì bên ấy?

Bên đây vắng mặt trời

Có người run lẩy bẩy.

 

Ăn gì cũng chua, cay,

Làm chi cũng uể oải

Chốn kia biết nơi này

Người nhớ Người biết mấy?

 

Mấy hôm nữa em về!

Á Nghi**4.9.2018

 

BÀI KHÔNG TÊN-Số 3

Gặp nhau đâu dễ! Khó xa nhau

Hoa thắm gió đông cũng héo nhầu

Tầm nhả tơ vương, thân đến kiệt

Nến tàn khô đọng, lệ thành châu

Ngắm gương thương tóc mai phai bạc

Ngâm khúc nhớ ai... trăng héo sầu

Muốn ghé Bồng Lai e khép lối

Thôi nhờ chim nhạn gửi vài câu.

Kiều Mộng Hà

Dịch thoát ý, Sept 01st- 2018