Cô Gái Việt

header photo

NHƯ GIỌT NẮNG MỚI

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Trần Văn Khang

Trình bày: KaNa Ngọc Thuý

Lắng Tiếng Mưa Sầu

Nhạc Lê Hữu Nghĩa

Lời Minh Thúy Thành Nội

Ca sĩ Khánh Vy

Hòa âm /Video : Phan Đê

TIẾNG DƯƠNG CẦM - KỲ 2

Tác giả: Lưu Phương Lan

Diễn đọc: Khánh Trang, Tôn nữ Mặc Giao, Hải Lan, Phương Lan, Nguyễn Hữu Nhung, Huy Tâm, Tương Như

TIẾNG DƯƠNG CẦM - KỲ 1

Tác giả: Lưu Phương Lan

Diễn đọc: Khánh Trang, Tôn nữ Mặc Giao, Hải Lan, Phương Lan, Nguyễn Hữu Nhung, Huy Tâm, Tương Như

BA HIỂU

Truyện ngắn: Ba Hiểu

Tác giả: Minh Thúy Thành Nội

Diễn đọc: NH

Music credit: Linh Nhi

VÔ THƯỜNG

 

Thơ: Kiều Mộng Hà

Phổ Nhạc: Kim Phan

Ca sĩ: Zen Vũ Hoàn

MẸ MÊ FACEBOOK

Tác giả: Minh Thúy Thành Nội

Diễn đọc: NH

ĐẦU HÀNG

Thơ: Á Nghi

Nhạc: Nguyễn Văn Thành

Tiếng hát An Minh

VÌ BỞI EM LÀ THU

Nhạc : Lê Hữu Nghia

Lời : Minh Thúy Thành Nôi

Ca sĩ : Ngọc Quy

CHỢT LẶNG...

Nhạc & lời: Tuyết Phan

Tiếng hát: Tuyết Phan

Ru Nắng Chiều Hạ Vàng

Nhạc : Lê Hữu Nghĩa

Lời : Minh Thúy thành Nội

Ca sĩ : Diệu Hiền

THÁNG TƯ NHỚ MẸ

THÁNG BA ĐÀ NẴNG MÙA XOAN...

Tuyết Phan sáng tác

 

KHÔNG MÙA XUÂN...

Nhạc và lời: Tuyết Phan
 Ca sĩ: Quốc Duy
 Sudio Đỗ Hải hòa âm 
 

MAI CHỊ VÈ

Thơ: Ý Nga

Nhạc: Nguyễn Văn Thành

TÌNH CA MÙA ĐÔNG

Sáng tác: Tuyét Phan
Tiếng hát: Tuyết Phan

MƯA THU

Nhạc và lời: Tuyết Phan

Ca sĩ: Dzoãn Hà

LỜI TÌNH CA

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Phạm Mạnh Cương

Ca sĩ: Hà Thanh

BÓNG HOÀNG THÀNH

Lời thơ : Minh Thúy

Nhạc : Trần Đại Bản

Ca Sĩ : Vân Khánh

Hòa âm : Quang Đạt, Video : Minh Hoàng.

Đừng Đi Thu Ơi!

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Lệ Thu diễn ngâm

10 Ca Khúc phổ thơ Hồng Thủy - Nhạc Nguyễn Ánh 9 và nhiều tác giả

BỨC TƯỜNG HOA

Thơ: Minh Giang

Phổ nhạc: Giang Thiên Tường

Ca sĩ: Duyên Huỳnh

Êm Ả Dễ Thương

Thơ: Á NGHI

Nhạc: Ý NGUYỆN

Hoà âm và hát: HỒNG ÂN

Dòng Sông Buồn

Thơ: Minh Giang

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Ca sĩ: Lệ Tuyền

Tháng Tư Đen Không Dễ Gì Quên!

Bài viết: Lê Thị Hoài Niệm
Giọng đọc: Việt Linh và Nhược Lan

Vượt Sóng

 

Thơ Thu Hương

Nhạc Lynh Phương

Trình bày KaNa Ngọc Thúy

Nhặt Dấu Tình Sầu

Nhạc : Lê Hữu Nghĩa

Lời : Minh Thúy Thành Nội

Ca sĩ : Ngọc Quy

Ai Lên Xứ Hoa Đào

Nhạc Sĩ: Hoàng Nguyên

Tiếng Hát: Lê Hoài Niệm

Ở Một Nơi Không Phải Đất Nước Tôi!

Thôi Đừng Ru Nữa

Thơ: Songthy

Nhạc: Dương Thượng Trúc

Ca sĩ trình bày: Thúy An

MỘT CUỘC TÌNH VÔ VỌNG

 

Thơ PhamPhanLang

Nhạc Mai Hoài Thu

Ca sĩ Diệu Hiền

ÁO HỒNG DỄ... GHÉT

Thi sĩ: Ý Nga

Diễn ngâm: Tuệ Tâm

CÒN NHỚ SÀI GÒN

Thơ: Hồng Thúy

Nhạc: Liên Bình Định

Ca sĩ: Diệu Hiền

MỘT THUỞ YÊU ĐÀN

Tác giả : Lưu Phương Lan

Diễn đọc: Hải Lan- Nguyễn Hữu Nhung- Nguyên Hà

Coffee Và Tôi

Thơ: Kim Loan Laura Nguyen

Nhạc: Mai Đằng

Trình bày: Hoàng Nam

THỨ SÁU CÔ ĐƠN

Nhạc và hòa âm: Giang Thiên Tường

Thơ: Minh Giang

Tiếng hát: Thanh Thúy

Mình Ơi

Thơ: PhamPhanLang

Nhạc: Trần Đại Bản

Ca sĩ: Nhất Chi Mai

Tình Thu Mong Manh

Vân Ti diễn ngâm các bài thơ trong Thi Tập TÌNH THU MONG MANH của Phạm Thị Minh Hưng

Từ Độ Anh Đi

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Quốc Khanh

Ca sĩ: Hải Ngân

VÀO NAM - Tập 1

Tác giả Sao Khuê

Tiểu Mai diễn đọc

VÀO NAM - Tập 2

Tác giả Sao Khuê

Tiểu Mai diễn đọc

 

Gánh Quê

Thơ: Ý Nga

Trần Chương Lương viết nhạc

NS VCD hòa âm

Ca sĩ Hồng Nhiên trình bày.

Thành Phố Gió

Thơ: Nguyễn Thị Thanh Dương

Nhạc: Trần Đại Bản

Ca sĩ: Ngọc Mỹ

Bỏng Nốt Nguyệt Cầm

Thơ: Phương Hoa

Nhạc: Thái Phạm

Ca sĩ: Hà Thanh

Hoa Vàng Dấu Mơ

Nhạc: Trần Đại Bản

Lời: Phương Hoa

Ca sĩ: Diệu Hiền

LÁ RƠI

Thơ: Á NGHI

Nhạc: LMST

Hòa âm và tiếng hát: HỒNG ÂN

Tháng Tư Tàn Giấc Mơ Hoa

Thơ: Phạm Thị Minh Hưng

Nhạc: Vĩnh Điện

Ca sĩ: Thanh Thúy

TUYỂN TẬP CA KHÚC

Thơ: Á Nghi

Nhạc: Nguyễn Hữu Tân

Tiếng hát: Hồng Ân

Tháng Giêng Cỏ Biếc

Thơ: Kiều Mộng Hà

Nhạc: Vĩnh Điện

Ca sĩ: Diệu Hiền

Lý Bèo Mây

Thơ: Minh Giang
Nhạc: Nguyễn văn Thơ
Trình bày: ca sĩ Bạch Lan

Anh Hàng Xóm

Tác giả : Lưu Phương Lan

Đọc truyện: Hải Lan, Châu Hiệp

Tháng 7, 2024

 

LẠ!

Nịnh hót nhau giả dối

Riết họ nghe cũng… trôi

Người nào cũng một lối

Xúm vào… khoe cái tôi.

Ý Nga, 16.7.2024

 

XƯA NẰM VÙNG, NAY VẪN MỘNG “ĐẠI ĐỒNG?”

Nguy hiểm nhất chính là “giặc ngồi sau lưng” anh em!

*

Một chủ nghĩa thối hoăng

Mi còn đem ra ngửi

Ngửi một mình chẳng thơm

Muốn Cộng Đồng ô nhiễm?

Quanh co hàng giặc, khinh trời

Giả ngây, phản bạn, rõ người thối ung!

Lừa thầy vào trại tập trung

Sống sao dưới đất, ung dung tháng ngày?

 

Việt gian tanh máu, nhục thay

Giữa ngày vẫn cứ đêm dài mộng mơ?

Ý Nga, 16.7.2024

 

MẠ NON SẼ XANH MẦM

Học trò bị thất nghiệp

Không tiền trả góp nhà

Nhận tạm nghề Vện Dạo

Chăm cẩu, luyện chơi đùa.

 

Vậy mà gom làng, xóm

Em lại thấy dư… dư

Gom bạn, lập tổ hợp

Yểm trợ nhau rất cừ.

*

Vừa làm vừa chăm học

Không ăn bám mẹ cha

Gương Hướng Đạo xốc vác

Đã an ủi Sói già.

 

Mới Sói con nhỏ tí

Nay lực lưỡng cách chi

Vào đời đầy nghị lực

Đêm? Tự đốt đuốc đi!

Ý Nga, 15.7.2024

 GIẶC NGỒI SAU LƯNG!

Tự xưng: “Lính!” Bên nào

Mà không theo chính nghĩa?

Bộ đội Vi Xi nao,

Hay nằm vùng phía tả?

 

Hoặc mi là “Lính” giả

Nên bắn cả đệ huynh?

Đem huynh đệ chí binh

Đốt trong lò thiên tả?

Ý Nga, 15.7.2024

 

NIỀM VUI HỮU ÍCH

Tuần này thân thiết bên trẻ

Giúp chúng học tiếng Đất Quê

Dỗ dành em nào rơi lệ,

Bé nào cô lẻ: vỗ về.

 

Đường về gặp cơn gió chướng

Như sắp nổi trận phong ba

Mây đen biểu dương vần vũ

Làm em nhớ anh quá à!

*

Tuần trước ngồi bên bô lão

Nghe kể bao nhiêu niềm đau

Thương bao tâm hồn áo não

Cụ nào cũng một túi sầu:

 

Dì rên: - Thiếu sụn đầu gối!

Bác than: - Thoái hóa khớp lưng!

Thím: - Thèm ngủ cho đủ giấc!

Chú buồn: - Mới mọc gai xương!

*

Nào ai biết em gối chiếc

Cũng ôm một mối sầu riêng

Giúp ích cầu may… an lạc

Tìm niềm vui nơi lành hiền.

 

Chúng mình bao năm thỏa dạ

Luôn tìm người khổ: vui cùng

Em tìm người trọng nhân nghĩa,

Chung quanh ít ai thủy chung!

 

Dẹp hết những kẻ đê tiện

Nhẹ nhàng bớt chuyện tiếp nghinh,

Gắng sức làm tròn tâm nguyện

Trước khi được… về bên Mình.

Ý Nga, 14.7.2024

BẠN VÀ TÔI

 Trong cuộc sống thường nhật, chúng ta thường nghe nói đến bạn đạo, bạn tri âm, bạn tri kỷ, bạn sơ giao, bạn cố tri, bạn vàng, bạn đời, bạn đường, bạn lòng, bạn trăm năm, bạn vàng, bạn nối khố, bạn chiến đấu, bạn lý tưởng, bạn văn nghệ, bạn thơ văn, bạn đọc, v.v.

Khi bạn cần một người để sưởi ấm trái tim tình cảm của mình, bạn thích “tìm bạn bốn phương” qua sự trung gian của báo chí, của các dịch vụ phụ trách việc kết bạn cho bạn với một lệ phí nho nhỏ.

Gần đây, nhờ sự phát triển của kỹ thuật điện toán, quý vị nào thích dạo trên mạng lưới toàn cầu để tìm bạn để đấu hót, để học hỏi, để chia sẻ tâm tình thì bạn sẽ có thêm những người “bạn ảo”  trong cõi ảo  “internet” mịt mù nữa. Bây giờ có nhiều người tham gia vào các mạng lưới xã hội Facebook, Tik Tok, Instagram, v.v. để kết thêm bạn, đa số là những người trẻ.

Riêng người viết, thật là “nhà quê” vì không tham gia vào các mạng lưới này.  Tôi vẫn còn e ngại sẽ vướng bận thêm những điều phiền toái khác, mặc dầu đã được mời gọi tham gia nhiều lần.  Người xưa thường bảo “lắm đa mang, nhiều phiền não” là thế.  Chúng ta bớt được chuyện nào hay chuyện đó.

Theo Thánh Kinh, Thượng Đế khi thấy ông Adam sống cô độc một mình buồn quá nên Ngài bèn lấy cái xương sườn của ông Adam mà tạo ra bà Eva để ông Adam có bạn chuyện trò cho vui.

Như vậy, có thể kết luận: bạn là một thực thể rất cần thiết trong đời sống con người, phải không Bạn? Mèn ơi,  nói chuyện về Bạn thì đã có rất nhiều danh nhân trí giả đã để lại nhiều “lời hay ý đẹp”  liên quan đến hai chữ “tình bạn” này.

Danh ngôn Đông Phương đã có những câu:

“Tứ hải giai huynh đệ” - Khổng Tử

“Người chê ta mà chê phải là thầy ta, người khen ta mà khen phải là bạn ta, người nịnh hót ta là kẻ hại ta.” - Tuân Tử

“Có ba hạng bạn hữu ích: Bạn ngay thẳng, bạn thật thà, bạn học vấn uyên thâm.” - Nho Giáo “Không phải tất cả những người cười với anh đều là bạn, cũng không phải tất cả những người làm anh bực mình đều là kẻ thù của anh.” - Ngạn ngữ Mông Cổ

Danh ngôn Tây Phương đã có những câu:

“Hãy cho biết anh giao du với những ai, tôi sẽ nói cho anh biết anh là người thế nào.” - Cervantes

“Tôi yêu những gì đã cũ: bạn cố tri, thời gian xa xưa, nếp sống cũ, sách cũ, rượu lâu năm.” - Goldsmith

 “Tình bạn làm niềm vui tăng gấp đôi và nỗi khổ giảm đi một nửa.” - Francis Bacon

“Cách duy nhất để giữ bạn bè là không bao giờ mắc nợ họ một tì gì và cũng chẳng bao giờ để họ mắc nợ mình một tí gì.” - Paul De Kock

Mời bạn xem Youtube Tình Bạn Trong Đời

https://www.youtube.com/watch?v=XwURbGJ80-g

Mời quý bạn xem Board  Bạn Cũ Trường Xưa Và Board Bạn Tôi và Tôi trong website Pinterest của người viết, bạn sẽ thấy mình thấp thoáng trong đó. Smile!

1-Bạn Cũ Trường Xưa 122 Pins

https://www.pinterest.com/suonglamportland/b%E1%BA%A1n-c%C5%A9-tr%C6%B0%E1%BB%9Dng-x%C6%B0a/

  

2- Bạn Tôi và Tôi 50 Pins

https://www.pinterest.com/suonglamportland/b%E1%BA%A1n-t%C3%B4i-v%C3%A0-t%C3%B4i/

 

Mời Bạn đọc tâm tình của người viết khi nhớ đến bạn hữu ngày xưa qua bài thơ dưới đây:

Xin Nhớ Đến Nhau

Bao mươi năm qua đã là dĩ vãng

Bạn bè xưa còn lại được bao nhiêu

Tóc xanh xưa nay đã nhuốm bạc nhiều

Mắt đã đục vì khói đời phiền não.

 

Chúng ta khổ vì chén cơm manh áo

Chúng ta buồn vì tử biệt sinh ly

Chúng ta đau vì chẳng giúp được gì

Cho Đất Mẹ khi nhà tan, nước mất.

 

Rồi lưu lạc nơi xứ người xa ngất

Như bầy chim tan tác cõi trời xa

Lìa quê hương, lìa bạn cũ, mẹ cha

Xa trường cũ, thời thư sinh áo trắng.

 

Giờ gặp lại, tóc anh tiêu muối trắng

Chị mỉm cười, dáng mệt mỏi hơn xưa

Ngồi bên nhau tìm lại chút hương thừa

Của kỷ niệm tuổi học trò nhí nhảnh.

 

Đời tử biệt sinh ly ta khó tránh

Giữ cho nhau chút tình cảm thân thương

Mai kia này, dù vạn nẻo đường trường

Xin một phút nhớ đến nhau, Bạn nhé!

Sương Lam

Mời xem Youtube Xin Nhớ Tìm Nhau

Thơ: Sương Lam, ảnh thơ và thực hiện Youtube: Trịnh Huỳnh

Cảm ơn anh Trinh Huỳnh rất nhiều.

https://www.youtube.com/watch?v=clAbOlHzyMw

Thật là một phúc duyên khi bạn có được người bạn tri âm tri kỷ.  Tuy nhiên, theo thiển ý, dù là bạn thật hay bạn ảo, bạn trăm năm hay bạn văn nghệ, chúng ta cần phải sống hết lòng với nhau phải không bạn?

Xin mượn bốn câu thơ dưới đây để làm kết luận cho bài viết hôm nay:

Trăm năm trước ta nào biết

Trăm năm sau có gặp lại hay không

Sự đời sắc sắc không không

Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau.

(Kinh nhà Phật)

Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn gửi-MCTN 720- ORTB 1151-7-15-24)

 

ĐI TIẾP THÔI!

Bạn đừng nản việc đa đoan, lận đận

Trẻ an toàn, lòng sao chán gian nan?

Giữ lạc quan, việc nhân bản chẳng màng

Sẽ gặt hái ngọt bùi sau cay đắng!

 

Hãy cho trẻ những niềm vui vô tận

Dù chúng ta sẽ bận rộn vô ngần

Cứ ân cần chăm sóc bằng tình thân

Mọi cảm nhận sẽ san bằng vất vả.

 

Cứ san sẻ những trò chơi lớn bé

Giúp tuổi thơ học hỏi cùng bạn bè

Tự mưu sinh bằng ý chí ủ ê

Khôn hậu duệ nhờ tiền nhân mạnh mẽ!

Ý Nga, 14.7.2024

 

HỌ TỴ NẠN GÌ?

Họ chuyển nhau xem emails qua lại

Rảnh rỗi: người này nói xấu kẻ kia

Thì giờ ở đâu mà dư thừa thế?

Tán chuyện thiên hạ từ sáng tới khuya!

 

Nói xấu sau lưng: trò hèn, ai ngại

Ngon lành sao không nói thẳng nhau nghe?

Đường đời khúc khuỷu, ai không phải học:

Nhất là trái tim… phản phé bạn bè!

 

Ai cũng đà nhiều cháu con, chắt, chít

Sao quên bài học: “Huấn tử trong thai”?

Học đến tắt thở còn chưa hoàn hảo

Chưa chết nghiệm chi cách vô… quan tài:

 

Ai uốn nắn thân sao cho mềm mại?

Mà dẫu có học cũng chẳng… tự vô!

Bà khoe kép “oai”, ông khoe ghẹo gái

Khi xưa phản quốc, nay lại phò… Hồ!

Ý Nga, 14.7.2024

 

VUI CHI MÀ XÚM CƯỜI KÌA?

Người ta nịnh, chẳng thẹn thùng

Nịnh nhiều, hót lắm, ngượng ngùng bỏ đâu?

Nghe thiên hạ, dạ thêm sầu

Đến “phân ưu”, xúm cười thâu đêm kìa!

 

Người về thế giới bên kia

Đừng nhìn xuống thế! Chớ “chia buồn" này

Xã giao, tiếp khách cả ngày

Khách không tế nhị, đọa đày tang gia.

 

Vui chi mà xúm cười òa?

Ông bà đú đởn mượn nhà lẳng lơ,

Bà già chòng ghẹo trai tơ,

Chồng con còn đó. Ơ… hơ… sự đời!

 

Chủ đành mở cửa: - Xin mời,

Cám ơn tất cả đã… lời*: “phân ưu”!

Ý Nga, 13.7.2024

*Lời > viết theo hai nghĩa: không lỗ và nói.

VẬY MÀ TỰ XƯNG “THI SĨ”

Sao em nỡ làm ngơ trước vận nước?

Về ăn chơi, ra hải ngoại lắm lời,

Gởi muôn nơi khoe: - Hình ảnh tuyệt vời

Đứa trẻ đói ngồi chờ em bố thí.

 

Em không biết nỗi cơ hàn người chị,

Những gian nan người vợ lính bạc đầu

Em hiểu gì lòng góa phụ đớn đau

Con thiếu áo, mẹ trên đầu thiếu nón?

Ý Nga, 14.7.2024

 

CHÚNG LÀ AI MÀ DÁM DẸP CỜ VÀNG?

Kẻ: “Tạm dẹp, không treo cờ nào cả!”

Chổi lông gà bắt dạ. Úm ba la!

Lệnh cháu cha lon lá quất ông bà?

Rao ra rả: “Ruột rà dài ngàn dặm!”

 

Người đề nghị:“Treo hai cờ!” Lạ lẫm!

Đoàn kết này nối hòa giải ngoại xâm

Viết hờn căm thêm thăm thẳm ngấm ngầm

Hoạt đầu lắm, lòi dã tâm… dựa dẫm!

 

“Cờ tạm giấu!” Nặng nỗi niềm… bụi bặm

Ông im hơi, mò mẫm, mặt hầm hầm,

Bà lỗi lầm, lặng tiếng, làm lam nham

“Hòa!” Lảm nhảm, tiếp tục tìm, lấn chiếm.

 

Thật tởm lợm những ác tâm lấp liếm

Ai đâm sầm vào giấu giếm kiếm cơm,

Ai yếu mềm tòng phạm anh hùng… rơm

Sẽ rã đám, tan đàn trong bi thảm!

Ý Nga, 14.7.2024

 

THẦN NÀO CŨNG CỨU NHÂN

Cụng ly rồi lại cụng đầu

Trán u, chai bể! Rượu cầu, ai cung?

Thần lưu linh dẫu bao dung

Cũng đem rượu giấu hang cùng, cứu nhân!

Ý Nga, 13.7.2024

 

 “TRỒNG NGƯỜI”

Ở đâu trẻ cũng xuống đường

Việt Nam trai trẻ dựa tường mà say,

La cà nhậu nhẹt suốt ngày

Lấy chi cứu Nước Non này? Cậy ai?

 

Trồng chi ra giống lạc loài

Thanh niên chích, hút canh dài. Chí trai?

Nghe đồn Việt Cộng đa tài

Tài chi xin hỏi trong ngoài: để đâu?

Ý Nga, 13.7.2024

 

BINH?

Rong chơi? Cẩn thận sương mù!

Kẻo vương đá nhỏ, cả thân lăn cù.

Lắng nghe âm của còi tu,

Không nghe trống thúc, lù đù đánh ai?

Ý Nga, 13.7.2024

KHÚC HÁT ÂN TÌNH

Trong buổi họp Hội Văn Hóa Phụ Nữ Việt Nam ngày 09.06.2024 tại Klarenthal Wiesbaden, bên cạnh những thông báo về sinh hoạt nội bộ, chị hội trưởng Phi Nga trình bày về những lời mời của các hội đoàn người Đức gửi tới HVHPN. Gần nhất là lời mời của khu phố Klarenthal nhân buổi tổ chức Ngày Quốc Tế 30.06.2024. Mọi người có mặt trong buổi họp đồng ý sẽ đóng góp một món ăn để giới thiệu ẩm thực của Việt Nam.

Hội VHPN có tinh thần đoàn kết thật cao, hội viên nào cũng tràn đầy nhiệt tình. Có việc là mỗi người góp một tay (thật ra góp cả hai tay hai chân luôn), không nề hà gì cả. Nhiều chị bận không thể trực tiếp tham gia, vẫn đóng góp ý kiến để việc thực hiện được thuận tiện hơn.

Chị Thúy Nga sốt sắng nhận vai "nhạc trưởng" lèo lái 9 ca sĩ "hát" bài chả giò. Tạm ổn chuyện nấu nướng, hội chuyển sang bàn việc đóng góp một màn văn nghệ. Chị Hồng Lan nhận lời tìm nhạc cho màn dân vũ 3 miền. Sáu người trong nhóm cuốn chả giò sẽ được làm "vũ nữ" trong bài Khúc Hát Ân Tình. Chị Hồng Lan và Ngọc Thúy sẽ là hai cô Bắc kỳ nho nhỏ. Chị Hà Tú và chị Thanh là hai nàng Huế mộng mơ. Minh Nguyệt và Hồng Tâm là hai cô Nam kỳ nhí nhảnh.

Chị Mỹ Nga bật mí xuất xứ ngoạn mục của áo tứ thân: "Cách đây đã lâu lắm rồi, hội Văn Hóa Phụ Nữ muốn cống hiến một màn vũ sống động, quần áo màu sắc rực rỡ cho vui với đời, chứ quanh năm suốt tháng đóng bộ áo dài đồng phục mãi cũng chán (màu xanh lam). Nên hội nghĩ đến chuyện mua hay đặt may 8 bộ áo tứ thân ở Việt Nam. Một chị hội viên nói sẽ nhờ một cô học trò của chị hiện sinh sống ở Việt Nam lo giúp chuyện này. Tưởng cũng từ từ mới phải lo đến chuyện mua bán hay may vá. Không ngờ chị gọi đúng ngay dịp cô học trò sắp sang Đức, nên cô chạy ngay ra tiệm may. Học trò gọi cô giáo, hỏi kích thước muốn may rộng hẹp, to nhỏ ra sao để đặt may cho kịp đem sang Đức. Trong lúc quýnh quáng, cô giáo ở Đức, một tay cầm điện thoại nói chuyện với học trò ở Việt Nam, tay kia phone hỏi Mỹ Nga. Bất ngờ, Mỹ Nga cũng quíu, nói đại là phải may cỡ XXXL để vừa cho tất cả mọi người..."

À, thì ra là vậy. Bây giờ Thúy mới hiểu kích thước của áo dựa theo đơn đặt hàng. Chứ ban đầu, khi nhìn bộ áo tứ thân "khổng lồ", Thúy băn khoăn mãi, con nhà nghèo muốn mặc áo thế này, lo chạy tiền mua vải chắc cũng bở hơi tai. Áo to như vầy, mặc vào lỏng lẻo. Hông chừng, chẳng yêu nhau, chưa cởi áo ý à cho nhau, mà phải ê a hát rằng: áo em quá rộng, qua cầu tình tình là gió bay. Ồ không, khỏi lo, vì từ nhà chị Phi Nga đến hội trường chỉ đi vài bước, chẳng có cầu, không có sông gì cả. Hên quá!

Sáng 30.06, nhà chị Phi Nga rộn ràng tiếng nói cười. Thím Phúc, chị Phi Nga, chị Hồng Hạnh, chị Thanh (Giang), Linh, Minh Nguyệt, Ngọc Yến, Tuyết Vân mỗi người mỗi việc, miệng nói, tay làm. Lại có thêm sự hỗ trợ của các đấng phu quân: anh Nghĩa, anh Dân, anh Lợi. Nhiều chị, ban đầu đã báo không đến tham dự được, mà phút cuối cố gắng thu xếp đến giúp. Thấy lực lượng hùng hậu, chị Phi Nga cấp giấy phép cho nhóm múa khỏi cuốn chả giò mà dành thì giờ tập dợt. Chị Mỹ Nga đi chơi xa mới về. Nghe đâu, từ 5 giờ sáng chị Mỹ Nga đã đem giấy mực soạn bài giới thiệu tiết mục của HVHPN. Nhóm "nghệ sĩ" theo bà bầu sô Mỹ Nga chạy mấy chục bậc cầu thang đến phòng tập thể dục của hội trường để tổng dợt. Các vũ công vội vàng thay y phục để diễn như thiệt. Chị Mỹ Nga bắt đầu tiết mục với lời giải thích lịch sử của trang phục phụ nữ Việt Nam cũng như ý nghĩa của "duyên Bắc, tình Nam". Tạm xong, chị Mỹ Nga nói:

- Bây giờ đến phiên quý vị múa nhé.

Cả nhóm cười cười, ngập ngừng:

- Dạ, tụi em đâu đã tập dợt gì đâu. Chị Hồng Lan tìm kiếm trên youtube vài màn múa, định là đến nơi tụi mình sẽ "cọp-dê" vài động tác.

Chị Mỹ Nga "tá hỏa tam tinh":

- Ui trời đất. Chị tưởng là tụi em đã tập rồi chứ. Thôi, vậy thì mấy em múa đi, chị sẽ góp ý. Này nhé, đứng thành hình chữ V, V như Việt Nam. Câu đầu tiên 2 cô miền Bắc bước lên. Chân phải trước, một, hai, ba, rồi xàng ngang, một, hai, ba vào giữa... Đến chỗ ơ ơ tình Bắc duyên Nam, xoay một vòng... Gặp nàng, nàng là thôn nữ, hai cô miền Trung mới yểu điệu từ từ đi lên. Hai cô miền Nam, phải chờ đó, lúc nào đến câu Cùng góp bàn tay... mới được cất bước nhé.

Các vũ nữ thì thầm với nhau:

- Thôi thì, hồn ai nấy lo, miền ai nấy giữ!

Từng cặp cùng miền cứ liếc liếc xem bạn đồng vũ của mình làm gì, mình làm đó, là ngon cơm. Chị Hồng Lan chọn tới chọn lui vài bài hát, cẩn thận cắt xén, rút ngắn bài hát còn 3 phút. Chỉ 180 giây, mà để bể dĩa, quê để đâu cho hết. Vũ đoàn có đúng một tiếng đồng hồ để tập dợt.

Tại nhà chị Phi Nga, mọi người thưởng thức chả giò và xương xáo nước dừa trước khi lên sân khấu.

Được nhóm "gà nhà" và các khán giả vỗ tay khích lệ, các "minh tinh" trên sân khấu lên tinh thần, người nào cũng "âu yếm" nhìn bạn cùng miền để múa cho đều.

Nghe chị Mỹ Nga giới thiệu, khán giả hẳn phải đem lòng yêu trang phục phụ nữ Việt Nam. Này nhé, áo dài kín đáo và duyên dáng, thướt tha và yêu kiều. Hồng Tâm bước tới. Trong tai các "vũ nữ " vang vang lời đạo diễn của chị Mỹ Nga:

- Em cầm vạt áo lên, nhẹ nhàng thôi. Xoay một vòng, chầm chậm nhé.

Đến phiên áo tứ thân, nón quai thao xuất hiện. Chị Mỹ Nga dặn:

- Khi chị nói đến yếm đào, Thúy nhớ mở yếm he hé cho khán giả thấy, cho hấp dẫn xếch-xi chút chút nhé.

Chiếc nón lá, một phụ kiện rất dễ thương, đa năng, đa dụng của phụ nữ Việt cũng góp mặt. Minh Nguyệt nghiêng nghiêng nón lá bước lên. Chị Mỹ Nga kể thêm công dụng của chiếc nón lá. Ngoài che nắng, mưa còn có thể dùng như cái quạt. Mẹ quạt cho con, bà quạt cho cháu buổi trưa hè... Minh Nguyệt phe phẩy chiếc nón.

Trước đó hai tiếng đồng hồ, vũ đoàn hãy còn lụp chụp. Đây hơi chậm một tí, kia hơi nhanh một chút. Vũ đoàn cũng hơi run. Thế mà lên sân khấu, tự nhiên đâu vô đó. Lại còn nắm tay nhau chào khán giả, mặc dầu khi tổng dợt quên tập màn này. 

Đại diện thành phố Wiesbaden cám ơn rối rít:

- Tuyệt vời! Quốc phục của phụ nữ ba miền Việt Nam xinh đẹp quá. Món chả giò ngon quá. Chúng tôi xin gửi tặng quý vị chút quà nhỏ cho vui và xin được phép chụp hình cùng quý vị. Về nhà chị Phi Nga, cả nhóm nhâm nhi mấy chai rượu quà tặng của thành phố và họp mặt bỏ túi trong vườn thượng uyển của chị Phi Nga.

Chị Phi Nga mở cuộc "trưng cầu dân ý": Sang năm, hội sẽ tham gia Sommerfest của thành phố Wiesbaden. Mọi người có mặt trong buổi họp ngoài vườn đồng ý sẽ tham gia. Vì nếu mình không làm, e có nhóm "lạ" sẽ làm. Chị Mỹ Nga nhắc nhở, nếu tham gia, chúng ta cần chuẩn bị kỹ càng. Chứ như lần này, như kiểu bắt cóc bỏ dĩa, hồi hộp lắm. Còn 12 tháng trước mặt, hội sẽ lập nhóm vũ công chủ lực. Có chị Mỹ Nga làm "huấn luyện viên", các "vũ sĩ" sẽ được rèn luyện kỹ càng.  

Không khí "duyên Bắc, tình Nam" chan hòa trong hội. Từ những buổi họp, những sinh hoạt định kỳ nhất là chương trình Hai Bà Trưng. Mọi người ai nấy hết lòng, toàn tâm, toàn ý.

Ngày xưa, nhạc sĩ Xuân Tiên sáng tác bài hát trong hoàn cảnh sau hiệp định Genève, miền Nam mở rộng vòng tay chào đón người Bắc di cư. Nghĩ hơi xa xa một tí, đây cũng là "khúc hát ân tình" hội người Việt chúng tôi gửi đến nơi chốn này, như lời cám ơn nước Đức, quê hương thứ hai của chúng tôi.

Ơ đời sống yên vui là vui

Dìu nhau đi vào chung bóng mơ...

Hoàng Thị Ngọc Thúy

11.07.2024

(tường thuật tại chỗ sau... gần 2 tuần.)

**********************************************************

Bà Aung San Suu Kyi đã cho biết (được translated by Lương Nguyên Hiền - nguồn: khatvongtuoitre.net) "Tình yêu là hành động, không phải là trạng thái yên lành. Không phải đơn giản là ngồi đó và gửi đi những tín hiệu yêu thương, mà phải biến tình yêu đó thành hành động." nên tác giả quyết định viết bài kèm theo đây. Cò 2 versions: Việt ngữ và Anh ngữ.

VẪN CÒN HY VỌNG?

IS THERE STILL HOPE?

 

MẶT NẠ VIỆT GIAN

Chỗ nào Cộng cũng len lỏi

Bạn nhìn mà không thấy sao?

Có thêm Việt gian tiếp sức

Đồng tiền tẩm… mật ngọt ngào.

 

Sân khấu bày ra, chúng múa

Việt gian trao đổi, bán, mua

Đỏ, cam, hồng khoe liềm búa

Lợi danh tung tóe ngải bùa.

Ý Nga, 10.7.2024

 

TÍCH ĐỨC

Kẻ tạo nhiều nghiệp chướng

Phúc có cũng tiêu tan

Thấy Phật là phách tán

Hồn bay, lo đời tàn.

 

Người hiền luôn tích đức

Tâm tự tại, ung dung

Biết nhìn xa, trông rộng

Sống bao dung, mở lòng.

Ý Nga, 9.7.2024

AI SẼ LỖ?

Việt gian mưu chuyện có lời

Chuyền tay “cán”, luôn có lợi

Xong chuyện là đảng hại người

Bên… lợi luôn… lời! Ai lỗ?

Ý Nga, 10.7.2024

 

BẤT NGỜ

Lá non vừa nhú hôm qua

Hôm nay đã đầy cả hoa

Chỉ một ngày mưa thôi nhá

Tạo Hóa sao tài quá nha!

Ý Nga, 10.7.2024

 

KIÊU NGẠO

Hai tay Trời chưa chắp cánh

Cháu đừng mơ chuyện trên mây

Cư xử nên học thẳng ngay

Bàn chân để đi dưới đất.

Ý Nga, 10.7.2024

NHỚ QUÊN QUÊN NHỚ

 Hình như bước vào tuổi U70, U80 chúng ta hình như bị mắc bệnh "Nhớ Quên - Quên Nhớ " không nhiều thì ít.

Ngay chính bản thân người viết, nhiều khi tự bảo sẽ làm một chuyện gì đó ví dụ như  bỏ thịt cá ra xả đá để nấu ăn, thế mà khi lên internet tìm tài liệu viết bài, tôi mê lướt internet đến nổi quên béng việc này. Khi gần tới giờ ăn, tôi xuống bếp để nấu một nồi canh thì hỡi ơi, cục thịt kia vẫn còn nằm an ổn trong ngăn đá tủ lạnh. Thế là ngày hôm đó, tôi phải “tự biên tự diễn” thay đổi thực đơn một cách nhanh chóng kẻo ông xã đói bụng thì mệt lắm.

Còn phu quân của tôi, thì khỏi nói rồi, chàng thuộc chữ “quên” nhiều hơn chữ “nhớ”. Đôi khi chàng vẫn thường lạc đường đi lối về dù con đường đó “đã bao lần đôi ta cùng chung bước”.

Bây giờ càng lớn tuổi, chàng càng quên nhiều hơn nữa vì hay hỏi đi hỏi lại hoặc thường hay quên những gì tôi mới nhờ chàng giúp. Chàng quên khôn thế, không biết chàng quên thật hay giả vờ quên để không phải làm việc mà tôi mới nhờ chàng giúp? Vì thế khi muốn nhờ chàng làm một việc gì, ví dụ như hút bụi trong nhà, tôi phải chạy đi lấy sẵn máy hút bụi để chình ình ngay trước mặt chàng, thế là chàng nhớ ngay "job hút bụi" phải "bị" hay "được" thi hành ngay kẻo bà xã càm ràm. Xong ngay.

Quên thì ai cũng có thể quên những gì không quan trọng hay khi mình muốn quên đi một chuyện tình buồn hoặc quên người yêu cũ, nhưng xin đừng bị bịnh mất trí nhớ Alzheimer  (bịnh lú lẫn) thì thật khổ sở vô cùng. Người viết xin dành cho các vị bác sĩ chuyên môn giải thích và chữa trị các bịnh mất trí nhớ này. Người viết chỉ biết chia sẻ với các bạn những tài liệu được người viết sưu tầm trên internet, đem về đây giúp cho quý bạn đọc để có một chút ý niệm về các căn bịnh quái ác này.

Bệnh mất trí nhớ không chỉ là một vấn đề tại các quốc gia có thu nhập cao. Hội Nghiên cứu về Alzheimer Quốc tế cho biết, bệnh mất trí nhớ ảnh hưởng đến dân chúng tại mọi quốc gia, trong đó có hơn một nửa đang sống tại những nước có thu nhập trung bình và thấp.

Đặc biệt, theo WHO, bệnh Alzheimer chiếm 70% các trường hợp mất trí nhớ. Bệnh mất trí nhớ thường không được nhận ra.

Bệnh này thường bị nhận xét sai lầm là sự suy giảm hoạt động của trí óc do tuổi già gây nên, vì bệnh có thể trùng hợp với những vấn đề của tuổi già và cũng tiến triển chậm chạp. Ngay cả tại các quốc gia có thu nhập cao, chỉ có từ 1/5 đến một nửa các trường hợp mất trí nhớ được nhận ra trong những lần kiểm tra sức khỏe định kỳ.

Bệnh mất trí nhớ là một sự rối loạn của não bộ bắt nguồn từ một số bệnh khác nhau của não. Bệnh này ảnh hưởng đến trí nhớ, lối suy nghĩ và năng lực thực hiện những hành động sinh hoạt thường ngày.

Những biểu hiện thường gặp là quên ngay một việc mình định làm, không tìm thấy đồ vật mình vừa đặt xuống... Điều đáng nói là hiện nay đối tượng suy giảm trí nhớ không chỉ tập trung ở người lớn tuổi mà còn rất nhiều người trẻ cũng lâm vào tình trạng này.

Trong đó, nguyên nhân có tính chất “thời đại” đang là yếu tố làm gia tăng những người “nhớ nhớ, quên quên” hiện nay như: nghiện rượu, lạm dụng các loại thuốc ngủ, thuốc chống trầm cảm cũng là một trong những nguyên nhân gây suy giảm trí nhớ.

Bên cạnh đó, với nhịp sống và cường độ làm việc quá gấp gáp và căng thẳng như hiện nay, nhiều bạn trẻ rơi vào tình trạng bị stress, mất ngủ, trầm cảm, làm việc căng thẳng gây kém tập trung và mất trí nhớ.

WHO cho biết có hơn 600 tỷ USD được chi tiêu mỗi năm để chữa trị và chăm sóc cho những người mắc bệnh mất trí nhớ. Mặc dù là “quả bom nổ chậm” nhưng chỉ có 8 quốc gia có kế hoạch ngăn ngừa và chữa trị bệnh này. Không có thuốc chữa dứt bệnh mất trí nhớ nhưng có thể làm được nhiều việc để giúp đỡ và cải tiến cuộc sống của những người bị bệnh mất trí nhớ. Trong đó, tập luyện trí nhớ vẫn là biện pháp điều trị chính.

Bên cạnh đó, các thuốc có tác dụng chống oxy hóa như vitamin E, ginkgo biloba cũng có tác dụng chống lão hóa và giúp giữ gìn trí nhớ. Tuy nhiên, dùng các loại thuốc này cần phải có sự tư vấn của bác sĩ chuyên môn.

Vì thế, ngay từ ngày hôm nay, bạn hãy chuẩn bị những bài tập luyện trí nhớ trước khi có thể quên tất cả. (theo Doan Huong).

Một tài liệu khác nói về trí nhớ giảm sút phải làm sao rất hay nhưng khá dài.  Người viết chỉ xin trích đăng những đoạn quan trọng để chia sẻ với quý bạn mà thôi nhé.

 Trí nhớ giảm sút phải làm sao?

Đôi lúc, bạn có cảm giác mất trí nhớ tạm thời nên chẳng biết mình đang và cần làm gì? Càng lớn tuổi, con người càng hay quên. Đó là lý do bạn nên quan tâm, chăm sóc cho "bộ nhớ"của mình từ bây giờ. Trí nhớ và hoạt động trí tuệ nói chung là chức năng thần kinh cao cấp của con người. Ở mỗi người, trí nhớ lại có những phương thức hoạt động phù hợp với hoàn cảnh nghề nghiệp, gia đình, vị thế xã hội của họ.

Trí nhớ ngắn hay dài hạn đều phụ thuộc vào não bộ.

Người ta phân biệt hai loại trí nhớ ngắn hạn và dài hạn. Trí nhớ ngắn hạn là khả năng lưu giữ những thông tin mới tiếp nhận trong vài giây, trước khi nó được củng cố để giữ lại lâu dài. Trí nhớ dài hạn là quá trình lưu giữ các thông tin tiếp nhận được và con người có thể nhớ tới chúng sau một thời gian. Dù ngắn hay dài hạn, việc hình thành và duy trì trí nhớ đều trông cậy vào một khu vực nằm sâu trong não bộ, gọi là vùng hippocampus. Bên cạnh nó là vùng hạnh nhân (amygdala) tạo cảm xúc, in dấu những ký ức của mỗi người. Lớp ngoài của vỏ não lưu giữ trí nhớ dài hạn ở những khu vực khác nhau nhờ những loại hình thông tin đa dạng như ngôn ngữ, cử chỉ, cảm giác... Để những vùng nói trên hoạt động hiệu quả, các động mạch nuôi não phải thông suốt để não có đủ oxy, năng lượng, các chất dẫn truyền thần kinh không thiếu hụt và các "khớp thần kinh" (synapse) được bảo tồn. Tuy nhiên, trong thực tế, những điều kiện đó dễ bị xâm hại do tác động của nhiều yếu tố, khiến chúng ta sa sút trí tuệ, mất trí nhớ, bị bệnh Alzheimer, Parkinson...

 Những phương pháp cải thiện trí nhớ hiệu quả:

Kẻ thù nguy hiểm nhất của trí nhớ là stress. Trong gia đình cũng như ngoài xã hội, mọi người đều chịu nhiều áp lực. Không ít người bị stress trầm trọng khiến cơ thể phóng thích nhiều cortisol (hormone stress), làm tổn thương vùng hippocampus. Mặt khác, stress còn làm giảm, thậm chí mất tập trung. Ngoài ra, cortisol còn thúc đẩy việc sản xuất insulin, ngăn không cho vùng hippocampus sử dụng đủ đường huyết để não có năng lượng cho việc ghi nhớ. Hơn thế stress còn gây khó khăn cho việc "truy cập" ký ức đã được lưu giữ.

Dưới đây là các cách giúp cải thiện trí nhớ:

1.Hóa giải stress bằng phương pháp thiền hay yoga.

2.Tập thể dục cho não bằng cách đọc sách, báo, lướt các trang web lành mạnh và bổ ích.

3.Một chế độ dinh dưỡng đầy đủ và cân đối.

4.Phải tạo được giấc ngủ tốt.

5.Kiểm soát tốt những căn bệnh mãn tính như cao huyết áp, đái tháo đường cũng là một giải pháp hữu hiệu để tăng cường trí nhớ.

6.Lối sống tích cực, lạc quan, cởi mở.

(Nguồn: Bài viết của hai bác sĩ Mehmet Oz và Michael Roizen, Nguyễn Minh Tâm dịch)

Tôi cũng thường nói đùa với bạn bè rằng: “Thiên tài thường hay đãng trí” để tự bào chữa cho mình mỗi khi tôi quên một chuyện gì. Đó chỉ là để đùa cho vui mà thôi chứ mỗi khi quên một chuyện gì là tôi thấy mắc cỡ và cũng buồn bã lắm vì biết mình đã “không còn trẻ nữa” rồi nên mới hay quên như thế.

Tuy nhiên, đôi lúc chúng ta cũng cần phải học cách quên đi những sự buồn phiền xảy ra trong gia đình, ngoài xã hội thì mới có thể sống vui sống khỏe được. Tôi vẫn nhớ câu nói của một bậc hiền trí nào đó mà tôi không biết tên để làm châm ngôn cho cuộc sống của mình:

“Nhớ những cái cần nhớ, quên những cái nên quên, sống cuộc sống cởi mở, trong lòng không vướng mắc thì cuộc sống này sẽ thật tươi đẹp.”  

Mời quý bạn thưởng thức playlist Youtube Short về sư Thích Minh Tuệ do anh Tiến TS thực hìện:

https://www.youtube.com/playlist?list=PLmVMlXDYaU3VYFXwm2mLVCpqo1kycpr-1

Người viết hy vọng khi xem playlist này quý bạn sẽ nhớ mãi hình ảnh vị sư "đầu trần chân đất"  Thích Minh Tuệ chỉ với chiếc bình bát trong tay, khất thực sống qua ngày trên đường tu học Phật Pháp đã tạo nên một  "hiện tượng" đặc biệt trong thời gian vừa qua. Cảm ơn anh Tiến TS rất nhiều

Chúc quý bạn có nhiều sức khỏe, thân tâm an lạc, sống vui từng ngày trong hiện tại với duyên nghiệp của mình nhé.

Người giữ vườn Một Cõi Thiền Nhàn

Sương Lam

(Tài liệu và hình ảnh sưu tầm trên mạng lưới internet, qua điện thư bạn-MCTN 719-ORTB 1150-7-10-24)

NHỮNG NGÀY CHÀNG VẮNG NHÀ

Chồng nàng thông báo:

- Tuần tới anh sẽ vắng nhà 8 ngày nghen em.

Sắp sửa xa nhà, xa vợ con 8 ngày mà mặt chàng hớn hở thế kia. Nàng hỏi:

- Ủa, anh đi đâu mà tới 8 ngày? Hồi đầu năm anh đã đi San Diego cho Conference 5 ngày rồi mà, còn việc gì nữa chớ?

Chàng nhìn nàng, cười tươi như hoa:

- Thì bây giờ anh xin phép em nè, anh đi golf trip với mấy anh trong nhà thờ. Ngày đi và ngày về thì không tính, còn lại là sáu ngày chơi golf, đủ cho một Tournament.

- Wow, mùa hè rực rỡ thiệt đó, tha hồ mà tung tăng, enjoy nắng gió và chơi golf. Mà mọi năm golf trip thường là long weekend vài ngày, sao kỳ này lại lâu thế, mà sao anh không rủ em đi theo nhỉ, cái job part time của em xin nghỉ dễ ợt! Em không biết chơi golf, nhưng em biết nghỉ ngơi ở Airbnb và biết shopping mà?

- Năm nay mấy anh muốn chơi golf cho đã, chẳng có ai dẫn vợ con theo, em mà đi sẽ bị lẻ loi đấy. Năm ngoái em bay qua California lãnh giải viết văn gì đó, anh cũng đâu có đòi theo. Anh đề nghị, em cũng nên xin nghỉ ngơi ở nhà cho thoải mái, mùa hè xứ Cà này ngắn ngủi lắm em ơi.

Chàng có lý, nàng mỉm cười:

- Em đồng ý! Đâu chỉ có mùa hè ngắn ngủi mà “life is short” too, chúng ta làm việc quanh năm, ngoài thời gian vacation cả gia đình, anh và em đôi khi cũng cần những khoảng trời riêng, thời gian riêng theo sở thích mỗi người. Nhưng anh đừng quên mang theo đủ thuốc Glucosamin, vitamin D và uống thật nhiều nước hàng ngày theo lời chỉ dẫn của em đấy nhé.

- Biết rồi. Ở tiệm thì anh cố vấn cho khách hàng lời khuyên, hướng dẫn sử dụng thuốc thang, còn về nhà thì em làm... boss, thiệt là ngược đời.

- Ai biểu anh có tật hay quên làm em phải biến thành thợ nhắc, chẳng khác gì bảo mẫu lo cho... em bé.

Chàng cũng chẳng vừa, dặn dò nàng:

- Còn em nữa, ở nhà cũng đừng “quên” rửa chén dọn dẹp sau bữa ăn, đừng say mê viết lách mà việc nhà quên tới quên lui...

Nàng cắt ngang:

- Thôi, tụi mình hãy để cho người kia thoải mái, mạnh ai nấy enjoy thời gian “độc lập, tự do” đi hén. Khi anh trở về sẽ đâu vào đấy, trở lại routine thường ngày, ok?

Buổi tối, trước ngày lên đường, nàng phụ chàng packing hành lý, gói ghém thuốc thang, áo quần, và những vật dụng cần thiết cho chuyến đi. Chàng cho biết, sáng sớm sẽ lái xe đến nhà một anh bạn, nơi đây bốn người đàn ông lên chung một chiếc xe van của anh bạn đó, phía sau trunk rất rộng đủ chỗ cho 4 golf bags và một số thức ăn.  Họ sẽ ghé Costco mua thực phẩm trên đường lái xe đến Golf Course cách đó 6 tiếng.

Họ đã mướn một căn nhà Airbnb là nơi để nghỉ ngơi sau mỗi ngày chơi golf mệt mỏi, rồi cùng nhau nấu ăn, những món ăn đơn giản và mau lẹ, vì đây là golf trip chớ không phải vacation nghỉ dưỡng.

Nàng góp ý:

- Mấy anh nhớ mua quít và chuối, khỏi phải mất công rửa, cùng một số nuts bags, và nhiều water bottles, trên đường lái xe vừa ăn vừa tán dóc.

- Ôi, bốn ông đờn ông có gì mà nói nhiều, chắc sau vài câu là ... lim dim dưỡng sức, chờ thay phiên nhau cầm lái.

Nàng không thể tưởng tượng bốn người đàn ông ngồi chung xe sẽ nói chuyện gì nhỉ? Có giống như bốn người phụ nữ, sẽ là vừa nhâm nhi snacks, vừa bóc trái cây, vừa ngắm cảnh hai bên đường và bắt đầu chương trình... tám chuyện. Chuyện nhà, chuyện giáo xứ, chuyện đời, và nhất là chuyện ... thiên hạ, tranh nhau nói mãi không hết, đến nơi hồi nào cũng chẳng hay.

Tờ mờ sáng hôm ấy, chàng dậy lục đục dưới nhà bếp, chắc là pha cafe, nàng vẫn nằm nướng trên giường, rồi thiếp vào giấc ngủ thêm vài tiếng nữa. Khi mở mắt ra, ngoài cửa sổ nắng đã lên, lung linh những ngọn cây sau vườn nhà, ngày thứ bảy sẽ đẹp lắm đây.

Nàng đánh răng rửa mặt xong. Vợ chồng đứa con gái phone:

- Nghe nói ba đi golf trip cả tuần, má có buồn không? Ngày mai tụi con sẽ lên chương trình về đó thăm nhóm bạn thân và thăm má luôn nha.

- Thôi đi cô nương, đừng có mà đãi bôi, tiền xăng rẻ lắm sao mà nổi hứng lái 3 tiếng về đây? Cuối tháng này gia đình mình sẽ họp mặt rồi, giờ cứ ở yên đấy.

Cúp phone con gái xong, nàng phone liền cho cô bạn thân, rủ đi shopping.

- Trời! Vắng chủ nhà, gà vọc niêu tôm.

- Có ổng ở nhà, tụi mình vẫn đi shopping được mà, có điều, khi ổng vắng nhà thì tụi mình chẳng phải lo giờ giấc phải về lúc mấy giờ, phải lo bữa cơm chiều lúc mấy giờ, đúng không nào?

Nàng lái xe đến đón bạn, trực chỉ shopping. Hai nàng thong thả tản bộ, ngắm nghía từng cửa hàng, mua hay không mua cũng không quan trọng, miễn là được nhìn thiên hạ rộn rã xung quanh. Cuối cùng, hai nàng cũng mua được vài cái áo quần, rồi đi qua tiệm bán giày, dù chẳng thiếu thốn gì, mà nghe cô bạn xúi, nàng cũng mua đôi giày đế thấp, sau đó đi thêm vài tiệm nữa là đến giờ trưa. Cả hai quyết định không ăn ở Food Court trong shopping mà chạy xuống downtow. Có một nhà hàng chay mới mở, rất ngon, mà cô bạn của nàng là một Phật tử, và hôm nay đúng ngày Rằm ăn chay. Cô bạn kêu món Phở Rau Củ, nàng gọi món Pad Thai, phải nói là ngon tuyệt vời. Tàu hũ chiên giòn được xào với hủ tíu kiểu Thái, có giá, có hẹ, đậu phộng xay, chan nước sốt tương cay đậm đà.

Cô bạn của nàng là single mom. Thằng con trai duy nhất đi làm ở thành phố bên cạnh, cuối tuần về thăm nhà. Tuần này nó bận đi picnic với đám bạn high school cũ, thành ra nàng và cô bạn đều được “tự do”, vừa ăn vừa nói đủ thứ chuyện trên đời, nhưng cũng đến lúc phải đứng lên cho nhà hàng dọn bàn cho nhóm khách mới.

Nàng đưa cô bạn về, rồi suy nghĩ chiều nay nấu ăn món gì. Thịt, cá còn ở trong freezer mà hôm qua bận phụ chàng packing hành lý nàng đã quên lấy ra, chả lẽ sẽ ăn mì gói? Mà ủa, nàng chợt nghĩ, chàng đang vi vu với nhóm golf, sẽ ăn uống vui vẻ với nhau, và dự định sẽ có vài buổi tối lái xe xuống phố ăn Steak nữa cơ, vậy hà cớ gì nàng phải ăn mì gói?

Thế là nàng lái xe đến một nhà hàng Việt Nam trên đường về nhà, gọi take out luôn ba món favourite của nàng: phần bún bò Huế, phần cơm chiên bò lụi, và phần cơm tấm sườn bì chả. Dĩ nhiên, nàng có thể order mỗi ngày một món, để ăn fresh và nóng sốt, nhưng nàng vẫn muốn mua cùng một lúc, để trong tủ lạnh bất cứ lúc nào muốn ăn là có ngay, khỏi mất công lái xe ra khỏi nhà, vì nàng còn dành thời gian cho những công việc khác.

Về đến nhà, quăng mớ đồ shopping bừa bãi ngoài phòng khách (sung sướng thay, cứ để đấy, nay mai lấy ra thử lại cũng được, sẽ chẳng có ai  nhắc nhở nàng phải mang lên lầu xếp trong tủ gọn gàng), Nàng bày thức ăn ra counter nhà bếp, rồi xắn tay áo, ra vườn sau bắt đầu công việc nhổ cỏ đang mọc tràn lan dưới mấy cây plum và cây táo trong vườn, rồi nàng vòng ra sân trước, tỉa bớt một số cây dại xung quanh các bụi hoa.

Vừa làm nàng vừa lên chương trình cho mấy ngày tới, nhất định phải làm xong một số việc mà nàng còn chần chừ và vì lu bu đi làm chưa có dịp thực hiện. Nàng sẽ lau chùi bên trong chiếc xe của nàng. Chàng giữ gìn o bế xe của chàng bao nhiêu thì nàng chỉ xem chiếc xe là phương tiện đi đây đó. Bên trong xe của nàng luôn lộn xộn như một tiệm tạp hóa mini. Rồi nàng sẽ xịt nước rửa xe bên ngoài. Nàng sẽ cùng cô bạn đi Home Depot mua một số hạt giống về gieo sau vườn, mua một vài bao phân đất về tưới bón vườn trước vườn sau. Nàng muốn đi thăm một người quen cũ, cô ấy ngày xưa làm thiện nguyện chung Hội Người Việt với nàng, sau đó nàng dọn nhà về phía Bắc, cô ấy dọn nhà về phía Nam, cũng phải gần chục năm chưa gặp lại nhau. Cô ấy vừa mới bị ngã trong phòng tắm, cũng may chỉ bị gãy xương. Nàng đã phone hỏi thăm và chắc chắn nàng sẽ  ghé nhà cô ấy hàn huyên, ôn lại một thời sôi nổi làm việc “vác ngà voi” cho cộng đồng. Và cuối cùng, nàng sẽ phải hoàn thành một số bài viết, chúng đã nằm trong đầu nàng khá lâu, chưa có dịp để nàng ngồi vào máy viết ra, phần vì lười, phần vì chưa thật sự rảnh rang, thì đây chính là dịp để nàng phải làm, không còn lý do gì để đổ thừa nữa.

Xong việc nhổ cỏ vườn tược, nàng đi tắm, cũng là lúc bụng đói, nàng làm liền tô bún bò. Nhìn cái sink chỉ có vài cái chén, nàng rửa sạch sẽ trong một loáng, úp chúng vào máy rửa để cho khô, chứ nàng hiếm khi rửa chén bằng máy; chỉ xài máy khi nhà có tiệc tùng khách khứa, vì hàng ngày nàng rửa chén bằng tay còn nhanh hơn máy. Nàng chợt khựng lại, mỉm cười, nhớ nhiều lúc nàng úp chén dĩa sạch vào máy rồi quên chưa kịp đóng cái máy rửa liền bị chàng nhắc, vì nhiều lần chàng đi qua bị vấp chân xuýt ngã. A ha! Vậy thì bữa nay, nàng chẳng cần phải đóng cái máy rửa chén, cứ để mớ chén dĩa trong đó, sáng mai nàng sẽ có chén khô để xài mà không phải kéo ra kéo vào mất công.

Nàng nhìn quanh bếp, từ sáng đến giờ nàng vắng nhà, có gì mà phải quét dọn đâu nhỉ, thôi ta cứ lên lầu. Ngày mai, nếu thích thì dọn, không thích cũng chả sao, nàng đang “tự do” mà, có ai dòm chừng nhắc nhở phàn nàn đâu nà!

Đúng lúc ấy, chàng gọi facetime để báo cáo:

- Ngày đầu tiên chơi golf thiệt đã đời, về nhà ai cũng đói cồn cào.

- Vậy mấy anh nấu món gì ăn?

- Chẳng nấu gì cả. Sáng nay tụi anh đã mua ở Costco một con gà quay, một ít bánh mì, cà chua, dưa leo, vậy là đủ cho bữa dinner. Bây giờ ai về phòng nấy nghỉ ngơi, ngày mai đánh tiếp.

Dù đã giao ước với nhau, nhưng trước khi cúp phone nàng vẫn cố vớt vát:

- Anh nhớ uống thuốc đầy đủ và đừng quên uống nhiều nước.

Chàng cũng... vớt vát dặn dò:

- Em nhớ dọn dẹp nhà cửa bếp núc, nhớ đóng cửa cái máy rửa chén kẻo chính em cũng xớn xác vấp ngã đấy nhé.

Trời, chàng nói cứ y như đang đứng sau lưng nàng, đã nhìn thấy cái máy rửa chén đang mở  toang chình ình ra đây. Đúng là không ai hiểu nhau bằng chồng bằng vợ. Nàng vội vàng cúp ngay facetime kẻo bị lộ tẩy.

Nàng vào phòng ngủ, suy tính sẽ xem gì tối nay? Đọc sách, nghe nhạc hay xem Youtube đang sôi nổi chuyện ông thầy Minh Tuệ ôm lõi nồi cơm điện, đi chân đất thu hút hàng ngàn Phật tử khắp nơi! Mà thôi, nàng muốn xem một bộ phim tình cảm lãng mạn nhẹ nhàng, để đầu óc thảnh thơi, tâm hồn bay bổng không gợn chút muộn phiền, để cảm xúc bâng khuâng, con tim bồng bềnh, thì ngày mai nàng mới có cảm hứng viết tiếp những bài viết còn dở dang.

Nàng mở tivi, sảng khoái cuộn mình trong tấm chăn mỏng, bầu trời ngoài kia sẫm tối, lấp lánh vài vì sao đêm êm đềm theo tiếng gió ru.

Ôi, chỉ mới một ngày vừa trôi qua thôi ư! Chàng và nàng vẫn còn 7 ngày “tự do” rất thú vị ở phía trước.

Kim Loan

Edmonton, Tháng 7/2024

XOÁ MÀU THỜI GIAN

Bình minh
Chánh niệm thiền hành
Vi vu gió hát
Trên cành chim ca
Đóa hoa sau trận phong ba
Vẫn tươi ngậm giọt sương sa cuối mùa.

Nắng lên
Từng sợi nắng thưa
Phơi trên dốc đá
Ôm vừa phiền riêng
Tôi ngồi như thể toạ thiền
Dấu giày bữa trước còn nghiêng sau hè…

Buồi trưa
Đưa võng cò kè
Có con ve nhỏ
hát bè như ru
Mười năm cổ mộ âm u
Trăng vừa hoá nguyệt
Ve tu lộ hình…

Chiều tà
Gió cũng lặng thinh
Hoàng hôn chôn vội
Phù sinh bóng đời
Thì thôi như áng mây trôi
Cây sầu thay lá gió cời nỗi đau...

Đêm tàn
Lấp lánh vài sao
Mòn con phố cũ ủ màu chiêm bao
Người về! Đâu thấy gì đâu?
Đành thôi khép lại xoá màu thời gian.


Kiều Mộng Hà
July04.2024

- Cô ơi! July 4th này cô lên em chơi.

- Bộ có chương trình gì hả?

- Có cô! Cô lên đây sẽ biết. Bí mật. Hi hi hi...

Tui vẫn còn cầm phone. Nghe giọng điệu thật vui của Hương tui đoán em phải có tổ chức gì đặc biệt lắm. Tui ngần ngại lên tiếng:

- Làm sao cô lên em được. Mấy đứa nhà cô đi làm hết rồi.

- Yên tâm! Em sẽ nói Nam lên đón cô.

- Hả? Nam sẽ xuống Nam Cali và đón cô hả?

- OK cô. Em sẽ text cho cô hẹn giờ Nam đón. Bye bye cô.

Vậy đó! Cô học trò của tui cúp phone cái rẹt, ngang xương không cho tui hỏi han gì hết. Mọi lần em còn cà kê dê ngỗng. Bây giờ tắt ngon lành. Bí mật này chắc ngày mai mới bật mí được.

Nam đến đón tui vào buổi xế trưa. Em đi thăm bà con ở San Diego, theo Freeway 15 ghé Riverside đón tui. Trên xe còn có vợ Nam. Châu nắm tay tui lôi vào xe. Nam bỏ giỏ hành lý của tui vào cốp.

- Trễ rồi cô ơi! Em bị kẹt xe nên giờ mới tới. Thế nào bà Hương bả cũng la em cho coi.

Xe lăn bánh, Châu lôi trong xe ra nào bánh, trái cây, nước uống mời tui. Mấy cô trò ríu rít như chim, nói cười không dứt. Lâu quá không gặp nên mấy em có dịp phá tui. Tui đâu có sợ, dù gì tui cũng thuộc già gân.

Tui đến nhà Hương vào lúc gần chiều. Nhà hôm nay đông người, anh em bà con về tụ tập ở đây ăn lễ. Người VN mình dùng từ “ăn lễ” quá hay vì lễ lạc luôn có ăn uống. Trước nhà treo cờ thật nhiều, trước sân là hai dãy ghế bàn để ngồi ăn nhậu. Một cái lều vải được căng ra ở một bên sân. Tui thấy nhiều người nhưng chưa nhìn rõ là ai, có quen biết hay không?

Xe Nam vừa ngừng, tui xuống xe chưa kịp chào hỏi thì một tràng vỗ tay và một toán người nhào ra. Trời ơi! Tui không ngờ mấy học trò già của tui đã có mặt từ sớm. Các em thổi kèn toe toe như trẻ con, trên đầu mỗi đứa đội nón có hình lá cờ Mỹ. Các em lao ra ôm lấy tui. Những cái ôm thắm thiết lâu ngày không gặp. Các em trai mặc áo thun trắng có in lá cờ Mỹ trên ngực áo. Một ngày lễ với trang phục rất đúng July Fourth. Thật vui.

Ngày xưa tui có dạy các em. Thời gian dạy không lâu vì tui bỏ trường, bỏ học trò chạy theo tiếng gọi của con tim.

Ngày ấy không bỏ lại dòng sông

Mà bỏ lại ngôi nhà màu tím

Cánh cửa rèm xưa khép lại

Đóng chặt

Cô giáo theo chồng.

Học trò tuổi nhỏ hơn tui không bao nhiêu. Tui không cao, còn tụi nó con nhà giàu, ăn uống đầy đủ lại tuổi mới lớn, con trai nhổ giò cao nghệu. Tui dạy giờ nên khoảng cách cô trò không xa lắm. Tụi nó ngoài miệng gọi cô nhưng tui coi chúng như bạn. Có lẽ vì vậy tụi nó thương và thích tui. Tui nhớ trước ngày cưới, tụi nó kéo vô nhà riêng của tui, dán vách phòng tân hôn, trang hoàng bông hoa vui hết biết.

Trước sân, nhóm Tráng, Kha, Thiếu của hướng đạo đang làm cổng vu quy và che rạp. Trong nhà nhóm học trò dọn phòng cưới cô giáo nói cười inh ỏi. Tui lúc đó không biết mình lấy chồng làm cái gì, ở vậy chơi với học trò, hướng đạo có phải sướng hơn không? Nhưng mà bố già tui "quân tử nhứt ngôn". Hứa gả là gả không “on đơ” gì hết. Má tui sợ ba tui một phép, má tui cũng sợ tui ế, bà con cô bác chê cười. Bà cũng “OK salem”. Vậy là tui đi lấy chồng ngon ơ.

Tui yêu học trò tui lắm.  Các em là tuổi đẹp nhất của tui. Phá phách, nhí nhảnh, điệu đà, chưa muốn làm người lớn. Khi tui bước qua cổng Vu Quy, đeo vào tay chiếc nhẫn cưới của mẹ chồng là tui đã bỏ lại biết bao niềm vui trong veo thời con gái.

Hương nắm tay tôi giới thiệu với các anh chị em trong đại gia đình. Tôi cũng biết các anh chị em Hương từ trước. Chút lấy nón July Fourth đội cho tui, em nhìn tui cười:

-  Cô trò mình nhìn cũng sàn sàn nhau ha.

Ngà choàng lên cổ tui sợi dây đeo mặt dây là ngôi sao lá cờ Mỹ, em ôm tui cười ngất:

- Tưởng tụi mình là chị em chung lớp chớ.

Năm nay tui có người học trò tên Liên từ VN qua du lịch. Nhóm các em có mặt hôm nay là cùng học chung lớp đệ Thất ngày xưa mà tui dạy văn kiêm hướng dẫn lớp. Hương kết nối để các bạn cùng đến đây nhân ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ, thật cũng có lòng. Các em muốn dành cho tui một sự ngạc nhiên nên dấu không cho tui biết.

Sau buổi tiệc hôm nay, vợ chồng Nam sẽ rước Liên qua San Jose chơi một tuần. Liên kể chuyện từ VN qua Mỹ khiến cô trò cười ngất. Em to con, người khỏe mạnh. Nhưng khi mua vé máy bay qua dịch vụ du lịch, các nhân viên biết đây là lần đầu em qua Mỹ. Xuống phi trường Đài Loan phải chuyển máy bay mới đi tiếp tới LAX. Sợ khách hàng đi lạc họ order dịch vụ xe đẩy cho Liên. Liên tánh thích khôi hài, bình thường em kể chuyện đã mắc cười, lần này em kể chuyện ngồi xe lăn cả bọn cười té ghế. Em nói em thì to con, khỏe mạnh, người đẩy em lại là một người phụ nữ nhỏ con hình như chân hơi có tât. Em kết luận một câu:

- Em muốn nói bà ngồi lên xe lăn, tui đẩy. Bà chỉ đường dùm tui, tui đẩy bà tới nơi. Nhưng tiếng Anh em dở quá, nói chuyện kiểu "tu quơ" bà ấy không hiểu được.

Thức ăn trong bữa tiệc thật nhiều, ngon và nóng. Rượu bia ê hề. Mọi người ăn ngon, uống say mừng ngày Độc Lập Hoa Kỳ. Ai ai cũng vui,  nhất là anh chàng Liên lần đầu tiên biết thế nào là lễ July Fourth tại Mỹ.

Buổi chiều tại đây còn có một buổi diễn hành nội bộ trong khu vực. Năm nào cũng vậy, người Mỹ tự tổ chức diễn hành rất vui. Họ diễn hành bằng xe nhà, xe đạp, xe mô tô, đi bộ, cứ lũ lượt nối đuôi nhau đi dài trên đường. Họ ăn mặc, đội nón, đeo phụ kiện và trang hoàng trên xe đủ màu theo lá cờ của Mỹ. Bong bóng, kèn thổi, còi xe, tiếng hát, tiếng la reo hò vang dậy cả một vùng. Đoàn người diễn hành đi hoài không dứt. Các cháu trong gia đình Hương cũng tháp tùng đi theo đoàn diễn hành. Khi đi ngang nhà, các cháu thổi kèn, la hét vang trời.

Chúng tôi ngồi bên nhau ăn uống, chuyện trò cả buổi chiều. Tối đến mấy cô trò dẫn nhau đi xem bắn pháo bông. Pháo bông thật đẹp rực sáng trên bầu trời. Tiếng nổ vang lên trong đêm tịch mịch. Niềm vui lan tỏa, niềm tin tự do và bình đẳng trong lòng người dân Mỹ. Không cần khoa trương, gọi loa, treo băng rôn khẩu hiệu, dân Mỹ vẫn giàu có, văn minh và sống hết lòng vì mình, vì mọi người.

 Tui đã ở lại nhà Hương đêm đó. Sáng hôm sau Chi, chồng Hương, chở tôi về lại Riverside. Nam chở Liên đi Bắc Cali, Chút và Ngà trở về nhà.

Một ngày lễ quan trọng đã chấm dứt, nhưng trong trái tim tôi vẫn tràn trề niềm vui. Bao giờ ta tìm lại được một ngày như thế. Cuộc sống kéo theo nhiều hệ lụy, khiến ta quên đi những người mình yêu thương hay những người yêu thương mình. Nghề giáo tuy nghèo nhưng có được cái hậu về sau. Phước báo đã cho tui những niềm vui cuối đời.

Cám ơn các em. Cô vui lắm. Một ngày kỷ niệm "Nước Mỹ Độc Lập" và kỷ niệm chúng ta bên nhau.

Trương, Lợi, Nam rủ tui đi một chuyến vòng nước Mỹ bằng xe. Em và vợ sẽ thay phiên nhau lái. Chuyến đi chơi kéo dài gần 3 tuần. Em đón tui tại nhà và chở tui đi chơi cùng vợ em và một số cựu học sinh Long Thành. Cô trò tui đi qua Palm Spring và Las Vegas, đi về hướng Dallas, Texas. Từ Dallas sẽ đi  nhiều nơi đến Florida, Atlanta... rồi trở về lại Dallas, Texas. Tại đây tui chia tay em. Vợ chồng em về lại Bắc Cali. Tui còn ở lại đây chơi vài ngày trước khi về lại Nam Cali.

Ở Dallas tui có bạn trong nhóm Cô Gái Việt  Cả nhóm hẹn gặp nhau đi chơi một ngày trong vườn hoa Dallas Arboretum, một vườn hoa nổi tiếng nơi này.

Đó là thời điểm của lễ Độc Lập Hoa Kỳ. Các con của anh Nhãn (ông anh kết nghĩa và là chủ nhà tui ở lại) đã nghỉ lễ kéo nhau về nhà cha mẹ. Vợ chồng cháu Đào (bác sĩ nhãn khoa tại Houston) đem cả chồng con về Dallas mừng lễ. Tuấn cũng cùng vợ con đến nhà cha mẹ. Một buổi tiệc mừng lễ July 4th đông vui sum họp. Các cháu order thức ăn, chị Nhãn nấu mấy món con cháu thích. Trái cây, bánh ngọt ê hề, rượu bia cha con cụng ly rôm rả. Tui vô tình hưởng ké cũng dô dô om trời.

Tại vườn hoa Arboretum phe ta dẫn nhau đi chơi khắp chốn, chụp rất nhiều hình đẹp. Ông xã Ngân Bình đi theo làm phó nhòm, xếp đặt bố cục, cách đứng, cách ngồi... phục vụ cho phe phụ nữ một ngày làm anh mệt phờ. Đây là những tấm hình chụp ở trong vườn hoa, hình lá cờ Mỹ ngày lễ July 4th.

Năm nay July 4th lại trở về. Các con trai tui vẫn ở xa. Tui treo lá cờ trước nhà để cám ơn nước Mỹ và tự hào mình cũng là một người Mỹ lương thiện. Các cháu tui vẫn đi học xa, con làm ca đêm tại bệnh viện, tui sẽ không được đi xem bắn pháo bông ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ. Nhưng không hề gì tui coi trên tivi cũng được. Biết đủ là đủ, hài lòng với những gì mình hiện có, cũng là tu dưỡng cái tâm tham lam của mình.

Năm nay tui tin chắc các ông trên bàn nhậu sẽ bàn luận sôi nổi hơn các năm vì giải Euro 2024, giải Copa và chuyện bầu cử Tổng Thống vào tháng 11 tới đây.

Hai phe bài Trump và ủng hộ Trump vẫn còn hiện diện trong mỗi gia đình dù đã qua nhiệm kỳ Tổng Thống. Bạn tui kể chuyện bạn ấy ủng hộ Trump nhưng con trai chống Trump quyết liệt. Nhà chỉ có hai mẹ con, mở tivi ra tin tức về bầu cử, hai ứng cử viên tranh luận, hai mẹ con không nói một câu. Không khí đè nặng cả hai người. Bạn tui tìm cách đi ra ngoài sân dù rất muốn nói chuyện với con.

Đó! Vậy đó. Ngày lễ July 4th sắp đến, pháo bông sẽ cháy sáng trên bầu trời trên khắp nước Mỹ. Nhưng trong lòng mỗi người dân Mỹ đang suy nghĩ xem ai là người xứng đáng làm chủ đất nước. Khó à nha! Tất cả vẫn còn trong vòng suy đoán, bàn luận, đấm đá võ mồm.

Pháo bông tưng bừng ngày lễ Độc Lập Hoa Kỳ ngày mai, có thể nào đánh động lòng yêu nước chân chính của người dân Hoa Kỳ và cả những người đại diện cho dân. Và ai? Ai sẽ là Tổng Thống của hiệp chủng quốc Hoa Kỳ nhiệm kỳ tới.

Nguyễn Thị Thêm

03/7/2024

TẤM THẺ BÀI VÀ CHIẾC LẮC TAY

Khi là lính anh mang tấm thẻ bài

Có ghi số quân, loại máu. Anh là ai?

Tấm thẻ bài anh mang trên cổ

Vật bất ly thân gắn chặt đời trai.

 

Khi anh nằm xuống một nơi nào đó

Thân thể không còn, cát bụi mờ phai

Em tìm ra anh nhờ tấm thẻ bài

Áo trắng khăn sô. em giữ trong tay.

 

Khi người lính đến báo em tin dữ

Kỷ vật của anh là tấm thẻ bài        

Mắt lệ nhạt nhòa, ôm con em khóc

Mẹ ngất bên thềm kỷ vật trong tay.

 

Mấy chục năm không mang thẻ bài

Anh bệnh đau uất hận hàng ngày    

Sinh nhật anh, con tặng cha quà mới

Vui vẻ con trao, chiếc lắc đeo tay.

 

Mang vào tay anh, em rơi nước mắt

Chiếc lắc xinh xinh, ghi rõ bệnh tình

Địa chỉ căn nhà, số phone, tên họ.

Thay cho số quân của tấm thẻ bài.

Em nắm tay anh, bàn tay xương xẩu.
Những đường chỉ tay như cuộc thăng trầm

Bao nhiêu thương đau, một thời lao lý

Vẽ lại cuộc đời chua xót oái oăm.

 

Chiếc lắc anh đeo buồn như định mệnh.

Anh đã lãng quên hiện tại tương lai.

Tên họ của mình, những gì đã có.

Có gì vui buồn, còn mất hôm nay.

 

Một thời vẫy vùng, anh mang thẻ bài

Giờ chỉ còn đây chiếc lắc đeo tay

Hai vật vô tri đi theo số phận

Nó cũng như em, bên anh hằng ngày.

 

Năm nay con tặng anh lắc nhỏ

Anh vui lắm, mỉm cười ngắm hoài

Lo lắng, xót xa, u hoài, đau đớn

Em nén lòng mình buồn lắm ai hay.

Nguyễn Thị Thêm