Cô Gái Việt

header photo

Họp mặt Washington, DC-July 4th, 2019

Họp Mặt Houston, March 29, 2019

GẶP GỠ NHAU ĐÂY

Sáng thứ sáu 29 tháng ba, 2019 là buổi họp mặt Tiền Đại Hội của cựu học sinh Gia Long tại nhà hàng Kim Sơn, Houston Texas.. Nhóm Cô Gái Việt (CGV) vừa là học sinh của trường vừa là thân hữu, nhân dịp này gặp gỡ nhau đây.

Vợ chồng Ngân Bình, vợ chồng Kim Phú, Minh Giang và Thanh ở cùng hotel. Chúng tôi đến nhà hàng Kim Sơn lúc hơn 9 giờ sáng.

Anh Sinh (chồng Ngân Bình) là tài xế tận tình của nhóm và cũng là thợ chụp hình tận tình chu đáo luôn. 

Gặp các CGV: Phi Nga, vợ chồng Phương Thúy, Mẫu Đơn, vợ chồng Thu Hương, Thuý M., anh Minh – Sương Lam. Mừng vui chào hỏi nhau trong đám đông người cũng hớn hở tươi vui như mình.

Lần đầu Thanh gặp Sương Lam, nàng nói nhiều, ríu rít như chim hót trên cành thật vui nhộn chẳng bù cho anh Minh chỉ lặng lẽ ngồi yên một chỗ. Thanh khen ngợi anh Minh nào là hai lần đi du lịch cưỡi lạc đà, nào là chăm chỉ xấy hồng khô cho vợ và luôn sát cánh cùng vợ đó đây thì anh thản nhiên đáp “Bà bảo gì tôi làm đấy.”

Trong Tiền Đại Hội nhóm CGV mặc áo dài đồng phục, chụp nhiều hình bên nhau, mỗi lần chụp hình ai đó lại cẩn thận nhắc nhở:

-         Nhớ óp bụng lại nhé.

-         Teo bụng lại cho thon thả nha chị em ơi.

Hầu như chị em nào cũng thừa kinh nghiệm này khi mặc áo dài, nhưng nhắc còn hơn không. Thế nên bảo đảm khi lên hình ai cũng có vòng eo lý tưởng.

Màu áo dài đồng phục với tiết họa hoa lá của CGV góp phần làm đẹp thêm bên cạnh các màu áo dài khác của cựu nữ sinh Gia Long và khách khứa.

Có chị nào đó hỏi một CGV:

-         Các chị thuộc nhóm nào mà mặc đồng phục đẹp thế!

Bà bầu Phương Thúy lại được dịp kể “công lao” đã “nghiên cứu” công phu trên net để tìm ra mẫu áo đơn giản mà dễ thương này.

Cả nhóm CGV ngồi chung bàn trừ vợ chồng Sương Lam, Thúy M và vợ chồng Kim Phú, họ ngồi bàn với bạn bè riêng.

Nhân dịp đối diện với anh Khánh Hà của Phương Thúy, Thanh và các bạn cùng chúc mừng anh đã được nhà xuất bản Mỹ in sách và chúc anh luôn cảm hứng sáng tác tiếp.

Anh xã của Thu Hương cũng dễ thương như vợ, anh sẵn sàng chụp hình các CGV bất cứ khi nào.

Những món ăn tại Kim Sơn bao giờ cũng ngon nhưng cả bọn vẫn… để dành bụng, mong buổi chiều đến nhà Hoài Niệm ăn tiếp và cũng là dịp… thoát ra khỏi chiếc áo dài, từ lúc mặc để chụp hình đến lúc ngồi ăn lúc nào cũng phải… óp bụng lại, teo bụng lại mệt thấy… bà.

Sau 3 giờ chiều tan hàng tại Kim Sơn cả nhóm CGV trực chỉ nhà Hoài Niệm.

Gặp chủ nhà thật vui và bất ngờ vì Hoài Niệm trông vui vẻ và tươi khỏe, đang chiến đấu với cơn bệnh nhưng tinh thần Hoài Niệm luôn vững vàng và yêu đời.

Các bạn cảm phục Hoài Niệm lắm đó.

Thanh và Kim Phú định thay áo dài thì Sương Lam nói bà bầu Phương Thúy muốn chúng ta mặc áo dài CGV để chụp hình kỷ niệm với Hoài Niệm và Nguyên Nhung, nên lại… óp bụng tiếp và chờ đợi màn chụp hình..

Các món ăn đã bày đầy bàn đợi khách, chủ và khách cùng ra vườn ngắm hoa lá cành và trò chuyện đùa vui để anh Sinh chụp hình kỷ niệm. Các bạn lại rối rít nhắc đến Nguyên Nhung, tìm số phone để “hỏi tội” sao giờ này chưa thấy đến. May quá nàng và chồng đã đến đúng lúc với hai khay thức ăn: món gỏi xoài và xôi mặn mới học trên you tube. Thanh ăn thử món gỏi xoài thấy ngon lắm luôn.

Xong màn chụp hình hội ngộ chủ nhà vùng Houston, cuối cùng các CGV cũng được thoát của nợ áo dài, kẻ mặc đồ tây, người mặc váy áo tha hồ thoải mái.

Chuyện trò mãi tưởng như không nguôi, rồi Sương Lam tặng quà cho các CGV. Cám ơn món quà từ Oregon của Sương Lam nhé.

Kim Phú tặng mấy củ tỏi đen do nàng công phu tự làm, Thanh chưa biết ăn có ngon không nhưng chắc chắn là tốt cho sức khỏe. Cám ơn bé Phú nhiều.

Nhập tiệc khách ngồi đầy trong nhà và cả chiếc bàn dài kê ngoài sân.

Vừa ăn vừa nghe Mẫu Đơn kể chuyện bị… chó táp, máu chảy thịt rơi mà hồi hộp thương đau.

Thanh nhớ đêm qua, thứ năm, ở hotel, Kim Phú và Ngân Bình đã sang phòng của Thanh và Minh Giang, cả 4 người tha hồ chuyện trò. Kim Phú kể chuyện có thật, người chết hiện về làm Ngân Bình và Thanh… rú lên từng cơn. Giá không cùng chung phòng với Minh Giang thì đêm thứ năm chắc chắn Thanh sẽ thức trắng đêm vì sợ ma… hiện về như chuyện vừa nghe.

Cuộc vui đến hơn 8 giờ tối khách ra về. Cám ơn chủ nhà Hoài Niệm và hàng xóm Nguyên Nhung đã chiêu đãi CGV một bữa ăn ngon vui vẻ.

Hẹn tái ngộ dù… không biết bao giờ.

Cả ngày toàn là ăn uống và… chụp hình, ai cũng thấm mệt.

Nhóm Thanh về đến hotel, chào nhau xong ai về phòng ấy. Thanh và Minh Giang thay nhau vào phòng tắm để còn nghỉ ngơi.

Nửa đêm Thanh tỉnh giấc lò mò ra restroom đi tiểu thấy có vệt ánh sáng bên hành lang hắt vào từ cánh cửa, Thanh hốt hoảng check lại mới biết là chưa lock cửa, cánh cửa vẫn hé mở.

Thanh cẩn thận lock cửa lại và về giường nằm mà vẫn chưa yên tâm, chỉ sợ cái lock cửa… lại bị hư, lại hé mở ra lần nữa.

Đến lượt Minh Giang cũng ra đi tiểu, Thanh lên tiếng kể và nhờ Minh Giang xem lại cửa lần nữa cho chắc ăn.

Thì ra lúc tối về phòng cả hai đều mệt nên bước vào trong phòng mà không để ý lock cửa ngay, đứa nọ ỷ lại đứa kia.

Trời ơi, may mà không kẻ xấu nào phát hiện ra sự lơ đễnh này mà lẻn vào phòng thì… hai bà già trầu sẽ ra sao?

Hôm sau thứ bảy Đại Hội Gia Long, Thanh không tham dự còn Minh Giang từ giã bay về Louisiana.

Hai ngày chung phòng với Minh Giang thật có lời cho Thanh, vì Minh Giang hiền dịu đảm đang như cô Tấm, nàng xắp xếp lại khăn trải giường và chăn gối cho Thanh gọn gàng ngay ngắn sau khi ngủ dậy. Nàng tự động ủi aó dài cho Thanh hôm đi dự tiệc Tiền Đại Hội. Có lẽ trời sắp đặt, một đứa xớn xác ba chớp ba nhoáng được ở cùng một đứa cẩn thận ngăn nắp để bù đắp cho nhau.

Thanh cám ơn Minh Giang nhiều lắm. Hẹn… dịp sau lại share phòng nha Minh Giang.

Chủ Nhật là ngày Hậu Đại Hội, picnic ở công viên bắt đầu từ 11 AM đến 3 PM.

Thời tiết bỗng dưng… cà chua cà chớn, dù chỉ 59 độ F. mà lạnh vì gió nhiều. Sáng thức dậy Thanh nhìn ra ngoài sân cành cây nghiêng ngả theo chiều gió mà sốt cả ruột. Thời tiết này sẽ phá hỏng cuộc vui ngoài trời. Nếu thời tiết ấm cúng, là dịp các chị mặc đồ đẹp, tung tăng khắp công viên vui chơi và chụp bao nhiêu là hình ảnh đẹp.

Vợ chồng Ngân Bình, vợ chồng Kim Phú và Thanh đến George Bush Park lúc 12 giờ trưa, khách không đông như dự tính, hoặc họ đến ít hoặc họ đến nhiều nhưng đã ra về bớt. Ai cũng mặc đồ thật dầy, nhiều người chùm kín mặt, kín đầu như… bà đạo Hồi. Thật khó nhận diện người quen.

Thanh vào trong mái hiên nơi có những dãy bàn ghế và bàn thức ăn của ban tổ chức, đang ngơ ngác kiếm tìm thì gặp Thu Hương, cả khuôn mặt Thu Hương quấn trong tấm khăn quàng màu tím nhưng Thanh vẫn nhận ra nàng nhờ đôi mắt lung linh biết cười. Thu Hương có những nét lí lắc, nhí nhảnh trẻ con thật dễ thương.

Hai đứa lại mừng vui nói chuyện, rồi lần lượt Thanh gặp Phương Thúy, Sương Lam. Hỏi thăm biết Thúy M, Phi Nga cũng đến picnic nhưng biến đâu mất rồi? Trốn vào trong xe tìm hơi ấm hay đã ra về?

Tội nghiệp nàng Sương Lam của tôi, trùm kín đầu vẫn lạnh run, nhưng nàng vẫn vui vẻ cởi mũ trùm đầu khi chụp hình.

Cũng như mọi người, Thanh đứng tại chỗ nhưng liên tục nhảy tưng tưng lên cho… nóng máu, cho bớt lạnh, có nhiều chị ra ngoài sân cỏ vừa nhảy vừa hát. Không biết ai đỡ lạnh hơn ai?

Lạnh thì lạnh cũng ráng cùng nhau chụp vài tấm hình. Chiều nay chắc nhiều người sẽ bị cảm lạnh và khi về sẽ cảm… thấy nhớ những kỷ niệm này.

Nhóm Thanh ra về sau hơn 1 tiếng đồng hồ ngoài park.

Tạm biệt Houston, tạm biệt các Cô Gái Việt đã gặp. Mỗi người đến từ một nơi nào đó, gặp gỡ nhau đây vui trong vài ngày rồi cũng đến lúc phải chia tay.

Thanh theo xe cùng vợ chồng Ngân Bình trở về Dallas, các bạn vừa gần mà bỗng thấy xa xăm, ngày mai các bạn cũng sẽ bay trở về nơi chốn của mình.

Sau mấy ngày chỉ vui chơi ăn uống, chúng ta chắc ai cũng… lên ký, trở về nhà lại vào nề nếp cũ, ăn uống chừng mực và tập thể dục là… vẫn như cũ ngay thôi.

Cuối tháng ba là mùa hoa dại của Texas, dọc đường đi từ Houston về Dallas trên highway thấy những vạt Bluebonnet màu xanh tím, vạt hoa cam, vạt hoa đỏ làm dáng trong nắng nhạt, trong trời chiều. Thanh mải ngắm, nguôi ngoai dần nỗi bâng khuâng tiếc một cuộc vui.

Nguyễn Thị Thanh Dương

 

Họp Mặt CGV nhân Đại Hội 40 Năm Văn Bút VN Hải Ngoại, 3/30 - 4/1

Đại Hội Gia Long Thế Giới Kỳ VIII, 2017 - Montreal, Canada

850;640;2a1c99cde32fced1e4496a39473cb39e2df5e2d4850;640;d356da49ec30364c004755c0428bfb8ee07c18fd850;640;0bda0c39e8c025e8cb43819e354014e8e2aeac07850;640;86f07adde8cf4a7b3df7f21d437b1da9c8a78511850;640;34cf16a5f4c0b2fbf2fd2329dfd1bcb425605157850;640;78ae3686088e529fb05a5464701a2d14238476af850;640;a6aa2e4338c80f72549e0dc5dabf1be232c5fbea850;640;ee1eb985f3c2e9e920ec4a2deb5fca0e86b8fa2b850;640;de92971e39fff81a84d3298ad3f3430d62dfc6c0850;640;fc3f4b6945dc5ed27521d04c9ccd84ce0135be52850;640;b476da1c7561820557e47ff0dcdcb2bfa74c9d1a850;640;ae9143f92c6745be41eb4ddeee8b1e1f28d0a950850;640;626337e4e38a78bba57e4b29af3984f745134d30850;640;994c86d2b2ee015966c907674a908f4e9f6af300850;640;b0d30e55da14a7f5d9d84ca3aa59baca5132126e850;640;94e104b0abe859dc4fd3756d170f87d876e0719b

Montreal Tình Nồng

                                         

4giờ 30 máy bay đáp xuống phi trường.  Ba-lô lên vai, chúng tôi nhắc nhau: “Mau nha!”, tay kéo vali, đi y như chạy… giặc.

5 giờ 30, nhóm GL73 sẽ bắt đầu chương trình hội ngộ, sao cho kịp đây?  Ủa… mà có phải là chuyện của mình đâu. Tôi là GL69,  cô em GL đi cùng là GL72, còn chị Kiều Mộng Hà càng không dính dáng gì với bữa tiệc chiều nay -vì chị là “da không có lông” (nếu đọc theo kiểu Nam kỳ, thì da nào cũng là da, mà long nào cũng là lông. Hì!Hì!!!) Nhưng có một điều quan trọng không kém - so với đại hội GiaLong mà “dân GL” chính hiệu con nai như tôi và Phương Thúy, náo nức suốt mấy tháng qua - là chị em chúng tôi sẽ xuất hiện trong “tiểu hội” GL73 với danh nghĩa “CÔ GÁI VIỆT” (oai ghê chưa!).

Từ phi trường đến địa điểm họp mặt,  đường phố chật hẹp, đông nghẹt những chiếc xe đang lòn lách, dành từng “tất đường”. Ông tài xế giỏi, sang “lane” trái, lấn “lane” phải, qua mặt thiên hạ ào ào. “Chàng rể GL” cũng là “chàng rể CGV” của tôi, gật gù khen ngợi: “Good driver!” Tài xế cười khoái chí, nhấn thêm ga, chứng tỏ phong độ của anh hùng xa lộ. Tôi bắt đầu nghe ruột gan nôn nao…

Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được nơi muốn đến an toàn. Tay kéo, lưng mang, chúng tôi bước vào, ngán ngẩm nhìn chiếc cầu thang dẫn lên phòng tiệc (được gọi là “thang bộ” vì chân phải leo, chứ không được thong thả, lắng nghe cảm giác bồng bềnh khi đứng trong chiếc thang máy đang chạy vù vù). “Mạng ai nấy lo, hồn ai nấy giữ”, chẳng ai giúp được ai, vừa leo, vừa thở. Bỗng đâu xuất hiện một “văn nhân”, dáng người nho nhã, đỡ vội chiếc vali trong tay chị Kiều Mộng Hà, rồi quày quả trở xuống “cứu bồ” dùm tôi. Tôi thở phào nhẹ nhõm khi đặt chân lên bậc thang cuối cùng.

- Cám ơn anh nhiều lắm.

- Gì mà cám ơn… ông xã em đó.

 Phương Thúy tươi cười bước đến. Thì ra, đây là “phe ta”.  Ta thì Ta, chúng tôi vẫn phải cám ơn “anh Phương Thúy”.  Sau màn tay bắt, mặt mừng,  Bà  Bầu “ra lệnh”:

 - Vào phòng kia thay đồ đi chị.

Đến nơi, chị Kiều Mộng Hà lẹ làng chui vào cái “hẻm” nhỏ xíu.  Tôi còn đang… thì nghe tiếng gọi “Ngân Bình”.  Tôi nhận ra phe mình nhờ chiếc áo dài đồng phục. Giọng nói thân mật, ngọt ngào, lại vang lên lần nữa: “Sao Khuê đây”. Ui chao!  “Đại sư tỉ” yêu dấu của tôi đây mà. Đã có lần xem ảnh của đại sư tỉ, nhưng trong ảnh, chị đóng vai “điệp viên không không thấy”, nên bây giờ, thiếu cái kính đen thật ngầu trên khuôn mặt thon thon với nụ cười ấm áp, dễ thương của chị, làm sao tôi nhận ra, nhất là trong lúc tôi đang len lén ngắm trộm nàng thơ họ Kiều - vẫn còn “ngon cơm” - lần lượt… cởi… (He!He!!!)

Khi chị Kiều Mộng Hà và tôi “yểu điệu” bước ra ngoài giữa tiếng khen “nức nở” của các chị GL “Áo dài đẹp quá” thì gặp người đẹp Tiểu Thu (nhớ nhe, Thu chứ không phải Thư, không thôi “Mùa Thu nhỏ xíu” của CGV  lại mất công đính chính “u không có râu”, mỗi khi bị gọi là Tiểu Thư). Chao ơi là mừng, là vui. Ông thợ chụp hình đâu rồi nhỉ, bấm cho chị em tôi vài chục “pô” hình đi chứ!!!! Ngồi cạnh chị Sao Khuê, cầm tay chị mà nghe lòng nao nao. Nhớ những email chị gửi, hẹn hò, dặn dò đủ thứ… chị sẽ đón ở phi trường, chị sẽ đưa đi thăm nơi này… Tôi, lòng vui khấp khởi, vì biết sẽ được đưa đón ân cần, tha hồ thưởng ngoạn mùa thu tuyệt vời với những rừng lá rực rỡ sắc màu như tranh vẽ của thành phố Mộng Lệ An. Nhưng khi nhìn dáng gầy của chị với khuôn mặt mệt mỏi và hoàn cảnh bệnh hoạn hiện tại của ông xã chị, tôi cảm thấy ái ngại.

Ăn uống no nê, chuyện trò tàm tạm chứ chưa thỏa chí, thì Bà Bầu Phương Thúy báo tin “chuẩn bị”. Chưa một lần tập dượt, mấy chị em hồi hộp nắm tay nhau như thầm nhắn nhủ “ráng nhe!” Nhạc phẩm đầu tiên chúng tôi hát chung với các chị GL73. Nhạc trưởng là cô Kim Oanh - giáo sư Gia Long - mà tôi hân hạnh được học nhạc với cô năm đệ ngũ. Nhìn nét mặt vui tươi, ánh mắt linh hoạt của cô, dù tuổi đời đã lên đến con số “81” ngất ngưởng, nhưng bàn tay đánh nhịp vẫn mềm mại, thoăn thoắt theo điệu nhạc như ngày nào mà nhớ quá, thương quá thời áo trắng học trò. Màn hợp ca chấm dứt, các chị GL73 lui bước, nhường “sân khấu” lại cho 5 CGV “e ấp” (nếu dùng chữ “run” để diễn tả chắc cũng không sai) khoe nét dịu dàng trong chiếc áo dài đồng phục màu môn, nhẹ nhàng, trang nhã. Vì không có cơ hội tập dượt, sợ bể khúc Tâm Ca Cô Gái Việt của Hoài Niệm, nên Bà Bầu Phương Thúy quyết định hát nhép. Quyết định sáng suốt đó đã giảm được phần nào sự lo lắng cho các ca sĩ “nghiệp dư”. Vừa rời khỏi “sân khấu” sau tràng pháo tay dòn dã, Bà Bầu thở hắt ra, giọng hớn hở: “Nhẹ cả người!” và nụ cười tươi hơn lúc nào hết khi được “chàng rể CGV” kể lại rằng: “Ở dưới này, người ta khen mấy bà hát hay quá, lời nhạc cảm động quá.”  Xin chúc mừng nhạc sĩ Hoài Niệm.

Thứ sáu, sau Tiền đại hội GL, chị em chúng tôi được chị Sao Khuê đưa đi thăm một vòng Montreal, lên núi, xuống hồ, nơi nào phong cảnh cũng xinh đẹp, hữu tình, chỉ tiếc là thiếu lá vàng vì “thời tiết năm nay lạ quá” - lời của “anh Tiểu Thu”. Địa điểm cuối cùng là đền thánh Guise. Nhìn chị Sao Khuê mệt nhoài, phờ phạc, vừa thương, vừa áy náy vô cùng. Chị Kiều Mộng Hà luôn miệng hỏi: “Chị có mệt không?” Lần nào chị Sao khuê cũng cười đáp: “Không sao.” mà lồng ngực phập phồng hơi thở. Ôi! Thương quá là thương khi chị đã cố gắng cùng hai cô em đi hết 14 chặng đường thánh giá.

Tối Chúa nhật, sau khi được một chầu no nê với những món ăn ngon ơi là ngon ở nhà hàng Phương Thảo do “anh chị Tiểu Thu” khoản đãi, chúng tôi kéo nhau về thăm tổ ấm của “Mùa Thu nhỏ xíu”. Căn nhà xinh xắn, ấm áp, rất yên tĩnh của anh chị bỗng trở nên náo nhiệt, ồn ào với tiếng cười, tiếng nói không ngớt - mà ồn ào nhất là em Ngọc Huyền của Hồng Thúy (chắc tại cô em dành nói hết, nên Hồng Thúy lúc nào cũng im lặng với nụ cười dịu dàng, phải không? Cho chị Ngân Bình nói xấu “Ngọc đen đen” chút xíu nhe. Hi!Hi!!!) nhưng nhờ vậy mà các chị em mau chóng thân mật. Thật là một buổi tối vui nhộn, đáng nhớ. Với lối nói chuyện khôi hài, duyên dáng của chị Tiểu Thu, dù là một câu chuyện bình thường, nhưng với lối diễn tả của chị cũng khiến người nghe không thể nhịn cười. Đề nghị chị Tiểu Thu làm MC, nếu Bà Bầu có tổ chức Đại Hội Cô Gái Việt. Bảo đảm khán phòng sẽ nổ tung với những trận cười nghiêng ngả.

Nhưng không phải khách chỉ được cười no nê, mà còn được đãi một chầu kem CÔBA nổi tiếng ở Montreal. Bình thường, muốn có được ly kem CôBa là phải sắp hàng dài cả cây số, nhưng vì chúng tôi là bạn của MẸ CÔBA, nên chỉ ngồi xuống bàn là có kem ngon đưa tới tận tay. Nào là kem sầu riêng, kem lá dứa, kem cà phê, kem mảng cầu (món này được Bà Bầu chiếu cố tận tình) và còn nhiều mùi vị khác nữa mà chủ nhà hứa, nếu có lần sau, khách sẽ được nếm đủ. Tiện đây, Ngân Bình xin thay mặt 4 CGV được hưởng “ơn mưa móc”, chúc mừng vợ chồng cháu Ngọc và xin được chung vui với anh chị Tiểu Thu về sự thành đạt rất đáng ngưỡng mộ của hai cháu.

Xin cám ơn chủ nhà đã cho chúng tôi một buổi tối thật vui, thật đậm đà nghĩa tình. Sẽ mãi mãi là một kỷ niệm khó quên. Phải! làm sao quên được:

Tiểu Thu

Mùa Thu phủ khắp đất trời

Ơ! Sao nơi đó bông chồi nở hoa

Cảnh và tâm cũng giống ta

Hoa còn thẹn mặt la đà rụng rơi.

 

Sao Khuê

Dáng nàng thanh nhã như Mai

Lòng xanh thủy phí ngất ngây hồn người

Quỳnh Mai ơi, Quỳnh Mai ơi

Với tay hái hết sao trời tặng em.

 

Phương Thúy

Ngày vui cứ muốn dài thêm

Năm CÔ GÁI VIỆT kết duyên với bài:

Bản Tâm Ca... tiếng vỗ tay

“Bà Bầu” Phương Thúy tươi ngay nụ cười.  

 

Hồng Thúy

Em mang nét đẹp dịu dàng

Vẫn là Hồng Thúy trời Ban khác người 

Năm xưa nhớ mãi nụ cười

Và nay nhớ quá một thời dấu yêu.

(Trích “Thơ viết từ phi trường” của Kiều Mộng Hà)

 

Và cuối cùng thì các CGV cũng phải chia tay trong luyến lưu, bịn rịn. Những vòng tay ôm khắng khít, những nụ cười ấm áp trao nhau với niềm ao ước sẽ có ngày tái ngộ.

          Rời khỏi xứ lạnh tình nồng,  vợ chồng tôi - có lẽ chị Kiều Mộng Hà cũng thế - vẫn còn nhớ hương vị đậm đà của món bún bì, nem nướng đã được thưởng thức ở nhà “anh chị Tiểu Thu” trưa thứ Hai, trước khi ra phi trường. Nhớ nụ cười của chị Tiểu Thu và nhớ cả nụ cười thân thiện  (có phần cam chịu!!!) của anh Thành khi  anh than thở:  “Đi với bả, tôi cứ bị gọi là anh Tiểu Thu”. Thế là có người đồng cảm ngay: “Tôi cũng bị gọi là anh Ngân Bình hoài.” Ha!Ha!!!”

Ngân Bình

TB: Ngoài đặc điểm “hút khách” trên, chị Tiểu Thu còn có bệnh sợ ma. Đọc đến đây chắc có người cười khoái chí. Ha! Ha!!! Vậy là hai đứa mình có đồng minh rồi đó, Thanh Dương ơi!

Khi nghe Phương Thúy hỏi chị Tiểu Thu: “Chị có thấy ma ra sao không mà sợ?” Tôi nói thầm: “Trời! Sao y chang câu hỏi của ba tôi ngày xưa!” (ngày xưa có nghĩa là ngày tôi chưa có chồng!!!) Nói về điểm này, tôi phải bái chị Kiều Mộng Hà làm sư tổ (hơn sư phụ một bậc). Số là… đến Montreal, chúng tôi mướn một căn nhà 6 phòng cho 9 người ở. Chị Kiều Mộng Hà và vợ chồng tôi ở 2 phòng dưới basement. Phòng ốc gọn gàng, đẹp mắt, ai cũng thích. Ở đó sang ngày thứ nhì, chị Hà kể: “Tối hôm qua, đang ngủ thì có tiếng gõ cửa, lắng tai nghe thì phòng của Ngân Bình im re, chị biết không phải tụi em…” Tôi lạnh tóc gáy, không dám hỏi thêm câu nào. Những ngày kế tiếp thì “chàng đâu, em đó” không dám rời. Sáng thứ bảy, nhóm Gia Long chúng tôi đến Sheraton tập màn hợp ca, chị Hà ở nhà một mình vì  “chị thích yên tịnh”. Tôi phục chị sát đất và ao ước mình được dạn dĩ như chị cho ông chồng đỡ khổ!!!! Đặc điểm đáng yêu khác của chị Kiều Mộng Hà là tính hào phóng. Nơi nào có chị là nơi đó có quà.  Chính vì thế mới có cuộc bốc thăm tại nhà hàng Phương Thảo và quà là chiếc đồng hồ hiệu Bulova vàng óng, xinh xắn, mà người may mắn trúng số là “chàng rể CGV” và người được hưởng là Ngân Bình tôi. Xin đa tạ nữ thi sĩ Kiều Mộng Hà.

GLTG73 PARTY Video

 

 

 

Thanh Dương, Kiều Mộng Hà và Ngân Bình

Dallas, Mùng 3 Tết Đinh Dâu, January 30, 2017 

 

Phương Thúy và Nguyễn Phan Ngọc An, San Jose, 7/10/2016

Minh Hưng và Diễm Hương, Sài Gòn, 7/27/2016

 

Họp Mặt tại Houston, June 2105 - Sinh Nhật Tập Thể

    

Họp Mặt tại ĐHGLTG7 - 4 April, 2015

 

Kiều Mộng Hà's Photos

Hồng Thủy TV's Photos

Sương Lam's Photos

Đại Hội Gia Long Thế Giới Kỳ VII, 2015 - Washington DC

840;640;ee4d4bf90dec124b01a87948f516377e96f25fe9840;640;307a78d7c4f5f9c53753e46d3df26b86b3e6a275840;640;cd4bd2236cd7986153dc70be5bf97023b64328e3840;640;6f67fbbdfc47a3c44be2ceebd3fed3317dc706be840;640;8ff7f0a837c471f406bb45f6737f95ca844b0d13840;640;6f228e87f4a5e7d3265cec8dcbbb3c27b32a094b840;640;73a7e51fbb7d463dc1a884ce13e2dccd187b6244840;640;0252a341c0fd771ff7fe2b0cdb444b08843ae383840;640;a31d291ad5a2b2faf1093544738817807e79e88f840;640;cc15905b17f43306c61dbc66d96b6281d0d04c69840;640;f72e475e27d4b068cd550a047a33949323409a4d840;640;145ccdf8faf09919ac0e7115ee4d9faac8c29470840;640;9a0c2544ca8ce8f0f6a395f62a4e9379bf96c97b840;640;2a17c491f705b466a36218266194e8195a10a413840;640;645a3f4e164228e6e8caf0b36b5b6f453dc98b41840;640;10ddc9ff061022cadeca64d619c8b1d8e5112418